Chu Minh Xa kéo Chu Thiến ra phòng khách nói chuyện phiếm, Đông Đông vào bếp giúp mẹ làm cơm
Lý Mai vừa thái thịt vừa khẽ nói với con:
– Chẳng biết từ đâu đến đứa con gái kia, cha con cứ cố nhận nó làm con gái, đúng là u mê
Đông Đông kinh ngạc nhìn mẹ nói:
– Mẹ, chị ấy nhất định là chị con, vừa nhìn đã biết, có gì mà nghi ngờ
Lý Mai lắc đầu:
– Cô gái kia quả thực rất lạ…
Nói xong thấp giọng:
– Còn chẳng biết có phải là nghe được nhà mình có tiền mà cố ý phẫu thuật thẩm mỹ lừa tiền. Giờ y học hiện đại, chẳng phải là không thể
Đông Đông buông bát đũa, không biết nên khóc hay cười mà nhìn mẹ:
– Mẹ nghĩ nhiều rồi, sao có thể, hơn nữa cha đã đưa chị ấy đi xét nghiệm, không có sai sót đâu
Lý Mai buông d.a.o, khẽ dúi đầu con rồi nói:
– Con đúng là ngốc, mẹ chẳng phải vì con sao? Con nghĩ xem, vốn tiền trong nhà đều sẽ là của con, giờ vô duyên vô cớ lại có thêm đứa con gái, tự nhiên mất đi một nửa. Thế mà con còn vui được
Đông Đông nghe xong thì nghiêm mặt nói:
– Mẹ, mẹ không nhớ tiền này từ đâu mà có sao? Chúng ta giờ có thể ở nơi rộng tãi như thế này, con tiếp tục được đi học, sau này có thể học đại học đều là dùng tính mạng của chị Thiến Thiến đổi về. Giờ em gái của chị ấy tìm được rồi, đừng nói là một nửa, cho dù là tất cả con cũng không oán trách
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lý Mai giận đến đỏ mắt nhưng lại không dám mắng to, đành khẽ đ.á.n.h lên lưng cậu:
– Con cho rằng tiền dễ kiếm thế sao? Con không nhớ trước kia chúng ta sống thế nào à? Không có tiền thì chẳng có gì hết, nói năng cũng phải khép nép. Con sau này nếu làm việc ở bên ngoài thì cũng phải mua nhà, kết hôn. Giờ nhà cửa đắt đỏ như vậy, có tiền con sẽ không phải vất vả. Chẳng phải mẹ lo lắng cho con sao, con còn giả vĩ đại cái gì. Cho nó hết thì sau này con tính sao? Nói xong bắt đầu khóc
Đông Đông thấy mẹ như vậy thì lòng mềm lại, lại ôm lấy vai mẹ mà nói:
– Cho dù tự dựa vào chính mình thì con cũng tin rằng con sẽ làm được việc này. Mẹ đừng nghĩ nhiều, nghĩ lại xem, trước kia lúc chị Thiến Thiến qua đời cha đã đau lòng thế nào, sức khỏe cũng giảm sút đi nhiều. Giờ tìm được chị rồi, tâm tình cha nhất định sẽ khá lên nhiều, tâm tình tốt thì sức khỏe cũng tốt. Chẳng lẽ mẹ không mong cha sẽ khỏe lại sao? Đối tốt với chị đi, cha nhất định sẽ rất biết ơn mẹ.
Người ai cũng phải già, đương nhiên là đều mong mình và bạn đời đều được khỏe mạnh an khang, nghe con nói vậy, lại nhớ đến Chu Minh Xa hôm nay thật sự rất vui thì không khỏi cúi đầu thở dài. Thôi, chờ kết quả xét nghiệm rồi tính.
Cơm trưa vẫn rất vui vẻ. Ít nhất bề ngoài là thế. Chu Thiến làm bộ không nhìn thấy đôi mắt đỏ hồng của Lý Mai, Lý Mai làm bộ không nhìn thấy Chu Minh Xa cứ mải gắp thức ăn cho Chu Thiến, còn bảo Chu Thiến ăn nhiều, hỏi han đủ kiểu. Chu Minh Xa rất vui. Nhìn thấy chồng vui vẻ như vậy, Lý Mai nhớ lại lời con nói, chỉ lặng yên ăn cơm.
Mấy ngày sau đó, Chu Minh Xa ngày nào cũng đều đưa Chu Thiến đi thăm thú khắp nơi, mua rất nhiều đồ cho cô. Quần áo, giày dép, đồ trang điểm, thậm chí còn muốn mua trang sức cho cô. Chu Thiến vội vàng từ chối. Chu Thiến vốn không thích đeo mấy thứ này. Lúc trước Hi Thành mua cho cô, ngoài những dịp lớn cần đeo thì hầu như đều cất trong ngăn kéo. Chu Minh Xa thấy con gái không cần thì vẻ mặt tiếc nuối. Ông giờ chỉ hận không thể đem mọi thứ tốt đẹp nhất đến cho con gái. Chu Thiến thấy ông không vui thì mới miễn cưỡng đồng ý để ông mua một chiếc vòng ngọc trai cho mình
Mà Lý Mai thấy Chu Thiến cũng không tiêu xài hoang phí, quần áo giầy dép đều không quá đắt, trang sức không nhiều thì sắc mặt mới thoải mái một chút, cũng ôn hòa với cô hơn. Ít nhất trước mặt Chu Minh Xa là vậy. Mà Chu Thiến chỉ cần bà như thế, giữ bề ngoài hòa khí là được
Trong lúc này, Chu Thiến cũng gọi điện thoại cho Tiểu Mạt một lần, định nói chuyện mình còn sống cho cô nhưng lại không thể liên lạc được. Chu Thiến thầm nghĩ, chẳng lẽ Tiểu Mạt đổi số điện thoại sao? Thôi vậy, để lúc nào quay lại thì liên lạc với Tiểu Mạt cũng được.
Một tuần sau, tự mình lấy kết quả về, kết quả xét nghiệm, Châu Châu quả thực là con của Chu Minh Xa. Nhìn thấy kết quả này, Chu Minh Xa nhất định cũng không ngạc nhiên bởi vì ông sớm đã nhận định chuyện này. Làm kiểm tra này chỉ là để Chu Thiến tin tưởng mà thôi
Nhưng bản thân Chu Thiến lại rất khó chịu. Châu Châu quả nhiên là em gái ruột thịt của mình nhưng từ nhỏ đến lớn lại phải chịu bao cực khổ, còn c.h.ế.t thê lương như thế, thật quá đáng thương. Con bé c.h.ế.t đi còn để lại thân xác cho cô, đây chẳng phải là Châu Châu giúp đỡ cô trong cõi u minh sao?
Lý Mai nhìn kết quả này cũng chẳng nói gì. Thật ra, không cần xem bà cũng hiểu cô gái này chính là em của Thiến Thiến. Trong thời gian này, bà phát hiện, cô và Chu Thiến có sở thích tương đồng đến quái lạ. Đồ ăn, màu sắc, thần thái nói chuyện, thậm chí lúc cười cũng đều giống nhau như đúc, nếu không phải Lý Mai tận mắt thấy Chu Thiến qua đời thì bà nhất định đã nghĩ cô gái này chính là Thiến Thiến.
Ở quê bà người ta có câu nói, chị em song sinh thực ra là dùng chung một linh hồn. Xem ra nói cũng chẳng sai, bằng không vì sao hai người đó lại giống nhau đến mức này?
Lý Mai vừa thái thịt vừa khẽ nói với con:
– Chẳng biết từ đâu đến đứa con gái kia, cha con cứ cố nhận nó làm con gái, đúng là u mê
Đông Đông kinh ngạc nhìn mẹ nói:
– Mẹ, chị ấy nhất định là chị con, vừa nhìn đã biết, có gì mà nghi ngờ
Lý Mai lắc đầu:
– Cô gái kia quả thực rất lạ…
Nói xong thấp giọng:
– Còn chẳng biết có phải là nghe được nhà mình có tiền mà cố ý phẫu thuật thẩm mỹ lừa tiền. Giờ y học hiện đại, chẳng phải là không thể
Đông Đông buông bát đũa, không biết nên khóc hay cười mà nhìn mẹ:
– Mẹ nghĩ nhiều rồi, sao có thể, hơn nữa cha đã đưa chị ấy đi xét nghiệm, không có sai sót đâu
Lý Mai buông d.a.o, khẽ dúi đầu con rồi nói:
– Con đúng là ngốc, mẹ chẳng phải vì con sao? Con nghĩ xem, vốn tiền trong nhà đều sẽ là của con, giờ vô duyên vô cớ lại có thêm đứa con gái, tự nhiên mất đi một nửa. Thế mà con còn vui được
Đông Đông nghe xong thì nghiêm mặt nói:
– Mẹ, mẹ không nhớ tiền này từ đâu mà có sao? Chúng ta giờ có thể ở nơi rộng tãi như thế này, con tiếp tục được đi học, sau này có thể học đại học đều là dùng tính mạng của chị Thiến Thiến đổi về. Giờ em gái của chị ấy tìm được rồi, đừng nói là một nửa, cho dù là tất cả con cũng không oán trách
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lý Mai giận đến đỏ mắt nhưng lại không dám mắng to, đành khẽ đ.á.n.h lên lưng cậu:
– Con cho rằng tiền dễ kiếm thế sao? Con không nhớ trước kia chúng ta sống thế nào à? Không có tiền thì chẳng có gì hết, nói năng cũng phải khép nép. Con sau này nếu làm việc ở bên ngoài thì cũng phải mua nhà, kết hôn. Giờ nhà cửa đắt đỏ như vậy, có tiền con sẽ không phải vất vả. Chẳng phải mẹ lo lắng cho con sao, con còn giả vĩ đại cái gì. Cho nó hết thì sau này con tính sao? Nói xong bắt đầu khóc
Đông Đông thấy mẹ như vậy thì lòng mềm lại, lại ôm lấy vai mẹ mà nói:
– Cho dù tự dựa vào chính mình thì con cũng tin rằng con sẽ làm được việc này. Mẹ đừng nghĩ nhiều, nghĩ lại xem, trước kia lúc chị Thiến Thiến qua đời cha đã đau lòng thế nào, sức khỏe cũng giảm sút đi nhiều. Giờ tìm được chị rồi, tâm tình cha nhất định sẽ khá lên nhiều, tâm tình tốt thì sức khỏe cũng tốt. Chẳng lẽ mẹ không mong cha sẽ khỏe lại sao? Đối tốt với chị đi, cha nhất định sẽ rất biết ơn mẹ.
Người ai cũng phải già, đương nhiên là đều mong mình và bạn đời đều được khỏe mạnh an khang, nghe con nói vậy, lại nhớ đến Chu Minh Xa hôm nay thật sự rất vui thì không khỏi cúi đầu thở dài. Thôi, chờ kết quả xét nghiệm rồi tính.
Cơm trưa vẫn rất vui vẻ. Ít nhất bề ngoài là thế. Chu Thiến làm bộ không nhìn thấy đôi mắt đỏ hồng của Lý Mai, Lý Mai làm bộ không nhìn thấy Chu Minh Xa cứ mải gắp thức ăn cho Chu Thiến, còn bảo Chu Thiến ăn nhiều, hỏi han đủ kiểu. Chu Minh Xa rất vui. Nhìn thấy chồng vui vẻ như vậy, Lý Mai nhớ lại lời con nói, chỉ lặng yên ăn cơm.
Mấy ngày sau đó, Chu Minh Xa ngày nào cũng đều đưa Chu Thiến đi thăm thú khắp nơi, mua rất nhiều đồ cho cô. Quần áo, giày dép, đồ trang điểm, thậm chí còn muốn mua trang sức cho cô. Chu Thiến vội vàng từ chối. Chu Thiến vốn không thích đeo mấy thứ này. Lúc trước Hi Thành mua cho cô, ngoài những dịp lớn cần đeo thì hầu như đều cất trong ngăn kéo. Chu Minh Xa thấy con gái không cần thì vẻ mặt tiếc nuối. Ông giờ chỉ hận không thể đem mọi thứ tốt đẹp nhất đến cho con gái. Chu Thiến thấy ông không vui thì mới miễn cưỡng đồng ý để ông mua một chiếc vòng ngọc trai cho mình
Mà Lý Mai thấy Chu Thiến cũng không tiêu xài hoang phí, quần áo giầy dép đều không quá đắt, trang sức không nhiều thì sắc mặt mới thoải mái một chút, cũng ôn hòa với cô hơn. Ít nhất trước mặt Chu Minh Xa là vậy. Mà Chu Thiến chỉ cần bà như thế, giữ bề ngoài hòa khí là được
Trong lúc này, Chu Thiến cũng gọi điện thoại cho Tiểu Mạt một lần, định nói chuyện mình còn sống cho cô nhưng lại không thể liên lạc được. Chu Thiến thầm nghĩ, chẳng lẽ Tiểu Mạt đổi số điện thoại sao? Thôi vậy, để lúc nào quay lại thì liên lạc với Tiểu Mạt cũng được.
Một tuần sau, tự mình lấy kết quả về, kết quả xét nghiệm, Châu Châu quả thực là con của Chu Minh Xa. Nhìn thấy kết quả này, Chu Minh Xa nhất định cũng không ngạc nhiên bởi vì ông sớm đã nhận định chuyện này. Làm kiểm tra này chỉ là để Chu Thiến tin tưởng mà thôi
Nhưng bản thân Chu Thiến lại rất khó chịu. Châu Châu quả nhiên là em gái ruột thịt của mình nhưng từ nhỏ đến lớn lại phải chịu bao cực khổ, còn c.h.ế.t thê lương như thế, thật quá đáng thương. Con bé c.h.ế.t đi còn để lại thân xác cho cô, đây chẳng phải là Châu Châu giúp đỡ cô trong cõi u minh sao?
Lý Mai nhìn kết quả này cũng chẳng nói gì. Thật ra, không cần xem bà cũng hiểu cô gái này chính là em của Thiến Thiến. Trong thời gian này, bà phát hiện, cô và Chu Thiến có sở thích tương đồng đến quái lạ. Đồ ăn, màu sắc, thần thái nói chuyện, thậm chí lúc cười cũng đều giống nhau như đúc, nếu không phải Lý Mai tận mắt thấy Chu Thiến qua đời thì bà nhất định đã nghĩ cô gái này chính là Thiến Thiến.
Ở quê bà người ta có câu nói, chị em song sinh thực ra là dùng chung một linh hồn. Xem ra nói cũng chẳng sai, bằng không vì sao hai người đó lại giống nhau đến mức này?
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









