Lập tức, Chu Thiến mỉm cười:
– Cha, đừng mua thêm nữa, mua nhiều thế hai người không xách hết được
Chu Minh Xa kích động không biết nên nói gì cho phải, giọng nghẹn ngào, liên tục gật đầu:
– Được, được…
Bọn họ thanh toán xong rồi ra ngoài, mỗi người đều xách theo một túi lớn. Chu Minh Xa còn định giằng lấy túi xách trong tay Chu Thiến:
– Cha xách được rồi, những cái này nặng lắm
Chu Thiến nhìn cánh tay vì dùng sức mà nổi đầy gân xanh của cha thì lại giành lại:
– Con xách được, cũng đâu quá nặng.
Chu Minh Xa vẫy một chiếc taxi, hai người lên xe, theo địa chỉ Chu Minh Xa đọc rồi xuất phát
Chu Thiến nhìn ra ngoài cửa sổ, mấy năm không về, quê cũ thay đổi quá nhiều, ngã tư đường rộng lớn, cây xanh được trồng nhiều, xe cộ cũng tấp nập hơn, đèn xanh đèn đỏ cũng mọc đầy, hầu như ngã tư nào cũng phải dừng lại hơn một phúc, tốc độ xe đi cũng rất bình thường
Bên tai vang lên lời cha:
– Hai năm trước chúng ta chuyển nhà, giờ nhà mới khá rộng, con có thể ở phòng riêng của mình
Sau đó lại nói qua về tình hình trong nhà, nhắc đến Lý Mai, em trai cô là Đông Đông.
– Dì con tốt lắm, Đông Đông cũng rất nghe lời, con đừng sợ, bọn họ đều rất thoải mái
Lý Mai mà dễ chịu sao? Chu Thiến bĩu môi, cũng không phải là quá xấu xa chỉ là với sự xuất hiện đột ngột của cô thì chẳng biết sẽ có phản ứng gì? Đông Đông hẳn đã vào đại học rồi! Thành tích có được không nhỉ? Chu Minh Xa dặn dò cô cứ thoải mái, đừng lo lắng linh tinh, đang nói xe đã dừng lại ở một khu chung cư mới
Hai người xuống xe, Chu Minh Xa dẫn cô đi vào. Chu Thiến nhìn quanh, khu này đều là những tòa nhà năm tầng, trung tâm có một công viên nhỏ, còn có cả đài phun nước, có đình nhỏ nghỉ mát, có bãi cỏ xanh, cũng không tồi
Chu Minh Xa vừa dẫn đường vừa thỉnh thoảng quay đầu chờ Chu Thiến đang nhìn xung quanh mà tươi cười. Cuộc sống tốt đẹp của bọn họ đều là vì Thiến Thiến mất mà có được, nhưng Thiến Thiến lại không được hưởng thụ những điều đó. Giờ một đứa con gái khác đã trở về, ông muốn bù đắp cho cô cả phần của Chu Thiến.
Nhà ở tầng ba, bọn họ lên lầu, ấn chuông cửa. Chỉ chốc lát sau, Lý Mai mở cửa, cửa bật mở, vừa thấy Chu Minh Xa đã nói:
– Ông gọi điện bảo tôi làm nhiều đồ ăn, nói có khách tới, khách đâu?
Nói xong nhìn về phía Chu Thiến, nhìn thấy khuôn mặt cô thì sợ tới mức thụt lùi ba bước, thất thanh:
– Ma… ma…
Chu Minh Xa bực mình nói:
– Nói linh tinh gì thế? Đây là con gái tôi, đi vào rồi nói
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
– Con gái, ông có con gái từ khi nào!
Lý Mai vẫn không dám đến gần Chu Thiến, cứ đứng cách cô một đoạn, kéo Chu Minh Xa qua một bên rồi hỏi.
Vừa khéo, Chu Thiến cũng muốn biết vì sao chưa từng nghe cha nhắc đến chuyện này, cô cũng tò mò mà nhìn qua Chu Minh Xa.
Chu Minh Xa ngồi xuống sô pha trong phòng khách, bưng một tách trà, nhấp ngụm rồi ngẩng đầu nói với Chu Thiến:
– Cứ đặt đồ xuống đi con, đến đây ngồi đã
Rồi nói với Lý Mai:
– Bà cũng ngồi xuống đi, chuyện này tôi sẽ giải thích cho hai người
Chu Thiến buông túi đồ xuống, quan sát ngôi nhà này một chút. Phòng khách khá rộng nhưng đương nhiên là không thể so với Triệu gia được
Nhớ tới khu tập thể trước kia thì phòng khách này còn rộng gấp đôi căn tập thể đó.
Tường sơn màu trắng tinh, sàn trải t.h.ả.m, bộ sô pha bằng da màu xanh nhạt, bàn trà thủy tinh, TV Lcd lớn, góc tường là chiếc bình sứ thanh hoa lớn có cằm một cành hoa giả. Cuối cùng, hấp dẫn ánh mắt Chu Thiến mà một bức ảnh gia đình treo trên tường, trong ảnh là cha, Lý Mai và Đông Đông cười rất vui vẻ.
Chu Minh Xa thấy Chu Thiến đang nhìn bức ảnh đó thì nói:
– Đó chính là em trai Đông Đông của con, mấy ngày nữa chúng ta đi chụp lại, lần này mới là ảnh chụp gia đình thực sự
Bên kia, Lý Mai có chút sốt ruột:
– Ông mau nói xem đã xảy ra chuyện gì!
Nói xong ngồi xuống vị trí cách xa Chu Thiến nhất, thực sự quá quỉ dị, rõ ràng thấy con bé đó c.h.ế.t rồi, nhìn con bé đó bị hỏa tang, giờ sao lại ở đây
Chu Thiến ngồi đối diện Lý Mai, dưới con mắt lén quan sát của Lý Mai thì cô cũng đ.á.n.h giá lại bà.
Khác, thực sự là quá khác. Giờ tóc Lý Mai vừa làm xoăn lại còn nhuộm, xoăn song to. Trên vành tai, cổ, ngón tai đều là vàng sáng long lanh, quần áo gọn gàng, giơ tay nhấc chân đều rất đàng hoàng, so với người cha giản dị của mình thì Lý Mai như người giàu mới nổi
Nhưng cũng dễ hiểu, nghèo khó lâu như vậy, đột nhiên phát tài thì ai chẳng hận không thể rêu rao cho tất cả cùng biết
Chu Minh Xa nhìn Lý Mai, đầu tiên kể chuyện Thiến Thiến còn có một em gái song sinh, vì bị đần mà lạc đường rồi nói:
– Lúc đấy cả nhà đều rất buồn, tìm mãi nhưng cũng không thấy, mẹ Thiến Thiến vì chuyện này mà buồn phiền thành bệnh. Cứ nhắc đến chuyện này là lại khóc lóc không ngừng nên cũng không ai nhắc đến chuyện này nữa. Qua nhiều năm như vậy, tôi còn nghĩ đứa bé này chắc không còn nên cũng dần quên đi. Không ngờ hôm nay lại để tôi gặp lại nó, ông trời cũng không quá bạc bẽo với tôi
Nhắc đến đây lại nhìn về phía Chu Thiến với ánh mắt từ ái
Lý Mai nhìn Chu Thiến rồi lại nhìn Chu Minh Xa, vẻ mặt có chút mất tự nhiên:
– Ông cũng nói lạc đường đã lâu như vậy, sao dám chắc cô ta là con mình? Hơn nữa ông nói con ông bị đần nhưng sao trông cô ta lại rất bình thường như thế. Chuyện huyết thống này phải làm cho rõ ràng chứ
Chu Minh Xa nhíu mày:
– Con bé giống Thiến Thiến như đúc. Nếu không phải song sinh thì sao giống nhau như vậy được. Về phần bị đần, đó là chuyện trước kia, có lẽ lớn lên là hết, hoặc cha mẹ nuôi của con bé chữa trị cho cũng nên. Con trẻ khỏe mạnh bình an là điều tốt, có gì đáng nghi ngờ
– Cha, đừng mua thêm nữa, mua nhiều thế hai người không xách hết được
Chu Minh Xa kích động không biết nên nói gì cho phải, giọng nghẹn ngào, liên tục gật đầu:
– Được, được…
Bọn họ thanh toán xong rồi ra ngoài, mỗi người đều xách theo một túi lớn. Chu Minh Xa còn định giằng lấy túi xách trong tay Chu Thiến:
– Cha xách được rồi, những cái này nặng lắm
Chu Thiến nhìn cánh tay vì dùng sức mà nổi đầy gân xanh của cha thì lại giành lại:
– Con xách được, cũng đâu quá nặng.
Chu Minh Xa vẫy một chiếc taxi, hai người lên xe, theo địa chỉ Chu Minh Xa đọc rồi xuất phát
Chu Thiến nhìn ra ngoài cửa sổ, mấy năm không về, quê cũ thay đổi quá nhiều, ngã tư đường rộng lớn, cây xanh được trồng nhiều, xe cộ cũng tấp nập hơn, đèn xanh đèn đỏ cũng mọc đầy, hầu như ngã tư nào cũng phải dừng lại hơn một phúc, tốc độ xe đi cũng rất bình thường
Bên tai vang lên lời cha:
– Hai năm trước chúng ta chuyển nhà, giờ nhà mới khá rộng, con có thể ở phòng riêng của mình
Sau đó lại nói qua về tình hình trong nhà, nhắc đến Lý Mai, em trai cô là Đông Đông.
– Dì con tốt lắm, Đông Đông cũng rất nghe lời, con đừng sợ, bọn họ đều rất thoải mái
Lý Mai mà dễ chịu sao? Chu Thiến bĩu môi, cũng không phải là quá xấu xa chỉ là với sự xuất hiện đột ngột của cô thì chẳng biết sẽ có phản ứng gì? Đông Đông hẳn đã vào đại học rồi! Thành tích có được không nhỉ? Chu Minh Xa dặn dò cô cứ thoải mái, đừng lo lắng linh tinh, đang nói xe đã dừng lại ở một khu chung cư mới
Hai người xuống xe, Chu Minh Xa dẫn cô đi vào. Chu Thiến nhìn quanh, khu này đều là những tòa nhà năm tầng, trung tâm có một công viên nhỏ, còn có cả đài phun nước, có đình nhỏ nghỉ mát, có bãi cỏ xanh, cũng không tồi
Chu Minh Xa vừa dẫn đường vừa thỉnh thoảng quay đầu chờ Chu Thiến đang nhìn xung quanh mà tươi cười. Cuộc sống tốt đẹp của bọn họ đều là vì Thiến Thiến mất mà có được, nhưng Thiến Thiến lại không được hưởng thụ những điều đó. Giờ một đứa con gái khác đã trở về, ông muốn bù đắp cho cô cả phần của Chu Thiến.
Nhà ở tầng ba, bọn họ lên lầu, ấn chuông cửa. Chỉ chốc lát sau, Lý Mai mở cửa, cửa bật mở, vừa thấy Chu Minh Xa đã nói:
– Ông gọi điện bảo tôi làm nhiều đồ ăn, nói có khách tới, khách đâu?
Nói xong nhìn về phía Chu Thiến, nhìn thấy khuôn mặt cô thì sợ tới mức thụt lùi ba bước, thất thanh:
– Ma… ma…
Chu Minh Xa bực mình nói:
– Nói linh tinh gì thế? Đây là con gái tôi, đi vào rồi nói
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
– Con gái, ông có con gái từ khi nào!
Lý Mai vẫn không dám đến gần Chu Thiến, cứ đứng cách cô một đoạn, kéo Chu Minh Xa qua một bên rồi hỏi.
Vừa khéo, Chu Thiến cũng muốn biết vì sao chưa từng nghe cha nhắc đến chuyện này, cô cũng tò mò mà nhìn qua Chu Minh Xa.
Chu Minh Xa ngồi xuống sô pha trong phòng khách, bưng một tách trà, nhấp ngụm rồi ngẩng đầu nói với Chu Thiến:
– Cứ đặt đồ xuống đi con, đến đây ngồi đã
Rồi nói với Lý Mai:
– Bà cũng ngồi xuống đi, chuyện này tôi sẽ giải thích cho hai người
Chu Thiến buông túi đồ xuống, quan sát ngôi nhà này một chút. Phòng khách khá rộng nhưng đương nhiên là không thể so với Triệu gia được
Nhớ tới khu tập thể trước kia thì phòng khách này còn rộng gấp đôi căn tập thể đó.
Tường sơn màu trắng tinh, sàn trải t.h.ả.m, bộ sô pha bằng da màu xanh nhạt, bàn trà thủy tinh, TV Lcd lớn, góc tường là chiếc bình sứ thanh hoa lớn có cằm một cành hoa giả. Cuối cùng, hấp dẫn ánh mắt Chu Thiến mà một bức ảnh gia đình treo trên tường, trong ảnh là cha, Lý Mai và Đông Đông cười rất vui vẻ.
Chu Minh Xa thấy Chu Thiến đang nhìn bức ảnh đó thì nói:
– Đó chính là em trai Đông Đông của con, mấy ngày nữa chúng ta đi chụp lại, lần này mới là ảnh chụp gia đình thực sự
Bên kia, Lý Mai có chút sốt ruột:
– Ông mau nói xem đã xảy ra chuyện gì!
Nói xong ngồi xuống vị trí cách xa Chu Thiến nhất, thực sự quá quỉ dị, rõ ràng thấy con bé đó c.h.ế.t rồi, nhìn con bé đó bị hỏa tang, giờ sao lại ở đây
Chu Thiến ngồi đối diện Lý Mai, dưới con mắt lén quan sát của Lý Mai thì cô cũng đ.á.n.h giá lại bà.
Khác, thực sự là quá khác. Giờ tóc Lý Mai vừa làm xoăn lại còn nhuộm, xoăn song to. Trên vành tai, cổ, ngón tai đều là vàng sáng long lanh, quần áo gọn gàng, giơ tay nhấc chân đều rất đàng hoàng, so với người cha giản dị của mình thì Lý Mai như người giàu mới nổi
Nhưng cũng dễ hiểu, nghèo khó lâu như vậy, đột nhiên phát tài thì ai chẳng hận không thể rêu rao cho tất cả cùng biết
Chu Minh Xa nhìn Lý Mai, đầu tiên kể chuyện Thiến Thiến còn có một em gái song sinh, vì bị đần mà lạc đường rồi nói:
– Lúc đấy cả nhà đều rất buồn, tìm mãi nhưng cũng không thấy, mẹ Thiến Thiến vì chuyện này mà buồn phiền thành bệnh. Cứ nhắc đến chuyện này là lại khóc lóc không ngừng nên cũng không ai nhắc đến chuyện này nữa. Qua nhiều năm như vậy, tôi còn nghĩ đứa bé này chắc không còn nên cũng dần quên đi. Không ngờ hôm nay lại để tôi gặp lại nó, ông trời cũng không quá bạc bẽo với tôi
Nhắc đến đây lại nhìn về phía Chu Thiến với ánh mắt từ ái
Lý Mai nhìn Chu Thiến rồi lại nhìn Chu Minh Xa, vẻ mặt có chút mất tự nhiên:
– Ông cũng nói lạc đường đã lâu như vậy, sao dám chắc cô ta là con mình? Hơn nữa ông nói con ông bị đần nhưng sao trông cô ta lại rất bình thường như thế. Chuyện huyết thống này phải làm cho rõ ràng chứ
Chu Minh Xa nhíu mày:
– Con bé giống Thiến Thiến như đúc. Nếu không phải song sinh thì sao giống nhau như vậy được. Về phần bị đần, đó là chuyện trước kia, có lẽ lớn lên là hết, hoặc cha mẹ nuôi của con bé chữa trị cho cũng nên. Con trẻ khỏe mạnh bình an là điều tốt, có gì đáng nghi ngờ
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









