Có người vào phòng khiến cho quá trình tu luyện của cả Minh và sư phụ Minh bị gián đoạn. Mà sư phụ Minh có vẻ như là một người coi tu luyện là điều quan trọng hơn tất cả, ông ra lệnh:
- Để dọc cạnh giường của tôi là được. Ông cũng cho người dọn cơm lên luôn đi.
Giường mới nhanh chóng được kê vào, cơm nước cũng được dọn lên. Giám thị trại giam còn tâm lí chuẩn bị cho Minh quần áo và đồ dùng cá nhân mới.
Đợi khi bọn người của giám thị trại giam đi ra khỏi phòng, sư phụ của Minh mới rời giường, đi đến bàn ăn, nói với hắn:
- Con cũng ngồi xuống cùng ăn với thầy đi!
Minh vui vẻ đáp:
- Vâng thưa sư phụ!
Từ lúc vào tù, Minh toàn phải ăn cơm thừa canh cạn của các anh mâm trên. Đã lâu lắm rồi Minh không được ăn ngon như thế này, bàn ăn của hai thầy trò bày đến mười mấy món cả mặn cả chay, so ra còn đặc sắc hơn cả ăn cỗ cưới.
Sư phụ của Minh cũng thật biết tận hưởng, mỗi món ông ấy đều chỉ ăn một chút xong thôi, như vậy là đã ăn xong rồi.
Còn Minh, hắn lúc này chỉ hận bụng của mình không thể chứa thêm được nữa, hắn đã ăn no căng rồi, bây giờ đến hít thở còn khó khăn.
Sư phụ Minh nhìn hắn, lắc đầu nói:
- Tham ăn tục uống không tốt đâu! Khi ăn không những phải để ý đến từng cử chỉ hành động, mà còn phải kiểm soát cả lượng thức ăn mình ăn vào. Người xưa đã khuyên rằng: Quần áo không quá ấm, ăn không quá no,...
Minh tuy bị chỉ ra lỗi lầm, nhưng hắn không hề khó chịu, mà tỏ thái độ ngoan ngoãn nghe lời, hắn đáp lời:
- Vâng! Cảm ơn sư phụ đã nhắc nhở, đệ tử đã hiểu ạ!
Sư phụ Minh lại nói:
- Ăn xong rồi thì để đấy, chút nữa có người vào dọn, con về giường tiếp tục tập thiền đi!
Minh nghe lời sư phụ của mình, hắn vừa đặt đũa xuống rồi đứng dậy, thì đã có người từ ngoài đi vào dọn dẹp rồi.
Minh trở lại giường tiếp tục thiền định, không quan tâm đến thế giới bên ngoài nữa.
Thời gian nhanh chóng trôi nhanh, đến khoảng bốn giờ chiều, khi Minh vừa kết thúc vòng thiền, sư phụ hắn đã gọi hắn:
- Con trai, tạm ngưng việc luyện thiền lại, ta dạy con dưỡng sinh!
Minh mở mắt ra, hắn đang thắc mắc không biết có phải là hắn nghe nhầm không, hay thật sự vừa rồi sư phụ nói là dạy hắn dưỡng sinh.
Sư phụ Minh đã lại lên tiếng:
- Dưỡng sinh không phải dưỡng lão, nên không nhất định cứ phải người già mới luyện tập dưỡng sinh. Dưỡng sinh là nuôi dưỡng sinh mệnh của mình, để sinh mệnh của mình tốt đẹp hơn, tác dụng của nó cũng ảnh hưởng tốt đến tinh - khí - thần. Cho nên, thực chất độ tuổi nào cũng nên luyện.
Minh hiểu ra, đáp:
- Vâng, thưa sư phụ!
Sư phụ hắn đi ra khỏi giường, Minh thấy vậy cùng làm theo. Sư phụ Minh nói:
- Ta tập, con tập theo!
Dứt lời, sư phụ Minh đã bắt đầu tập, Minh đứng phía sau cũng bắt đầu tập theo.
Chỉ là, chậm, thật sự là quá chậm, Minh cảm tưởng như sư phụ hắn đang bất động vậy, nhưng sự thật là sư phụ hắn vẫn đang chuyển động.
Mới được mười phút, toàn thân Minh đã ướt đẫm mồ hôi, khí nóng trong cơ thể hắn toả ra bừng bừng. Đây là độc tố đang được thải ra cùng mồi hôi qua các lỗ chân lông trên cơ thể.
Ba mươi phút, lúc này Minh mới nhận ra là sư phụ đang tập Thái Cực Quyền. Bài quyền người ta tập chỉ mười mấy phút, vậy mà ba mươi phút sư phụ hắn mới đi quyền được một phần năm. Như vậy phải mất mấy tiếng đồng hồ thì mới có thể tập xong.
Minh không hiểu dưỡng sinh. Tập nhanh thì mệt lại không có thành quả, có khi còn có hại. Tập theo bình thường, nhìn tưởng chậm, nhưng thực chất chỉ là chậm hơn sinh hoạt bình thường mà thôi, cách này có tác dụng nhưng không đáng kể. Còn tập như sư phụ hắn, đây mới là dưỡng sinh thật sự, vừa nuôi dưỡng tinh thần, rèn luyện tâm thái điềm tĩnh, còn đào thải những độc tố tích trữ trong cơ thể mà khi thiền định chưa đào thải được.
Minh làm theo sư phụ mà cảm thấy cực kì khó khăn, không cách nào hoà theo nhịp độ của sư phụ, lúc thì nhanh, lúc lại bất động, cứ một chút lại phải khựng lại.
Minh không biết rằng, để đạt được đến trình độ nhìn tưởng bất động nhưng thực tế vẫn đang chuyển động như sư phụ hắn là cả một quá trình dài đằng đẵng. Thời gian luyện tập phải tính đến hàng năm, hàng chục năm, nếu như không có tư chất thiên phú thậm chí cả đời cũng không làm được.
Quả nhiên, sau khi tập xong, đi tắm một cái, gột rửa hết mồ hôi trên người, Minh cảm thấy vô cùng sảng khoái, trạng thái tinh thần tốt lên phi thường.
Trong vòng một tháng, Minh ngoài thời gian ăn uống và vệ sinh ra, toàn bộ thời gian của Minh là dành cho thiền và dưỡng sinh sáng tối. Ngay cả khi ngủ, sư phụ cũng bắt Minh phải thực hành thiền định. Những hôm đầu tiên chưa quen, khi ngủ Minh thường bị thoát ra khỏi trạng thái thiền. Những lúc như vậy, không hiểu sao sư phụ Minh lại biết được, gọi tỉnh hắn, bắt hắn nhập thiền lại.
Và mới chỉ một tháng trôi qua, con người Minh đã lột xác hoàn toàn, trạng thái cơ thể cùng tinh thần luôn đạt tốt nhất, khác xa với con người thiếu sức sống trước kia.
Một tháng, sư phụ Minh mới truyền dạy thêm những thứ mới cho Minh:
- Con người có lục căn: mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý. Vậy nên thế gian mới có lục trần: sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp. Lục trần này làm cho con người ta tham dục, tâm không lúc nào thanh tịnh. Sư phụ không tu theo Phật, cũng không học theo Đạo. Cho nên, sư phụ không dạy con buông bỏ hay để tự nhiên. Sư phụ dạy con rèn luyện lục căn.
Minh hít một hơi thật sâu, chuẩn bị tinh thần, hắn biết, sư phụ hắn chuẩn bị nói đến chuyện quan trọng.
Quả nhiên, sư phụ Minh có hành động. Minh chỉ thấy sư phụ lật tay một cái, trên tay ông là một cuốn sách dày cộp, sư phụ lại tùy tiện xé rách một trang, sau đó ném đi.
Trang giấy bay đi, lại dính chặt vào tường mà không rơi xuống.
Minh thấy cảnh này, trợn mắt há miệng vì kinh ngạc, những gì hắn vừa thấy, con người có thể làm được hay sao.
Chưa dừng lại ở đó, sư phụ Minh còn hỏi hắn:
- Có đọc được những gì viết trên giấy không? Minh nhìn trang sách dính ở trên tường, hắn chỉ thấy toàn chữ là chữ, nhưng cụ thể viết cái gì, hắn không cách nào nhìn rõ để đọc được.
Minh lắc đầu, thấy vậy sư phụ hắn lại đọc:
- Từ khi Đổng Trác phản nghịch đến nay, hào kiệt bốn phương trỗi dậy, như Tào Tháo thế kém Viên Thiệu lại đánh được Thiệu, đó không chỉ có thiên thời, mà còn có mưu người nữa...
Sư phụ Minh đọc một hơi, sau đó ông tay phất tay, trang sách bay vào trong tay Minh.
Minh cầm trang sách trên tay, chỉ lướt qua một lượt, đã biết sư phụ hắn vừa đọc không thiếu không thừa không sai không lệch một chữ. Lòng khâm phục đối với sư phụ lại tăng thêm.
Sư phụ Minh lại xé một trang sách, ném nó dính lên tường, nói:
- Luyện mắt, phải luyện nhìn xa, nhìn gần, tốc độ cũng phải nhanh. Nhìn xa có thể nhìn rõ sự vật cách xa hàng ngàn mét. Nhìn gần có thể nhìn thấy những thứ nhỏ bé nhất. Nhìn nhanh là không để bất cứ thứ gì có thể qua mắt được ta. Bắt đầu luyện đi!
Minh ngồi khoanh chân, nhìn chăm chăm vào trang sách đang dính trên tường.
Giọng sư phụ lại vang lên trong đầu hắn:
- Tâm phải tĩnh tinh thần phải tập trung, như vậy mắt mới sáng.
- Để dọc cạnh giường của tôi là được. Ông cũng cho người dọn cơm lên luôn đi.
Giường mới nhanh chóng được kê vào, cơm nước cũng được dọn lên. Giám thị trại giam còn tâm lí chuẩn bị cho Minh quần áo và đồ dùng cá nhân mới.
Đợi khi bọn người của giám thị trại giam đi ra khỏi phòng, sư phụ của Minh mới rời giường, đi đến bàn ăn, nói với hắn:
- Con cũng ngồi xuống cùng ăn với thầy đi!
Minh vui vẻ đáp:
- Vâng thưa sư phụ!
Từ lúc vào tù, Minh toàn phải ăn cơm thừa canh cạn của các anh mâm trên. Đã lâu lắm rồi Minh không được ăn ngon như thế này, bàn ăn của hai thầy trò bày đến mười mấy món cả mặn cả chay, so ra còn đặc sắc hơn cả ăn cỗ cưới.
Sư phụ của Minh cũng thật biết tận hưởng, mỗi món ông ấy đều chỉ ăn một chút xong thôi, như vậy là đã ăn xong rồi.
Còn Minh, hắn lúc này chỉ hận bụng của mình không thể chứa thêm được nữa, hắn đã ăn no căng rồi, bây giờ đến hít thở còn khó khăn.
Sư phụ Minh nhìn hắn, lắc đầu nói:
- Tham ăn tục uống không tốt đâu! Khi ăn không những phải để ý đến từng cử chỉ hành động, mà còn phải kiểm soát cả lượng thức ăn mình ăn vào. Người xưa đã khuyên rằng: Quần áo không quá ấm, ăn không quá no,...
Minh tuy bị chỉ ra lỗi lầm, nhưng hắn không hề khó chịu, mà tỏ thái độ ngoan ngoãn nghe lời, hắn đáp lời:
- Vâng! Cảm ơn sư phụ đã nhắc nhở, đệ tử đã hiểu ạ!
Sư phụ Minh lại nói:
- Ăn xong rồi thì để đấy, chút nữa có người vào dọn, con về giường tiếp tục tập thiền đi!
Minh nghe lời sư phụ của mình, hắn vừa đặt đũa xuống rồi đứng dậy, thì đã có người từ ngoài đi vào dọn dẹp rồi.
Minh trở lại giường tiếp tục thiền định, không quan tâm đến thế giới bên ngoài nữa.
Thời gian nhanh chóng trôi nhanh, đến khoảng bốn giờ chiều, khi Minh vừa kết thúc vòng thiền, sư phụ hắn đã gọi hắn:
- Con trai, tạm ngưng việc luyện thiền lại, ta dạy con dưỡng sinh!
Minh mở mắt ra, hắn đang thắc mắc không biết có phải là hắn nghe nhầm không, hay thật sự vừa rồi sư phụ nói là dạy hắn dưỡng sinh.
Sư phụ Minh đã lại lên tiếng:
- Dưỡng sinh không phải dưỡng lão, nên không nhất định cứ phải người già mới luyện tập dưỡng sinh. Dưỡng sinh là nuôi dưỡng sinh mệnh của mình, để sinh mệnh của mình tốt đẹp hơn, tác dụng của nó cũng ảnh hưởng tốt đến tinh - khí - thần. Cho nên, thực chất độ tuổi nào cũng nên luyện.
Minh hiểu ra, đáp:
- Vâng, thưa sư phụ!
Sư phụ hắn đi ra khỏi giường, Minh thấy vậy cùng làm theo. Sư phụ Minh nói:
- Ta tập, con tập theo!
Dứt lời, sư phụ Minh đã bắt đầu tập, Minh đứng phía sau cũng bắt đầu tập theo.
Chỉ là, chậm, thật sự là quá chậm, Minh cảm tưởng như sư phụ hắn đang bất động vậy, nhưng sự thật là sư phụ hắn vẫn đang chuyển động.
Mới được mười phút, toàn thân Minh đã ướt đẫm mồ hôi, khí nóng trong cơ thể hắn toả ra bừng bừng. Đây là độc tố đang được thải ra cùng mồi hôi qua các lỗ chân lông trên cơ thể.
Ba mươi phút, lúc này Minh mới nhận ra là sư phụ đang tập Thái Cực Quyền. Bài quyền người ta tập chỉ mười mấy phút, vậy mà ba mươi phút sư phụ hắn mới đi quyền được một phần năm. Như vậy phải mất mấy tiếng đồng hồ thì mới có thể tập xong.
Minh không hiểu dưỡng sinh. Tập nhanh thì mệt lại không có thành quả, có khi còn có hại. Tập theo bình thường, nhìn tưởng chậm, nhưng thực chất chỉ là chậm hơn sinh hoạt bình thường mà thôi, cách này có tác dụng nhưng không đáng kể. Còn tập như sư phụ hắn, đây mới là dưỡng sinh thật sự, vừa nuôi dưỡng tinh thần, rèn luyện tâm thái điềm tĩnh, còn đào thải những độc tố tích trữ trong cơ thể mà khi thiền định chưa đào thải được.
Minh làm theo sư phụ mà cảm thấy cực kì khó khăn, không cách nào hoà theo nhịp độ của sư phụ, lúc thì nhanh, lúc lại bất động, cứ một chút lại phải khựng lại.
Minh không biết rằng, để đạt được đến trình độ nhìn tưởng bất động nhưng thực tế vẫn đang chuyển động như sư phụ hắn là cả một quá trình dài đằng đẵng. Thời gian luyện tập phải tính đến hàng năm, hàng chục năm, nếu như không có tư chất thiên phú thậm chí cả đời cũng không làm được.
Quả nhiên, sau khi tập xong, đi tắm một cái, gột rửa hết mồ hôi trên người, Minh cảm thấy vô cùng sảng khoái, trạng thái tinh thần tốt lên phi thường.
Trong vòng một tháng, Minh ngoài thời gian ăn uống và vệ sinh ra, toàn bộ thời gian của Minh là dành cho thiền và dưỡng sinh sáng tối. Ngay cả khi ngủ, sư phụ cũng bắt Minh phải thực hành thiền định. Những hôm đầu tiên chưa quen, khi ngủ Minh thường bị thoát ra khỏi trạng thái thiền. Những lúc như vậy, không hiểu sao sư phụ Minh lại biết được, gọi tỉnh hắn, bắt hắn nhập thiền lại.
Và mới chỉ một tháng trôi qua, con người Minh đã lột xác hoàn toàn, trạng thái cơ thể cùng tinh thần luôn đạt tốt nhất, khác xa với con người thiếu sức sống trước kia.
Một tháng, sư phụ Minh mới truyền dạy thêm những thứ mới cho Minh:
- Con người có lục căn: mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý. Vậy nên thế gian mới có lục trần: sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp. Lục trần này làm cho con người ta tham dục, tâm không lúc nào thanh tịnh. Sư phụ không tu theo Phật, cũng không học theo Đạo. Cho nên, sư phụ không dạy con buông bỏ hay để tự nhiên. Sư phụ dạy con rèn luyện lục căn.
Minh hít một hơi thật sâu, chuẩn bị tinh thần, hắn biết, sư phụ hắn chuẩn bị nói đến chuyện quan trọng.
Quả nhiên, sư phụ Minh có hành động. Minh chỉ thấy sư phụ lật tay một cái, trên tay ông là một cuốn sách dày cộp, sư phụ lại tùy tiện xé rách một trang, sau đó ném đi.
Trang giấy bay đi, lại dính chặt vào tường mà không rơi xuống.
Minh thấy cảnh này, trợn mắt há miệng vì kinh ngạc, những gì hắn vừa thấy, con người có thể làm được hay sao.
Chưa dừng lại ở đó, sư phụ Minh còn hỏi hắn:
- Có đọc được những gì viết trên giấy không? Minh nhìn trang sách dính ở trên tường, hắn chỉ thấy toàn chữ là chữ, nhưng cụ thể viết cái gì, hắn không cách nào nhìn rõ để đọc được.
Minh lắc đầu, thấy vậy sư phụ hắn lại đọc:
- Từ khi Đổng Trác phản nghịch đến nay, hào kiệt bốn phương trỗi dậy, như Tào Tháo thế kém Viên Thiệu lại đánh được Thiệu, đó không chỉ có thiên thời, mà còn có mưu người nữa...
Sư phụ Minh đọc một hơi, sau đó ông tay phất tay, trang sách bay vào trong tay Minh.
Minh cầm trang sách trên tay, chỉ lướt qua một lượt, đã biết sư phụ hắn vừa đọc không thiếu không thừa không sai không lệch một chữ. Lòng khâm phục đối với sư phụ lại tăng thêm.
Sư phụ Minh lại xé một trang sách, ném nó dính lên tường, nói:
- Luyện mắt, phải luyện nhìn xa, nhìn gần, tốc độ cũng phải nhanh. Nhìn xa có thể nhìn rõ sự vật cách xa hàng ngàn mét. Nhìn gần có thể nhìn thấy những thứ nhỏ bé nhất. Nhìn nhanh là không để bất cứ thứ gì có thể qua mắt được ta. Bắt đầu luyện đi!
Minh ngồi khoanh chân, nhìn chăm chăm vào trang sách đang dính trên tường.
Giọng sư phụ lại vang lên trong đầu hắn:
- Tâm phải tĩnh tinh thần phải tập trung, như vậy mắt mới sáng.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









