Khi cổ của con quái vật môn Vật lý bị phá toạc trong một đòn, giữa khu vườn Vật lý mênh m.ô.n.g vô tận vang lên tiếng còi báo động chấn tai.

Hệ thống giám sát 663 trong đầu đứng sững như phỗng, bất động như gà gỗ, sắc mặt phức tạp, trong mắt tràn ngập nỗi kinh hãi và tuyệt vọng sắp trào ra.

Còn có một chút sợ hãi rất khó nhận ra.

Vật lý… cũng biến mất rồi.

Mọi thứ hoàn toàn trái ngược với kịch bản mà nó tưởng tượng. Sao sự việc lại có thể thành ra thế này? Rõ ràng nó đã tước đoạt thị giác của Bạch Sương Hành, khiến cô chỉ có thể mò mẫm hành động trong bóng tối hoàn toàn…

Vì sao vẫn bị Bạch Sương Hành tìm ra sơ hở? Nhờ “phúc” của Bạch Sương Hành, ván Bạch Dạ mà nó dốc lòng dựng nên đã sụp đổ gần ba phần mười.

Tiếp theo… sẽ không còn xảy ra sai sót gì nữa chứ?

Tiếng còi báo động trong khu vườn Vật lý x.é to.ạc bầu trời, trong chốc lát, bóng dáng những tên sát nhân lần lượt tan biến, hóa thành trạng thái bán trong suốt mờ ảo.

Hoa tươi rung lắc dữ dội, cánh hoa đủ màu rơi lả tả; khí tượng trên bầu trời biến đổi khôn lường, lúc thì mây đen dày đặc, chớp mắt lại chuyển sang trời xanh quang đãng.

Đây là điềm báo ảo cảnh sắp sụp đổ.

Mu bàn tay bị mảnh kính cứa rách truyền đến cơn đau nhói, Bạch Sương Hành khẽ cau mày.

Chớp mắt lần nữa, như một tấm gương nổ tung vỡ vụn, mọi thứ trước mắt cô rắc rắc nứt toác; vô số điểm sáng và sắc màu đan xen chồng lên nhau, dần dần biến thành cảnh tượng quen thuộc của lớp học.

Cô đã trở về.

Lần này, đồng hồ đếm ngược hai tiếng vẫn chưa kết thúc, không có học sinh nào ra trước.

Khi ảo cảnh hoàn toàn sụp đổ, tất cả những người còn sống đồng loạt xuất hiện trong lớp học.

Học sinh nhìn nhau ngơ ngác, không hiểu nổi sự thay đổi đột ngột này.

Kỳ lạ thật, họ chẳng phải đang trốn trong mê cung để né sự truy sát của sát nhân sao? Vì sao bỗng nhiên lại trở về lớp học? Giáo viên Vật lý đâu rồi?

Như để đáp lại nghi hoặc trong lòng họ, một giây sau, một t.h.i t.h.ể quái vật không còn sinh khí “bịch” một tiếng rơi xuống bục giảng.

Hắn mặc chiếc áo sơ mi kẻ quen mắt, trên trang bìa cuốn sách trên đầu viết hai chữ to: Vật lý.

“Th—thầy Vật lý—”

Có người không dám tin kêu lên: “Cũng c.h.ế.t rồi sao?!”

Gần như theo bản năng, không ít học sinh kinh hãi quay đầu, nhìn về phía Bạch Sương Hành đang ngồi ở góc lớp.

Không phải… lại là vị dũng sĩ này chứ?

“Á!”

Thẩm Thiền thoát khỏi trạng thái không ma sát, vô cùng may mắn thở phào một hơi, nhìn sang Bạch Sương Hành thì sắc mặt căng lại: “Cậu chảy nhiều m.á.u quá!”

Bạch Sương Hành gật đầu, nhíu mày cười: “Sau này không liều mạng nữa.”

Khi ấy bốn bề nguy hiểm, bất kỳ động tĩnh nào cũng có thể bị sát nhân tuần tra phát hiện.

Các cô không có cơ hội tìm dụng cụ tốt hơn; sợi dây trói Trần Diệu Giai và con d.a.o nhỏ trong tay đều là đồ đổi từ hệ thống điểm.

Bạch Sương Hành vốn định tìm một cây gậy sắt, tiếc rằng lục tung cửa hàng điểm cũng không thấy lựa chọn này.

Cô giữ một chút cảnh giác, không dùng nắm đ.ấ.m đập vỡ gương mà vung d.a.o đ.â.m vào mặt kính.

Dẫu vậy, vài mảnh vỡ b.ắ.n ra vẫn cắm vào da thịt.

May mắn duy nhất là gương rất mỏng, cô bị thương không nặng, vết thương khá nông.

Bạch Sương Hành hít sâu một hơi.

Từ nhỏ đến lớn cô chưa từng chịu vết thương nghiêm trọng, khả năng chịu đau chỉ ở mức trung bình thấp.

Trước đó tập trung toàn lực muốn tiêu diệt thầy Vật lý còn có thể phân tán chú ý, không để ý đến vết thương; nhưng bây giờ—

Da thịt trên tay bị cứa rách lộn xộn, m.á.u nhuộm đỏ gần hết mu bàn tay; cảm giác đau nhói dày đặc từ kiểu vết thương này khiến cô không khỏi nhíu mày.

Ừm… nghĩ vậy, cô thà chịu ô nhiễm tinh thần do ma quỷ gây ra còn hơn gặp lại loại cửa ải vừa mệt vừa tổn thương thân thể này.

Cô không sợ ma, chỉ sợ đau.

Giang Miên nhìn mà xót xa, cúi đầu phồng má, thổi mạnh vào vết thương trên mu bàn tay cô.

Đừng nói, khí tức của lệ quỷ âm lãnh đến cực hạn, thổi lên tay lại có tác dụng giảm đau.

Thẩm Thiền lập tức đứng dậy: “Tớ đi tìm cô chủ nhiệm hỏi xem còn t.h.u.ố.c trị ngoại thương không.”

“Đừng ra ngoài.”

“Đừng ra ngoài.”

Cô vừa dứt lời, trong lớp học đồng thời vang lên hai giọng nói.

Bạch Sương Hành là một trong số đó.

Người còn lại lên tiếng là Quý Phong Lâm.

“Bây giờ vẫn chưa đến giờ tan học, tự ý rời lớp sẽ bị phán định là về sớm.”

Hậu quả của việc vi phạm nội quy trường, ai cũng rõ.

Nói xong, cậu lấy từ ngăn bàn ra một lọ nhỏ màu sẫm, một hộp t.h.u.ố.c mỡ và một cuộn băng.

Thẩm Thiền: “Ơ—?”

“Lấy từ văn phòng cô chủ nhiệm.”

Quý Phong Lâm cười: “Chúng ta còn vài tiết nữa, tiết nào cũng có rủi ro, chuẩn bị sẵn chút t.h.u.ố.c thì hơn.”

Cậu dừng một chút, ánh mắt lướt qua các học sinh khác: “Bạn nào bị thương cứ đến lấy.”

“Wow.”

Đây quả là niềm vui bất ngờ, Thẩm Thiền sờ cằm: “Bạn Quý này… nói sao nhỉ, thông minh ghê.”

Cậu nam sinh ngồi cạnh Quý Phong Lâm mặt xám như tro, không biết đã trải qua chuyện đáng sợ gì; từ lúc rời khu vườn Vật lý đến giờ vẫn run rẩy không ngừng.

Quý Phong Lâm vỗ vai an ủi vài câu, cầm t.h.u.ố.c đứng dậy, tiến đến bàn Bạch Sương Hành: “Để tôi xem.”

Nếu ở đây chỉ có cô và Thẩm Thiền, Bạch Sương Hành chắc chắn sẽ uất ức than thở một tràng không sót chữ nào.

Nhưng trước mặt bao nhiêu em trai em gái cấp ba, cô giữ tự trọng, mím môi, không phát ra tiếng nào.

Bạch Sương Hành ngoan ngoãn đưa tay ra.

Thiếu niên mặc đồng phục xanh trắng cúi đầu rũ mắt, đưa tay phải thon dài nắm lấy cổ tay cô.

“May mà gương không quá vụn.”

Quý Phong Lâm khẽ cau mày: “Tôi lau m.á.u cho cô trước.”

Bạch Sương Hành cố gắng giữ mặt lạnh, không để mình lộ vẻ yếu đuối vì đau.

“Cái đó…”

Ủy viên kỷ luật đeo kính ghé lại: “Thầy Vật lý là do các cậu giải quyết sao?”

Trần Diệu Giai hất cằm về phía Bạch Sương Hành: “Công lớn là của cậu ấy.”

“Cậu cũng giúp rất nhiều.”

Bạch Sương Hành cười: “Mất trọng lực rồi bay lên thật ra rất nguy hiểm, sẽ bị thầy Vật lý coi như bia sống—vất vả cho cậu.”

Trần Diệu Giai có hai tác dụng.

Thứ nhất là phân tán sự chú ý của thầy Vật lý, khiến hắn hoàn toàn không phòng bị khi Bạch Sương Hành xuất hiện, có thể bị một đòn kết liễu.

Dù sao Bạch Sương Hành không nhìn thấy, nếu hắn cố tình né tránh, cô rất có thể đ.á.n.h hụt.

Thứ hai là điều chỉnh chiếc gương trong tay cô ấy đến góc độ thích hợp, phản chiếu mặt gương trên đài cao, hoàn thành đường đi phản xạ của ánh sáng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cả hai tác dụng đều không thể thiếu, đặc biệt là điều thứ hai, chính là trọng điểm trong kế hoạch.

Lúc thảo luận kế hoạch, Bạch Sương Hành đã nhắc: “Một khi trôi lên trong trạng thái mất trọng lực, cậu sẽ lập tức bị thầy Vật lý phát hiện, các sát nhân khác cũng sẽ chú ý—ổn chứ?”

Trần Diệu Giai do dự vài giây, nghiến răng đáp một tiếng “Ừm”.

Giờ thầy Vật lý bị một d.a.o kết liễu, không ít học sinh tò mò, không dám quấy rầy Bạch Sương Hành, lần lượt hỏi Trần Diệu Giai và Thẩm Thiền nguyên do.

“Cảm ơn các cậu.”

Một nữ sinh gần như khóc nức nở: “Tớ suýt nữa bị sát nhân đuổi kịp… cảm ơn.”

Họ đều chỉ là những học sinh cấp ba bình thường, chưa từng trải qua chuyện quỷ dị tà môn; có thể giãy giụa sống đến giờ đã vô cùng không dễ.

Bạch Sương Hành hơi mệt, lười biếng dựa lưng vào ghế.

Cô và Thẩm Thiền phải sống sót ở đây hai ngày; mới nửa ngày đã gặp ngần ấy nguy cơ.

Trong thời gian còn lại, không biết sẽ còn biến cố gì nữa.

Quý Phong Lâm dùng nước khoáng rửa sạch mu bàn tay cô, vết m.á.u trôi đi, lộ ra từng vết sẹo nhỏ không quá sâu.

Bạch Sương Hành nín thở, tay phải căng cứng.

“Thả lỏng.”

Quý Phong Lâm ngẩng lên nhìn cô, giọng trầm xuống: “Tôi có kinh nghiệm, sẽ cố gắng không làm cô đau.”

Khi còn nhỏ hơn, cậu và em gái nương tựa vào nhau; mỗi lần bị cha đ.á.n.h đập, với tư cách anh trai, cậu đều dịu giọng an ủi Giang Miên, giúp em bôi t.h.u.ố.c.

Vì vậy lúc này, động tác của cậu thuần thục mà nhẹ nhàng.

Nghĩ đến đây, Bạch Sương Hành có chút cảm khái.

Lần trước gặp “Giang Du”, cậu vẫn chỉ là đứa trẻ gầy gò như cây giá đỗ, hướng nội trầm lặng, rất hiếm khi cười.

Vậy mà hôm nay, khi cô ngẩng đầu nhìn lại, đối phương đã trưởng thành thành một nam sinh cấp ba cao hơn cô.

Dáng người gầy cao, đôi mắt như lá liễu thon dài; dù vẫn không thích nói nhiều, nhưng khí chất u uất đã tan đi phân nửa, trông giống một con mèo yên tĩnh.

Nhất là lúc này.

Vì phải lau cồn i-ốt cho cô, Quý Phong Lâm hơi cúi đầu.

Hàng mi cậu rất dài, phủ xuống một lớp bóng nhạt nơi khóe mắt. Từ góc nhìn của Bạch Sương Hành, chỉ thấy mái tóc đen mềm, hàng mi đen và sống mũi cao thẳng.

Yên lặng, như thể vĩnh viễn không biết tức giận.

Bỗng Quý Phong Lâm chớp mắt, thuận thế ngẩng đầu.

Bốn mắt chạm nhau, cậu sững một chút: “Sao vậy?”

“Chỉ là tôi nghĩ—”

Bạch Sương Hành thản nhiên đáp: “Lần trước gặp cậu, cậu vẫn chỉ là trẻ con, chớp mắt đã lớn thế này rồi.”

Đối phương im lặng vài giây, không biết đang nghĩ gì, giọng hạ thấp: “…Sẽ còn tiếp tục lớn nữa.”

Nói xong cậu cười cười, lại nhìn mu bàn tay phải của cô: “Mấy cô đã xử lý thầy Vật lý thế nào?”

“Thông qua gương.”

Bạch Sương Hành nói: “Cậu có thấy con hẻm [Thế Giới Trong Gương] không? Trong tiết thực hành Vật lý, mỗi tấm gương đều có thể truyền tống—”

Cô chưa nói xong, chợt cảm thấy mu bàn tay đau nhói.

Một mảnh gương cắm trong da bị nhẹ nhàng gẩy ra; cơn đau dữ dội chỉ kéo dài trong khoảnh khắc, khi cô kịp phản ứng thì chỉ còn lại cảm giác nhói nhẹ.

Bạch Sương Hành lập tức hiểu ra.

Quý Phong Lâm nhận ra sự căng thẳng của cô, cố ý hỏi một câu để chuyển hướng chú ý.

Cô mỉm cười không tiếng động, tiếp tục: “Mỗi tấm gương đều có thể truyền tống người.”

Nhất Tiếu Hồng Trần

Tiết Vật lý này khiến người ta kinh hồn bạt vía; học sinh trong lớp ríu rít bàn luận đầu đuôi câu chuyện.

Nhìn sơ qua, số học sinh vốn có thể lấp đầy cả lớp giờ chỉ còn lác đác khoảng mười người.

Giữa tiếng bàn tán ồn ào, cửa lớp bị mở ra.

Vẫn là cô chủ nhiệm Tần Mộng Điệp.

“Cô vừa nhận được thông báo.”

Lần thứ ba “mai nở”, nét mặt cô có chút bất lực: “Các em lại gây ra một vụ t.a.i n.ạ.n giảng dạy nữa sao?”

Khi nói, cô theo thói quen nhìn về phía Bạch Sương Hành.

Có học sinh nhỏ giọng lẩm bẩm: “Mấy thầy cô không nên quen rồi sao…”

Bạch Sương Hành không né tránh, trực diện ánh mắt cô chủ nhiệm: “Chúng em luôn tuân thủ quy tắc do thầy Vật lý đặt ra. Xảy ra chuyện thế này, có lẽ là do quy tắc của thầy ấy có lỗ hổng.”

Nội quy trường không hề nói không được g.i.ế.c giáo viên, chỉ nói học sinh “không được trái quy tắc do giáo viên đặt ra”.

Bạch Sương Hành dưới quy tắc của thầy Vật lý đã một d.a.o kết liễu hắn; giờ xảy ra chuyện, cô thẳng tay đổ hết cho “quy tắc”.

Hơn nữa—

Không biết nghĩ đến điều gì, Bạch Sương Hành ung dung ngồi thẳng dậy:

“Cô Tần, thầy Vật lý cố tình nhằm vào em trong giờ học, tiến hành bắt nạt học đường, gây tổn hại nghiêm trọng đến sức khỏe thể chất và tinh thần của em. Không biết nhà trường có quản chuyện này không?”

Cô chủ nhiệm: ?

Hệ thống giám sát 663: ???

Người ta c.h.ế.t rồi mà cô còn phản khách làm chủ hả?!

“Em có thể làm chứng!”

Thẩm Thiền giơ tay: “Tiết Vật lý áp dụng cơ chế vòng quay may mắn. Khi tiết thực hành sắp kết thúc, các bạn khác đều được quay một lần, riêng Bạch Sương Hành thì không có.”

Trần Diệu Giai gật đầu: “Đúng vậy… gần như suốt cả tiết, cô ấy ở trong trạng thái không nhìn thấy gì.”

Học sinh vô cùng phối hợp, xôn xao bàn tán.

Cô chủ nhiệm: …

“Thật sao?”

Cô còn nghiêm túc suy nghĩ một chút: “Nhà trường cũng có quy định xử phạt đối với giáo viên. Tôi sẽ kiểm tra việc này; nếu đúng sự thật, nhất định sẽ báo cáo lên hiệu trưởng.”

Vừa dứt lời, Bạch Sương Hành liền nghe thấy âm thanh hệ thống quen thuộc.

[Đinh!]

[Chúc mừng bạn hoàn thành nhiệm vụ ẩn “Tố chất nghề nghiệp của giáo viên”!]

[Trường Trung Học Hưng Hoa là một ngôi trường ưu tú cực kỳ coi trọng quy tắc. Ở đây, mỗi giáo viên đều phải tuân thủ tố chất nghề nghiệp tốt đẹp, quan tâm đến sức khỏe thể chất và tinh thần của học sinh, đối xử công bằng với mọi người.]

[Thành công vạch trần hành vi xấu của một giáo viên, thưởng 1 điểm!]

Không ngờ lại có thưởng điểm, Bạch Sương Hành sững người, lặng lẽ nhìn t.h.i t.h.ể trên bục giảng.

Hắn c.h.ế.t dưới tay cô, giờ xác đã lạnh, vậy mà còn giúp cô kiếm được điểm.

Nếu thầy Vật lý dưới suối vàng biết chuyện, chắc tức đến c.h.ế.t lần hai.

Cô chủ nhiệm đứng ở cửa, thở dài: “Hôm nay liên tiếp xảy ra ba vụ t.a.i n.ạ.n giảng dạy, chắc các em bị dọa sợ rồi.”

“Không.”

Thẩm Thiền nhỏ giọng cà khịa: “Tai nạn giảng dạy chỉ khiến bọn em thấy rất vui. Bọn em sợ là vì gặp mấy thầy cô.”

“Lát nữa là giờ nghỉ trưa, các em ăn xong thì về ký túc xá nghỉ ngơi cho tốt.”

Cô chủ nhiệm nói: “À đúng rồi, trong ký túc xá cũng có thêm vài quy định, mọi người nhớ tuân thủ nghiêm túc, tuyệt đối đừng vi phạm, rõ chưa?”

Bạch Sương Hành ngẩn ra: “Nghỉ trưa?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện