Cô thầm sắp xếp từ ngữ, xem nên nói sao cho thích hợp. Lòng vô cùng lo lắng, tay nắm c.h.ặ.t lại, móng tay bấm vào da thịt nhưng không có cảm giác đau
Mà Triệu Hi Thành lại không có hứng thú nói chuyện với cô. Anh đứng đó, ánh mặt trời chạng vạng chiếu lên người anh nhưng cũng không giảm bớt đi sự lạnh lùng của anh.
Anh đứng đó, sắc mặt lạnh lùng, ánh mắt nhìn phía nơi khác, xem ra nếu Chu Thiến không phải là bạn của Tiểu Mạt thì anh đã bỏ đi từ lâu rồi, chẳng lãng phí thời gian ở đây
Chu Thiến nhếch miệng, làm như không thấy sự lạnh lùng của anh, nhẹ nhàng mà bình tĩnh nói:
– Hi Thành, em là…
Vừa mới nói đến đó thì đã bị một giọng nói nhẹ nhàng cắt ngang:
– Hi Thành, anh đang nói chuyện với ai thế? Hậu hoa viên của Triệu gia đang độ trăm hoa đua nở, cây cối xanh mát. Góc hoa viên có cả một tiểu đình bát giác nhỏ, mái lát ngói lưu ly xanh như ngọc, cột gỗ sơn son, bên trong bày một bộ bàn ghế bằng đá cẩm thạch
Triệu Hi Thành và Chu Thiến đứng ở bên cạnh lương đình không nói gì, ánh tịch dương chiếu lên người bọn họ, trên mặt đất hai bóng người trải dài
Nghe giọng nói mềm mại kia, vẻ mặt Triệu Hi Thành vẫn không chút thay đổi, anh nhìn về phía phát ra tiếng nói rồi đi lên vài bước. Vài bước này khiến hai bóng đen vốn tách bạch lại in lẫn vào nhau
Chu Thiến cũng nhìn theo hướng giọng nói kia, chỉ thấy một bóng người mảnh mai đang đi tới. Cô ta dần đến gần thì Chu Thiến cũng dần thấy rõ khuôn mặt của cô ta. Khi cô ta đi đến bên cạnh Triệu Hi Thành mỉm cười với anh thì Chu Thiến như bị sét đ.á.n.h, ngây ngốc…
Thì ra là thế! Thì ra là thế……
Đây là lí do vì sao Tiểu Mạt nói cô ta là kẻ phiền phức! Thì ra là thế!
Chu Thiến như bị ai hắt gáo nước lạnh lên người, lạnh thấu xương
Chu Thiến nhìn cô ta, làn da trắng nõn, tóc đen như mực, mắt to, mũi thanh, đôi môi như cánh hồng. Đúng vậy, cô ta rất đẹp nhưng đó không phải là điều quan trọng nhất, quan trọng là cô ta giống Tống Thiệu Lâm đến 9 phần. Giống đến kinh người! Đến ngay cả kiểu tóc, cách ăn mặc cũng giống hệt lúc trước khi cô còn ở trong cơ thể Tống Thiệu Lâm.
Nếu không phải biết rõ mọi chuyện thì chỉ e rằng cô đã nghĩ, đây chính là Tống Thiệu Lâm
Chu Thiến vô cùng sợ hãi, sao lại thế này? Chẳng lẽ Tống Thiệu Lâm cũng có chị em sinh đôi? Không phải chứ! Trong nhật kí của Tống Thiệu Lâm không hề nhắc đến, Tống phu nhân cũng không thấy đề cập, chẳng lẽ cũng như nhà mình, không muốn nhắc tới chuyện đau lòng đã qua? Không đâu, Tống gia giàu có như thế, sao có thể để con mình mất tích?
Vậy người phụ nữ kia là sao? Sao có thể giống Thiệu Lâm như vậy?
Chu Thiến vì sự xuất hiện của người phụ nữ này mà đầu váng mắt hoa, mà bên kia, cô ta dần tới gần, khuôn mặt dần rõ ràng thì vẻ lạnh lùng của Triệu Hi Thành cũng dần biến mất. Lúc cô ta cười rộ lên trước mặt Hi Thành thì trong ánh mắt Hi Thành cũng có sự dịu dàng hoảng hốt, giống như đắm chìm trong giấc mơ đẹp không muốn tỉnh lại
Cô ta tiến lên ôm lấy cánh tay anh, ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt đầy tình cảm chưa chan, khóe miệng mỉm cười ngọt ngào. Hi Thành vẫn đang si mê, hoảng hốt, cúi đầu nhìn cô hồi lâu. Ánh tịch dương chiếu lên người bọn họ tầng ánh sáng vàng tựa như một bức tranh động lòng người, vô cùng chân tình, tha thiết
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chu Thiến đứng ở bên, cảm thấy mình như người thừa, lòng như bị ai cào xé, đau đớn toàn thân. Cô rất muốn quay đầu bỏ đi nhưng lý trí lại nói cô phải ở lại đây. Cô muốn xem, muốn hiểu cho rõ, Hi Thành thực sự yêu thương người con gái này sao? Là vì cô ta có vẻ ngoài giống Thiệu Lâm?
Cô gái kia mỉm cười, vẻ mặt vô cùng thân thiết:
– Hi Thành, đã về rồi sao không tìm em, chiều hôm nay em ở đây suốt, em gọi điện cho anh anh quên à?
Giọng nói mềm mại của cô ta có vẻ nũng nịu đến phát ngán, khác hẳn sự dịu dàng, ôn nhuận của Thiệu Lâm.
Nghe tiếng nói của cô ta, Triệu Hi Thành khẽ nhíu mày, chỉ là hơi hơi thôi nên không dễ phát hiện, cho nên cô ta cũng không nhìn ra, vẫn bám c.h.ặ.t t.a.y Hi Thành. Nhưng Chu Thiến hiểu rất rõ về anh thì lại nhìn ra, Hi Thành không vui
Anh như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, ánh mắt cũng tỉnh táo lại, thoáng chút thất vọng và đau buồn
Anh lặng lẽ rút tay ra nói:
– Anh vừa về, vừa gặp Thế Duy ở đây nên chơi với nó một chút
Bị Triệu Hi Thành đẩy ra, cô ta có chút thất vọng nhưng lại lập tức tỏ vẻ tự nhiên, nhìn quanh bốn phía rồi nói:
– Thế Duy đâu?
– Vừa rồi anh dạy dỗ nó một chút, khó chịu chạy vào trong rồi!
Cô gái kia tỏ vẻ đau lòng:
– Sao anh lại trách cứ nó? Nó còn nhỏ, chưa hiểu chuyện, hơn nữa từ nhỏ đã không có…
Cô ta thấy sắc mặt Hi Thành đột nhiên tối sầm lại thì vội nuốt chữ “mẹ” vào trong bụng rồi lại nói:
– Thật sự là đứa trẻ khiến người ta yêu thương, anh đừng nên trách mắng nó
Nhắc tới con, Triệu Hi Thành vừa đau lòng lại vừa buồn bực, cuối cùng chỉ đành thở dài đầy bất đắc dĩ
Cô gái kia quay đầu nhìn Chu Thiến như thể bây giờ mới phát hiện ra cô. Cô ta khẽ giật tay áo Hi Thành, động tác này của cô khiến Chu Thiến hận không thể kéo cô ta ra khỏi Hi Thành. Làm gì có người phụ nữ nào thấy có kẻ khác quấn quýt lấy chồng mình mà thờ ơ được? Nhưng thân phận lúc này của Chu Thiến lại không cho phép cô nổi giận, đột nhiên cô nảy ra một ý nghĩ, chỉ vào dưới chân cô gái kia mà hét:
– Chuột kìa!
Chuột có lẽ là thiên địch của mọi cô gái, cô gái kia vừa nghe có chuột thì sợ đến mức hoa dung thấy sắc, cô ta vội buông tay khỏi người Hi Thành, ôm mặt mà nhảy loạn, vẻ mặt vô cùng chật vất khiến Chu Thiến rất buồn cười, sự buồn bực trong lòng cũng tiêu tán không ít.
Cô gái kia mặt tái nhợt hỏi Hi Thành:
– Chuột đâu rồi? Đâu rồi?
Mà Triệu Hi Thành lại không có hứng thú nói chuyện với cô. Anh đứng đó, ánh mặt trời chạng vạng chiếu lên người anh nhưng cũng không giảm bớt đi sự lạnh lùng của anh.
Anh đứng đó, sắc mặt lạnh lùng, ánh mắt nhìn phía nơi khác, xem ra nếu Chu Thiến không phải là bạn của Tiểu Mạt thì anh đã bỏ đi từ lâu rồi, chẳng lãng phí thời gian ở đây
Chu Thiến nhếch miệng, làm như không thấy sự lạnh lùng của anh, nhẹ nhàng mà bình tĩnh nói:
– Hi Thành, em là…
Vừa mới nói đến đó thì đã bị một giọng nói nhẹ nhàng cắt ngang:
– Hi Thành, anh đang nói chuyện với ai thế? Hậu hoa viên của Triệu gia đang độ trăm hoa đua nở, cây cối xanh mát. Góc hoa viên có cả một tiểu đình bát giác nhỏ, mái lát ngói lưu ly xanh như ngọc, cột gỗ sơn son, bên trong bày một bộ bàn ghế bằng đá cẩm thạch
Triệu Hi Thành và Chu Thiến đứng ở bên cạnh lương đình không nói gì, ánh tịch dương chiếu lên người bọn họ, trên mặt đất hai bóng người trải dài
Nghe giọng nói mềm mại kia, vẻ mặt Triệu Hi Thành vẫn không chút thay đổi, anh nhìn về phía phát ra tiếng nói rồi đi lên vài bước. Vài bước này khiến hai bóng đen vốn tách bạch lại in lẫn vào nhau
Chu Thiến cũng nhìn theo hướng giọng nói kia, chỉ thấy một bóng người mảnh mai đang đi tới. Cô ta dần đến gần thì Chu Thiến cũng dần thấy rõ khuôn mặt của cô ta. Khi cô ta đi đến bên cạnh Triệu Hi Thành mỉm cười với anh thì Chu Thiến như bị sét đ.á.n.h, ngây ngốc…
Thì ra là thế! Thì ra là thế……
Đây là lí do vì sao Tiểu Mạt nói cô ta là kẻ phiền phức! Thì ra là thế!
Chu Thiến như bị ai hắt gáo nước lạnh lên người, lạnh thấu xương
Chu Thiến nhìn cô ta, làn da trắng nõn, tóc đen như mực, mắt to, mũi thanh, đôi môi như cánh hồng. Đúng vậy, cô ta rất đẹp nhưng đó không phải là điều quan trọng nhất, quan trọng là cô ta giống Tống Thiệu Lâm đến 9 phần. Giống đến kinh người! Đến ngay cả kiểu tóc, cách ăn mặc cũng giống hệt lúc trước khi cô còn ở trong cơ thể Tống Thiệu Lâm.
Nếu không phải biết rõ mọi chuyện thì chỉ e rằng cô đã nghĩ, đây chính là Tống Thiệu Lâm
Chu Thiến vô cùng sợ hãi, sao lại thế này? Chẳng lẽ Tống Thiệu Lâm cũng có chị em sinh đôi? Không phải chứ! Trong nhật kí của Tống Thiệu Lâm không hề nhắc đến, Tống phu nhân cũng không thấy đề cập, chẳng lẽ cũng như nhà mình, không muốn nhắc tới chuyện đau lòng đã qua? Không đâu, Tống gia giàu có như thế, sao có thể để con mình mất tích?
Vậy người phụ nữ kia là sao? Sao có thể giống Thiệu Lâm như vậy?
Chu Thiến vì sự xuất hiện của người phụ nữ này mà đầu váng mắt hoa, mà bên kia, cô ta dần tới gần, khuôn mặt dần rõ ràng thì vẻ lạnh lùng của Triệu Hi Thành cũng dần biến mất. Lúc cô ta cười rộ lên trước mặt Hi Thành thì trong ánh mắt Hi Thành cũng có sự dịu dàng hoảng hốt, giống như đắm chìm trong giấc mơ đẹp không muốn tỉnh lại
Cô ta tiến lên ôm lấy cánh tay anh, ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt đầy tình cảm chưa chan, khóe miệng mỉm cười ngọt ngào. Hi Thành vẫn đang si mê, hoảng hốt, cúi đầu nhìn cô hồi lâu. Ánh tịch dương chiếu lên người bọn họ tầng ánh sáng vàng tựa như một bức tranh động lòng người, vô cùng chân tình, tha thiết
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chu Thiến đứng ở bên, cảm thấy mình như người thừa, lòng như bị ai cào xé, đau đớn toàn thân. Cô rất muốn quay đầu bỏ đi nhưng lý trí lại nói cô phải ở lại đây. Cô muốn xem, muốn hiểu cho rõ, Hi Thành thực sự yêu thương người con gái này sao? Là vì cô ta có vẻ ngoài giống Thiệu Lâm?
Cô gái kia mỉm cười, vẻ mặt vô cùng thân thiết:
– Hi Thành, đã về rồi sao không tìm em, chiều hôm nay em ở đây suốt, em gọi điện cho anh anh quên à?
Giọng nói mềm mại của cô ta có vẻ nũng nịu đến phát ngán, khác hẳn sự dịu dàng, ôn nhuận của Thiệu Lâm.
Nghe tiếng nói của cô ta, Triệu Hi Thành khẽ nhíu mày, chỉ là hơi hơi thôi nên không dễ phát hiện, cho nên cô ta cũng không nhìn ra, vẫn bám c.h.ặ.t t.a.y Hi Thành. Nhưng Chu Thiến hiểu rất rõ về anh thì lại nhìn ra, Hi Thành không vui
Anh như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, ánh mắt cũng tỉnh táo lại, thoáng chút thất vọng và đau buồn
Anh lặng lẽ rút tay ra nói:
– Anh vừa về, vừa gặp Thế Duy ở đây nên chơi với nó một chút
Bị Triệu Hi Thành đẩy ra, cô ta có chút thất vọng nhưng lại lập tức tỏ vẻ tự nhiên, nhìn quanh bốn phía rồi nói:
– Thế Duy đâu?
– Vừa rồi anh dạy dỗ nó một chút, khó chịu chạy vào trong rồi!
Cô gái kia tỏ vẻ đau lòng:
– Sao anh lại trách cứ nó? Nó còn nhỏ, chưa hiểu chuyện, hơn nữa từ nhỏ đã không có…
Cô ta thấy sắc mặt Hi Thành đột nhiên tối sầm lại thì vội nuốt chữ “mẹ” vào trong bụng rồi lại nói:
– Thật sự là đứa trẻ khiến người ta yêu thương, anh đừng nên trách mắng nó
Nhắc tới con, Triệu Hi Thành vừa đau lòng lại vừa buồn bực, cuối cùng chỉ đành thở dài đầy bất đắc dĩ
Cô gái kia quay đầu nhìn Chu Thiến như thể bây giờ mới phát hiện ra cô. Cô ta khẽ giật tay áo Hi Thành, động tác này của cô khiến Chu Thiến hận không thể kéo cô ta ra khỏi Hi Thành. Làm gì có người phụ nữ nào thấy có kẻ khác quấn quýt lấy chồng mình mà thờ ơ được? Nhưng thân phận lúc này của Chu Thiến lại không cho phép cô nổi giận, đột nhiên cô nảy ra một ý nghĩ, chỉ vào dưới chân cô gái kia mà hét:
– Chuột kìa!
Chuột có lẽ là thiên địch của mọi cô gái, cô gái kia vừa nghe có chuột thì sợ đến mức hoa dung thấy sắc, cô ta vội buông tay khỏi người Hi Thành, ôm mặt mà nhảy loạn, vẻ mặt vô cùng chật vất khiến Chu Thiến rất buồn cười, sự buồn bực trong lòng cũng tiêu tán không ít.
Cô gái kia mặt tái nhợt hỏi Hi Thành:
– Chuột đâu rồi? Đâu rồi?
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









