Chu Thiến nhìn mà lòng ngứa ngáy, không nhịn được đi đến bên Tiểu Mạt, nhìn Thế Duy thử hỏi:

–     Cô cũng bế con nhé, cho cô bế con một lần được không? Cô nhìn đôi mắt như bảo thạch của Thế Duy, ánh mắt lộ ra vẻ khát vọng. Tiểu Mạt cũng khẽ nói với Thế Duy:

–     Vừa rồi cô mua kiếm cho con đấy!

Mắt Thế Duy sáng long lanh, nhìn Chu Thiến một hồi rồi tươi cười vươn tay với cô

Trong nháy mắt đó, có một cảm xúc khác lạ dâng lên trong l.ồ.ng n.g.ự.c Chu Thiến khiến tim cô đau đớn. Cô bế Thế Duy, bế thân mình nhỏ nhắn mềm mại của cậu nhóc, mũi tràn ngập hương sữa của Thế Duy, mắt đỏ lên, suýt rơi lệ.

Thế Duy một tay ôm cổ cô, tay kia khẽ vỗ mặt cô, vẻ mặt vô cùng thân thiết khiến người của Triệu gia thầm lấy làm lạ. Phải biết rằng Thế Duy tuy không phải là đứa trẻ rụt rè nhưng cũng không phải là kiểu trẻ con ai cũng theo, không dễ dàng khiến Thế Duy đối đãi thân thiết được như vậy. Ngay cả Tống Thiệu Vân tiếp xúc lâu như vậy mà cũng đâu được thế. Cô gái trông bình thường này chỉ lần đầu gặp mà đã chiếm được tình cảm của Thế Duy thì đúng là lạ!

Nhất định đây là cô gái giản dị, thuần khiết. Triệu phu nhân nhìn Chu Thiến nghĩ, trẻ con rất mẫn cảm, ai tốt với nó, ai có động cơ với nó nó sẽ luôn cảm nhận được. Triệu phu nhân lại nhìn Tống Thiệu Vân một cái

Tống Thiệu Vân vẫn đang giận dữ. Chịu cho Tiểu Mạt bế cô còn chấp nhận, dù sao Tiểu Mạt và Thế Duy gần gũi lâu ngày nhưng ngay cả người khách vừa đến này cũng có thể bế Thế Duy thì khiến Tống Thiệu Vân nghĩ không thông.Chẳng lẽ cô chẳng bằng người xa lạ sao? Cô đã tốn bao tâm tư vào đứa bé này? Mua đồ chơi mới, mua đồ ăn, hao tâm khổ tứ lấy lòng nó còn chẳng phải vì nó là bảo bối của Hi Thành? Vì để có được hảo cảm của Hi Thành mà cô ta cũng cố đối tốt với Thế Duy. Nhắc lại, bọn họ còn có quan hệ huyết thống nhưng chẳng hiểu tại sao đứa trẻ này lại không thích cô, lúc nào cũng luôn ôn hòa nhưng không bao giờ thân thiết khiến cô không làm gì được. Chẳng phải chỉ là đứa nhỏ thôi sao, sao khó lấy lòng đến vậy?

Nhìn Thế Duy và Chu Thiến hòa hợp vui vẻ, Tống Thiệu Vân thầm nghiến răng nghiến lợi. Mà Triệu Hi Thành thì chấn kinh, nhìn Chu Thiến đang dịu dàng bế Thế Duy, khẽ hỏi cậu bé:

–     Con mấy tuổi? Tên là gì? Có biết hát không?

Lúc nói chuyện, vẻ mặt cô nhu hòa, nụ cười ấm áp như làn gió mùa xuân khiến cho người ta cảm thấy thật vui vẻ thoải mái.

Nhìn cảnh này, cảm giác quen thuộc lúc trước lại hiện lên trong lòng Triệu Hi Thành, một ý nghĩ kì dị lóe qua, anh không kịp nắm bắt…

Đang lúc Chu Thiến và Thế Duy chơi đùa vui vẻ, một người phụ nữ khoảng hơn 40 tuổi từ nhà ăn đi ra, đến bên Triệu phu nhân rồi khẽ nói với bà:

–     Phu nhân, cơm chiều đã chuẩn bị xong rồi

Triệu phu nhân ngẩng đầu nhìn bà ta rồi nói:

–     Lão gia đang ở trong thư phòng, gọi ông ấy chưa

Người kia nói:

–     Đã gọi rồi, lão gia nói sẽ ra ngay

Triệu phu nhân gật gật đầu, sau đó ra dấu cho người phụ nữ kia đón lấy Thế Duy cho Chu Thiến, cười nói với bọn Tiểu Mạt:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

–     Chúng ta đi ăn cơm đi!

Thế Duy và Chu Thiến đang chơi rất vui, cậu cảm thấy cô trước mặt này thật thân thiết, giọng nói cũng thật dễ nghe, cậu nhóc rất thích được cô bế. Thấy người phụ nữ kia định tới bế mình, Thế Duy không vui, ôm c.h.ặ.t lấy cổ Chu Thiến, mặc cho người phụ nữ kia dỗ thế nào cũng không chịu buông.

–     Tiểu thiếu gia, cô là khác, cô bé cháu thì không ăn được cơm. Người phụ nữ kia nói

Thế Duy lắc đầu, bước bỉnh nói:

–     Không, cháu thích cô

Chu Thiến nghe xong, lòng ấm áp, cô cười nói với người phụ nữ kia:

–     Không sao, cứ để tôi bế Thế Duy.

Triệu phu nhân ngượng ngùng nói:

–     Thằng bé này sao lại bướng thế nữa

Chu Thiến cười:

–     Cháu thích trẻ con, cháu thích chơi với Thế Duy.

Thế Duy cũng ngoan ngoãn nói vào:

–     Cháu muốn cô bế

Mọi người đều mỉm cười, đương nhiên, ngoài Tống Thiệu Vân, miệng cô ta giật giật định cười theo mọi người nhưng không thể cười nổi.

Triệu Hi Thành nhìn Chu Thiến, cô bế Thế Duy hơi lắc lắc, nhìn ánh mắt đầy yêu thương của Thế Duy, Thế Duy cũng ôm cổ Chu Thiến mỉm cười. Cảnh tượng đẹp như bức tranh ấm áp, hài hòa

Yết hầu Triệu Hi Thành như có cái gì đó chặn lại, anh nghĩ, nếu Thiệu Lâm còn sống, nếu là Thiệu Lâm bế Thế Duy thì đó nhất định sẽ là hình ảnh tuyệt vời

Tống Thiệu Vân thấy Triệu Hi Thành nhìn chằm chằm vào Thế Duy và Chu Thiến, tức giận nhíu mày, hờn dỗi nói:

–     Hi Thành, đi ăn cơm!

Lúc này Triệu Hi Thành mới ý thức được mình thất thố, khẽ ho một cái che dấu sự xấu hổi rồi lại nhìn Chu Thiến một cái, thầm lấy làm may mắn vì cô không phát hiện…
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện