Trong lúc tất cả còn đang ngơ ngác, Minh vung tay phải một cái, cởi bỏ lớp hoá trang bên ngoài, quay lại dáng vẻ thường ngày của hắn.

Khí thế của Minh toả ra bất phàm, một luồng áp lực vô hình đè nặng lên ngực gần hai trăm tên côn đồ.

Giọng nói trầm mang đầy uy lực của Minh cất lên:

- Tất cả đứng im không ai được động đấy! Thằng nào dám động đậy tao bắn!

Phía bên kia vẫn có kẻ dám kích động:

- Anh em lao lên, chém chết nó, nó chỉ có một mình, không làm được gì chúng ta đâu!

Có người kích động, tất nhiên có người dám lao lên.

Minh nghe được tiếng kích động vừa rồi phát ra từ đâu, cũng có thể xác định là ai vừa lên tiếng. Nhưng thằng đó lại lẩn trong đám đông không một khe hở, Minh không cách nào bắn chết nó được.

Pằng! Pằng! Pằng! Ba phát súng lại được Minh bắn ra, ngay lập tức có ba thằng ngu vừa rồi dám lao lên bị bắn vỡ đầu. Tất cả lại dừng lại, không thằng nào dám tiến lên nữa. Bọn chúng lại bắt đầu run sợ giống như những thằng côn đồ trước đó bị Minh giết.

Giọng Minh một lần nữa lại vang lên:

- Chúng mày có biết khẩu súng đáng sợ nhất là lúc nào không? Đó là lúc đạn chưa được bắn ra. Còn một khi đạn đã bắn ra, khẩu súng không còn đáng sợ nữa. Bởi vì, người chết thì không biết sợ. Chúng mày nếu như muốn chết thì cứ lao vào!

Im lặng! Không gian xung quanh Minh và gần hai trăm thằng cô đồ là một khoảng im lặng, im lặng đến nỗi có thể nghe rõ từng tiếng tim đập của mỗi người, trái tim của Minh vẫn đập đều đều bình thường, còn trái tim của gần hai trăm thằng côn đồ lại đang như muốn nổ tung rồi. Cảm giác sợ hãi và bất an trong lòng gần hai trăm thằng côn đồ càng lúc càng tăng.

Minh biết hắn đã doạ sợ được bọn côn đồ trước mặt rồi. Nhưng hắn không có thời gian để giết hết bọn chúng lúc này, hắn phải nhanh rời khỏi thành phố B để đi đến thành phố H.

Minh lùi lại về sau, ngồi vào trong xe, quay đầu xe phóng đi!

Gia tốc cùng vận tốc của chiếc siêu xe mà Minh đang lái là cực kì nhanh, bọn côn đồ bây giờ muốn đuổi theo thì cũng đã muộn rồi, chỉ là Minh phải tốn công đi vòng sang đường khác mà thôi.

Chuyện vừa rồi xảy ra thật sự là hữu kinh vô hiểm.

Minh thoát ra khỏi thành phố B một cách an toàn. Hắn không hề biết là hắn đã may mắn như thế nào đâu. Nếu như không phải mấy tên vệ sĩ giám sát thằng Cường vì chưa xác định được sự thật nên chưa báo cáo. Thì hắn đã bị bao vây hết tất cả các lối thoát, không cách nào sống sót ra khỏi thành phố B rồi.

Mất hơn một tiếng phóng xe đi như bay trên đường cao tốc, Minh mới có thể đến được địa phận thành phố H.

Hắn lại phải mất thêm ba mươi phút nữa để đến được cổng trại giam thành phố H.

Tất cả cảnh sát trại giam thành phố H đều nhận biết mặt Minh, cho nên khi hắn đến, đã có người vào bên trong thông báo cho giám thị trại giam biết rồi.

Minh dừng xe ở ngoài cổng trại giam, còn hắn thì trực tiếp đi vào trong, xuyên qua tất cả, đi về căn phòng cuối cùng của trại giam thành phố H.

Minh đi đến đâu, tất cả đều phải tránh đường đến đấy, không một ai dám ngăn cản. Bởi vì không một ai trong trại giam không nhớ thực lực khủng khiếp vượt qua giới hạn con người của Minh.

Minh đẩy cửa căn phòng cuối cùng trong trại giam mà hắn quen thuộc ra.

Khung cảnh căn phòng đã thay đổi rồi, hai chiếc giường cùng bộ bàn ghế đơn sơ và một số đồ dùng gia đình vẫn còn đó, nhưng sư phụ của hắn đã đi rồi, hình bóng người ngồi thiền định trên giường, Minh đã không tìm thấy nữa

Phía sau lưng Minh có tiếng gọi:

- Minh thiếu gia!

Minh không quay người lại mà đi vào trong phòng, hắn biết người đến là giám thị trại giam.

Ngồi vào bàn uống nước trong phòng, Minh ra lệnh cho giám thị trại giam:

- Pha trà trước đã!

Giám thị trại giam lập tức đáp một tiếng “ dạ ”, sau đó ngoan ngoãn đi pha trà cho Minh. Còn Minh thì nhắm mắt dưỡng thần.

Giám thị trại giam pha trà xong, rót ra cái chén, để trước mặt Minh, rồi lên tiếng mời:

- Mời thiếu gia dùng trà!

Minh mở mắt ra, nhấp một ngụm trà nhỏ, cảm giác đầu óc lại thêm thanh tỉnh, hắn lúc này mới hỏi:

- Sư phụ của tôi rời đi từ bao giờ vậy? Giám thị trại giam thành thật trả lời:

- Dạ, một ngày sau khi tôi đưa thiếu gia về quê thì sư phụ của thiếu gia rời đi!

Minh im lặng suy tính, bây giờ hắn đã không thể gặp sư phụ để nhờ người giúp đỡ nữa rồi. Nhưng hiện tại hắn ở đây cũng là mười phần an toàn, vẫn có thể tìm cách giải quyết thế lực của ông trùm thành phố B.

Minh đi về chiếc giường mà hắn đã sử dụng trong suốt ba năm ở đây, chuẩn bị tu luyện thiền định.

Ngồi trên giường, Minh lên tiếng:

- Chuyện của tôi đã đến tai ông chưa?

Giám thị trại giam gật đầu nói:

- Từ một tiếng trước đã có tin từ thành phố B truyền đến rồi thưa thiếu gia! Người yên tâm, tôi đã ra mặt giải quyết chuyện này!

Minh gật đầu, cách làm việc của giám thị trại giam vẫn luôn đáng tin cậy như vậy. Nhưng Minh vẫn có chuyện phải nhờ đến sự giúp đỡ của ông ta:

- Nhờ ông giúp tôi hai việc!

Giám thị trại giam đáp:

- Dạ! Không biết thiếu gia muốn tôi giúp việc gì?

Minh nói:

- Việc thứ nhất: tôi có mang theo hai cái vali để ở trong xe, trong đó là thi thể của hai người phụ nữ của tôi. Hãy giúp tôi an táng họ!

Giám thị trại giam lập tức đáp ứng:

- Dạ được ạ! Không biết còn việc thứ hai là gì?

Minh nói:

- Việc thứ hai: Phái người bảo vệ bố mẹ của hai người bọn họ!

Giám thị trại giam đáp ứng:

- Vâng!

Minh yên tâm nhắm mắt lại, chuẩn bị thiền định. Hắn biết rằng với năng lực của giám thị trại giam, nhất định có thể tìm ra bố mẹ của Linh và Trang trước khi thế lực của ông trùm thành phố B tìm đến.

Giám thị trại giam vẫn chưa rời đi, mà vẫn đứng im một chỗ.

Minh cảm nhận được giám thị trại giam vẫn còn đứng đó, nên lại mở mắt ra, hỏi:

- Ông còn chuyện gì muốn nói với tôi sao?

Giám thị trại giam gật đầu nói:

- Sư phụ của thiếu gia trước khi rời đi có để lại một câu nói cho thiếu gia. Ngài ấy bảo tôi rằng nếu thiếu gia quay về đây tìm ngài ấy thì nói với thiếu gia.

Minh hỏi với giọng lạnh nhạt:

- Sao ông không nói sớm? Sư phụ tôi để lại cho tôi câu nào?

Giám thị trại giam nói:

- Dạ, sư phụ thiếu gia nhắn là: Ta đã dạy con tất cả bản lĩnh của mình rồi. Thực lực của con bây giờ có thể xoay chuyển càn khôn. Chỉ cần kẻ thù mà con gặp phải không phải Át Cơ, con hoàn toàn có thể tự mình lo liệu.

Minh nhắm mắt lại suy nghĩ, hắn hiểu ý của sư phụ hắn, có lời này của sư phụ, sự tự tin trong lòng Minh lại càng tăng cao.

Chỉ cần hắn cải trang quay trở lại thành phố B, hắn tự tin dựa vào năng lực của mình, có thể từng bước lật đổ ông trùm của thành phố B.

Nhưng như vậy thì cần phải bỏ ra rất nhiều thời gian, hơn nữa còn cần tính toán thật cẩn thận, không thể nào đi một bước tính một bước được.

Vẫn còn một cách ít tốn thời gian hơn nhiều. Thế gian có một thứ có thể khiến người ta giàu lên trong một đêm, đương nhiên thứ đó cũng có thể lấy đi của người ta tất cả trong một đêm. Đó chính là cờ bạc.

Minh đã tự hứa trong lòng rằng: Nếu không phải không còn con đường nào để đi, hắn nhất định sẽ không bao giờ đi vào con đường tà đạo đó.

Nhưng bây giờ, tuy Minh vẫn chưa tuyệt đường, nhưng hắn muốn báo thù nhanh, cho nên đã phản bội lại lời hứa của chính mình, quyết định bước chân vào con đường cờ bạc.

Minh nói với giám thị trại giam:

- Chuẩn bị cho tôi vài thứ để luyện tập!

Lời tác giả: Bắt đầu từ những chương sau, sẽ xuất hiện các cuộc đấu cờ bạc. Nhưng tác không cổ xúy cờ bạc, ngược lại tác muốn cho độc giả hiểu rằng: mười sới bạc mười sới bịp, tránh xa cờ bạc tôn trọng cuộc sống!
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện