Minh nghe Linh hỏi, hắn lập tức trả lời ngay mà không suy nghĩ:
- Sẽ không đâu! Anh yêu em, yêu cả hai chị em em! Bọn em trước kia đã không chê anh là một thằng vô dụng, bây giờ cũng không chê anh là thằng từng ở tù. Như vậy thì làm sao anh có thể chê bọn em được!
Dứt lời, Minh lại hôn lên trán của cả hai chị em. Sau đó hắn nói:
- Muộn rồi, đi ngủ thôi! Mấy ngày này các em xin nghỉ đi! Anh sẽ tìm cách kéo hai người các em ra khỏi đấy!
Rồi Minh nhắm mắt lại, hai tay vẫn ôm hai người phụ nữ của hắn.
Minh đã luyện tinh thần đến cảnh giới vô cùng mạnh mẽ, nên cho dù đêm nay hắn lần đầu tiên giết người, lại giết rất nhiều người, nhưng hắn vẫn dễ dàng thiền định trong khi ngủ.
Lời nói của Minh tuy rất bình thường, bất kì ai cũng nói ra được, nhưng hắn lại cho cả Linh và Trang cảm giác an toàn khi ở bên cạnh hắn, một lòng tin tưởng vào hắn.
Thấy Minh đã nhắm mắt đi ngủ, cả hai chị em cũng ngoan ngoãn ôm chặt hắn ngủ.
Sáng sớm hôm sau khi Minh tỉnh dậy thì Linh và Trang vẫn ôm hắn chặt cứng.
Bằng sự khéo léo của mình, Minh nhẹ nhàng thoát ra khỏi cái ôm của hai chị em để dậy lên mà không đánh thức hai cô nàng.
Minh không hề biết rằng đã rất lâu rồi cả hai chị em Linh và Trang không có được một giấc ngủ ngon. Cảm giác bất an xen lẫn sợ hãi trong lòng khi phải sống trong thế giới đó, cái thế giới bị người ta coi là đồ chơi, đã khiến Linh và Trang không khi nào được ngủ ngon giấc.
Chỉ khi gặp lại Minh, cả hai chị em họ tìm lại được cảm giác an toàn trên người Minh, cả hai mới có được giấc ngủ ngon hiếm hoi này.
Nhìn hai chị em ngủ say trông vô cùng đáng yêu khiến Minh cũng phải đứng lại ngắm nhìn một lúc rồi mới rời đi.
Hắn phải hành động, đẩy nhanh tiến độ, để quán ăn của hắn nhanh chóng nổi tiếng, sau đó nâng cấp lên nhà hàng, rồi nhà hàng sang trọng. Để hắn có thể tiếp cận tầng lớp thượng lưu của thành phố B. Đến lúc đó hắn mới có cơ hội kéo Linh và Trang trở lại thế giới của người bình thường.
Minh đến quán của mình, hắn vẫn làm mọi việc như ngày hôm qua. Tuy rằng hắn rất muốn thành công nhanh, nhưng hắn biết mình không thể vội vàng, nếu không sẽ chỉ có thể nhận lấy thất bại mà thôi.
Đến mười giờ sáng, bốn đứa nhân viên của Minh đều đến đầy đủ, không một ai vì chuyện tối hôm qua mà bỏ việc cả. Minh vì thế lại càng coi bốn đứa nhân viên của mình là người thân.
Năm người lại cùng nhau ăn cơm, mọi thứ diễn ra thật bình thường. Bình thường đến mức bất thường.
Hôm qua Minh đã giết hết những người theo dõi bọn hắn đến đây. Lẽ ra xung quanh đây phải là một màn ồn ào, công an phải tới điều tra từ lâu rồi chứ.
Minh nhìn cô bé Linh, cô bé vẫn tỏ ra bình thường như không có gì xảy ra, vẫn tranh cướp đồ ăn với ba đứa kia.
Nhưng Minh biết rằng, chắc chắn là cô bé đã nhờ thế lực sau lưng cô bé giúp hắn, nếu không nơi đây đã không như thế này.
Điều này làm Minh không thể nào an tâm được. Hắn đã chuẩn bị sẵn tinh thần tiếp đón công an đến điều tra rồi.
Minh tự tin, dù có là chuyện gì đi nữa, chỉ cần hắn gọi một cuộc điện thoại cho giám thị trại giam thành phố H, dùng mối quan hệ của ông ta, hắn và quán ăn của hắn vẫn có thể phát triển một cách bình yên.
Nhưng lúc này Linh đã can dự vào, bề ngoài thì không có gì, nhưng bên trong liệu thế lực sau lưng cô bé có bán rẻ hắn không? Phải biết rằng tuy Linh không thích thằng Cường hôm qua bị Minh đánh. Nhưng chắc chắn quan hệ của hai thế lực phía sau không hề gay gắt, thậm trí còn thân thiết là đằng khác.
Nỗi bất an trong lòng Minh từ từ xuất hiện, linh cảm của hắn mách bảo rằng đã có chuyện xấu xảy ra.
Minh đứng bật dậy, chạy ra ngoài, hắn để lại câu nói cho đám nhân viên:
- Anh phải đi một lúc, các em ở lại nhớ chăm sóc cho nhau nhé!
Lời của Minh là nói với cả bốn đứa, nhưng trong đó cũng có ẩn ý của hắn giành cho Linh. Hắn mong cô bé hiểu rằng, nếu như có chuyện gì xảy ra, Linh sẽ thay hắn bảo vệ ba người còn lại.
Bởi vì nếu như thật sự có chuyện xảy ra và hắn đi rồi, ở đây chỉ còn có Linh mới có thể bảo vệ những người khác an toàn mà thôi.
Minh lấy xe máy chạy thẳng về phòng trọ của mình.
Trên đường trở về, hắn cảm nhận được có rất nhiều ánh mắt đang theo dõi mình.
Cánh cửa phòng vẫn khép hờ như khi hắn rời đi, nhưng Minh vẫn chưa thể an tâm được.
Đẩy cửa đi vào trong, cả Linh và Trang đã không thấy đâu. Nhưng trên giường của hắn lại có thêm hai cái vali to.
Nỗi bất an trong lòng Minh dâng cao, hắn bước từng bước chậm về giường, hai tay hắn run run mở một chiếc vali ra.
Đã từ rất lâu Minh chưa từng cảm thấy bất an như thế này. Khi chiếc vali được mở ra, Minh giật mình sợ hãi ngã ngửa ra phía sau. Hắn không tin vào mắt mình, ở trong vali là Linh, gương mặt cô ấy đầy máu và trông rất đau khổ, cơ thể Linh bị chặt nhỏ thành từng khúc để nhét vừa vào vali.
Hai dòng lệ đã chảy dài trên gương mặt Minh, tâm trạng của hắn lúc này cực kỳ phức tạp, có sợ hãi, có hối hận, có đau khổ, có trống rỗng.
Cánh cửa phòng Minh bị đạp tung ra, đứng bên ngoài là hơn năm mươi thằng đang cầm mã tấu chờ chém hắn.
Người dẫn đầu chính là thằng Cường, thằng hôm qua bị Minh đánh ngất phải vào viện, trong tay nó không phải mã tấu mà là một thanh katana vô cùng sắc bén.
Thằng Cường đắc ý nói:
- Thằng chó, mày được lắm, dám động vào vợ chưa cưới của tao, lại động cả vào hai con cave mà tao thích chơi nhất.
Minh trừng mắt nhìn thẳng vào thằng Cường, đôi mắt Minh đỏ ngầu đáng sợ như một con thú dữ, khiến thằng Cường sợ hãi phải lui lại.
Minh không thèm nói chuyện với nó, vì bây giờ mọi chuyện đã đi quá xa, có nói gì cũng không có tác dụng nữa.
