19

Sau yến thưởng cúc, Kỷ Minh Dương không ở thư viện nữa, mà dọn về phủ.

Hắn muốn ta chuyển sang ở viện của hắn, nhưng ta không đồng ý.

Dẫu rằng ăn uống có tiện hơn,

song để làm “một số chuyện” thì không được tự nhiên cho lắm.

Ta cũng chẳng hiểu vì sao nhà đại tộc lại cứ phải ngày nào cũng dùng bữa chung.

Nhưng đã là quy củ,

ta làm theo là được.

Khi Ấu Linh được khiêng về viện ta,

Kỷ Minh Dương hỏi ta định xử trí thế nào.

Ta khó nói ra lời.

Dẫu sao ta là người thành thật,

những việc trong lòng nghĩ đến nếu quá tàn nhẫn,

chi bằng đừng nói ra thì hơn.

“Ả là nha hoàn của nàng,

lẽ ra nên do nàng định đoạt…

lần này cũng coi như tai bay vạ gió.”

Ta nhìn Kỷ Minh Dương,

lén dò xem trong mắt hắn có giấu chút xót xa nào không.

Dẫu sao…

đó cũng là nữ nhân đầu tiên của hắn.

Người từng có da thịt chi thân,

e là cả đời khó quên? Huống chi lại là người đầu tiên.

Nhưng ánh mắt hắn lặng như mặt nước,

ta liền không hỏi thêm.

Sau đó, ta nghe lời một bà t.ử,

cho người tìm bà mối,

bán Ấu Linh cho thương nhân đi biển.

Bà t.ử nói, Ấu Linh sớm đã muốn gả chồng,

đàn ông trên biển thiếu thê thất,

ắt sẽ đối đãi tốt với nàng.

Ta đem kết quả xử trí nói với Kỷ Minh Dương,

trong lòng vẫn ngầm đoán xem hắn có còn vương tình hay không.

Hắn  chỉ thản nhiên đáp một câu:

“Nàng quyết là được.”

Khoảnh khắc ấy,

tim ta thắt lại.

Ta vừa mong hắn có tình với Ấu Linh —

như vậy hắn mới là người trọng tình,

ta sợ hắn kế thừa tính bạc nghĩa của công công.

Nhưng ta lại sợ hắn thật sự có tình với nàng ta.

Ta vốn đã cố gắng chấp nhận sự “không sạch” của hắn,

muốn mượn mấy ngày dịu dàng này quên đi chuyện đó.

Đáng tiếc,

ta không làm được.

Thực ra, từ lúc biết Ấu Linh là thông phòng của hắn,

ta nhìn nàng đã không vừa mắt.

Hóa ra ta không thể hiền thục như mẫu thân và các tỷ tỷ.

Ta không chịu nổi việc phu quân của mình không sạch,

từng có nữ nhân khác.

Nhất là khi nữ nhân ấy còn lượn lờ trước mắt ta.

Ta khóc lóc với Kỷ Minh Dương:

“Có phải là ta hại Ấu Linh rồi không?”

Hắn dịu dàng lau nước mắt cho ta:

“Một nô tỳ phản chủ, c.h.ế.t cũng chẳng đáng tiếc.”

Hắn nói,

đã sớm biết Ấu Linh là tai mắt do tổ mẫu phái tới.

20

Chuyện của Dương Uyển Tâm ở phủ công chúa cũng truyền về.

Công chúa không truy cứu thêm,

giao lại cho nhà họ Kỷ tự xử.

Tổ mẫu vốn thương nàng,

chỉ giam lỏng mấy ngày,

ngoài mặt thì nói sẽ xét lại sau.

Trong phủ,

ta liên tục nói đỡ cho Dương Uyển Tâm.

Ta là người thành thật,

chỉ có nàng là tri kỷ,

không thể để mất được.

Vì Kỷ Minh Dương ở trong phủ suốt ngày,

Kỷ Minh Đường không còn cơ hội “tình cờ gặp” ta nữa.

Nói thật,

ta cũng có chút nhớ hắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hôm ấy Kỷ Minh Dương đi thư viện bàn việc,

ta đang định đi tìm Kỷ Minh Đường,

không ngờ hắn đã đợi sẵn ở cửa sau.

Ta nghiêng người giả vờ tránh,

nhưng chân lại không nhúc nhích.

Hắn nhìn thấy ta,

ánh mắt lóe lên vui mừng,

song vẫn cố nhịn, không dám chạm vào ta.

“Mẫu thân ta nói,

nữ nhân bà đời này chỉ được có một phu quân,

nếu không thì thành giày rách.”

Hắn có phần bực bội.

Lần nào ta từ chối,

cũng lôi những lời này ra nói.

“Nàng lúc nào cũng mẫu thân nói, mẫu thân nói…

nàng nghe lời bà ấy đến thế sao?”

“Ta đã theo Kỷ Minh Dương,

c.h.ế.t cũng phải chôn cùng một chỗ với chàng.”

Giọng ta trầm xuống.

Nói thật,

đôi lúc ta cũng oán mẫu thân dạy ta quá quy củ.

Thỉnh thoảng ta cũng nghĩ:

vì sao nữ nhân không thể có hai phu quân cùng lúc?

Ta thấy đàn ông thì lại làm được.

“Kỷ Minh Dương không sống lâu đâu.”

Kỷ Minh Đường lạnh lùng nói,

khuyên ta sớm tính đường lui.

“Nếu thật là vậy…

ta đúng là nên nghĩ kỹ hậu lộ.

Đã bước vào cửa nhà họ Kỷ,

chưa thành hôn mà bỏ đi,

rốt cuộc không ổn,

mẫu thân ta sẽ không vui.”

Ta đã tới đây,

chưa từng nghĩ quay đầu.

“May mà hiện giờ… chúng ta vẫn chưa thành thân.”

Mắt hắn sáng lên:

“Thật sao?”

Ta quay lưng về phía hắn,

khẽ hỏi:

“Huynh… có cách gì để cưới ta không?”

21

Kỷ Minh Đường là kẻ ăn chơi trác táng có tiếng ở kinh thành.

Hắn từng ở Di Hồng Viện khoác lác với đám công t.ử bột:

“Minh Dương mang về một con nha đầu thôn quê, ta còn chưa từng thấy ai thật thà chất phác đến thế, cũng có vài phần thú vị.”

“Ngươi dám ngủ với nữ nhân của Kỷ Minh Dương?” có kẻ hò reo.

“Có gì mà không dám? Không quá bảy ngày, ta sẽ khiến nàng tự tay dâng lên chiếc yếm uyên ương đỏ thắm.”

Lời ngông cuồng hắn buông ra mười ngày trước, đến nay vẫn chưa đắc thủ.

Giờ hắn lại đổi giọng, nói ta nhạt nhẽo vô vị, chê cùng phòng mất giá, muốn rút khỏi ván cược.

Đám kia sao chịu để yên?

Chúng cười nhạo hắn không dám động vào người của Kỷ Minh Dương.

Kỷ Minh Đường tức thì nổi giận, tuyên bố cho thêm ba ngày, nhất định sẽ để bọn họ ngửi được mùi hương chiếc yếm do hắn tặng.

Ta biết,

hắn sắp không nhịn nổi rồi.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Hắn thường lợi dụng lúc Kỷ Minh Dương không có mặt, gửi cho ta mấy bài thơ sướt mướt.

Ta không thích đọc sách, xem thư cũng chẳng kiên nhẫn, mỗi lần đọc xong đều cất đi.

Hắn nói ta không giống nữ nhân trong phủ,

không khéo léo như Ấu Linh,

không thông minh xảo quyệt như Dương Uyển Tâm…

Hừ.

Hắn mắng ta ngu, câu này ta nghe ra được.

Nhưng hắn lại rất biết khen ta xinh đẹp.

Điều này khiến ta dễ coi hắn là người tốt.

22

Kỷ Minh Đường quấn lấy ta suốt ngày, lời lẽ ngày càng khinh bạc.

Ta biết,

hắn càng lúc càng sợ mất mặt trong ván cược.

Bề ngoài ta né tránh,

nhưng khi không có ai,

ta cố ý đứng trên con đường hắn ắt phải đi qua,

nhìn đàn cá chép trong ao mà lẩm bẩm:

“Giá mà… có thể phân gia sống riêng thì tốt biết mấy.”

Khi hắn từ sau gốc cây hiện ra,

ta hoảng hốt đúng lúc,

để tờ phương t.h.u.ố.c giấu trong tay áo nhẹ nhàng rơi xuống đất.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện