Kỳ nghỉ Tết Dương lịch kết thúc, học sinh lớp 12 đã quay lại thời gian đi học.
Giang Thư Dật chậm rãi phết mứt trái cây lên bánh mì, vừa thong thả hướng ánh mắt về phía Ôn Yểu đang ngồi đối diện.
Trên TV, sau khi bản tin buổi sáng về bệnh cúm, đã phát sóng dự báo thời tiết hôm nay có thể có mưa nhỏ, thành phố Giặt (Editor: bản QT ghi là Giặt thị :vv) sẽ lại một lần nữa hạ nhiệt.
Mắt Giang Thư Dật không nhúc nhích mà nhìn chằm chằm vào mặt Ôn Yểu.
Ôn Yểu quay đầu lại, từ từ uống một ngụm cà phê, "Cậu xem không chán à?"
Giang Thư Dật uống một ngụm nước chanh, nuốt bánh mì xuống, vô cùng hạnh phúc bật cười, "Không chán."
"..." Ôn Yểu yên tĩnh quay đầu đi.
Một lát sau, Ôn Yểu đã mặc xong đồng phục mùa đông của trường.
Giang Thư Dật vẫn đang chậm rãi nhìn chằm chằm Ôn Yểu.
Ôn Yểu liếc nhìn Giang Thư Dật, thấy cô vẫn đang mặc bộ đồ ở nhà, thúc giục:
"Còn năm phút nữa là 6 giờ rưỡi, Giang Thư Dật, cậu không ra khỏi cửa nữa thì tớ đi trước đây."
Giang Thư Dật ngoan ngoãn gật đầu, thành thạo nhai xong bánh mì trong miệng, rồi vội vàng trở lại phòng mình, lấy bộ đồng phục đã giặt sạch đặt trong phòng để quần áo, bắt đầu thắt cà vạt.
"..." Ôn Yểu dựa vào cửa, cầm ô đứng ở cửa phòng của Giang Thư Dật nhìn bộ dạng lúng túng thắt cà vạt của cô, im lặng một lúc, "Xong chưa?"
"Xong rồi." Giang Thư Dật rạng rỡ quay đầu đi ra.
Ôn Yểu nhìn vệt mứt trái cây còn sót lại ở khóe miệng cô, im lặng ngay lập tức, "Trên mặt."
Giang Thư Dật vừa nghe, liền đưa lưỡi l**m miệng.
Cảm thấy mình không l**m được thứ gì, Giang Thư Dật khụt khịt mũi, mê mang nhìn Ôn Yểu.
"Không có mà."
"..." Ôn Yểu nhìn bộ dạng đó của cô, đưa tay phải ra lau đi vệt mứt trái cây ở khóe miệng trái của cô.
"Đây là gì?" Ôn Yểu đưa tay mình ra cho Giang Thư Dật xem.
Giang Thư Dật thấy vệt mứt trái cây trên ngón tay cô, chớp chớp mắt, giây tiếp theo, lập tức mở miệng cắn ngón tay Ôn Yểu, lưỡi lập tức cuốn đi vệt mứt trái cây đó.
Ôn Yểu nhìn động tác của Giang Thư Dật, khựng lại.
"Tiêu hủy chứng cứ, bây giờ không còn nữa rồi."
Giang Thư Dật nuốt vệt mứt trái cây trên ngón tay Ôn Yểu, tinh thần phấn chấn cười một tiếng.
"..." Ôn Yểu liếc nhìn ngón tay mình, không nói gì mà thu về.
--
Tháng 1, thành phố Giặt, gió mang theo một mùi ẩm ướt đặc trưng của mùa đông, giống như dự báo thời tiết đã nói, rất lạnh.
Giang Thư Dật liếc nhìn Ôn Yểu đang đi bên cạnh, cô đứng thẳng trong gió lạnh.
"Ôn Yểu, cậu lạnh không?" Giang Thư Dật muốn nắm tay Ôn Yểu.
Ôn Yểu khách quan trả lời, "Cũng tạm."
Giang Thư Dật đưa tay chạm vào tay Ôn Yểu, tay cô rất lạnh, như thể đã đông cứng.
Giang Thư Dật rất thuận tay bỏ tay Ôn Yểu vào túi quần áo của mình, cười ngây ngô.
"..." Ôn Yểu không nói gì.
Hai người ngón tay quấn lấy nhau, nắm tay đến trường, sắp đến cổng trường.
Ôn Yểu buông lỏng hai bàn tay đang quấn lấy nhau, từ từ rút tay ra.
Giang Thư Dật có chút thất vọng đặt tay lại vào trong túi của mình.
Trừng Bắc mỗi ngày sẽ sắp xếp các giáo viên khác nhau ở cổng trường kiểm tra trang phục của học sinh.
Hôm nay vừa hay là giáo viên chủ nhiệm lớp họ, Lý Nhu Gia, trực ban.
Cô Lý đứng ở cổng trường mặc một bộ vest màu xám, đang chào hỏi các học sinh ở cổng.
Ôn Yểu nhìn cô Lý, yên tĩnh gật đầu chào hỏi rồi đi qua, vô cùng cung kính.
Giang Thư Dật cũng đi theo sau cô, học theo mà gật đầu chào hỏi cô Lý.
"Chào buổi sáng." Cô Lý cũng đáp lại hai người một tiếng.
Hai người một trước một sau đi qua.
"Ôn Yểu."
Hai người vừa mới đi qua cổng trường không vài bước, cô Lý đã gọi tên Ôn Yểu.
Giang Thư Dật và Ôn Yểu hai người bước chân đều không hẹn mà cùng nhau dừng lại, Giang Thư Dật nhìn Ôn Yểu, bóng dáng Ôn Yểu dừng lại một chút, từ từ quay người lại, vô cùng bình tĩnh nhìn lại về phía Lý Nhu Gia.
"Phiền em thu xong bài tập Toán rồi để ở phòng học lớp ba, lát nữa cô có bài kiểm tra nhỏ."
Lý Nhu Gia nhìn Ôn Yểu, khóe miệng mang theo nụ cười thân thiện.
Ôn Yểu nghiêm túc nhìn cô Lý đang đứng ở cổng trường, dừng lại một chút, yên tĩnh gật đầu, "Được, em biết rồi."
"..." Giang Thư Dật bây giờ nghe thấy bài kiểm tra nhỏ đã bình thản, "Gần đây cứ ba ngày một bài kiểm tra lớn, một ngày một bài kiểm tra nhỏ."
Giang Thư Dật oán giận, cùng Ôn Yểu một trước một sau đi đến phòng học.
Giang Thư Dật vừa mới bước vào phòng học, đã có người gọi tên cô, từ sau lưng ôm lấy vai cô.
Giang Thư Dật đặt tay cậu ta xuống vai mình, "Hôm nay cậu có vẻ rất vui."
"Đương nhiên rồi, hôm nay là sinh nhật cậu mà." Chu Cảnh Đường lấy ra một chiếc hộp nhỏ nhét vào lòng Giang Thư Dật.
"Chúc mừng sinh nhật."
Giang Thư Dật ngẩn ra một chút.
Cô hoàn toàn quên mất hôm nay là sinh nhật của nguyên chủ.
"Muốn tớ hát cho cậu bài hát chúc mừng sinh nhật không? Hay là cậu muốn nghe bài 'Chúc mừng sinh nhật'."
"Đều không cần." Giang Thư Dật vội vàng ngăn cậu ta lại, cô kiên quyết không nghe.
Tống Kim Hi đứng bên cạnh Chu Cảnh Đường cười cười, ngẩng đầu vừa hay thấy bước chân của Ôn Yểu khựng lại, quay đầu lại đột ngột nhìn qua.
Đồng tử đen của cô yên tĩnh và lạnh lẽo, Tống Kim Hi không rõ tại sao lại giật mình một cái.
Nhưng mà giây tiếp theo, Ôn Yểu như lơ đãng nhìn thấy họ, rồi lại quay đầu lại.
Cô yên tĩnh đặt túi xách của mình xuống, đơn giản gọn gàng bước đến bục giảng, bắt đầu thu bài tập Toán của mọi người, đối với những chuyện xảy ra bên này, như thể không hề để ý.
Chỉ là, Tống Kim Hi nhớ lại ánh mắt của Ôn Yểu lúc nãy, vẫn cảm thấy trong lòng run lên một chút.
Cô thực ra không rõ lắm Ôn Yểu rốt cuộc đang nghĩ gì, lần đầu tiên nhìn đã cảm thấy người này không dễ chọc, có chút vấn đề.
Nhưng có đôi khi cô cũng sẽ cảm thấy người này khá tốt, nhưng cẩn thận nghĩ lại, vẫn cảm thấy cao thâm khó lường.
Rốt cuộc nhìn thấy Giang Thư Dật bây giờ bị quản giáo đến mức quy củ, trước giờ học vô cùng chăm chú, viết liền vài chữ đều như đã được quy phạm, cô không thể không bội phục Ôn Yểu, lại có thể làm được đến mức cải tạo như vậy.
Rốt cuộc trong mắt Tống Kim Hi, Giang Thư Dật thực ra không cần như vậy cũng có ưu điểm của cô ấy.
Mặc dù, người này có tiếng thích gây rối đánh nhau và tự do tản mạn, thường xuyên cùng những phần tử xã hội nhàn rỗi bên ngoài trường học gây chuyện, nhưng Giang Thư Dật vóc dáng cao gầy, ngoại hình xuất chúng, có năng khiếu nghệ thuật, thể thao cũng xuất sắc.
Chưa kể nhà cô ấy chính là tập đoàn Giang Hải.
Trong trường học có rất nhiều người thích cô.
Nhưng người trong cuộc Giang Thư Dật đối với việc mình mất đi tự do, bị dần dần quy phạm lại không hề tự giác, thậm chí như còn có chút tự hào, cô còn có thể xen vào cái gì nữa chứ? Tống Kim Hi nghĩ, thờ ơ dời tầm mắt đi.
Lần lượt có người vây quanh Giang Thư Dật tặng quà sinh nhật, Giang Thư Dật nhận quà sinh nhật của mọi người, đến một người liền nói một tiếng 'cảm ơn'.
Sau khi Giang Thư Dật ngồi xuống, Tống Kim Hi cũng đưa quà của mình cho cô.
Giang Thư Dật nhìn món quà đó, dừng lại một chút, cũng cười nhận lấy.
Đám người tan đi, trên mặt Giang Thư Dật đã không còn nụ cười.
Tống Kim Hi cảm nhận được sự mệt mỏi của cô, cô luôn cảm thấy tâm trạng của Giang Thư Dật có lẽ không tốt lắm.
Sau giờ tự học buổi sáng, Ôn Yểu thu xong bài tập Toán của lớp rồi đi ra ngoài.
Giang Thư Dật nhìn Ôn Yểu đi ra ngoài, chính mình cũng không nói hai lời mà đi theo.
--
"Ôn Yểu, tớ giúp cậu lấy bài tập nhé."
Ra khỏi phòng học, Giang Thư Dật đuổi theo Ôn Yểu. Bước chân nhanh hơn, đi về phía trước, hơi không để ý là sẽ bị bỏ lại.
Chỗ rẽ của cầu thang, một học sinh đột nhiên lao ra, va vào vai Giang Thư Dật.
Giang Thư Dật vừa mới lên cầu thang, liền ngã về phía sau, không thể đưa tay ra nắm lấy tay vịn cầu thang ngay lập tức, lại vì không giữ được thăng bằng, chân dẫm lên bậc thang thấp hơn, một mông ngồi xuống cầu thang.
Giang Thư Dật cảm thấy mông mình có chút đau.
Các học sinh xung quanh có người nhìn cô từ xa, có người thờ ơ đi qua.
Học sinh va vào cô thấy bộ dạng này của cô, vội vàng đi qua, đưa tay ra.
"Xin lỗi, chị Giang chị không sao chứ?"
Giang Thư Dật vốn dĩ cảm thấy không sao, nhưng tiếng 'chị Giang' này vừa vang lên, rốt cuộc vẫn có chút khó chịu, cô muốn che mặt mình lại, nhưng vẫn rất kiên cường giữ vẻ rụt rè nói: "...Tớ không sao."
Cô đưa tay vịn vào tay vịn cầu thang định đứng dậy, lại phát hiện mắt cá chân mình đau đến mức có chút không dùng được sức.
Giang Thư Dật nhìn xung quanh, mọi người đều đang nhìn cô.
Thế nên, Giang Thư Dật cắn chặt răng, một hơi lấy lại tinh thần, định đứng dậy một cách kiên cường.
"Ngồi xuống."
Một giọng nói thanh lạnh quen thuộc vang lên.
"..." Giang Thư Dật liếc nhìn người đến, ngoan ngoãn ngồi lại.
Bóng dáng của Ôn Yểu yên tĩnh phản chiếu trên mặt đất, cô đặt bài tập Toán của lớp sang một bên cầu thang, ngồi xổm xuống, vén quần Giang Thư Dật lên.
Ống quần.
"Tại sao cậu đi cầu thang cũng có thể thành ra bộ dạng này?"
Ôn Yểu cau mày, vừa mở miệng đã là một tràng phê phán đổ ập xuống Giang Thư Dật.
Vốn tưởng sẽ được nghe lời quan tâm, Giang Thư Dật ấm ức nhìn cô một cái, bĩu môi quật cường cãi lại, "Tớ đâu có đau."
Ôn Yểu đánh giá vẻ mặt vịt chết cái mỏ vẫn còn cứng của Giang Thư Dật, đưa tay định lấy bài tập của các bạn trong lớp.
"Vậy à, vậy thì tớ đi nộp bài tập."
Giang Thư Dật lập tức đưa tay giữ lấy cổ tay Ôn Yểu, khụt khịt mũi, không màng người xung quanh, cổ họng lập tức phát ra những tiếng 'ô ô ô' không kiềm chế được.
"..." Ôn Yểu nhìn Giang Thư Dật không nói gì.
"Muốn tớ đưa cậu đến phòng y tế không?" Ôn Yểu hỏi cô.
Giang Thư Dật vô cùng không biết xấu hổ gật đầu, hai tay nắm chặt lấy vai Ôn Yểu.
"Cậu kéo tớ dậy."
Ôn Yểu lười tranh cãi với cô nữa, mặt không biểu cảm đỡ Giang Thư Dật dậy.
Giang Thư Dật cả người đều dựa vào người Ôn Yểu.
Ôn Yểu thở dài một hơi, đưa bài thi trên đất cho Lâm Khanh đi ngang qua, dặn dò một vài điều, rồi đỡ Giang Thư Dật đi về phía phòng y tế.
Lâm Khanh có chút dò xét liếc nhìn Giang Thư Dật và Ôn Yểu, liên tục gật đầu rồi cười ra hiệu ok rồi đi.
Giang Thư Dật nhìn mặt Ôn Yểu, lông mi Ôn Yểu thấp xuống, có chút không có tinh thần nhìn về phía trước, tay Giang Thư Dật vòng qua vai cô, bước chân khập khiễng đi tới.
Đầu Giang Thư Dật nhẹ nhàng đến gần đầu Ôn Yểu hơn một chút, hoàn toàn khác với bộ dạng 'ô ô ô' ấm ức lúc nãy, mặt mày rạng rỡ hỏi một câu, "Cậu không đi nộp bài tập Toán, trong lòng cậu tớ có phải quan trọng hơn bài tập Toán không?"
"..." Ôn Yểu không để ý đến cô, không lên tiếng mà tiếp tục đi về phía trước.
"Chắc chắn là vậy." Giang Thư Dật như tự nói với mình một cách kiên định.
Cuối hành lang, hai người kéo cửa phòng y tế ra, ấm đun nước trong phòng y tế đang sôi, máy sưởi trong phòng bật rất đủ.
Trong phòng không có người, trông có vẻ giáo viên vừa mới đi ra ngoài.
Ôn Yểu đỡ Giang Thư Dật đến ngồi trên ghế trong phòng y tế.
"Ôn Yểu, Ôn Yểu."
Giang Thư Dật ngồi trên ghế trong phòng y tế, lại bắt đầu như một chú chim non gọi tên cô.
"..." Ôn Yểu không trả lời, quay lưng về phía cô bắt đầu tìm thuốc.
Bóng dáng mảnh khảnh của Ôn Yểu trông vô cùng thanh lạnh.
"Cậu giận đến vậy à? Tớ cũng là không cẩn thận..." Giang Thư Dật như một đứa trẻ đưa đầu ra nhìn trộm biểu cảm của Ôn Yểu.
Cô đưa tay ôm lấy eo Ôn Yểu, kéo cô ngồi lên đùi mình.
Động tác của Ôn Yểu khựng lại, cô trừng mắt nhìn Giang Thư Dật, Giang Thư Dật không chút lùi bước mà áp mũi vào bên tai cô.
Cô như đang lấy lòng mà hôn lên má Ôn Yểu, "Cậu cười một chút đi."
Ôn Yểu không nói gì mà nhìn cô.
Giang Thư Dật nhìn thẳng vào mắt Ôn Yểu.
"Ôn Yểu, cậu có biết không, khi cậu không nói gì trông như đang giận vậy."
Tóc Giang Thư Dật buông xuống cổ vai Ôn Yểu, làm Ôn Yểu ngứa ngáy.
Một lát sau, Ôn Yểu thở dài một hơi, cuối cùng mở miệng, "Tại sao cậu không nói cho tớ biết sinh nhật của cậu?"
Ánh mắt Giang Thư Dật lảng đi, cô không phải không nghĩ đến việc Ôn Yểu sẽ giận.
Sinh nhật của cô là vào tháng Sáu, còn nửa năm nữa mới đến.
Chỉ là cô không muốn lấy sinh nhật của nguyên chủ làm sinh nhật của mình.
"...Tớ quên mất." Giang Thư Dật chu môi nói.
"Cậu quên rồi." Ôn Yểu lặp lại một lần, như để xác nhận mình không nghe nhầm.
"Cậu biết tớ thích ăn gì, biết thói quen của tớ, biết tớ thích cậu, không phải là được rồi sao..." Giang Thư Dật nhỏ giọng nói.
"Hơn nữa, dù cậu có biết hay không, tớ vẫn rất thích cậu." Trán Giang Thư Dật áp vào trán Ôn Yểu.
"Quà cậu có thể tặng tớ sau cũng được..."
Dù sao cũng không thể thiếu.
Giang Thư Dật chậm rãi phết mứt trái cây lên bánh mì, vừa thong thả hướng ánh mắt về phía Ôn Yểu đang ngồi đối diện.
Trên TV, sau khi bản tin buổi sáng về bệnh cúm, đã phát sóng dự báo thời tiết hôm nay có thể có mưa nhỏ, thành phố Giặt (Editor: bản QT ghi là Giặt thị :vv) sẽ lại một lần nữa hạ nhiệt.
Mắt Giang Thư Dật không nhúc nhích mà nhìn chằm chằm vào mặt Ôn Yểu.
Ôn Yểu quay đầu lại, từ từ uống một ngụm cà phê, "Cậu xem không chán à?"
Giang Thư Dật uống một ngụm nước chanh, nuốt bánh mì xuống, vô cùng hạnh phúc bật cười, "Không chán."
"..." Ôn Yểu yên tĩnh quay đầu đi.
Một lát sau, Ôn Yểu đã mặc xong đồng phục mùa đông của trường.
Giang Thư Dật vẫn đang chậm rãi nhìn chằm chằm Ôn Yểu.
Ôn Yểu liếc nhìn Giang Thư Dật, thấy cô vẫn đang mặc bộ đồ ở nhà, thúc giục:
"Còn năm phút nữa là 6 giờ rưỡi, Giang Thư Dật, cậu không ra khỏi cửa nữa thì tớ đi trước đây."
Giang Thư Dật ngoan ngoãn gật đầu, thành thạo nhai xong bánh mì trong miệng, rồi vội vàng trở lại phòng mình, lấy bộ đồng phục đã giặt sạch đặt trong phòng để quần áo, bắt đầu thắt cà vạt.
"..." Ôn Yểu dựa vào cửa, cầm ô đứng ở cửa phòng của Giang Thư Dật nhìn bộ dạng lúng túng thắt cà vạt của cô, im lặng một lúc, "Xong chưa?"
"Xong rồi." Giang Thư Dật rạng rỡ quay đầu đi ra.
Ôn Yểu nhìn vệt mứt trái cây còn sót lại ở khóe miệng cô, im lặng ngay lập tức, "Trên mặt."
Giang Thư Dật vừa nghe, liền đưa lưỡi l**m miệng.
Cảm thấy mình không l**m được thứ gì, Giang Thư Dật khụt khịt mũi, mê mang nhìn Ôn Yểu.
"Không có mà."
"..." Ôn Yểu nhìn bộ dạng đó của cô, đưa tay phải ra lau đi vệt mứt trái cây ở khóe miệng trái của cô.
"Đây là gì?" Ôn Yểu đưa tay mình ra cho Giang Thư Dật xem.
Giang Thư Dật thấy vệt mứt trái cây trên ngón tay cô, chớp chớp mắt, giây tiếp theo, lập tức mở miệng cắn ngón tay Ôn Yểu, lưỡi lập tức cuốn đi vệt mứt trái cây đó.
Ôn Yểu nhìn động tác của Giang Thư Dật, khựng lại.
"Tiêu hủy chứng cứ, bây giờ không còn nữa rồi."
Giang Thư Dật nuốt vệt mứt trái cây trên ngón tay Ôn Yểu, tinh thần phấn chấn cười một tiếng.
"..." Ôn Yểu liếc nhìn ngón tay mình, không nói gì mà thu về.
--
Tháng 1, thành phố Giặt, gió mang theo một mùi ẩm ướt đặc trưng của mùa đông, giống như dự báo thời tiết đã nói, rất lạnh.
Giang Thư Dật liếc nhìn Ôn Yểu đang đi bên cạnh, cô đứng thẳng trong gió lạnh.
"Ôn Yểu, cậu lạnh không?" Giang Thư Dật muốn nắm tay Ôn Yểu.
Ôn Yểu khách quan trả lời, "Cũng tạm."
Giang Thư Dật đưa tay chạm vào tay Ôn Yểu, tay cô rất lạnh, như thể đã đông cứng.
Giang Thư Dật rất thuận tay bỏ tay Ôn Yểu vào túi quần áo của mình, cười ngây ngô.
"..." Ôn Yểu không nói gì.
Hai người ngón tay quấn lấy nhau, nắm tay đến trường, sắp đến cổng trường.
Ôn Yểu buông lỏng hai bàn tay đang quấn lấy nhau, từ từ rút tay ra.
Giang Thư Dật có chút thất vọng đặt tay lại vào trong túi của mình.
Trừng Bắc mỗi ngày sẽ sắp xếp các giáo viên khác nhau ở cổng trường kiểm tra trang phục của học sinh.
Hôm nay vừa hay là giáo viên chủ nhiệm lớp họ, Lý Nhu Gia, trực ban.
Cô Lý đứng ở cổng trường mặc một bộ vest màu xám, đang chào hỏi các học sinh ở cổng.
Ôn Yểu nhìn cô Lý, yên tĩnh gật đầu chào hỏi rồi đi qua, vô cùng cung kính.
Giang Thư Dật cũng đi theo sau cô, học theo mà gật đầu chào hỏi cô Lý.
"Chào buổi sáng." Cô Lý cũng đáp lại hai người một tiếng.
Hai người một trước một sau đi qua.
"Ôn Yểu."
Hai người vừa mới đi qua cổng trường không vài bước, cô Lý đã gọi tên Ôn Yểu.
Giang Thư Dật và Ôn Yểu hai người bước chân đều không hẹn mà cùng nhau dừng lại, Giang Thư Dật nhìn Ôn Yểu, bóng dáng Ôn Yểu dừng lại một chút, từ từ quay người lại, vô cùng bình tĩnh nhìn lại về phía Lý Nhu Gia.
"Phiền em thu xong bài tập Toán rồi để ở phòng học lớp ba, lát nữa cô có bài kiểm tra nhỏ."
Lý Nhu Gia nhìn Ôn Yểu, khóe miệng mang theo nụ cười thân thiện.
Ôn Yểu nghiêm túc nhìn cô Lý đang đứng ở cổng trường, dừng lại một chút, yên tĩnh gật đầu, "Được, em biết rồi."
"..." Giang Thư Dật bây giờ nghe thấy bài kiểm tra nhỏ đã bình thản, "Gần đây cứ ba ngày một bài kiểm tra lớn, một ngày một bài kiểm tra nhỏ."
Giang Thư Dật oán giận, cùng Ôn Yểu một trước một sau đi đến phòng học.
Giang Thư Dật vừa mới bước vào phòng học, đã có người gọi tên cô, từ sau lưng ôm lấy vai cô.
Giang Thư Dật đặt tay cậu ta xuống vai mình, "Hôm nay cậu có vẻ rất vui."
"Đương nhiên rồi, hôm nay là sinh nhật cậu mà." Chu Cảnh Đường lấy ra một chiếc hộp nhỏ nhét vào lòng Giang Thư Dật.
"Chúc mừng sinh nhật."
Giang Thư Dật ngẩn ra một chút.
Cô hoàn toàn quên mất hôm nay là sinh nhật của nguyên chủ.
"Muốn tớ hát cho cậu bài hát chúc mừng sinh nhật không? Hay là cậu muốn nghe bài 'Chúc mừng sinh nhật'."
"Đều không cần." Giang Thư Dật vội vàng ngăn cậu ta lại, cô kiên quyết không nghe.
Tống Kim Hi đứng bên cạnh Chu Cảnh Đường cười cười, ngẩng đầu vừa hay thấy bước chân của Ôn Yểu khựng lại, quay đầu lại đột ngột nhìn qua.
Đồng tử đen của cô yên tĩnh và lạnh lẽo, Tống Kim Hi không rõ tại sao lại giật mình một cái.
Nhưng mà giây tiếp theo, Ôn Yểu như lơ đãng nhìn thấy họ, rồi lại quay đầu lại.
Cô yên tĩnh đặt túi xách của mình xuống, đơn giản gọn gàng bước đến bục giảng, bắt đầu thu bài tập Toán của mọi người, đối với những chuyện xảy ra bên này, như thể không hề để ý.
Chỉ là, Tống Kim Hi nhớ lại ánh mắt của Ôn Yểu lúc nãy, vẫn cảm thấy trong lòng run lên một chút.
Cô thực ra không rõ lắm Ôn Yểu rốt cuộc đang nghĩ gì, lần đầu tiên nhìn đã cảm thấy người này không dễ chọc, có chút vấn đề.
Nhưng có đôi khi cô cũng sẽ cảm thấy người này khá tốt, nhưng cẩn thận nghĩ lại, vẫn cảm thấy cao thâm khó lường.
Rốt cuộc nhìn thấy Giang Thư Dật bây giờ bị quản giáo đến mức quy củ, trước giờ học vô cùng chăm chú, viết liền vài chữ đều như đã được quy phạm, cô không thể không bội phục Ôn Yểu, lại có thể làm được đến mức cải tạo như vậy.
Rốt cuộc trong mắt Tống Kim Hi, Giang Thư Dật thực ra không cần như vậy cũng có ưu điểm của cô ấy.
Mặc dù, người này có tiếng thích gây rối đánh nhau và tự do tản mạn, thường xuyên cùng những phần tử xã hội nhàn rỗi bên ngoài trường học gây chuyện, nhưng Giang Thư Dật vóc dáng cao gầy, ngoại hình xuất chúng, có năng khiếu nghệ thuật, thể thao cũng xuất sắc.
Chưa kể nhà cô ấy chính là tập đoàn Giang Hải.
Trong trường học có rất nhiều người thích cô.
Nhưng người trong cuộc Giang Thư Dật đối với việc mình mất đi tự do, bị dần dần quy phạm lại không hề tự giác, thậm chí như còn có chút tự hào, cô còn có thể xen vào cái gì nữa chứ? Tống Kim Hi nghĩ, thờ ơ dời tầm mắt đi.
Lần lượt có người vây quanh Giang Thư Dật tặng quà sinh nhật, Giang Thư Dật nhận quà sinh nhật của mọi người, đến một người liền nói một tiếng 'cảm ơn'.
Sau khi Giang Thư Dật ngồi xuống, Tống Kim Hi cũng đưa quà của mình cho cô.
Giang Thư Dật nhìn món quà đó, dừng lại một chút, cũng cười nhận lấy.
Đám người tan đi, trên mặt Giang Thư Dật đã không còn nụ cười.
Tống Kim Hi cảm nhận được sự mệt mỏi của cô, cô luôn cảm thấy tâm trạng của Giang Thư Dật có lẽ không tốt lắm.
Sau giờ tự học buổi sáng, Ôn Yểu thu xong bài tập Toán của lớp rồi đi ra ngoài.
Giang Thư Dật nhìn Ôn Yểu đi ra ngoài, chính mình cũng không nói hai lời mà đi theo.
--
"Ôn Yểu, tớ giúp cậu lấy bài tập nhé."
Ra khỏi phòng học, Giang Thư Dật đuổi theo Ôn Yểu. Bước chân nhanh hơn, đi về phía trước, hơi không để ý là sẽ bị bỏ lại.
Chỗ rẽ của cầu thang, một học sinh đột nhiên lao ra, va vào vai Giang Thư Dật.
Giang Thư Dật vừa mới lên cầu thang, liền ngã về phía sau, không thể đưa tay ra nắm lấy tay vịn cầu thang ngay lập tức, lại vì không giữ được thăng bằng, chân dẫm lên bậc thang thấp hơn, một mông ngồi xuống cầu thang.
Giang Thư Dật cảm thấy mông mình có chút đau.
Các học sinh xung quanh có người nhìn cô từ xa, có người thờ ơ đi qua.
Học sinh va vào cô thấy bộ dạng này của cô, vội vàng đi qua, đưa tay ra.
"Xin lỗi, chị Giang chị không sao chứ?"
Giang Thư Dật vốn dĩ cảm thấy không sao, nhưng tiếng 'chị Giang' này vừa vang lên, rốt cuộc vẫn có chút khó chịu, cô muốn che mặt mình lại, nhưng vẫn rất kiên cường giữ vẻ rụt rè nói: "...Tớ không sao."
Cô đưa tay vịn vào tay vịn cầu thang định đứng dậy, lại phát hiện mắt cá chân mình đau đến mức có chút không dùng được sức.
Giang Thư Dật nhìn xung quanh, mọi người đều đang nhìn cô.
Thế nên, Giang Thư Dật cắn chặt răng, một hơi lấy lại tinh thần, định đứng dậy một cách kiên cường.
"Ngồi xuống."
Một giọng nói thanh lạnh quen thuộc vang lên.
"..." Giang Thư Dật liếc nhìn người đến, ngoan ngoãn ngồi lại.
Bóng dáng của Ôn Yểu yên tĩnh phản chiếu trên mặt đất, cô đặt bài tập Toán của lớp sang một bên cầu thang, ngồi xổm xuống, vén quần Giang Thư Dật lên.
Ống quần.
"Tại sao cậu đi cầu thang cũng có thể thành ra bộ dạng này?"
Ôn Yểu cau mày, vừa mở miệng đã là một tràng phê phán đổ ập xuống Giang Thư Dật.
Vốn tưởng sẽ được nghe lời quan tâm, Giang Thư Dật ấm ức nhìn cô một cái, bĩu môi quật cường cãi lại, "Tớ đâu có đau."
Ôn Yểu đánh giá vẻ mặt vịt chết cái mỏ vẫn còn cứng của Giang Thư Dật, đưa tay định lấy bài tập của các bạn trong lớp.
"Vậy à, vậy thì tớ đi nộp bài tập."
Giang Thư Dật lập tức đưa tay giữ lấy cổ tay Ôn Yểu, khụt khịt mũi, không màng người xung quanh, cổ họng lập tức phát ra những tiếng 'ô ô ô' không kiềm chế được.
"..." Ôn Yểu nhìn Giang Thư Dật không nói gì.
"Muốn tớ đưa cậu đến phòng y tế không?" Ôn Yểu hỏi cô.
Giang Thư Dật vô cùng không biết xấu hổ gật đầu, hai tay nắm chặt lấy vai Ôn Yểu.
"Cậu kéo tớ dậy."
Ôn Yểu lười tranh cãi với cô nữa, mặt không biểu cảm đỡ Giang Thư Dật dậy.
Giang Thư Dật cả người đều dựa vào người Ôn Yểu.
Ôn Yểu thở dài một hơi, đưa bài thi trên đất cho Lâm Khanh đi ngang qua, dặn dò một vài điều, rồi đỡ Giang Thư Dật đi về phía phòng y tế.
Lâm Khanh có chút dò xét liếc nhìn Giang Thư Dật và Ôn Yểu, liên tục gật đầu rồi cười ra hiệu ok rồi đi.
Giang Thư Dật nhìn mặt Ôn Yểu, lông mi Ôn Yểu thấp xuống, có chút không có tinh thần nhìn về phía trước, tay Giang Thư Dật vòng qua vai cô, bước chân khập khiễng đi tới.
Đầu Giang Thư Dật nhẹ nhàng đến gần đầu Ôn Yểu hơn một chút, hoàn toàn khác với bộ dạng 'ô ô ô' ấm ức lúc nãy, mặt mày rạng rỡ hỏi một câu, "Cậu không đi nộp bài tập Toán, trong lòng cậu tớ có phải quan trọng hơn bài tập Toán không?"
"..." Ôn Yểu không để ý đến cô, không lên tiếng mà tiếp tục đi về phía trước.
"Chắc chắn là vậy." Giang Thư Dật như tự nói với mình một cách kiên định.
Cuối hành lang, hai người kéo cửa phòng y tế ra, ấm đun nước trong phòng y tế đang sôi, máy sưởi trong phòng bật rất đủ.
Trong phòng không có người, trông có vẻ giáo viên vừa mới đi ra ngoài.
Ôn Yểu đỡ Giang Thư Dật đến ngồi trên ghế trong phòng y tế.
"Ôn Yểu, Ôn Yểu."
Giang Thư Dật ngồi trên ghế trong phòng y tế, lại bắt đầu như một chú chim non gọi tên cô.
"..." Ôn Yểu không trả lời, quay lưng về phía cô bắt đầu tìm thuốc.
Bóng dáng mảnh khảnh của Ôn Yểu trông vô cùng thanh lạnh.
"Cậu giận đến vậy à? Tớ cũng là không cẩn thận..." Giang Thư Dật như một đứa trẻ đưa đầu ra nhìn trộm biểu cảm của Ôn Yểu.
Cô đưa tay ôm lấy eo Ôn Yểu, kéo cô ngồi lên đùi mình.
Động tác của Ôn Yểu khựng lại, cô trừng mắt nhìn Giang Thư Dật, Giang Thư Dật không chút lùi bước mà áp mũi vào bên tai cô.
Cô như đang lấy lòng mà hôn lên má Ôn Yểu, "Cậu cười một chút đi."
Ôn Yểu không nói gì mà nhìn cô.
Giang Thư Dật nhìn thẳng vào mắt Ôn Yểu.
"Ôn Yểu, cậu có biết không, khi cậu không nói gì trông như đang giận vậy."
Tóc Giang Thư Dật buông xuống cổ vai Ôn Yểu, làm Ôn Yểu ngứa ngáy.
Một lát sau, Ôn Yểu thở dài một hơi, cuối cùng mở miệng, "Tại sao cậu không nói cho tớ biết sinh nhật của cậu?"
Ánh mắt Giang Thư Dật lảng đi, cô không phải không nghĩ đến việc Ôn Yểu sẽ giận.
Sinh nhật của cô là vào tháng Sáu, còn nửa năm nữa mới đến.
Chỉ là cô không muốn lấy sinh nhật của nguyên chủ làm sinh nhật của mình.
"...Tớ quên mất." Giang Thư Dật chu môi nói.
"Cậu quên rồi." Ôn Yểu lặp lại một lần, như để xác nhận mình không nghe nhầm.
"Cậu biết tớ thích ăn gì, biết thói quen của tớ, biết tớ thích cậu, không phải là được rồi sao..." Giang Thư Dật nhỏ giọng nói.
"Hơn nữa, dù cậu có biết hay không, tớ vẫn rất thích cậu." Trán Giang Thư Dật áp vào trán Ôn Yểu.
"Quà cậu có thể tặng tớ sau cũng được..."
Dù sao cũng không thể thiếu.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









