Chu Thiến yếu ớt nói, mỗi lời nói như lấy đi hết sức lực của cô, yếu ớt vô cùng nhưng cô vẫn mỉm cười mà nói. Hai mắt nhìn anh đầy lưu luyến, buồn thương. Cô rất không nỡ rời khỏi anh, rời khỏi con nhưng cô biết, thời gian của cô chẳng còn nhiều, cô cảm giác mỗi hơi thở đều thật khó khăn, cảm nhận được tim càng lúc càng đau đớn, cảm nhận được m.á.u trong cơ thể đang đông lại nhưng nỗi đau trong mắt anh khiến cô thực sự đau lòng, cô hận không thể lập tức ùa vào lòng anh, chỉ cần anh đừng đau lòng như vậy. Nhưng cô không làm được, tim cô thực sự quá đau…

Hi Thành, có thể đừng đau lòng như vậy được không, có thể mỉm cười nhìn em ra đi, có thể đừng quên em không… Đừng, đừng quên em, em ích kỉ lắm, cho dù thấy anh đau lòng thì em cũng không muốn anh quên em, hãy để em sống trong tim anh, để cho em mãi mãi ở bên anh

Những lời này cô không còn sức để nói, chỉ có thể bất lực, tuyệt vọng nhìn anh mà khóc

Có lẽ cảm nhận được lòng cô, hoặc cảm nhận được sức lực yếu ớt của cô, Triệu Hi Thành luống cuống lau nước mắt, cười nụ cười khiến người ta còn đau lòng hơn khóc:

–     Được, anh không khóc, em đừng nói gì, nghỉ ngơi cho tốt, em nhất định sẽ khỏe mà, nhất định khỏe lại…

–     Đúng… em nhất định… sẽ khỏe… lại

Cô hiểu rõ bản thân nhất nhưng vẫn phụ họa theo chỉ mong anh dễ chịu hơn

Bọn họ nhìn nhau, nước mắt không thể ngừng lại nhưng vì muốn đối phương thoải mái hơn mà còn an ủi, lừa gạt nhau mà vẫn phải mỉm cười

Đây là tình cảm sâu đậm cỡ nào! Triệu Hi Tuấn ở bên nhìn hai người bọn họ mà lòng đau như cắt. Anh bưng miệng cố ngăn mình khóc thành tiếng, không muốn sự đau lòng của mình quấy rầy đến hai người. Mắt thấy ánh sáng trong mắt Chu Thiến càng lúc càng ảm đạm thì không nhịn được, cầm tay cô mà đau đớn khóc nấc lên:

–     Chị dâu… chị dâu

Anh gọi hai tiếng, sự đau đớn trong lòng như nhấn chìm anh, anh không nhịn được mà òa khóc, như thể đem nước mắt cả đời trút hết.

Chu Thiến quay đầu nhìn anh khẽ nói:

–     Thật khó coi… siêu sao Hi Tuấn… lại khóc… thành ra thế này… chẳng đẹp gì cả… đừng buồn… chờ chị khỏe lại, sẽ … tạo hình cho em…

Xin lỗi, đã để em đau lòng như thế.

–     Chỗ Tiểu Mạt… em nói với cô ấy…

Triệu Hi Tuấn nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, gật gật đầu mà lòng đau như cắt

–     Tư Mẫn…

Bạch Tư Mẫn đi qua, cô đã khóc lạc giọng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

–     Thiệu Lâm, sao có thể như vậy…

–     Tư Mẫn, cảm ơn chị đã đối tốt với em…

Người con gái hồn nhiên, lương thiện này đã đem lại cho cô sự ấm áp, là sự ấm áp duy nhất trong Tống gia. Cô nhất định sẽ phù hộ cho cô ấy được hạnh phúc! Bạch Tư Mẫn lắc đầu:

–     Là vì em đã đối tốt với chị…

Nước mắt cô như sông vỡ đê…

Khóe miệng Chu Thiến cong cong:

–     Đừng tự làm khổ mình…

–     Ừ, chị biết…

Đột nhiên Chu Thiến thở dốc, điện tâm đồ phát ra tiếng cảnh báo ch.ói tai

Triệu Hi Tuấn vội ấn chuông khẩn cấp trên tường

Nhìn những đường cong mỏng manh trên điện tâm đồ, người Triệu Hi Thành run b.ắ.n lên, anh hoảng sợ nhìn gương mặt cô, miệng thì thào:

–     Đừng mà… đừng mà…

Anh gắt gao nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, như thể chỉ cần nắm c.h.ặ.t t.a.y cô thì cô sẽ không rời khỏi anh. Anh mở to mắt nhìn cô không chớp

Chu Thiến nhìn anh, n.g.ự.c phập phồng, cô cảm thấy vô cùng đau khổ, phổi như nổ tung, hơi thở như bị ai chặn lại, không thể thở được, cả người côn run rẩy, tim đau đớn. Cô còn rất nhiều lời muốn nói với anh nhưng chẳng thể nói được gì, chỉ có thể tuyệt vọng nhìn anh, cuối cùng cô dùng hết sức mà khẽ mấp máy nói ba chữ: “em yêu anh…”. Ba chữ đó cô giấu kín trong lòng chưa từng nói ra miệng. Những lời này cô lặng lẽ nhắn gửi đến anh, thời khắc cuối cùng của cuộc đời, cô muốn những lời này sẽ khắc sâu trong tâm khảm của anh…

Lồng n.g.ự.c cô dần bình ổn lại, ánh sáng trong mắt càng lúc càng mỏng manh, khuôn mặt của Hi Thành càng lúc càng mơ hồ, càng lúc càng xa xôi, sau đó mọi tiếng động đều chìm khuất, thế giới thật yên tĩnh. Cô như nhìn thấy vẻ mặt cực kì đau đớn của anh, anh há to miệng như đang nói gì, Hi Thành, anh đang nói gì, em không nghe được, đừng đau lòng như vậy, em sẽ rất buồn… Đột nhiên trước mắt tối sầm, cô cảm thấy vô cùng mệt mỏi, chậm rãi khép mắt lại, mọi thứ đều trở nên tĩnh lặng…

Triệu Hi Thành nhìn mắt cô dần khép lại, bàn tay nắm c.h.ặ.t t.a.y anh dần buông lỏng như đóa hoa tàn úa, mất đi sự sống. Anh vô cùng đau đớn, muốn kêu nhưng lại không thể kêu thành tiếng, muốn khóc mà lại mất đi sức lực, n.g.ự.c như có cái gì đó chặn lại, cổ họng anh ú ớ rên rỉ như con dã thú bị thương, sự đau đớn khiến anh phát cuồng
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện