Từ đó, lần nào mẹ Minh muốn đến thăm hắn, hắn đều từ chối không gặp.
Chớp mắt một cái đã qua sáu tháng, Minh bây giờ không còn bị đánh thường xuyên như hồi mới vào nữa, hắn cũng dần quen với sinh hoạt trong tù.
Hôm nay, cảnh sát trại giam lại thông báo có người thân đến thăm hắn.
Minh đang định từ chối như mọi lần, anh cảnh sát đã lên tiếng trước:
- Lần này không phải mẹ cậu đến thăm đâu!
Minh hơi bất ngờ trước câu nói vừa rồi của anh cảnh sát, lời từ chối chuẩn bị nói ra lại bị hắn nuốt vào lại.
Minh đi theo sau anh cảnh sát, hắn không hỏi anh cảnh sát là ai đến, vì hắn sẽ biết người đó là ai ngay thôi.
Chỉ là, trong lòng Minh dâng lên một sự thấp thỏm bất an.
Mẹ hắn không đến mà là người khác đến, liệu rằng ở nhà có phải đã xảy ra chuyện gì không? Rất nhanh, Minh đi theo anh cảnh sát đã đến phòng gặp người thân.
Người lên thăm hắn hôm nay là bác Cúc. Minh vừa nhìn thấy bác Cúc, hắn đã lên tiếng gọi:
- Bác Cúc!
Bác Cúc nhìn Minh, gương mặt bác mang theo nỗi buồn không cách nào che giấu.
Sự bất an trong lòng Minh lại càng tăng lên, cơ thể hắn bắt đầu run, hắn sợ sẽ phải nghe tin xấu từ bác Cúc.
Hai bác cháu ngồi trò chuyện với nhau, bác Cúc chỉ hỏi thăm hắn qua loa, sau khi xác nhận hắn ở trong tù vẫn khoẻ mạnh, bác liên tục trách hắn, trách hắn phạm phải sai lầm nên phải vào đây, trách hắn không chịu ra gặp mẹ hắn khi mẹ hắn đến thăm,...
Minh quan sát, cứ mỗi khi bác Cúc nhắc đến mẹ của hắn, giọng bác lại có phần buồn hơn và nghẹn lại. Hắn chắc chắn ở nhà đã có chuyện rồi, mà chuyện này có liên quan đến mẹ hắn.
Lúc này, Minh đang dần cố gắng lấy lại bình tĩnh, cố gắng chuẩn bị trước tâm lí, hắn biết một chút nữa thôi là bác Cúc sẽ báo cho hắn một tin sốc.
Khi người giám sát cuộc trò chuyện giữa Minh và bác Cúc bước vào thông báo chỉ còn năm phút nữa là hết giờ, bác Cúc nói lời cuối với Minh:
- Minh à, cháu ở trong này phải cố gắng cải tạo thật tốt để được ra sớm nghe chưa! Mẹ của cháu không còn nữa, sau này cháu chỉ có thể dựa vào chính mình thôi!
Minh đang định đáp một tiếng: “ Vâng ”, hắn chợt sững người lại, toàn thân hắn bất động, hai hàng nước mắt cứ thế tuôn rơi. Hắn vừa nghe bác Cúc nói rằng mẹ của hắn không còn nữa.
Hắn muốn hỏi lại bác Cúc, muốn bác nói với hắn là hắn vừa rồi đã nghe nhầm.
Nhưng bác Cúc đã rời đi, lúc bác đi, hắn nhìn thấy bác lau nước mắt, hai vai bác cứ run lên bần bật.
Trong đầu Minh trống rỗng, hắn cứ bước đi theo bản năng.
Hắn từ trước đến nay vẫn luôn nghĩ rằng hắn hận mẹ hắn nhiều hơn là yêu.
Nhưng bây giờ, khi nghe tin mẹ hắn đã không còn, hắn cảm thấy đau đớn vô cùng, hắn không biết mình yêu mẹ đến thế.
Hắn tự trách bản thân tại sao những lần mẹ đến thăm hắn, hắn lại không chịu ra gặp mẹ.
Để đến bây giờ, cơ hội được nhìn mặt mẹ mình lần cuối, hắn cũng không có.
Minh cảm giác như trời vừa sập xuống mà hắn không cách nào chống đỡ được.
Hắn cứ bước đi trong vô thức, hắn đã đến cánh cửa của căn phòng cuối cùng trong nhà tù.
Minh nghĩ, chỉ cần bước vào thôi là hắn được giải thoát, cũng có thể linh hồn hắn bây giờ sẽ được trở về năm mười lăm tuổi để thay đổi cái tương lai đen tối này.
Mang theo suy nghĩ đó, Minh đẩy cánh cửa căn phòng cuối cùng trong nhà tù ra và bước vào.
Vừa bước chân vào căn phòng, Minh còn chưa kịp quan sát tình hình xung quanh căn phòng này, đầu óc hắn bỗng quay cuồng, mọi thứ xung quanh còn chưa được định hình trong não hắn đã liên tục biến đổi.
Sau một trận tâm trí mơ hồ, Minh cảm giác như mình đã xuống A Tỳ Địa Ngục, không gian xung quanh đều là một màu đỏ của máu, thấp thoáng ẩn hiện những đốm lửa xanh giống như ma trơi vậy.
Trước mặt hắn là Thập Điện Diêm La đang ngồi quan sát hắn.
Thập Điện Diêm La lên tiếng:
- Ngươi là ai? Tại sao lại đến đây? Cuộc đời ngươi đã trải qua những chuyện gì? ...
Trước mặt Diêm Vương, không thể không thành thật, Minh bắt đầu khai báo họ tên của mình, hắn đã được mẹ hắn nuôi dưỡng bằng sự thù hận với cha hắn như thế nào, tình cảm yêu hận đan xen mà hắn giành cho mẹ mình như thế nào, mối tình mà hắn bỏ lỡ khiến hắn đau khổ ra sao, cuộc tình trái ngang của hắn với hai chị em Linh và Trang bắt đầu như thế nào, ngay cả chuyện linh hồn của hắn xuyên không đến tương lai của mình hắn cũng kể ra, cuối cùng là chuyện hắn bước vào căn phòng cuối cùng của nhà tù để tìm chết.
Sau khi Minh nghĩ rằng mình đã kể ra tất cả những gì mình biết, đầu óc hắn lại diễn ra một trận quay cuồng.
Khi Minh tỉnh lại, hắn thấy mình đang nằm sấp trên sàn nhà tù.
Minh ngẩng đầu lên, đưa mắt nhìn khắp xung quanh, đây không phải căn phòng giam giữ hắn.
Đây là phòng giam đơn lẻ, trong phòng lại có đầy đủ giường và tủ quần áo, còn có nhà tắm ở trong này nữa.
Đây giống như một căn phòng trọ hơn là phòng giam của nhà tù.
Trên giường, bỗng nhiên lại xuất hiện một ông già, tóc và râu của ông ta đã chuyển sang màu xám tro, để dài, che hết cả khuôn mặt, khiến Minh không tài nào nhìn rõ được mặt của ông ta.
Minh còn chưa biết mở lời ra sao, thì ông già tóc xám đã lên tiếng trước:
- Nhìn đủ chưa?
Minh lúc này mới biết mình đã thất thố, cứ nhìn chằm chằm vào ông già trước mặt, vội vàng chuyển ánh mắt của mình hướng xuống dưới đất, Minh lí nhí nói:
- Xin lỗi ạ!
Ông già thấy Minh nói xin lỗi thì lắc đầu, nói:
- Nhóc con, tuổi còn trẻ, sao lại thiếu tự tin như vậy chứ?
Minh vẫn cúi mặt nhìn xuống mặt đất, im lặng không nói gì.
Thấy vậy, ông già lại nói:
- Mày nghĩ chết rồi là hết sao? Mày không định đi tìm bố mày để trả lại những gì mà bố mày đã làm với gia đình họ hàng nhà mẹ mày sao? Mày mất đi tình yêu mà mày cho rằng sâu đậm nhất, nhưng mày cũng có được tình yêu của hai chị em kia còn gì. Mày không định cho hai chị em họ cuộc sống hạnh phúc sao? ...
Minh bất ngờ, hắn dùng ánh mắt không thể tin được nhìn chằm chằm vào ông già trước mắt.
Trong đầu Minh lúc này có hàng ngàn hàng vạn câu hỏi, nhưng hắn không biết phải mở lời như thế nào.
Ông già tóc xám lại nói tiếp:
- Mày nghĩ là mình xuyên không sao? Mày đã từng nghĩ là mày bị mất trí nhớ một phần chưa?
Minh vẫn không biết nói gì. Ông già lại tiếp tục:
- Dù cho mày là xuyên không, hay mất trí nhớ một phần. Dù cho là mày đã xuống địa ngục gặp diêm vương rồi trở về, hay chỉ là giấc mộng. Tất cả đều không quan trọng, quan trọng là ông trời cho mày kí ức của năm mười lăm tuổi, là để mày có được sự tự tin cùng lòng nhiệt huyết của thiếu niên mười lăm tuổi.
Từng câu từng chữ của ông già tóc xám cứ vang vọng mãi trong đầu của Minh, những câu chữ ấy như là đang thôi miên hắn, làm hắn tạm thời quên đi nỗi buồn trong lòng, cho hắn sự quyết tâm thay đổi cuộc đời.
Minh đứng dậy, từ lúc phải vào tù đến nay, lưng hắn chưa bao giờ thẳng như thế này. Hắn vái một vái hướng về phía ông già tóc xám, sau đó quay người rời đi.
Nhưng Minh lại không cách nào mở được cánh cửa căn phòng này để đi ra.
Giọng nói của ông già lại vang lên trong căn phòng:
- Chưa từng có tên phạm nhân nào bước vào căn phòng này mà sống sót trở ra ngoài!
Chớp mắt một cái đã qua sáu tháng, Minh bây giờ không còn bị đánh thường xuyên như hồi mới vào nữa, hắn cũng dần quen với sinh hoạt trong tù.
Hôm nay, cảnh sát trại giam lại thông báo có người thân đến thăm hắn.
Minh đang định từ chối như mọi lần, anh cảnh sát đã lên tiếng trước:
- Lần này không phải mẹ cậu đến thăm đâu!
Minh hơi bất ngờ trước câu nói vừa rồi của anh cảnh sát, lời từ chối chuẩn bị nói ra lại bị hắn nuốt vào lại.
Minh đi theo sau anh cảnh sát, hắn không hỏi anh cảnh sát là ai đến, vì hắn sẽ biết người đó là ai ngay thôi.
Chỉ là, trong lòng Minh dâng lên một sự thấp thỏm bất an.
Mẹ hắn không đến mà là người khác đến, liệu rằng ở nhà có phải đã xảy ra chuyện gì không? Rất nhanh, Minh đi theo anh cảnh sát đã đến phòng gặp người thân.
Người lên thăm hắn hôm nay là bác Cúc. Minh vừa nhìn thấy bác Cúc, hắn đã lên tiếng gọi:
- Bác Cúc!
Bác Cúc nhìn Minh, gương mặt bác mang theo nỗi buồn không cách nào che giấu.
Sự bất an trong lòng Minh lại càng tăng lên, cơ thể hắn bắt đầu run, hắn sợ sẽ phải nghe tin xấu từ bác Cúc.
Hai bác cháu ngồi trò chuyện với nhau, bác Cúc chỉ hỏi thăm hắn qua loa, sau khi xác nhận hắn ở trong tù vẫn khoẻ mạnh, bác liên tục trách hắn, trách hắn phạm phải sai lầm nên phải vào đây, trách hắn không chịu ra gặp mẹ hắn khi mẹ hắn đến thăm,...
Minh quan sát, cứ mỗi khi bác Cúc nhắc đến mẹ của hắn, giọng bác lại có phần buồn hơn và nghẹn lại. Hắn chắc chắn ở nhà đã có chuyện rồi, mà chuyện này có liên quan đến mẹ hắn.
Lúc này, Minh đang dần cố gắng lấy lại bình tĩnh, cố gắng chuẩn bị trước tâm lí, hắn biết một chút nữa thôi là bác Cúc sẽ báo cho hắn một tin sốc.
Khi người giám sát cuộc trò chuyện giữa Minh và bác Cúc bước vào thông báo chỉ còn năm phút nữa là hết giờ, bác Cúc nói lời cuối với Minh:
- Minh à, cháu ở trong này phải cố gắng cải tạo thật tốt để được ra sớm nghe chưa! Mẹ của cháu không còn nữa, sau này cháu chỉ có thể dựa vào chính mình thôi!
Minh đang định đáp một tiếng: “ Vâng ”, hắn chợt sững người lại, toàn thân hắn bất động, hai hàng nước mắt cứ thế tuôn rơi. Hắn vừa nghe bác Cúc nói rằng mẹ của hắn không còn nữa.
Hắn muốn hỏi lại bác Cúc, muốn bác nói với hắn là hắn vừa rồi đã nghe nhầm.
Nhưng bác Cúc đã rời đi, lúc bác đi, hắn nhìn thấy bác lau nước mắt, hai vai bác cứ run lên bần bật.
Trong đầu Minh trống rỗng, hắn cứ bước đi theo bản năng.
Hắn từ trước đến nay vẫn luôn nghĩ rằng hắn hận mẹ hắn nhiều hơn là yêu.
Nhưng bây giờ, khi nghe tin mẹ hắn đã không còn, hắn cảm thấy đau đớn vô cùng, hắn không biết mình yêu mẹ đến thế.
Hắn tự trách bản thân tại sao những lần mẹ đến thăm hắn, hắn lại không chịu ra gặp mẹ.
Để đến bây giờ, cơ hội được nhìn mặt mẹ mình lần cuối, hắn cũng không có.
Minh cảm giác như trời vừa sập xuống mà hắn không cách nào chống đỡ được.
Hắn cứ bước đi trong vô thức, hắn đã đến cánh cửa của căn phòng cuối cùng trong nhà tù.
Minh nghĩ, chỉ cần bước vào thôi là hắn được giải thoát, cũng có thể linh hồn hắn bây giờ sẽ được trở về năm mười lăm tuổi để thay đổi cái tương lai đen tối này.
Mang theo suy nghĩ đó, Minh đẩy cánh cửa căn phòng cuối cùng trong nhà tù ra và bước vào.
Vừa bước chân vào căn phòng, Minh còn chưa kịp quan sát tình hình xung quanh căn phòng này, đầu óc hắn bỗng quay cuồng, mọi thứ xung quanh còn chưa được định hình trong não hắn đã liên tục biến đổi.
Sau một trận tâm trí mơ hồ, Minh cảm giác như mình đã xuống A Tỳ Địa Ngục, không gian xung quanh đều là một màu đỏ của máu, thấp thoáng ẩn hiện những đốm lửa xanh giống như ma trơi vậy.
Trước mặt hắn là Thập Điện Diêm La đang ngồi quan sát hắn.
Thập Điện Diêm La lên tiếng:
- Ngươi là ai? Tại sao lại đến đây? Cuộc đời ngươi đã trải qua những chuyện gì? ...
Trước mặt Diêm Vương, không thể không thành thật, Minh bắt đầu khai báo họ tên của mình, hắn đã được mẹ hắn nuôi dưỡng bằng sự thù hận với cha hắn như thế nào, tình cảm yêu hận đan xen mà hắn giành cho mẹ mình như thế nào, mối tình mà hắn bỏ lỡ khiến hắn đau khổ ra sao, cuộc tình trái ngang của hắn với hai chị em Linh và Trang bắt đầu như thế nào, ngay cả chuyện linh hồn của hắn xuyên không đến tương lai của mình hắn cũng kể ra, cuối cùng là chuyện hắn bước vào căn phòng cuối cùng của nhà tù để tìm chết.
Sau khi Minh nghĩ rằng mình đã kể ra tất cả những gì mình biết, đầu óc hắn lại diễn ra một trận quay cuồng.
Khi Minh tỉnh lại, hắn thấy mình đang nằm sấp trên sàn nhà tù.
Minh ngẩng đầu lên, đưa mắt nhìn khắp xung quanh, đây không phải căn phòng giam giữ hắn.
Đây là phòng giam đơn lẻ, trong phòng lại có đầy đủ giường và tủ quần áo, còn có nhà tắm ở trong này nữa.
Đây giống như một căn phòng trọ hơn là phòng giam của nhà tù.
Trên giường, bỗng nhiên lại xuất hiện một ông già, tóc và râu của ông ta đã chuyển sang màu xám tro, để dài, che hết cả khuôn mặt, khiến Minh không tài nào nhìn rõ được mặt của ông ta.
Minh còn chưa biết mở lời ra sao, thì ông già tóc xám đã lên tiếng trước:
- Nhìn đủ chưa?
Minh lúc này mới biết mình đã thất thố, cứ nhìn chằm chằm vào ông già trước mặt, vội vàng chuyển ánh mắt của mình hướng xuống dưới đất, Minh lí nhí nói:
- Xin lỗi ạ!
Ông già thấy Minh nói xin lỗi thì lắc đầu, nói:
- Nhóc con, tuổi còn trẻ, sao lại thiếu tự tin như vậy chứ?
Minh vẫn cúi mặt nhìn xuống mặt đất, im lặng không nói gì.
Thấy vậy, ông già lại nói:
- Mày nghĩ chết rồi là hết sao? Mày không định đi tìm bố mày để trả lại những gì mà bố mày đã làm với gia đình họ hàng nhà mẹ mày sao? Mày mất đi tình yêu mà mày cho rằng sâu đậm nhất, nhưng mày cũng có được tình yêu của hai chị em kia còn gì. Mày không định cho hai chị em họ cuộc sống hạnh phúc sao? ...
Minh bất ngờ, hắn dùng ánh mắt không thể tin được nhìn chằm chằm vào ông già trước mắt.
Trong đầu Minh lúc này có hàng ngàn hàng vạn câu hỏi, nhưng hắn không biết phải mở lời như thế nào.
Ông già tóc xám lại nói tiếp:
- Mày nghĩ là mình xuyên không sao? Mày đã từng nghĩ là mày bị mất trí nhớ một phần chưa?
Minh vẫn không biết nói gì. Ông già lại tiếp tục:
- Dù cho mày là xuyên không, hay mất trí nhớ một phần. Dù cho là mày đã xuống địa ngục gặp diêm vương rồi trở về, hay chỉ là giấc mộng. Tất cả đều không quan trọng, quan trọng là ông trời cho mày kí ức của năm mười lăm tuổi, là để mày có được sự tự tin cùng lòng nhiệt huyết của thiếu niên mười lăm tuổi.
Từng câu từng chữ của ông già tóc xám cứ vang vọng mãi trong đầu của Minh, những câu chữ ấy như là đang thôi miên hắn, làm hắn tạm thời quên đi nỗi buồn trong lòng, cho hắn sự quyết tâm thay đổi cuộc đời.
Minh đứng dậy, từ lúc phải vào tù đến nay, lưng hắn chưa bao giờ thẳng như thế này. Hắn vái một vái hướng về phía ông già tóc xám, sau đó quay người rời đi.
Nhưng Minh lại không cách nào mở được cánh cửa căn phòng này để đi ra.
Giọng nói của ông già lại vang lên trong căn phòng:
- Chưa từng có tên phạm nhân nào bước vào căn phòng này mà sống sót trở ra ngoài!
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









