Sau khi tiễn lão Hạ đi, Hạ Lê bắt đầu tiếp tục dạy Lucia máy giặt, điều hòa, tivi, những phương pháp cơ bản của đồ điện gia dụng.

Máy giặt là kết hợp của ma pháp gió và ma pháp nước, điều hòa là ma pháp băng và ma pháp lửa, tivi là quả cầu pha lê ghi chép...

Chỉ đơn thuần nói cho Lucia một danh từ, Lucia rất khó nhớ.

Vì vậy Hạ Lê chuyển đổi thành cách miêu tả tư duy của Lucia có thể dễ dàng hiểu.

Vừa giới thiệu xong cách vận hành nồi cơm điện, điện thoại trong túi Hạ Lê bắt đầu rung lên.

"Em nấu cơm đi." Hạ Lê quyết định để Lucia thực hành.

Anh thì cầm điện thoại đi phòng khách.

Trên điện thoại hiển thị một tin nhắn WeChat, nội dung tin nhắn là Phương Hạ gửi.

Bà Phương: Con trai, có phải con có việc không? Nhìn hàng chữ này, Hạ Lê có chút mơ hồ.

Anh có việc gì chứ?

Lẽ nào mẹ còn có thể nhìn xuyên không gian thấy tình huống ở đây của anh?

Hạ Lê: Con không có việc gì.

Bà Phương: Con chắc chắn yêu đương rồi.

Tin nhắn hồi âm của Phương Hạ rất nhanh hiện ra.

Bà cũng không quan tâm Hạ Lê nói gì.

Một quy tắc làm việc của Phương Hạ chính là một đã đọc trả lời bừa.

Bà Phương: Bố con vừa nói với mẹ.

Phương Hạ lại gửi một tin nhắn.

Hạ Lê: Không thể nào.

Câu không thể nào này của Hạ Lê chủ yếu có hai loại hàm nghĩa.

Một loại là, bản thân không thể nào yêu đương.

Loại còn lại, chính là lão Hạ không thể nói với Phương Hạ mình yêu đương.

Lúc lão Hạ rời đi, Hạ Lê còn đặc biệt xem biểu cảm ông.

Lão Hạ thuộc loại có tâm sự sẽ viết lên mặt, một chút biểu cảm nhỏ nhặt của ông đều rất dễ bị người khác nhìn ra.

Nhưng lão Hạ hôm nay rõ ràng rất bình thường.

Bà Phương: Tuổi con bây giờ yêu đương rất bình thường.

Bà Phương: Khi nào dẫn về cho mẹ xem?

Hạ Lê: Mẹ, con thật không yêu đương.

Bà Phương: Mẹ đã thấy đồ con mua cho người ta rồi, các con không phải sống cùng nhau chứ? Một tuần đó con rốt cuộc có phải đi du lịch không?

Ba câu hỏi liên tiếp của Phương Hạ nhìn Hạ Lê đau đầu.

Sao lộ ra rồi?

Anh rõ ràng làm hoàn hảo như vậy.

Ánh mắt Hạ Lê quét một vòng trong phòng khách, rất nhanh, anh thấy gói đồ lót của Lucia sáng nay mua ở siêu thị.

Ánh mắt dừng lại, Hạ Lê chợt nhớ lại, lão Hạ đến nhà lúc chụp cho mình một tấm hình.

Lúc đó, góc độ tấm hình vừa đủ để đưa túi nilon này vào.

Với đôi mắt sắc bén như đại bàng của Phương Hạ...

Hạ Lê vỗ trán.

Hình như bị phát hiện rồi.

Kỳ thực Hạ Lê cho dù thản nhiên thừa nhận mình đang yêu đương, hai vợ chồng già này cũng không có ý kiến phản đối.

Họ chính là mừng rỡ.

Xét cho cùng Hạ Lê chưa từng dẫn con gái về nhà.

Chiếu theo tính cách của mẹ Phương Hạ, bây giờ ước tính đã ở đầu dây bên kia và lão Hạ thương lượng tên cháu trai cháu gái rồi.

Hạ Lê: Mẹ, chuyện này... nói ra hơi dài dòng.

Hạ Lê: Đợi có cơ hội nói với bố mẹ.

Bà Phương: Mẹ không có gì nói, chính là nhắc con một điểm.

Bà Phương: Vị thành niên là không được.

Hạ Lê: "..."

Sao lại vị thành niên rồi?!

Cũng không biết lão Hạ về sau nói với Tiểu Hạ của ông những lời linh tinh gì!

Hạ Lê băn khoăn một lúc liền không nghĩ nhiều nữa.

Nhét điện thoại vào túi, trở về bếp.

Cơm của Lucia đã nấu rồi, Hạ Lê hỏi thêm một câu nàng đổ mực nước ở vị trí nào.

"Đây."

Lucia giơ ngón tay út lên, cho Hạ Lê so sánh một đốt ngón tay.

Đây, cử chỉ này sao sỉ nhục người vậy.

"Vậy hẳn là thích hợp." Hạ Lê bình tĩnh nói.

Đây là kỹ thuật nấu cơm Hạ Lê vừa dạy nàng.

Khống chế mực nước trong nồi cơm điện ở vị trí một đốt ngón tay, như vậy cơm nấu ra mới mềm cứng vừa phải.

"Bây giờ dạy em nấu ăn, em ở bên cạnh nhìn, có thể học thì học một chút," Hạ Lê nói.

"Sau này nếu em có thể nấu cơm, anh sẽ theo độ khó mỗi món ăn tính tiền cho em, đợi em có thể làm ra bữa tối phong phú, một bữa cơm có thể kiếm mấy chục đồng."

"Mấy chục đồng..." Đôi mắt Lucia sáng lên.

Đã Hạ Lê nói như vậy, vậy nàng nhất định phải chăm chỉ học.

Tuy nhiên, khi thấy Hạ Lê giơ tay vào trong bồn nước bếp mò cá, Lucia vẫn hơi sợ.

Hạ Lê nhớ sáng ở siêu thị mua một con cá chép.

Anh còn mua đậu phụ và rau cải thảo, định làm một bát canh cá chép đậu phụ uống.

Ba năm ở thế giới khác, Hạ Lê đúng là làm qua vài lần ăn, nhưng do điều kiện khắc nghiệt, cách làm hoặc là hầm hoặc là nướng.

Cá hầm là món ăn chính trên đại lục Azeroth, nên Hạ Lê làm cũng thuận tay.

Vừa mò con cá chép trong bồn rửa bát lên, Hạ Lê liền cảm thấy có chút không đúng.

Anh rõ ràng nhớ con cá chép này mình mua sức khỏe hoàn hảo không tổn hại, lúc về nhà đều còn sống nhảy nhót...

Sao mới nuôi mấy tiếng đã ủ rũ, anh đã luôn mở vòi nước nhỏ giọt cho cá chép thở oxy mà.

Hạ Lê nghi hoặc lật con cá chép một mặt.

Lật mặt này, ánh mắt anh đều đờ đẫn.

Ở mặt bên trái cá chép, phía trên vây cá... có một chỗ thương tích rõ ràng.

Thịt hồng trắng liền vảy cá đều tách rời ra, đang treo trên người cá chép như chỉ mành treo chuông.

Hơn nữa, nhìn vết thương này.

Rất giống răng cắn.

"..."

Hạ Lê đưa ánh mắt nghi ngờ nhìn Lucia.

Lucia đang quay lưng về phía anh, nhìn chằm chằm nồi cơm điện trong góc rất chăm chú.

"Ục ục..."

Nồi cơm điện đang sủi bọt.

"Lucia."

"Ừm ừm ừ, ừm ừ?"

Lucia không quay đầu, lúc bị Hạ Lê gọi tên, vai nàng rõ ràng run run.

"Con cá này sao mất một miếng thịt?"

Hạ Lê lắc lắc con cá chép tắt thở trong tay.

Lucia không quay đầu nói: "Có thể, có thể bị chuột gặm rồi."

"Nhà anh không có chuột."

Hạ Lê đặt cá chép lên thớt, cho nó một cái kết liễu nhanh chóng.

Cắt miếng thịt đang treo lơ lửng đó xuống, Hạ Lê bắt đầu cạo vảy cá móc mang.

Lucia đều không dám quay đầu, chỉ lặng lẽ để lại cho Hạ Lê một bóng lưng.

Yên tĩnh một lúc, Hạ Lê chợt lại hỏi một vấn đề.

"Thế nào, cá sống Trái Đất ngon không."

"Không ngon."

Lucia vô thức trả lời, "Tanh quá, hơn nữa còn có vảy..."

Nói nói, Lucia phát hiện không đúng.

Thế là nàng ngậm miệng, không tiếp tục nói xuống.

Thật... thật bỉ ổi dũng sĩ!

Lại dụ lời nàng!

Sao có thể bắt nạt rồng như vậy?!

"Trước đây em ăn cá, chính là một miếng một miếng nuốt sống?"

"Phải... phải." Lucia có chút ấm ức.

"Vậy em ở Trái Đất hẳn là ăn không được đồ sống rồi, vị giác loài người tiếp nhận không được mùi tanh đó."

Hạ Lê tay lên dao xuống, con cá chép màu xám bạc rất nhanh bị anh móc ruột, thân thể cắt thành vô số đường hoa.

Kiếm thuật này của Hạ Lê...

Lúc cắt cá rất nhanh, ước tính lúc cắt rồng cũng rất nhanh.

Không hiểu sao, Lucia nhìn vết cắt này, liền cảm thấy cái đuôi rồng bạc biến mất của mình đang âm ỉ đau.

Đau chi ảo.

Nếu ở đại lục Azeroth bị Hạ Lê bắt, mình đại khái cũng giống con cá này bị mổ rồi.

"Hạ Lê, sau này ta không gặm cá sống nữa..."

"Anh, anh đao pháp có thể nhẹ nhàng một chút không, ta nhìn thấy đau."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện