"Ngày rộng tháng dài, công chúa lại cần gì vội vàng nhất thời?" Tống Tiến Triều tựa vào xe ngựa nhắm mắt dưỡng thần.

"Tướng quân nói phải. Bản cung còn nghe nói... dạo này thân thể hoàng thượng không tốt là mấy, buổi chầu sớm này cũng đã miễn không ít lần rồi nhỉ?"

Tống Tiến Triều mở mắt, day day trán: "Trước kia quý phi có t.h.a.i vì thân thể không tốt, suýt nữa lại sảy thai, hoàng thượng lo lắng quá độ, không cẩn thận nhiễm phải phong hàn bệnh nặng một trận. Nay sức khỏe hoàng thượng đã dần khá lên rồi, công chúa không cần lo lắng."

"Bản cung cũng chỉ là muốn san sẻ cho hoàng thượng thôi, hoàng thượng vì bản cung không tiếc cắt thành đổi người, nay sức khỏe hoàng thượng không tốt, đương nhiên bản cung nên vì hoàng thượng phân ưu triều chính." Ta cố tình nhắc tới triều chính để thăm dò phản ứng của Tống Tiến Triều.

Quả nhiên, hắn cười một tiếng đầy khinh miệt: "Lúc để thần đến đây hoàng thượng đã từng nói, công chúa nửa đời trước cúc cung tận tụy vì Đại Chân, nửa đời sau nên để công chúa hưởng phúc thanh nhàn."

"Đám thần t.ử theo phò tá công chúa từng người đều trung thành tận tụy, nhưng dường như họ không mấy rõ ràng rằng, công chúa cũng là thần t.ử của hoàng thượng. Hoàng thượng thấy cách tốt nhất để bọn họ phục tùng chính là... tiếp tục hoàn thành hôn sự giữa ta và công chúa." Cuối cùng Tống Tiến Triều cũng nói ra mục đích bọn họ chuộc ta về Đại Chân, chính là muốn không tốn một binh một tốt mà thu phục toàn bộ sự bố trí nhiều năm của ta về dưới trướng mình.

Nếu là ở kiếp trước, có lẽ ta còn vì tình tỷ đệ với Lý Cận mà chắp tay dâng tặng, thế nhưng hiện giờ, ta một bước cũng không lùi nữa.

"Bản cung đã là hoa tàn ít bướm, e là không xứng với tướng quân." Ta giả vờ bi thương, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ.

"Thần đã là một thân tàn phế, công chúa chịu gả, thần sao dám chê bai." Tống Tiến Triều tưởng rằng mình đã khóa c.h.ặ.t đường lui của ta, giả vờ đầy thành ý.

13.

Lần nữa gặp lại Lý Cận, mặt hắn lộ rõ một vẻ tái nhợt bệnh tật, hai quầng thâm dưới mắt vừa nặng vừa sâu.

Khác với thái độ lúc đi, hắn thấy ta liền rảo bước tới đỡ.

"Hoàng tỷ, cuối cùng tỷ cũng về rồi... khụ khụ khụ..." Lời còn chưa dứt, hắn đã ho kịch liệt, như muốn nôn cả phổi ra ngoài.

"Sao thân thể hoàng thượng lại trở nên tệ thế này?" Ánh mắt ta dừng trên những vệt m.á.u nơi khóe miệng hắn.

Hắn vô thức dùng khăn tay lau đi: "Chuyện này... còn phải nói từ ả tiện nhân Tống Vãn Châu kia. Nàng ta dám cho trẫm dùng ngũ thạch tán, ban đầu trẫm chỉ thấy hơi ch.óng mặt dễ quên chuyện, không mấy để tâm, mãi đến khi phát hiện ra, thân thể đã hao tổn tới mức này."

Hắn đột nhiên nắm lấy tay ta: "Không chỉ vậy, Tống Tiến Triều còn giả truyền chỉ dụ của trẫm, nay đại quyền trong tay, chỉ đợi trẫm trút hơi thở cuối cùng, ủng hộ ấu t.ử làm đế, là có thể một tay che trời..."

Lý Cận thấy ta không chút động lòng: "Hoàng tỷ, trẫm sai rồi, còn sai rất t.h.ả.m hại... nếu không phải hoàng tỷ đã bố cục sâu rộng trong triều, thì nay Đại Chân đã là giang sơn của Tống Tiến Triều rồi. Hoàng tỷ, lần này Tống Tiến Triều giả ý truyền chỉ dụ của trẫm chuộc tỷ về, mục đích chính là cưới tỷ, để đám thần t.ử kia đều quy phục dưới trướng hắn. Hoàng tỷ... tỷ vạn lần phải cẩn thận..."

"Chuyện hôn sự, hắn đã kể cho ta rồi." Ta rút tay về: "Ý đồ của Tống Tiến Triều ta rất rõ ràng, nhưng hoàng thượng... ta là không dám tin nữa."

Khuôn mặt Lý Cận viết đầy vẻ thất vọng: "Hoàng tỷ còn đang trách trẫm vì những gì đã làm trước kia sao? Chuyện ở thái y viện cung nước Lương là Tống Tiến Triều giả truyền chỉ dụ của trẫm, là hắn mưu toan muốn đẩy tỷ vào chỗ c.h.ế.t! Còn về t.h.u.ố.c đó, trẫm vốn đã để mật thám gửi t.h.u.ố.c giải cho hoàng tỷ, không ngờ lại bị Tống Tiến Triều chặn đứng giữa đường."

"Đúng rồi, t.h.u.ố.c giải... t.h.u.ố.c giải..." Nói đoạn, Lý Cận sốt sắng tìm từ trên người ra t.h.u.ố.c giải đưa cho ta: "Hoàng tỷ, đây là t.h.u.ố.c giải."

Ta nhìn Lý Cận chân thành đưa t.h.u.ố.c tới trước mặt mình, từ đầu đến cuối không hề lay chuyển.

"Hoàng tỷ là không chịu tin trẫm sao? Vậy trẫm ăn trước." Nói xong, hắn bỏ t.h.u.ố.c vào miệng mình: "Giờ hoàng tỷ tin rồi chứ?"

Ta cầm viên t.h.u.ố.c, nửa tin nửa ngờ uống xuống.

Tuy t.h.u.ố.c độc trên người ta đã giải, nhưng khi chưa làm rõ rốt cuộc giữa Lý Cận và Tống Tiến Triều đã xảy ra chuyện gì, ta đều cần có được sự tin tưởng của cả hai bên trước.

Hơn nữa ta khẳng định, khi ta chưa hoàn toàn giao ra toàn bộ sự bố trí của mình, bọn họ đều sẽ không g.i.ế.c ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Vậy hoàng thượng có cách gì trừ khử Tống Tiến Triều không?"

Lý Cận gật đầu với ta: "Nhưng nay người trẫm có thể dùng không nhiều, cần hoàng tỷ phối hợp."

"Muốn ta phối hợp thế nào?" Ta lại hỏi.

"Trẫm thấy, ra tay đúng ngày đại hôn là tốt nhất. Lúc đó Tống Tiến Triều lơi lỏng cảnh giác, hoàng tỷ cùng người của trẫm đ.á.n.h hắn một trận trở tay không kịp, dẫu hắn có trọng binh trong tay thì đã sao? Nước xa không cứu được lửa gần, đợi Tống Tiến Triều c.h.ế.t đi, quần long vô thủ, chẳng phải đám người kia sẽ ngoan ngoãn quy thuận sao?"

Ta nghe xong bèn gật đầu tán đồng với hắn: "Hoàng thượng trải qua chuyện này, lại có được mưu lược của một bậc quốc quân rồi."

Lý Cận nghe xong khẽ mỉm cười: "Trẫm chỉ là đang bù đắp cho những tội lỗi mình đã phạm phải thôi. Đợi sau khi xong việc, trẫm sẽ mang theo ấu t.ử thoái vị."

Lời của Lý Cận khiến ta kinh hãi, hắn đối diện với đôi mắt ta, cười vô cùng thản nhiên: "Hoàng tỷ không cần kinh ngạc, hoàng vị này vốn dĩ nên là của tỷ."

14.

Ngày thành thân, nghi trượng nhuộm đỏ cả bầu trời.

Chỉ cần ta vừa vào Tống phủ, người của ta và Lý Cận sẽ bao vây toàn bộ Tống phủ.

Máu tươi và sắc đỏ thắm, là tương xứng nhất.

Thời gian ra tay chính là sau khi bái đường thành thân, theo một tiếng "lễ thành", tiếng đ.á.n.h nhau vang lên.

Ta vén khăn trùm đầu, rút đoản kiếm giấu trong hỷ phục ra.

Tấm vải đỏ trước mắt dần rơi xuống, hiện ra trước mắt là đám người đang đao kiếm đối chọi trong bữa tiệc.

Khác với dự đoán là, mũi kiếm của Lý Cận nhắm thẳng vào ta, còn Tống Vãn Châu thì được hắn che chở ở phía sau.

Vẻ bệnh tật trên mặt hắn tan biến, đầy vẻ hăng hái.

"Hoàng tỷ, xin lỗi rồi."

Lời vừa dứt, kiếm của Tống Tiến Triều liền đổi hướng, đ.â.m vào n.g.ự.c Lý Cận.

Tốc độ nhanh đến mức mọi người đều sững sờ.

Lý Cận khó tin nhìn vào n.g.ự.c mình, không cam lòng ngã xuống: "Tiến Triều... vì sao ngươi..."

Ta vốn muốn tiến lên, lại bị thanh kiếm dính m.á.u của Tống Tiến Triều chặn đứng đường đi.

"Trai cò đ.á.n.h nhau, ngư ông đắc lợi." Tống Tiến Triều nhìn Lý Cận đang đổ gục dưới đất: "Ta nghĩ hoàng thượng hẳn phải hiểu đạo lý này chứ?"

"Vãn Châu..." Lý Cận đưa tay định nắm lấy vạt váy Tống Vãn Châu, để lại trên đó những dấu tay đầy m.á.u.

Tống Vãn Châu kinh hãi lùi lại vài bước, bàn tay Lý Cận nhanh ch.óng bị thanh đao của binh sĩ vung lên c.h.é.m thành mấy mảnh.

"Nàng thật sự chưa từng yêu trẫm sao?" Hắn không cam lòng hỏi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện