Chu Thiến cười khẽ, ngẩng đầu:

–     Ai nói mình không hạnh phúc. Hôm nay mình vui lắm, cho dù mình và Thế Duy không có quan hệ huyết thống nhưng Thế Duy vẫn rất gần gũi với mình.

Cô thoáng dừng rồi còn nói:

–     Thật lạ, Tống Thiệu Vân giống Thiệu Lâm như vậy nhưng sao Thế Duy không thích cô ta? Tiểu Mạt hừ nhẹ:

–     Cô ta lấy lòng Thế Duy chẳng qua chỉ để người của Triệu gia xem, chẳng phải thật lòng tốt với Thế Duy, Thế Duy tuy là trẻ con nhưng cũng có cảm giác chứ. Nếu không phải cô ta cố ý phẫu thuật cho giống Thiệu Lâm thì Hi Thành thèm vào mà để ý

Chu Thiến nghĩ rồi vẫn không nhịn được mà hỏi:

–     Theo cậu thấy, tình cảm của Hi Thành với Tống Thiệu Vân là gì?

–     Thiến Thiến, lúc cậu mới rời đi, Hi Thành căn bản không còn giống người nữa. Cả ngày nhốt mình trong phòng, không ăn không uống cũng không ngủ, chỉ ngồi bên hành lang ngẩn người, ngay cả con cũng không để ý. Lúc đó Triệu phu nhân như sắp phát điên. Sau đó, anh ngất xỉu trong phòng, người của Triệu gia phát hiện kịp thời, đưa vào bệnh viện mới sống được chứ không giờ cậu chắc chẳng còn được gặp lại Hi Thành nữa đâu. Trong bệnh viện, Triệu phu nhân khóc lóc cầu xin, còn mang Thế Duy đến, anh ấy nhìn Thế Duy càng ngày càng giống cậu thì mới tỉnh táo lại đôi chút, không tự t.r.a t.ấ.n mình nữa. Nhưng ý chí thì vô cùng sa sút, không còn vui vẻ nữa. Anh ấy biến mình thành máy móc, điên cuồng làm việc. Mãi đến khi gặp Tống Thiệu Vân…

Nói đến đây, Tiểu Mạt hậm hực:

–     Chuyện này là mãi sau Triệu phu nhân và đám người hầu của Triệu gia nói cho mình biết. Nhưng lần anh ấy gặp Tống Thiệu Vân mình cũng tận mắt chứng kiến. Đó là tiệc sinh nhật một tuổi của Thế Duy. Triệu Hi Thành còn không định ra mặt nhưng Triệu phu nhân cố ép anh ra khỏi phòng, nói sinh nhật con mà không tham gia thì ra thể thống gì. Mãi rồi anh ấy mới ra. Vốn anh ấy cũng chỉ là ngồi ở một góc uống rượu giải sầu. Nhưng đến lúc vợ chồng Tống thị đưa Tống Thiệu Vân đến… Mình vẫn nhớ rõ cách ăn mặc của Tống Thiệu Vân hôm đó. Tóc dài, áo choàng, mặc một bộ váy dài màu vàng nhạt. Thiến Thiến, mình nhớ đó là bộ váy cậu thích nhất. Hôm đó cô ta mặc bộ váy đó xuất hiện trước mặt mọi người. Nhất cử nhất động, nhăn mặt nhíu mày của cô ta giống hệt như Thiệu Lâm sống lại một lần nữa, ai nấy đều ngây người. Triệu Hi Thành nhìn thấy cô ta, ly rượu trong tay rơi xuống đất vỡ tan, vẻ mặt anh ấy đầy sự ngạc nhiên, vui mừng. Vẻ kích động, vui mừng mà hoảng hốt đó mình vẫn nhớ rất rõ. Anh vội vã xông lên ôm Tống Thiệu Vân vào lòng rồi khóc òa lên. Tuy rằng thất thố nhưng chẳng ai trách cứ anh bởi vì từ sau khi cậu đi, đó là lần đầu tiên anh ấy khóc, lần đầu tiên phát tiết cảm xúc. Anh ấy ôm cô ta khóc thật lâu, mọi người cũng khóc theo. Từ sau đó, Tống Thiệu Vân thường xuyên xuất hiện bên cạnh anh ấy, cảm xúc của Triệu Hi Thành cũng dần tốt hơn. Người nhà Triệu gia sao không hiểu dụng tâm của Triệu gia nhưng có thể thấy con mình dần tốt hơn thì cũng chẳng đả động gì đến, cứ mặc kệ bọn họ. Nhưng thời gian trôi qua, mình luôn cảm thấy Hi Thành càng lúc càng lạnh nhạt với cô ta. Lúc ở cạnh cô ta cũng chẳng còn vui vẻ như ban đầu nhưng cũng không lạnh nhạt với cô ta. Bên cạnh anh ấy ngoài cô ta thì cũng chẳng có ai. Chỉ bình than như vậy, cũng chẳng biết anh ấy nghĩ gì. Nhưng người ta dù sao cũng là con gái, tuy rằng còn nhỏ, hình như giờ mới 22 nhưng cũng không thể cứ thế mãi được. Mình thấy, nếu cậu không xuất hiện, bọn họ cứ vậy qua một hai năm chắc cũng kết hôn.

Tiểu Mạt nhìn Chu Thiến, thở phào nhẹ nhõm một hơi:

–     Nhưng giờ cậu đã về, Tống Thiệu Vân nhất định hết đất diễn. Thiến Thiến, mình cảm thấy cậu nói cũng có lý, cậu phải cố gắng giành lại hạnh phúc của mình, mình sẽ luôn ủng hộ cậu

Chu Thiến cảm động gật đầu:

–     Mình sẽ cố gắng, cảm ơn cậu

–     Đồ ngốc, giữa bọn mình còn cần phải cảm ơn sao?

Lúc này, điện thoại của Tiểu Mạt rung, Tiểu Mạt nhìn số điện thoại thì mỉm cười ngọt ngào. Chu Thiến nhìn đã biết nhất định là Trương Bân gọi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tiểu Mạt khẽ nói với Trương Bân mấy câu, sau đó ngại ngùng quay đầu lại nói với Chu Thiến:

–     Mình quên mất, tối nay hẹn anh ấy đi xem phim giờ anh ấy đang chờ ở dưới lầu

Chu Thiến vội vàng nói:

–     Vậy cậu mau đi đi, đừng để anh ấy chờ lâu

–     Cậu ở nhà cũng chẳng làm gì, đi cùng bọn mình đi, vừa khéo để mình giới thiệu cậu với Trương Bân!

Chu Thiến bĩu môi:

–     Ai thèm làm bóng đèn. Anh ấy mua vé là để hai người đi chơi, tạo thế giới của hai người, mình không đi phá đâu. Với lại muốn giới thiệu thì còn nhiều cơ hội, đâu nhất thiết phải là hôm nay. Mình cũng hơi mệt, muốn đi ngủ sớm.

Tiểu Mạt nhớ cả đêm qua Chu Thiến đã không được ngủ ngon, ngày mai lại đến Triệu gia nên cũng không cố ép

Chu Thiến nhìn Tiểu Mạt hưng phất trang điểm mà không nhịn được trêu ghẹo cô:

–     Chẳng phải cậu vẫn muốn gả vào nhà giàu sao? Mình nhìn mãi cũng chẳng thấy Trương Bân giống rùa vàng gì cả!

Tiểu Mạt vừa tay quần áo vừa trả lời cô:

–     Nhìn cậu mình nào dám gả vào nhà giàu nữa. Bị tiểu tam bắt cóc thì vui lắm. Tim mình không khỏe, thôi cứ lấy người bình thường, sống cuộc sống bình thường thôi

Chu Thiến cười:

–     Trương Bân cũng tốt lắm, cậu ta sau này chẳng kém rùa vàng đâu

Tiểu Mạt háy mắt:

–     Đây gọi là có tiềm năng!
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện