Sự xuất hiện bất ngờ của giáo viên Thể d.ụ.c, trong đêm Bạch Dạ luôn tiềm ẩn nguy cơ khắp nơi, lại thêm vào một nỗi cảm khái và chua xót khó nói thành lời.

Dù trong lòng vừa thấy vô lý vừa buồn cười, Bạch Sương Hành vẫn không hề thả lỏng cảnh giác, ánh mắt khóa c.h.ặ.t lấy vị “giáo viên Thể d.ụ.c” trên bục giảng — kẻ được ghép lại từ chín môn học khác nhau.

Tạm gọi là giáo viên Thể d.ụ.c vậy.

Ngoài dự đoán, nó đứng thẳng tắp trên bục giảng, chín quyển sách giáo khoa đồng loạt run lên:

“Tiết học này, chúng ta viết văn.”

Cả lớp sững sờ.

“Thưa thầy.”

Có người thử hỏi: “Viết văn… nghĩa là chỉ cần viết trên giấy là được ạ?”

“Tất nhiên.”

Con quái vật cười cười: “Không thì còn viết thế nào nữa?”

“Hả.”

Bạch Sương Hành nhìn sang hệ thống giám sát 663: “Trong Bạch Dạ này, lại có môn không cần thực hành sao?”

Tiểu nhân váy trắng trong đầu cô đứng im bất động, nét mặt đờ đẫn.

663: …

Vì sao không cần thực hành… nó biết hỏi ai bây giờ!

Theo dự tính ban đầu của nó, trong tiết Thể d.ụ.c, học sinh sẽ bị truyền tống tới một ngọn núi đá hiểm trở vô cùng, vừa phải chú ý an toàn dưới chân, vừa phải né tránh thú dữ truy đuổi và lũ lụt bất ngờ ập đến.

Tương ứng với “chạy bền”, “bơi lội” và “sức bền” của Thể d.ụ.c — quá hợp lý còn gì.

Nhưng bây giờ…

Nó buộc phải nghi ngờ rằng, giáo viên Thể d.ụ.c đã… nhận thua.

Ba tiết học liên tiếp xảy ra t.a.i n.ạ.n giảng dạy, ba giáo viên đều c.h.ế.t t.h.ả.m tại chỗ. Nếu còn thêm một tiết Thể d.ụ.c gay cấn nữa, có khi… có lẽ… nó cũng sẽ bị Bạch Sương Hành cho một nhát tiễn đi luôn.

Bị chiếm dụng tiết học hết lần này đến lần khác, giáo viên Thể d.ụ.c đã sớm lòng nguội như cúc, chẳng còn ham muốn trần tục gì, chỉ cầu bình an trôi qua là được.

663: …

Trước thì quỷ ở ký túc xá bị tố cáo liên hoàn, sau lại đến giáo viên Thể d.ụ.c “dạy chui”, phản diện trong lần Bạch Dạ này… còn ai đứng lên nổi không? “Thưa thầy.”

Quý Phong Lâm nói: “Thầy vẫn chưa cho biết chủ đề và số chữ của bài văn.”

Giáo viên Thể d.ụ.c quay lại nhìn cậu.

Từng quyển sách giáo khoa lại bắt đầu run rẩy, như đang thì thầm to nhỏ. Một lúc sau, con quái vật đáp:

“Chủ đề… viết về tình mẫu t.ử đi. Số chữ không giới hạn, chỉ cần làm tôi hài lòng là được. Nhớ nộp trước khi tan học.”

Đây là một yêu cầu cực kỳ chung chung.

Vài học sinh nhìn nhau ngơ ngác.

Nhưng không còn cách nào khác. Dù mơ hồ, giáo viên Thể d.ụ.c đã quy định thời gian là một tiết học — trước khi chuông tan học vang lên, họ buộc phải viết xong.

Lớp học dần yên tĩnh lại. Rất nhanh, vang lên tiếng giấy lật xào xạc, cùng âm thanh b.út viết sột soạt như tằm gặm lá.

Khoảng hai mươi phút sau, một nam sinh cẩn thận giơ tay phải: “Thưa thầy, em viết xong rồi.”

Con quái vật trên bục giảng trông rất hài lòng, giọng nói mang theo ý cười: “Lại đây, để tôi xem.”

“… Cậu bạn đó là lớp trưởng môn Văn của lớp mình.”

Trần Diệu Giai ngồi bàn sau thì thầm giải thích: “Bài văn tối đa sáu mươi điểm, lần nào cậu ấy cũng được hơn năm mươi.”

Khẽ xoay b.út trong ngón tay, Bạch Sương Hành nhìn về phía bục giảng.

“Thương mẹ” là đề văn rất quen thuộc, với học sinh cấp ba thì chẳng khó khăn gì.

Lớp trưởng Văn dám chủ động giơ tay, hiển nhiên là rất tự tin vào bài viết của mình.

Nam sinh bước nhanh lên trước, khi đến gần giáo viên Thể d.ụ.c thì do dự một chút, rồi đặt vở văn lên bàn giảng.

Con quái vật ghép lại cầm lấy vở, cúi đầu đọc.

Nó đọc rất nhanh, từ đầu đến cuối chỉ mất đúng ba mươi giây.

“Ừm…”

Giáo viên Thể d.ụ.c lắc đầu: “Để tôi nghĩ xem, nên cho em bao nhiêu điểm đây?”

Giọng nó rất nhẹ, nhưng lại khiến học sinh căng thẳng đến mức nín thở.

Yêu cầu của giáo viên Thể d.ụ.c vừa rộng vừa mơ hồ, họ không biết thế nào mới được coi là “làm nó hài lòng”, càng không biết nếu không hài lòng thì sẽ bị trừng phạt ra sao.

Xung quanh im phăng phắc, thời gian trong lớp học như ngừng lại một giây.

Ngay sau đó, chín quyển sách giáo khoa sột soạt chuyển động, Bạch Sương Hành nghe thấy chín giọng nói hoàn toàn khác nhau.

Chúng hòa lẫn vào nhau, nghe không rõ ràng. Cô cố gắng phân biệt, bắt được vài mảnh âm thanh:

“Không hiểu gì cả, 20!”

“Không có tính học thuật, 10.”

“Từ ngữ đẹp, cảm xúc chân thành, rất tốt, 50.”

“Không hứng thú, 10.”

Khi chín giọng nói líu ríu dừng lại, giáo viên Thể d.ụ.c gật đầu, cầm b.út đỏ trên bàn giảng.

Rồi viết lên vở văn một con số thật to —

Chỉ trong khoảnh khắc, lớp trưởng Văn trên bục giảng kêu khẽ: “Ba… ba mươi?!”

Dưới lớp xôn xao hẳn lên.

“Đây là kết quả tôi đưa ra sau khi đã tính toán chính xác và cân nhắc kỹ lưỡng.”

Giọng giáo viên Thể d.ụ.c thêm chút tiếc nuối: “Đáng tiếc, bài văn này không đạt. Còn chút thời gian, em thử viết lại một bài khác đi.”

Nam sinh từ nhỏ đến lớn chưa từng nhận điểm thấp như vậy, nhất thời quên cả sợ, chỉ thấy khó tin: “Thưa thầy, bài văn của em có vấn đề ở đâu ạ?”

Con quái vật cúi đầu, lặng lẽ nhìn cậu.

“Thầy cũng không nói rõ được.”

Giáo viên Thể d.ụ.c: “Có lẽ… cảm giác không đúng?”

Nó nói xong liếc nhìn đồng hồ treo tường, giọng thản nhiên: “Các em tranh thủ thời gian nhé. Nếu trước khi tan học, có ai không nộp được cho tôi một bài văn khiến tôi hài lòng, sẽ bị trừng phạt đó — mà để gọi là hài lòng, điểm ít nhất cũng phải 40.”

“… Không phải chứ.”

Trần Diệu Giai gãi đầu: “Đến cậu ấy còn chỉ được 30 điểm… chẳng phải tớ còn không nổi 20 sao?!”

Hơn nữa, thời gian đã chẳng còn nhiều.

Chỉ còn khoảng hai mươi phút, làm sao đoán được gu của giáo viên Thể d.ụ.c?

“Tớ biết ngay là không đơn giản mà.”

Thẩm Thiền lẩm bẩm: “Làm nó hài lòng… ai biết tư duy của quái vật là thế nào chứ?”

Vừa dứt lời, đã nghe thấy chiếc ghế bên cạnh động nhẹ.

Thẩm Thiền giật mình, quay đầu lại, thấy Bạch Sương Hành đứng lên khỏi chỗ ngồi.

Cô vừa định nói gì đó, Bạch Sương Hành đã cong môi cười: “Đừng lo, cùng lắm thì viết lại một lần nữa thôi.”

Trước khi chuông tan học vang lên, họ vẫn ở trong trạng thái an toàn tuyệt đối.

Cô từng bước tiến lên. Khi đến gần giáo viên Thể d.ụ.c, con quái vật khẽ rụt người lại.

663: …

Có tiền đồ chút được không hả?!

“Thưa thầy,” Bạch Sương Hành mỉm cười lễ phép, “em viết xong rồi.”

Lần này, giáo viên Thể d.ụ.c cũng mất đúng ba mươi giây để đọc.

Thẩm Thiền không kìm được căng thẳng, vô thức siết c.h.ặ.t cây b.út trong tay.

Thành tích học tập của Bạch Sương Hành rất tốt, văn luôn là sở trường của cô.

Nhưng nhìn vào điểm số vừa rồi mà giáo viên Thể d.ụ.c cho, dường như… nó chẳng quan tâm đến văn phong.

Không xét văn phong, vậy còn xét cái gì?

Một lúc lâu sau, con quái vật ngẩng đầu, cầm lấy b.út đỏ trên bàn.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Thẩm Thiền nghe thấy những giọng nói ồn ào kia lần nữa.

“Không tệ, thú vị, 45.”

“Dung hợp tốt, 50.”

“Cái quái gì thế này? 20, điểm tình cảm, không hơn được!”

“Có chi tiết tôi thích, 55.”

“…”

“Ừ, không tệ.”

Giáo viên Thể d.ụ.c gật đầu: “Tổng điểm 45, cố gắng thêm nhé!”

— 45.

Trần Diệu Giai hơi trợn to mắt.

Bạch Sương Hành rốt cuộc đã viết ra một bài văn kinh thiên động địa thế nào, mới có thể nhận được sự tán đồng của chín quyển sách?

Không đúng.

Chính xác thì là tám quyển — trong đó có một quyển cho rằng bài này dở tệ, chỉ cho 20 điểm.

Bạch Sương Hành cười cảm ơn, nhận lại vở văn từ tay giáo viên Thể d.ụ.c. Vừa về chỗ ngồi, Thẩm Thiền và Trần Diệu Giai đã tò mò bu lại.

Bạch Sương Hành rất hào phóng, trực tiếp đưa vở cho họ.

Thẩm Thiền lật trang đầu tiên.

Tiêu đề: Mẹ trong mưa.

Rất mộc mạc, rất súc tích.

Trần Diệu Giai kỳ vọng tràn đầy, tiếp tục đọc xuống.

[Ngày xưa có một đứa trẻ tên là Góc A. Một đêm nọ, Góc A bị ốm sốt cao, mẹ vô cùng lo lắng.]

Trần Diệu Giai: …?

Hả? Văn phong này, nhân vật này… sao thấy sai sai?

[Do hơi nước chịu tác động của chuyển động đi lên, ngưng tụ ở tầng cao tạo thành mây, các giọt nước trong mây va chạm vào nhau rồi rơi xuống, trời bắt đầu mưa. Mưa quá to, mẹ không bắt được taxi, bèn cầm ô, cõng Góc A trên lưng, đi về phía bệnh viện.]

Trần Diệu Giai: …?

Sao tự nhiên lại xuất hiện kiến thức Vật lý đột ngột thế này?

[Bệnh viện được xây dựng vào năm 1894, thời kỳ chiến tranh Giáp Ngọ, cách nhà rất xa. Mẹ không một lời than vãn, cõng Góc A băng qua bình nguyên mênh m.ô.n.g, băng qua vách đá lởm chởm hiểm trở, băng qua những hẻm núi cao như góc vuông 90 độ, còn đi qua cả địa hình karst hình thành do nước ngầm xâm thực.]

Trần Diệu Giai: …?

Những kiến thức Lịch sử, Toán học, Địa lý kỳ quái này từ đâu chui ra vậy? Với lại bà mẹ anh hùng này… cõng con đi Vạn Lý Trường Chinh à?!

[Đang đi thì bỗng có một chiếc xe tư nhân dừng lại. Tài xế là người nước ngoài, mở cửa xe nói: “Hi! Need help?”

Nhờ có anh ta, Góc A và mẹ thuận lợi đến được bệnh viện. Mẹ cảm tạ không ngớt, còn anh ta khoát tay nói: “Không cần cảm ơn. Thực hành giá trị cốt lõi xã hội chủ nghĩa, bắt đầu từ bạn, từ tôi, từ những việc nhỏ.”]

Trần Diệu Giai: …?

Vậy là Tiếng Anh với Chính trị cũng không thoát? Mẹ đã đi vạn dặm rồi còn cần xe làm gì?!

[Sau khi kiểm tra, hóa ra nguyên nhân Góc A bị sốt là do bạch cầu trong cơ thể để nuốt chửng vi khuẩn mà không ngừng gia tăng, dẫn đến tiêu hao quá nhiều oxy, từ đó gây sốt.]

Trần Diệu Giai: …

Cô đã không còn muốn châm chọc nữa.

[Góc A nằm trên giường bệnh, nhìn những sợi tóc bạc vì thiếu sắc tố melanin trên đầu mẹ, giây phút ấy, lòng biết ơn của Góc A dâng trào như đường cong hàm sin, lên xuống cuồn cuộn.]

[Một tình mẫu t.ử vĩ đại biết bao!]

Khóe miệng Trần Diệu Giai giật nhẹ, vẫn cố giữ nụ cười.

Vậy ai có thể nói cho cô biết —

Góc A kiểu gì mà cũng có mẹ vậy trời!!!

“Rất tốt.”

Thẩm Thiền chân thành cảm thán: “Không hổ là Sương Sương.”

“Giáo viên Thể d.ụ.c được ghép từ giáo viên của chín bộ môn, muốn làm nó hài lòng tức là phải khiến đa số giáo viên đều thỏa mãn.”

Bạch Sương Hành nói: “Nói đơn giản, là nhét nội dung của mỗi môn vào, làm một nồi lẩu thập cẩm.”

Cô nhớ đến điểm thấp duy nhất của mình: “Nhưng làm vậy thì… xét từ góc độ môn Văn, đúng là chẳng đáng nổi 20 điểm.”

Tất cả mọi người đều phải viết xong bài văn trước khi tan học, nếu không sẽ bị giáo viên Thể d.ụ.c trừng phạt.

Bạch Sương Hành không giấu kinh nghiệm, rất nhanh đã chuyền bài văn cho cả lớp tham khảo.

“Bạn học Bạch Sương Hành.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lớp trưởng Văn nhìn bài văn suốt năm phút, đồng t.ử rung động suốt năm phút, rất lâu sau mới từ tận đáy lòng cảm thán:

“Đúng là nhân tài.”

Nhờ có “mẫu thập cẩm” của Bạch Sương Hành, toàn bộ học sinh đều thuận lợi vượt qua tiết Thể d.ụ.c.

May mắn thay, theo thời khóa biểu, tiếp theo là tiết liền Văn — Toán.

Giáo viên Văn và giáo viên Toán đều đã t.ử vong, chủ nhiệm Tần Mộng Điệp đẩy cửa lớp, thông báo buổi chiều toàn trường tự học.

Tiết tự học không xảy ra bất cứ biến cố nào, cuối cùng các học sinh cũng có được vài giờ thở dốc ngắn ngủi. Có người gục đầu ngủ ngay trên bàn, có người âm thầm bàn bạc xem nên trốn khỏi đây thế nào.

Bất tri bất giác, đã đến giờ tan học.

Thẩm Thiền nhạy bén nhận ra, tốc độ đứng dậy rời lớp của Bạch Sương Hành nhanh bất thường, dường như rất muốn mau ch.óng quay về ký túc xá.

Cô hơi tò mò: “Sao vậy?”

“Có lẽ nghĩ thông được vài chuyện.”

Bạch Sương Hành cười: “Nhưng vẫn có một nghi vấn chưa giải đáp… có lẽ, có thể vào ký túc xá hỏi thử bọn họ.”

Thẩm Thiền: “Bọn họ?”

Đêm, tòa ký túc xá.

Hành lang trống trải không người, tĩnh mịch không tiếng động.

Một cô gái đang khóc đứng ở góc hành lang, tóc dài rũ xuống che khuất hơn nửa khuôn mặt.

Cô khóc rất khẽ, lưng run bần bật, nước mắt mang màu đỏ ch.ói mắt, từng giọt rơi xuống sàn, nở ra những đóa hoa m.á.u quỷ dị.

Nhưng nghe kỹ thì, âm thanh ấy dường như không phải khóc, mà là…

Tiếng cười lạnh lẽo, oán độc như chuột đêm.

Bỗng nhiên, cô gái nghe thấy tiếng bước chân ngày càng đến gần.

Cô nghiến răng, ánh mắt càng thêm hung ác.

Đêm qua, cô bị một con người độc ác hãm hại nặng nề, không những không g.i.ế.c được đối phương, còn bị nội quy trường học trừng phạt nghiêm khắc.

Đến giờ, cô vẫn nguyên khí đại thương, yếu đến mức đi lại cũng khó.

Bất kể kẻ đang tiến đến là học sinh vô tội nào, cô cũng phải xé nát, nhai nát đối phương, trút cho hả cơn uất ức tối qua!

Ánh mắt cô gái lạnh đi, đột ngột ngẩng đầu.

Không ngờ lại đối diện với một đôi mắt phượng quen thuộc.

Có một khoảnh khắc, với thân phận là lệ quỷ khiến người nghe danh đã sợ, cô lùi lại một bước.

“Cô còn dám tới à?”

Cô tức đến nghiến răng: “Đêm nay tôi nhất định phải—”

Chưa nói xong, đèn hành lang đã tắt phụt, chìm vào một mảnh tối đen.

Không phải chứ, lại nữa?!

Cô theo phản xạ mềm nhũn cả hai chân, nhưng rất nhanh, đèn lại sáng lên.

Bạch Sương Hành đứng trong hành lang, mỉm cười ôn hòa với cô.

Tên này… rốt cuộc muốn làm gì?

Không đoán được ý đồ của đối phương, cô gái bày ra tư thế phòng bị cao độ.

“Bạn tôi đang điều khiển cầu d.a.o điện.”

Bạch Sương Hành nói: “Nếu lại xảy ra chuyện giống tối qua, cô có tan hồn diệt phách không?”

Cô có một người bạn, đang kéo cầu d.a.o.

Khóe mắt cô gái giật mạnh.

Lời vô sỉ như vậy, sao cô ta có thể nói ra một cách đường hoàng thế chứ?!

Trong lòng nghĩ vậy, nhưng nỗi sợ không sao kìm nén nổi.

Bạch Sương Hành nói không sai. Trong Bạch Dạ này, cô không phải lệ quỷ mạnh mẽ gì, nếu còn bị nội quy trường phạt thêm một lần nữa…

Hậu quả cô không dám tưởng tượng.

“Đừng sợ, tôi không phải người xấu.”

Bạch Sương Hành cười: “Hôm nay tôi đến chỉ muốn hỏi cô vài câu. Chỉ cần cô phối hợp, đèn sẽ không tắt.”

Cô gái: …?

Hệ thống 663 đang quan sát trong bóng tối: …?

Nghe xem lời cô nói có giống lời con người không? “Tôi không phải người xấu”? Tự hỏi lòng mình đi, từ lúc dùng tắt đèn làm đòn uy h.i.ế.p, cô còn mặt mũi nói câu đó sao???

Điều khiến 663 phát điên hơn là, sau khi bị Bạch Sương Hành vặt sạch điểm thưởng, dường như cô lại tìm ra một cách “vặt lông” hoàn toàn mới.

Cô bắt đầu ép quỷ trong ký túc xá.

Cô gái do dự hồi lâu, lạnh lùng hỏi: “Cô muốn hỏi gì?”

“Câu hỏi thứ nhất.”

Bạch Sương Hành nói: “Vì sao cô lại xuất hiện trong ký túc xá?”

“Tôi không biết.”

Cô gái dứt khoát: “Từ khi có ý thức, tôi đã ở đây rồi.”

Quả nhiên, không thể hỏi thẳng những chuyện liên quan c.h.ặ.t chẽ đến nội quy trường.

Bạch Sương Hành: “Câu hỏi thứ hai, cô có biết cô giáo Tần Mộng Điệp và hiệu trưởng không? Giữa họ có mâu thuẫn gì không?”

Cô gái nghĩ một chút, lắc đầu: “Tôi chỉ gặp họ vài lần. Hai người đó… chỉ là quan hệ cấp trên cấp dưới rất bình thường.”

“Cảm ơn.”

Bạch Sương Hành cười: “Câu hỏi cuối cùng, hai người họ có điểm gì kỳ quái không?”

“Thế nào mới tính là kỳ quái?”

Cô gái nghiêng đầu, huyết lệ trượt dọc khóe mắt: “Đều rất bình thường mà.”

Nhất Tiếu Hồng Trần

Cô chưa kịp nói xong, đèn hành lang lại tối sầm.

Giây sau sáng trở lại, ánh sáng khôi phục.

Bạch Sương Hành vẫn cười nhìn cô.

… Bắt nạt người ta quá đáng, quá đáng!

“Chúng tôi không dám đến phòng hiệu trưởng.”

Cô gái tức tối, giận mà không dám nói: “Chúng tôi cảm thấy… ở đó có thứ gì đó.”

Bạch Sương Hành sững người: “Thứ khiến cả quỷ các cô cũng không dám đến gần? Là tốt hay xấu?”

Về nội dung nội quy trường, thực ra cô đã hiểu được hơn phân nửa.

Nhưng nghĩ tới nghĩ lui, vẫn có một vấn đề không sao giải thích được.

Trong toàn bộ câu chuyện này, hiệu trưởng rốt cuộc đóng vai trò gì?

Cô từng nghĩ đến mâu thuẫn nơi công sở, nghĩ đến hiệu trưởng đại diện cho người duy trì quy tắc của trường, nhưng giờ xem ra…

Trên người ông ta, còn che giấu nhiều bí mật hơn.

Không hiểu vì sao, trong lòng cô mơ hồ sinh ra một dự cảm chẳng lành.

“Tôi không biết.”

Cô gái cau mày: “Tóm lại là, khiến chúng tôi cảm thấy áp lực rất lớn, chỉ muốn tránh xa.”

“Ra vậy.”

Bạch Sương Hành trầm ngâm: “Tôi hiểu rồi, cảm ơn cô. Tôi sẽ đi hỏi người khác.”

Khác với buổi trưa náo loạn gà bay ch.ó sủa, đêm nay lại là khoảng thời gian yên bình hiếm có.

Trong phòng trực, cô quản lý túc xá nhàn nhã nằm trên ghế gỗ, chậm rãi nhấp một ngụm trà, hương thơm lan tỏa.

Tâm trạng cô rất tốt, đang định chợp mắt thoải mái thì bỗng có người gõ cửa phòng trực.

Giờ này rồi, còn ai tới nữa?

Quản lý ký túc ngẩng đầu: “Mời vào.”

Thấy học sinh bước vào, cô không khỏi sững người.

Lại là một trong những “học sinh cá biệt” vi phạm nội quy trưa nay — cô bé vừa cười vừa rơi nước mắt.

Cô hơi ngạc nhiên: “Em sao vậy?”

Cô gái nắm c.h.ặ.t t.a.y, chính khí lẫm liệt: “Em… em tố cáo! Tố cáo Bạch Sương Hành!”

“Thật sao!”

Học sinh vi phạm nội quy tuyệt đối không thể dung thứ. Quản lý ký túc nghiêm mặt:

“Đừng sợ, em cứ nói xem bạn học tên Bạch Sương Hành đó đã làm những gì.”

Để giúp đối phương suy nghĩ tốt hơn, quản lý ký túc còn tốt bụng gợi ý:

“Đi học muộn về sớm, hay chống đối quy định giáo viên đặt ra, hoặc không coi ký túc xá là nhà, phá hoại khắp nơi?”

Cô gái: …

Cô sững người.

Bạch Sương Hành… có vi phạm gì không?

“Ờ…”

Cô thử hỏi: “Cái đó… kéo cầu d.a.o điện thì tính không?”

“Kéo cầu d.a.o?”

Quản lý ký túc ngẩng đầu nhìn lên, phòng vẫn sáng trưng: “Điện vẫn tốt mà… không tính là phá hoại đâu nhỉ?”

Vừa dứt lời, cô lại nghe thấy tiếng gõ cửa dồn dập.

Theo tiếng nhìn sang, lại là “bạn cũ” trưa nay.

Một bóng người đen sì.

Bóng người và cô gái nhìn nhau kinh ngạc, rồi quay sang cô quản lý ký túc:

“Cô ơi, em tố cáo! Em tố cáo Bạch Sương Hành!”

“Bạch Sương Hành, sao lại là Bạch Sương Hành nữa?”

Quản lý ký túc kinh ngạc: “Lần này bạn ấy làm gì? Đi học muộn về sớm, chống giáo viên, hay phá hoại ký túc?”

Bóng người: “Ờ…”

Bóng người gãi đầu: “Cô ấy kéo cầu d.a.o điện, còn dùng nó uy h.i.ế.p em, tính không ạ?”

Chưa nói xong, đã bị tiếng gõ cửa dồn dập cắt ngang.

Một hồn ma khóc lóc thê t.h.ả.m: “Cô ơi, tố cáo, em tố cáo có người bắt nạt bạn học—”

Nó khựng lại, nhìn hai gương mặt quen trong phòng trực, nước mắt như trứng ốp la:

“Hai người cũng ở đây à?”

Sắc mặt quản lý ký túc lập tức nghiêm nghị: “Ai? Bắt nạt thế nào?”

“Bạch Sương Hành.”

Hồn ma nghiến răng: “Cô ấy kéo cầu d.a.o điện!”

Quản lý ký túc: …

Quản lý ký túc: ???

Kéo cầu d.a.o và bắt nạt người — hai chuyện này có liên quan dù chỉ một tí nào không?!

Quản lý ký túc trầm mặc hồi lâu, do dự nói:

“Việc này nội quy không quản được… hay là… ba đứa đi đ.á.n.h cái cầu d.a.o một trận?”

Im lặng.

Ba con quỷ có chung hoàn cảnh nhìn nhau, nghẹn lời, đã hiểu tất cả.

Không chỉ chúng, hệ thống giám sát 663 chuyển góc nhìn sang đây cũng rơi vào trầm mặc.

Đây đâu phải họp quỷ, rõ ràng là đàn cừu tụ hội.

Vặt xong lông một con, lại tóm con khác vặt tiếp, thiên hạ này chẳng phải đất của cô ta, cả cõi này chẳng phải cừu của cô ta sao.

À, suýt quên, chính nó cũng là một con trong số đó.

Nghĩ tới nghĩ lui, 663 lại vô cớ sinh thêm vài phần oán niệm với mấy con quỷ không nên thân này.

Trong Bạch Dạ bình thường, người tham gia căn bản không thể chui kẽ hở quy tắc để cày điểm nhiệm vụ ẩn.

Vậy mà ở đây, Bạch Sương Hành không những lợi dụng bug kiếm lời đã đời, còn đảo ngược sử dụng những quy tắc vốn được thiết kế để nhắm vào con người, cực kỳ nguy hiểm với con người, biến chúng thành công cụ của mình, dùng nội quy trường để trói buộc quỷ quái.

Giờ thì hay rồi, không chỉ giáo viên từng người một mất mạng, ngay cả đám quỷ cũng bị cô ép đến mức phải kéo nhau đi tố cáo.

Đúng vậy, chúng giống hệt học sinh tiểu học mới vào trường, tủi thân đi mách thầy cô.

Làm ơn.

Các anh các chị ơi, mấy người là phản diện đó! Có thể lấy ra dù chỉ một tí khí chất phản diện không? Làm kiểu này, chẳng lẽ còn mong nhận được nhiệm vụ ẩn kiểu “báo báo báo… báo cáo thầy cô” sao?!
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện