Có thể làm quản gia cho Triệu gia thì nhất định không phải người bình thường. Chu Thiến cười chào hỏi chị ta. Quế tẩu cũng cười cười nhưng nụ cười có chút miễn cưỡng.

Quế tẩu đi trước dẫn đường, vừa đi vừa nói chuyện:

–     Vì buổi tối phải ở bên tiểu thiếu gia cho thiếu gia đi tiểu đêm nên đã xếp giường cho cô ở trong phòng của tiểu thiếu gia

Quế tẩu nói xong thì dẫn Chu Thiến lên lầu. Chu Thiến cảm thấy lạ, cô nhớ trước kia phòng của Thế Duy là ở tầng một, sao giờ lại chuyện lên lầu? Lúc này Thế Duy giật nhẹ tay cô nói:

–     Cô ơi, bế bế!

Quế tẩu nói:

–     Tiểu thiếu gia ở lầu 3, đại thiếu gia ở phòng bên cạnh, bình thường lên tầng đều là chúng ta bế

Tầng 3? Phòng Hi Thành ở ngay cảnh? Tim Chu Thiến đập thình thịch, cô cúi người bế Thế Duy lên

Ba người lên lầu, đi qua căn phòng trước kia của Chu Thiến rồi vào căn  phòng ở bên cạnh. Quế tẩu mở cửa ra.

Phòng này so với phòng trước của Chu Thiến thì bé hơn một chút, cũng có đủ nhà vệ sinh, phòng tắm, ban công riêng, chắc sợ Thế Duy nghịch ngợm mà ngã

Trong phòng trang trí rất đáng yêu, tường màu hồng nhạt (hix, con trai mà), đồ đạc dễ thương, dán hình hoạt hình đầy tường, t.h.ả.m cũng rất dày. Ở một góc có bày một con ngựa gỗ và rất nhiều đồ chơi. Ở một bên tường có một chiếc giường nệm, hẳn là giường của cô

Quế tẩu nói

–     Vốn định chuẩn bị cho tiểu thiếu gia phòng khác nhưng tiểu thiếu gia không chịu, chỉ muốn ở gần cha

Thế Duy lập tức bi bô nói:

–     Tối nào cha cũng thăm cháu ngủ

Quế tẩu cúi người nhìn cậu bé cười:

–     Đúng rồi, biết tiểu thiếu gia thích cha rồi

Thế Duy lại cười, mắt híp lại như con mèo nhỏ, vô cùng đáng yêu

Quế tẩu lại nói với Chu Thiến:

–     Có cần gì thì cứ nói với tôi, nếu giờ tiện thì theo tôi đi gặp phu nhân một chút

Chu Thiến theo Quế tẩu đi vào thư phòng gặp Triệu phu nhân. Triệu phu nhân cũng không dặn dò gì đặc biệt, chỉ đơn giản bảo cô làm cho tốt, dùng chút điểm tâm rồi chăm sóc Thế Duy thật tốt. Cuối cùng bàn về lương bổng, đãi ngộ, con số đó khiến Chu Thiến hoảng sợ, không nghĩ rằng làm bảo mẫu mà lương chẳng kém stylist là mấy

Quay đầu lại đã thấy sắc mặt Quế tẩu rất mất tự nhiên.

Dù Chu Thiến có chút khó hiểu nhưng cũng không để trong lòng

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ra khỏi thư phòng thì đã bị Thế Duy kéo đi chơi trò bắt người xấu, nhắc đến chơi trò chơi, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy hưng phấn.

Giờ Hi Thành đã đi làm, phải tối mới về, Chu Thiến cũng thoải mái chơi cùng Thế Duy. Hơn nữa cô cũng rất muốn biết trò bắt người xấu của Thế Duy là trò gì, vì sao hôm đó người ai cũng bẩn bê bết bùn đất

Đi ra hoa viên mới biết, trò bắt người xấu của Thế Duy căn bản là chơi ném đất bùn. Khắp hoa viên đều là bùn đất, mà Thế Duy như không biết mệt, cứ cầm những cục đất ném khắp về phía đám người hầu, nhìn đám người hầu chật vật chạy trốn thì vui vẻ cười lớn

Đám người hầu đương nhiên không thích hầu hạ một đứa trẻ con chơi đùa, còn bẩn thỉu, số xui thì tai mũi miệng đều đầy bùn. Ai bảo thằng nhóc đó là bảo bối của Triệu gia? Đắc tội với Thế Duy, làm Thế Duy khóc, bị mắng là chuyện nhỏ, bị sa thải mới là việc lớn. Cho nên đám người tuy chẳng vui vẻ gì nhưng vẫn cố chơi với Thế Duy.

Nhất thời chỉ nghe tiếng đám người hầu la hét và tiếng Thế Duy cười đắc ý

Thế Duy như sợ Chu Thiến không chơi, lớn tiếng nói với cô:

–     Cô ơi, đến chơi đi, chơi vui lắm

Nói xong bốc một nằm bùn nhét vào tay Chu Thiến, ý bảo cô cũng đi ném đám người hầu kia

Chu Thiến vừa tức giận vừa buồn cười, ít nhất thằng bé còn không đem cô ra làm đích ném

Chu Thiến ném bùn xuống đất sau đó lại gạt bùn trên tay Thế Duy xuống rồi phủi tay cho cậu bé. Thế Duy khó hiểu nhìn cô, mắt trợn tròn

Chu Thiến nắm bàn tay của cậu, dịu dàng mà lại nghiêm túc nói:

–     Thế Duy, sau này đừng chơi trò chơi này nữa

Thế Duy không thích, bĩu môi:

–     Vì sao? Thế Duy thích

Chu Thiến chỉ vào đám người hầu:

–     Nhưng Thế Duy xem, các cô chú đều bị con làm cho bẩn người, còn bị đ.á.n.h đau nữa! Bọn họ đều rất buồn đó

Đám người hầu nhìn nhau nhưng không ai lên tiếng, để mặc Chu Thiến nói

Thế Duy gạt tay Chu Thiến ra, lớn tiếng nói:

–     Mặc kệ! Thế Duy muốn chơi!

Chu Thiến thấy không nói cho cậu bé hiểu được nên cầm một nắm đấy lên ném vào người Thế Duy. Chu Thiến chọn đất xốp nên ném vào Thế Duy cũng chẳng thể gọi là đau

Đất ném lên người Thế Duy khiến quần áo cậu bé đen thui một vệt, tuy chẳng đau nhưng khiến Thế Duy sợ, lập tức òa lên khóc

Đám người hầu đều sợ ngây người, cho tới giờ cũng chỉ có tiểu thiếu gia đ.á.n.h bọn họ, bọn họ nào dám đ.á.n.h trả? Người bảo mẫu này ngày đầu tiên đến đã đ.á.n.h tiểu thiếu gia, chắc chắn sẽ bị sa thải! Vẫn nên mau ch.óng đem việc này nói cho quản gia, tránh bị liên lụy!

Ngay lập tức có người hầu vội đi tìm Quế tẩu.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện