Nếu là để tránh có người nhận biết bài, đương nhiên là nên chơi bài cào hoặc ba cây, như thế dù cho đối thủ có biết bài của mình cũng không làm gì được ngoài việc chơi gian.

Nhưng người đàn ông đeo đồng hồ Patek Philippe lại không tiện mở miệng, nếu không rất dễ bị nhóm lão thiên kia nghi ngờ, bày ra thế trận vây giết.

Còn đối với người chơi khác, chơi không tố bài thì thiếu mất đi sự thú vị. Người đàn ông đeo đồng hồ Rolex lên tiếng:

- Chơi liêng đi! Tố bài mới có không khí! Đặt gà một triệu, tố không quá năm mươi triệu một ván! Luật chơi liêng thì rất đơn giản, loại bỏ hai quân Joker, sử dụng năm mươi hai lá bài còn lại, từ át đến chín được tính như từ một đến chín điểm, mười bồi đầm già thì tính là không điểm, sáp là to nhất tức là có ba lá bài khác chất giống nhau, tiếp đến là liêng ( sảnh, dàn ) là ba lá bài nối liền với nhau, đầm già át hay át hai ba đều được tính ( có nơi còn tính thêm cả liêng đồng chất ), tiếp theo là ảnh là trong bài có những con bài bồi đầm già nhưng không tạo thành liêng, cuối cùng là điểm lẻ là tính tổng điểm, chín điểm cao nhất, không điểm thấp nhất, nếu điểm tổng vượt qua mười thì tính số điểm dư ra.

Trước khi chơi, mọi người cùng nhau bỏ vào một số tiền gọi là tiền gà, điều này để tránh có ván không thắng được gì. Sau đó luân phiên nhau tố bài.

Tiếp theo là lượt chia bài, có thể xếp lần lượt theo chiều kim đồng hồ, cũng có thể để người thắng ván trước chia bài.

Người đàn ông tóc bạch kim là người chọn bài, cho nên cũng là người chia bài đầu tiên.

Ông ta đặt cả bộ bài xuống bàn, xào qua một lượt, sau đó lại gom lại rồi trộn đều.

Minh cười thầm trong lòng, người đàn ông tay đeo đồng hồ Patek Philippe đã đoán sai rồi. Người đàn ông tóc bạch kim không hề nhận biết bài từ trước, nhưng khi xào bài một lượt, ông ta đã đánh dấu vào tất cả các quân bài rồi. Tuy kỹ thuật của người đàn ông tóc bạch kim rất cao, trong mắt Minh lại như tua chậm, chỉ là Minh không vạch trần ông ta mà thôi.

Lúc này, nhờ khả năng biết bài khi người đàn ông tóc bạch kim đánh giấu bài, Minh chẳng cần phải dùng mắt hay dùng tai để nhận bài rồi nhớ bài làm gì nữa. Trong lúc người đàn ông tóc bạch kim chia bài, Minh nháy mắt với Lisa, ra hiệu cô ta mang đĩa hoa quả đến cho hắn.

Lisa hiểu ý, bê đĩa hoa quả mà Minh ăn khi nãy lên, bước chậm từng bước về phía hắn. Với cái thân hình đồng hồ cát và gương mặt quyến rũ của mình, mỗi bước đi của Lisa đều thu hút ánh nhìn của tất cả những gã đàn ông ở trong phòng, kể cả những lão thiên đến đây để kiếm tiền.

Tất nhiên là vì cuộc chơi vừa mới bắt đầu, không ai vội vàng bịp bài luôn, cũng không cần thiết phải tập trung tinh thần cao độ để làm gì. Nếu không, đến lúc cuộc chơi trở nên căng thẳng, cho dù Lisa có cởi bỏ hết quần áo đi tới, đừng nói là những lão thiên, cho dù là những con bạc bình thường cũng sẽ không quan tâm đến.

Lisa đến trước mặt Minh, không để hắn tự tay lấy hoa quả để ăn, cô nàng dùng đôi môi của mình, ngậm nhẹ một quả nhỏ, sau đó cúi xuống dùng môi đút cho hắn, đồng thời khoe ra bộ ngực to tròn tự nhiên lại mềm mại của mình.

Minh đang đóng giả là một thiếu gia ăn chơi, giả vờ tận hưởng quả nho do đôi môi Lisa đưa đến, đôi tay hắn cũng không để yên mà vuốt ve hết một lượt trên cơ thể Lisa.

Đợi Lisa rời đi, người đàn ông tay đeo đồng hồ Cartier bên cạnh Minh nói nhỏ:

- Chú em thật biết cách chơi!

Minh mỉm cười, giống như nụ cười của một thiếu gia ăn chơi thể hiện sự thoả mãn khi được công nhận.

Bài đã được chia xong từ lâu, chỉ là mọi người đều mải nhìn theo Lisa mà bây giờ mới lên bài.

Người ta nói: Đánh bài coi khí sắc, giàu nghèo coi số mạng. Mà khí sắc của Minh đương nhiên là người tốt nhất ở đây, cho nên nếu không ai chơi kỹ xảo, hắn chắc chắn sẽ là người thắng nhiều nhất.

Ngay ván đầu tiên, Minh đã có bài tám điểm, còn những người khác đều dưới trung bình.

Tuy nhóm bốn người lão thiên có khả năng đều biết bài khi người đàn ông tóc bạch kim đánh dấu bài, nhưng khi các quân bài được chồng lên nhau, bọn họ cũng chỉ có thể nhận biết bài của một vài người thôi.

Đây chính là điểm khác biệt giữa Minh và những lão thiên này, hắn không cần đánh dấu bài cũng có thể biết được bài của tất cả mọi người, hoàn toàn là ở một đẳng cấp khác.

Người đàn ông tóc bạch kim là người chia bài nên tố đầu tiên, trực tiếp vứt ra năm triệu, hắn suy đoán rằng không ai có bài lớn, cho nên năm triệu này là để doạ.

Quả nhiên, ngoài Minh tố thêm năm triệu nữa ra thì không ai theo.

Minh cầm lấy một con chip rồi nghịch trong tay, mỉm cười đầy thách thức nhìn người đàn ông tóc bạch kim, giả vờ dùng tâm lí chiến với ông ta như cách của người bình thường.

Cầm bài im lặng hồi lâu, người đàn ông tóc bạch kim quyết định bỏ bài không mạo hiểm. Minh là người thắng ván đầu tiên.

Tiếp theo đến người đàn ông cao gầy chia bài. Lần này, lại tiếp tục không ai có bài lớn, bài của Minh chỉ có bốn điểm nhưng vẫn là bài cao nhất, vậy mà hắn lại cố tình bỏ bài, nhường chiến thắng cho người khác. Và người này chính là người đàn ông tóc bạch kim.

...

Đi hết một vòng chia bài, cuộc chơi vẫn khá nhàm chán, tổng tiền tố vẫn chưa chạm đến năm mươi triệu chứ đừng nói là mỗi người năm mươi triệu. Chiến thắng cũng gần như là chia đều cho từng người.

Cờ bạc chính là như vậy, ban đầu vẫn rất bình thường và có vẻ tẻ nhạt, khiến người ta lầm tưởng rằng bản thân có khả năng kiểm soát được tâm lí khi chơi. Nhưng thực tế cho dù là người bản lĩnh nhất, cũng chỉ có thể duy trì tâm trạng của mình khoảng hai mươi phút khi cuộc chơi bắt đầu nóng lên.

Lúc này, trừ khi có hai nhà cùng xuất hiện bài lớn, nếu không tình trạng này vẫn còn phải kéo dài.

Chơi được ba mươi phút, tâm trạng của mọi người bắt đầu biến đổi, không phải là làm sôi động cuộc chơi lên, mà là biến đổi sang một loại tâm trạng trái ngược.

Thực ra nói là mọi người, nhưng chỉ có hai ông chủ lớn là thật, còn lại những người khác chỉ là diễn theo mà thôi.

Ba mươi phút, chắc chắn là phải có người xuất hiện bài đẹp rồi, kết quả những người khác lại không theo. Thế nên xuất hiện tâm lí đi ngược tự nhiên. Người thắng thì gương mặt không được vui cho lắm vì chẳng thắng được bao nhiêu. Còn người thua thì thở phào nhẹ nhõm vì không bị mất nhiều tiền.

Gặp phải tâm lí này cực kì nguy hiểm, rất dễ khiến cho con bạc rơi vào trạng thái say bạc, để rồi thua hết tất cả.

Và cũng trong lúc này, Minh nhìn thấu được thế trận của nhóm lão thiên bày ra. Bề ngoài là người đàn ông tóc bạch kim chịu trách nhiệm thu tiền gà, còn ba người khác hợp lực đấu với người đàn ông cao gầy. Thực tế là đang chờ người đàn ông đeo đồng hồ Patek Philippe vào tròng.

Không biết người đàn ông đeo đồng hồ Patek Philippe có nhận ra hay không. Nếu không, thời điểm mà ông ta cho là thời điểm tốt nhất để ra tay, cũng chính là thời điểm ông ta nhận lấy thất bại.

Đến lượt Minh chia bài, cảm thấy thời cơ cũng đã đến, Minh ra tay để đẩy tiến độ cuộc chơi lên cao trào.

Dùng thủ thuật trộn bài để sắp xếp thứ tự các quân bài theo ý của mình mà không để lộ sơ hở nào. Minh bắt đầu chia bài:

Hắn chia cho hắn ảnh đôi Bồi một Già, xong lại chia cho người đàn ông tay đeo đồng hồ Rolex liêng bảy tám chín, còn lại những người khác đều chỉ có điểm.

Giả vờ lên bài mặc dù đã biết bài của mình là gì, lại giả vừa vừa nghịch chip trong tay vừa suy nghĩ, hơn một phút sau Minh đẩy chip ra giữa bàn:

- Tố mười triệu!
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện