Khi cậu con trai kia quay mặt lại, Minh bất ngờ vì người này hắn cũng biết. Chính là cái thằng trẻ trâu đi xe SH đen định đánh Minh, nhưng lại bị Minh đánh lại.
Nhìn thấy Minh đi vào cùng Linh, thằng đó cũng bất ngờ.
Linh rất tinh ý, nhận ra hai người có điều bất thường, Linh hỏi:
- Hai anh em quen nhau à? Cả Minh và thằng kia cùng lúc xua tay, Minh nói:
- Mới gặp mặt một lần chứ không quen!
Sau đó Minh nhìn thằng kia nói:
- Anh tên Minh, là hàng xóm của Linh và Trang. Em giờ là người yêu Trang hả? Lần trước anh em gặp nhau, nhưng chưa biết tên em là gì?
Thằng kia đáp:
- Dạ, em tên Tuấn!
Lúc này, Trang nhanh miệng hỏi:
- Chị Linh đi cùng anh Minh mua gì về vậy? Nhanh nhanh không em đói rồi!
Hỏi xong, không để Minh hay Linh trả lời, Trang đi ra, kéo tay Linh đi vào trong phòng. Sau đó, lựa góc Tuấn và Linh không nhìn thấy được, Trang quay ra nháy mắt với Minh một cái, khiến tim hắn lại nhảy lên thon thót.
Hai chị em Linh và Trang thể hiện nữ công gia chánh, chỉ để Minh và Tuấn xách đồ vào khu vực nấu ăn, còn lại không cho hai gã này đụng vào bếp.
Minh và Tuấn không biết làm gì, cảm thấy cứ đứng đấy không những dư thừa, mà còn làm vướng chân vướng tay hai chị em Linh và Trang.
Tuấn vỗ vai Minh, nói:
- Phòng anh Minh ngay bên cạnh phải không? Anh dẫn em sang tham quan đi!
Một căn phòng trọ thì rộng được bao nhiêu mà phải tham quan, chẳng qua Tuấn ghét cái cảnh đứng không như người thừa nên có ý kéo Minh cùng té đi.
Minh tuy không lập tức hiểu được ý của Tuấn, nhưng Tuấn đã đề nghị, hắn cũng không từ chối, thế là hắn dẫn Tuấn về phòng của mình.
Vào trong phòng Minh, Tuấn chủ động làm hoà với Minh:
- Lần trước là do em bồng bột, anh lớn không chấp em nhỏ nhé! Coi như anh em mình không đánh không quen biết. Với lại, có khi sau này anh em mình còn làm anh em cọc chèo với nhau ấy chứ!
Minh đương nhiên cũng không muốn căng thẳng với Tuấn làm gì, hắn đáp:
- Không có gì đâu, nay mà không gặp chú, anh cũng quên rồi.
Cả hai cười với nhau coi như cho qua mọi chuyện. Tuấn tùy tiện tìm một chỗ trong phòng Minh ngồi xuống, rút điện thoại từ trong túi quần ra, làm vài thao tác nhỏ, sau đó quay ngang điện thoại ra như là chuẩn bị chơi game.
Minh tò mò lại gần nhìn xem Tuấn làm gì. Tuấn cũng không hề giấu diếm, cứ để Minh nhìn vào.
Thì ra, không phải Tuấn chơi game hay xem phim gì, Tuấn là đang chơi cờ bạc online.
Hồi Minh còn học cấp hai, hắn vẫn thường nghe câu: “ Điện thoại còn quay ngang đời còn khổ ”. Và hắn cũng luôn quan niệm rằng: “ Tiền nhanh đến cũng là tiền nhanh đi ”. Cho nên dù xung quanh bạn bè rất nhiều đứa chơi cờ bạc từ nhỏ, nhưng hắn đến năm mười lăm tuổi không hề động vào.
Đáng tiếc, theo Minh đọc được ở trong nhật ký của chính bản thân mình, hắn của những năm đại học đã tiếp xúc với cờ bạc online.
Đặc biệt, Minh của năm hai mươi lăm tuổi đã tự tử, tạo điều kiện cho linh hồn mười lăm tuổi của Minh xuyên đến đây, chính là vì thua cờ bạc mà ra.
Minh không có ý định chơi cờ bạc, nhưng lúc này hắn lại mắc phải một sai lầm lớn, đó là ngồi xem Tuấn chơi.
Trò Tuấn đang chơi là tài xỉu, là một trò khá đơn giản, có ba viên xúc xắc hay còn gọi là xí ngầu, mỗi viên có sáu mặt, các mặt có từ một đến sáu chấm tròn tương ứng với điểm số. Tổng điểm của ba viên xúc xắc nếu là từ ba đến mười là xỉu, còn từ mười một đến mười tám là tài.
Hôm nay, Tuấn khá là hên, gần như là đặt đâu trúng đó. Điều đó gợi lên sự hứng thú trong lòng Minh, dần dần hắn bị cuốn vào hoà cùng với cảm xúc của Tuấn, cho dù hắn không phải người chơi. Đặc biệt, khi kết quả cho ra là mười hay mười một, với cách mở bát của Tuấn, làm cho cảm giác hồi hộp của hai người lên đến cực điểm.
Khi thắng, người ta thường hay đắc chí, lòng tự cao và thói thích khoe khoang đều bộc lộ ra hết.
Tuấn kể về những thành tích của mình cho Minh, đặc biệt là những lần vốn ít mà thắng lớn, nào là một buổi chiều từ năm mươi nghìn đồng đánh lên hơn hai triệu đồng, nào là chỉ dùng một triệu ăn được cả trăm triệu,...
Điều đó làm máu cờ bạc trong con người Minh bắt đầu sản sinh.
Đêm hôm đó, Minh nằm một mình trong phòng mà mãi không ngủ được, những gì Tuấn kể quả thực quá kích thích và hấp dẫn hắn.
Minh mở app nhật ký trong điện thoại ra, đọc lại phần nhật kí mà linh hồn năm hai lăm tuổi của hắn viết về cờ bạc.
Trong đó, có rất nhiều phương pháp chơi và chú thích điểm mạnh yếu của từng phương pháp.
Cái cách mà Tuấn chơi hôm nay, là cái cách nếu may mắn thì sẽ thắng nhanh và nhiều nhất. Nhưng rủi ro của cách chơi này cũng là lớn nhất, ảnh hưởng đến tâm trạng nhiều nhất.
Bản ngã xấu xa trong con người Minh đang kiểm soát tâm trí hắn, tâm trí hắn lúc này đang thúc dục hắn thử tải về chơi.
Minh lên mạng, tìm phần mềm mà Tuấn chơi để tải về. Thao tác tạo tài khoản và nạp tiền của hắn rất dứt khoát, không có một chút chần chừ nào.
Minh bắt đầu chơi, cảm xúc của hắn đã cuốn vào trong những lần mở bát.
Khởi đầu, Minh không được may mắn, thua nhiều thắng ít. Đây chính là cơ hội để hắn dừng lại, tránh xa khỏi cờ bạc.
Nếu như lúc này Minh chịu dừng lại, thì đó chính là may mắn của hắn.
Nhưng không, bản ngã xấu xa trong con người hắn đã thuyết phục hắn, nào là “ Vạn sự khởi đầu nan ”, nào là “ Có lẽ cách chơi này không phù hợp với hắn, thử dùng cách khác xem sao ”.
Minh bắt chuyển sang phương pháp chơi khác, phương pháp mà bản thân hắn cho là phương pháp an toàn và hợp logic nhất. Hắn gọi phương pháp này là phương pháp gấp thếp có điểm dừng.
Minh bắt đầu thắng lại những gì hắn vừa mới thua, thậm chí đã bắt đầu có lãi.
Minh đắc chí, cho rằng bản thân mình tài giỏi, bản thân đã tìm ra được phương pháp kiếm tiền nhanh và đơn giản.
Hắn cho rằng, trước kia linh hồn hai mươi lăm tuổi của hắn thua là do trong quá trình trưởng thành của hắn đã gặp phải những yếu tố khiến cho tâm tính hắn yếu đuối không vừng vàng, thế nên mới không giữ được tiền thắng, còn để thua thêm.
Còn bây giờ thì khác rồi, linh hồn bây giờ của hắn đầy đủ bản lĩnh để giữ được sự điềm tĩnh của mình. Ông trời cho linh hồn mười lăm tuổi của hắn xuyên không đến tương lai này, chính là để cho hắn thay đổi và chiến thắng vận mệnh.
Nhưng Minh không biết rằng, bản chất của người chơi cờ bạc chính là thắng thì vui sướng, thua thì cay cú, không ai có thể kìm nén mãi cảm xúc của mình, mà càng kìm nén thì khi bộc phát ra sẽ càng mãnh liệt. Cái bản chất đó sẽ mãi mãi không thay đổi.
Người có thể giữ được sự điềm tĩnh khi chơi cờ bạc lâu dài, chỉ có thể là người máy không có cảm xúc, hoặc là người bẩm sinh đã bị đứt mất dây thần kinh cảm xúc.
Và chắc chắn, không có bất kì phương pháp nào có thể giúp con người bằng xương bằng thịt có thể thắng được thuật toán của máy tính mãi mãi được.
Nên cho dù hiện tại Minh dùng phương pháp nào đi nữa, những chiến thắng mà hắn có được cũng chỉ là những chiến thắng ảo.
Chỉ cần một khoảnh khắc thôi, hắn sẽ thua lại hết tất cả. Và khoảnh khắc ấy chắc chắn sẽ xuất hiện, chỉ là sớm hay muộn mà thôi.
Nhìn thấy Minh đi vào cùng Linh, thằng đó cũng bất ngờ.
Linh rất tinh ý, nhận ra hai người có điều bất thường, Linh hỏi:
- Hai anh em quen nhau à? Cả Minh và thằng kia cùng lúc xua tay, Minh nói:
- Mới gặp mặt một lần chứ không quen!
Sau đó Minh nhìn thằng kia nói:
- Anh tên Minh, là hàng xóm của Linh và Trang. Em giờ là người yêu Trang hả? Lần trước anh em gặp nhau, nhưng chưa biết tên em là gì?
Thằng kia đáp:
- Dạ, em tên Tuấn!
Lúc này, Trang nhanh miệng hỏi:
- Chị Linh đi cùng anh Minh mua gì về vậy? Nhanh nhanh không em đói rồi!
Hỏi xong, không để Minh hay Linh trả lời, Trang đi ra, kéo tay Linh đi vào trong phòng. Sau đó, lựa góc Tuấn và Linh không nhìn thấy được, Trang quay ra nháy mắt với Minh một cái, khiến tim hắn lại nhảy lên thon thót.
Hai chị em Linh và Trang thể hiện nữ công gia chánh, chỉ để Minh và Tuấn xách đồ vào khu vực nấu ăn, còn lại không cho hai gã này đụng vào bếp.
Minh và Tuấn không biết làm gì, cảm thấy cứ đứng đấy không những dư thừa, mà còn làm vướng chân vướng tay hai chị em Linh và Trang.
Tuấn vỗ vai Minh, nói:
- Phòng anh Minh ngay bên cạnh phải không? Anh dẫn em sang tham quan đi!
Một căn phòng trọ thì rộng được bao nhiêu mà phải tham quan, chẳng qua Tuấn ghét cái cảnh đứng không như người thừa nên có ý kéo Minh cùng té đi.
Minh tuy không lập tức hiểu được ý của Tuấn, nhưng Tuấn đã đề nghị, hắn cũng không từ chối, thế là hắn dẫn Tuấn về phòng của mình.
Vào trong phòng Minh, Tuấn chủ động làm hoà với Minh:
- Lần trước là do em bồng bột, anh lớn không chấp em nhỏ nhé! Coi như anh em mình không đánh không quen biết. Với lại, có khi sau này anh em mình còn làm anh em cọc chèo với nhau ấy chứ!
Minh đương nhiên cũng không muốn căng thẳng với Tuấn làm gì, hắn đáp:
- Không có gì đâu, nay mà không gặp chú, anh cũng quên rồi.
Cả hai cười với nhau coi như cho qua mọi chuyện. Tuấn tùy tiện tìm một chỗ trong phòng Minh ngồi xuống, rút điện thoại từ trong túi quần ra, làm vài thao tác nhỏ, sau đó quay ngang điện thoại ra như là chuẩn bị chơi game.
Minh tò mò lại gần nhìn xem Tuấn làm gì. Tuấn cũng không hề giấu diếm, cứ để Minh nhìn vào.
Thì ra, không phải Tuấn chơi game hay xem phim gì, Tuấn là đang chơi cờ bạc online.
Hồi Minh còn học cấp hai, hắn vẫn thường nghe câu: “ Điện thoại còn quay ngang đời còn khổ ”. Và hắn cũng luôn quan niệm rằng: “ Tiền nhanh đến cũng là tiền nhanh đi ”. Cho nên dù xung quanh bạn bè rất nhiều đứa chơi cờ bạc từ nhỏ, nhưng hắn đến năm mười lăm tuổi không hề động vào.
Đáng tiếc, theo Minh đọc được ở trong nhật ký của chính bản thân mình, hắn của những năm đại học đã tiếp xúc với cờ bạc online.
Đặc biệt, Minh của năm hai mươi lăm tuổi đã tự tử, tạo điều kiện cho linh hồn mười lăm tuổi của Minh xuyên đến đây, chính là vì thua cờ bạc mà ra.
Minh không có ý định chơi cờ bạc, nhưng lúc này hắn lại mắc phải một sai lầm lớn, đó là ngồi xem Tuấn chơi.
Trò Tuấn đang chơi là tài xỉu, là một trò khá đơn giản, có ba viên xúc xắc hay còn gọi là xí ngầu, mỗi viên có sáu mặt, các mặt có từ một đến sáu chấm tròn tương ứng với điểm số. Tổng điểm của ba viên xúc xắc nếu là từ ba đến mười là xỉu, còn từ mười một đến mười tám là tài.
Hôm nay, Tuấn khá là hên, gần như là đặt đâu trúng đó. Điều đó gợi lên sự hứng thú trong lòng Minh, dần dần hắn bị cuốn vào hoà cùng với cảm xúc của Tuấn, cho dù hắn không phải người chơi. Đặc biệt, khi kết quả cho ra là mười hay mười một, với cách mở bát của Tuấn, làm cho cảm giác hồi hộp của hai người lên đến cực điểm.
Khi thắng, người ta thường hay đắc chí, lòng tự cao và thói thích khoe khoang đều bộc lộ ra hết.
Tuấn kể về những thành tích của mình cho Minh, đặc biệt là những lần vốn ít mà thắng lớn, nào là một buổi chiều từ năm mươi nghìn đồng đánh lên hơn hai triệu đồng, nào là chỉ dùng một triệu ăn được cả trăm triệu,...
Điều đó làm máu cờ bạc trong con người Minh bắt đầu sản sinh.
Đêm hôm đó, Minh nằm một mình trong phòng mà mãi không ngủ được, những gì Tuấn kể quả thực quá kích thích và hấp dẫn hắn.
Minh mở app nhật ký trong điện thoại ra, đọc lại phần nhật kí mà linh hồn năm hai lăm tuổi của hắn viết về cờ bạc.
Trong đó, có rất nhiều phương pháp chơi và chú thích điểm mạnh yếu của từng phương pháp.
Cái cách mà Tuấn chơi hôm nay, là cái cách nếu may mắn thì sẽ thắng nhanh và nhiều nhất. Nhưng rủi ro của cách chơi này cũng là lớn nhất, ảnh hưởng đến tâm trạng nhiều nhất.
Bản ngã xấu xa trong con người Minh đang kiểm soát tâm trí hắn, tâm trí hắn lúc này đang thúc dục hắn thử tải về chơi.
Minh lên mạng, tìm phần mềm mà Tuấn chơi để tải về. Thao tác tạo tài khoản và nạp tiền của hắn rất dứt khoát, không có một chút chần chừ nào.
Minh bắt đầu chơi, cảm xúc của hắn đã cuốn vào trong những lần mở bát.
Khởi đầu, Minh không được may mắn, thua nhiều thắng ít. Đây chính là cơ hội để hắn dừng lại, tránh xa khỏi cờ bạc.
Nếu như lúc này Minh chịu dừng lại, thì đó chính là may mắn của hắn.
Nhưng không, bản ngã xấu xa trong con người hắn đã thuyết phục hắn, nào là “ Vạn sự khởi đầu nan ”, nào là “ Có lẽ cách chơi này không phù hợp với hắn, thử dùng cách khác xem sao ”.
Minh bắt chuyển sang phương pháp chơi khác, phương pháp mà bản thân hắn cho là phương pháp an toàn và hợp logic nhất. Hắn gọi phương pháp này là phương pháp gấp thếp có điểm dừng.
Minh bắt đầu thắng lại những gì hắn vừa mới thua, thậm chí đã bắt đầu có lãi.
Minh đắc chí, cho rằng bản thân mình tài giỏi, bản thân đã tìm ra được phương pháp kiếm tiền nhanh và đơn giản.
Hắn cho rằng, trước kia linh hồn hai mươi lăm tuổi của hắn thua là do trong quá trình trưởng thành của hắn đã gặp phải những yếu tố khiến cho tâm tính hắn yếu đuối không vừng vàng, thế nên mới không giữ được tiền thắng, còn để thua thêm.
Còn bây giờ thì khác rồi, linh hồn bây giờ của hắn đầy đủ bản lĩnh để giữ được sự điềm tĩnh của mình. Ông trời cho linh hồn mười lăm tuổi của hắn xuyên không đến tương lai này, chính là để cho hắn thay đổi và chiến thắng vận mệnh.
Nhưng Minh không biết rằng, bản chất của người chơi cờ bạc chính là thắng thì vui sướng, thua thì cay cú, không ai có thể kìm nén mãi cảm xúc của mình, mà càng kìm nén thì khi bộc phát ra sẽ càng mãnh liệt. Cái bản chất đó sẽ mãi mãi không thay đổi.
Người có thể giữ được sự điềm tĩnh khi chơi cờ bạc lâu dài, chỉ có thể là người máy không có cảm xúc, hoặc là người bẩm sinh đã bị đứt mất dây thần kinh cảm xúc.
Và chắc chắn, không có bất kì phương pháp nào có thể giúp con người bằng xương bằng thịt có thể thắng được thuật toán của máy tính mãi mãi được.
Nên cho dù hiện tại Minh dùng phương pháp nào đi nữa, những chiến thắng mà hắn có được cũng chỉ là những chiến thắng ảo.
Chỉ cần một khoảnh khắc thôi, hắn sẽ thua lại hết tất cả. Và khoảnh khắc ấy chắc chắn sẽ xuất hiện, chỉ là sớm hay muộn mà thôi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