Minh lại từ từ bước chậm về giường, đóng chiếc vali đang chứa đựng thi thể của Linh lại.
Trong lúc đó thằng Cường vì bị một ánh mắt của Minh doạ sợ, thẹn quá lại nói:
- Mày có biết hai con cave đấy ngon lắm không? Không những tao chơi chúng nó, tao còn để mấy anh em đằng sau của tao chơi chúng nó đến chết! Ha ha ha...
Thằng Cường cười, đám đàn em phía sau hắn cũng cười vang.
Minh sau khi đóng lại vali chứa thi thể Linh, tay hắn bấu chặt vào thành giường, hắn nói:
- Mày có biết, phản diện chết vì nói nhiều không? Dứt lời, Minh vung tay ra, từ trong tay hắn bay ra một vật thể, tốc độ của vật thể đỏ nhanh như một viên đạn đang bay. Đến khi đâm thủng cổ họng thằng Cường, mới có thể nhìn ra vật thể đó là một mẩu gỗ vừa bị Minh bẻ ra từ chiếc giường.
Minh quay người lại, gương mặt hắn đã được lau sạch nước mắt, đôi mắt hắn cũng không còn đỏ ngầu như một con dã thú nữa. Gương mặt Minh lạnh tanh không biểu lộ bất kì một cảm xác nào, ánh mắt của hắn toả ra sát khí khiến cho không gian xung quanh dường như đang lạnh đi. Minh chỉ cần nhìn qua một cái đã xác định bên ngoài có tất cả năm mươi sáu người.
Thằng Cường trợn mắt phát ra những tiếng “ òng ọc ”, nhưng cơ thể của nó lại đang dần mất sức, ý thức cũng đang dần trở lên mơ hồ.
Trong nháy mắt, Minh xuất hiện ở bên cạnh thằng Cường, dễ dàng đoạt lấy thanh katana trong tay thằng đó.
Minh chém vô số nhát vào người thằng Cường, mỗi một nhát lại chém đứt một phần cơ thể Cường, cuối cùng là một nhát chém bay đầu của Cường.
- Sẽ không đâu! Anh yêu em, yêu cả hai chị em em! Bọn em trước kia đã không chê anh là một thằng vô dụng, bây giờ cũng không chê anh là thằng từng ở tù. Như vậy thì làm sao anh có thể chê bọn em được!
Dứt lời, Minh lại hôn lên trán của cả hai chị em. Sau đó hắn nói:
- Muộn rồi, đi ngủ thôi! Mấy ngày này các em xin nghỉ đi! Anh sẽ tìm cách kéo hai người các em ra khỏi đấy!
Rồi Minh nhắm mắt lại, hai tay vẫn ôm hai người phụ nữ của hắn.
Minh đã luyện tinh thần đến cảnh giới vô cùng mạnh mẽ, nên cho dù đêm nay hắn lần đầu tiên giết người, lại giết rất nhiều người, nhưng hắn vẫn dễ dàng thiền định trong khi ngủ.
Lời nói của Minh tuy rất bình thường, bất kì ai cũng nói ra được, nhưng hắn lại cho cả Linh và Trang cảm giác an toàn khi ở bên cạnh hắn, một lòng tin tưởng vào hắn.
Thấy Minh đã nhắm mắt đi ngủ, cả hai chị em cũng ngoan ngoãn ôm chặt hắn ngủ.
Sáng sớm hôm sau khi Minh tỉnh dậy thì Linh và Trang vẫn ôm hắn chặt cứng.
Bằng sự khéo léo của mình, Minh nhẹ nhàng thoát ra khỏi cái ôm của hai chị em để dậy lên mà không đánh thức hai cô nàng.
Minh không hề biết rằng đã rất lâu rồi cả hai chị em Linh và Trang không có được một giấc ngủ ngon. Cảm giác bất an xen lẫn sợ hãi trong lòng khi phải sống trong thế giới đó, cái thế giới bị người ta coi là đồ chơi, đã khiến Linh và Trang không khi nào được ngủ ngon giấc.
Chỉ khi gặp lại Minh, cả hai chị em họ tìm lại được cảm giác an toàn trên người Minh, cả hai mới có được giấc ngủ ngon hiếm hoi này.
Nhìn hai chị em ngủ say trông vô cùng đáng yêu khiến Minh cũng phải đứng lại ngắm nhìn một lúc rồi mới rời đi.
Hắn phải hành động, đẩy nhanh tiến độ, để quán ăn của hắn nhanh chóng nổi tiếng, sau đó nâng cấp lên nhà hàng, rồi nhà hàng sang trọng. Để hắn có thể tiếp cận tầng lớp thượng lưu của thành phố B. Đến lúc đó hắn mới có cơ hội kéo Linh và Trang trở lại thế giới của người bình thường.
Minh đến quán của mình, hắn vẫn làm mọi việc như ngày hôm qua. Tuy rằng hắn rất muốn thành công nhanh, nhưng hắn biết mình không thể vội vàng, nếu không sẽ chỉ có thể nhận lấy thất bại mà thôi.
Đến mười giờ sáng, bốn đứa nhân viên của Minh đều đến đầy đủ, không một ai vì chuyện tối hôm qua mà bỏ việc cả. Minh vì thế lại càng coi bốn đứa nhân viên của mình là người thân.
Năm người lại cùng nhau ăn cơm, mọi thứ diễn ra thật bình thường. Bình thường đến mức bất thường.
Hôm qua Minh đã giết hết những người theo dõi bọn hắn đến đây. Lẽ ra xung quanh đây phải là một màn ồn ào, công an phải tới điều tra từ lâu rồi chứ.
Minh nhìn cô bé Linh, cô bé vẫn tỏ ra bình thường như không có gì xảy ra, vẫn tranh cướp đồ ăn với ba đứa kia.
Nhưng Minh biết rằng, chắc chắn là cô bé đã nhờ thế lực sau lưng cô bé giúp hắn, nếu không nơi đây đã không như thế này.
Điều này làm Minh không thể nào an tâm được. Hắn đã chuẩn bị sẵn tinh thần tiếp đón công an đến điều tra rồi.
Minh tự tin, dù có là chuyện gì đi nữa, chỉ cần hắn gọi một cuộc điện thoại cho giám thị trại giam thành phố H, dùng mối quan hệ của ông ta, hắn và quán ăn của hắn vẫn có thể phát triển một cách bình yên.
Nhưng lúc này Linh đã can dự vào, bề ngoài thì không có gì, nhưng bên trong liệu thế lực sau lưng cô bé có bán rẻ hắn không? Phải biết rằng tuy Linh không thích thằng Cường hôm qua bị Minh đánh. Nhưng chắc chắn quan hệ của hai thế lực phía sau không hề gay gắt, thậm trí còn thân thiết là đằng khác.
Nỗi bất an trong lòng Minh từ từ xuất hiện, linh cảm của hắn mách bảo rằng đã có chuyện xấu xảy ra.
Minh đứng bật dậy, chạy ra ngoài, hắn để lại câu nói cho đám nhân viên:
- Anh phải đi một lúc, các em ở lại nhớ chăm sóc cho nhau nhé!
Lời của Minh là nói với cả bốn đứa, nhưng trong đó cũng có ẩn ý của hắn giành cho Linh. Hắn mong cô bé hiểu rằng, nếu như có chuyện gì xảy ra, Linh sẽ thay hắn bảo vệ ba người còn lại.
Bởi vì nếu như thật sự có chuyện xảy ra và hắn đi rồi, ở đây chỉ còn có Linh mới có thể bảo vệ những người khác an toàn mà thôi.
Minh lấy xe máy chạy thẳng về phòng trọ của mình.
Trên đường trở về, hắn cảm nhận được có rất nhiều ánh mắt đang theo dõi mình.
Cánh cửa phòng vẫn khép hờ như khi hắn rời đi, nhưng Minh vẫn chưa thể an tâm được.
Đẩy cửa đi vào trong, cả Linh và Trang đã không thấy đâu. Nhưng trên giường của hắn lại có thêm hai cái vali to.
Nỗi bất an trong lòng Minh dâng cao, hắn bước từng bước chậm về giường, hai tay hắn run run mở một chiếc vali ra.
Đã từ rất lâu Minh chưa từng cảm thấy bất an như thế này. Khi chiếc vali được mở ra, Minh giật mình sợ hãi ngã ngửa ra phía sau. Hắn không tin vào mắt mình, ở trong vali là Linh, gương mặt cô ấy đầy máu và trông rất đau khổ, cơ thể Linh bị chặt nhỏ thành từng khúc để nhét vừa vào vali.
Hai dòng lệ đã chảy dài trên gương mặt Minh, tâm trạng của hắn lúc này cực kỳ phức tạp, có sợ hãi, có hối hận, có đau khổ, có trống rỗng.
Cánh cửa phòng Minh bị đạp tung ra, đứng bên ngoài là hơn năm mươi thằng đang cầm mã tấu chờ chém hắn.
Người dẫn đầu chính là thằng Cường, thằng hôm qua bị Minh đánh ngất phải vào viện, trong tay nó không phải mã tấu mà là một thanh katana vô cùng sắc bén.
Thằng Cường đắc ý nói:
- Thằng chó, mày được lắm, dám động vào vợ chưa cưới của tao, lại động cả vào hai con cave mà tao thích chơi nhất.
Minh trừng mắt nhìn thẳng vào thằng Cường, đôi mắt Minh đỏ ngầu đáng sợ như một con thú dữ, khiến thằng Cường sợ hãi phải lui lại.
Minh không thèm nói chuyện với nó, vì bây giờ mọi chuyện đã đi quá xa, có nói gì cũng không có tác dụng nữa.
Minh lại từ từ bước chậm về giường, đóng chiếc vali đang chứa đựng thi thể của Linh lại.
Trong lúc đó thằng Cường vì bị một ánh mắt của Minh doạ sợ, thẹn quá lại nói:
- Mày có biết hai con cave đấy ngon lắm không? Không những tao chơi chúng nó, tao còn để mấy anh em đằng sau của tao chơi chúng nó đến chết! Ha ha ha...
Thằng Cường cười, đám đàn em phía sau hắn cũng cười vang.
Minh sau khi đóng lại vali chứa thi thể Linh, tay hắn bấu chặt vào thành giường, hắn nói:
- Mày có biết, phản diện chết vì nói nhiều không? Dứt lời, Minh vung tay ra, từ trong tay hắn bay ra một vật thể, tốc độ của vật thể đỏ nhanh như một viên đạn đang bay. Đến khi đâm thủng cổ họng thằng Cường, mới có thể nhìn ra vật thể đó là một mẩu gỗ vừa bị Minh bẻ ra từ chiếc giường.
Minh quay người lại, gương mặt hắn đã được lau sạch nước mắt, đôi mắt hắn cũng không còn đỏ ngầu như một con dã thú nữa. Gương mặt Minh lạnh tanh không biểu lộ bất kì một cảm xác nào, ánh mắt của hắn toả ra sát khí khiến cho không gian xung quanh dường như đang lạnh đi. Minh chỉ cần nhìn qua một cái đã xác định bên ngoài có tất cả năm mươi sáu người.
Thằng Cường trợn mắt phát ra những tiếng “ òng ọc ”, nhưng cơ thể của nó lại đang dần mất sức, ý thức cũng đang dần trở lên mơ hồ.
Trong nháy mắt, Minh xuất hiện ở bên cạnh thằng Cường, dễ dàng đoạt lấy thanh katana trong tay thằng đó.
Minh chém vô số nhát vào người thằng Cường, mỗi một nhát lại chém đứt một phần cơ thể Cường, cuối cùng là một nhát chém bay đầu của Cường.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









