Sau khi giáo viên chủ nhiệm biến mất không một dấu vết, cả lớp học lập tức rối loạn như ong vỡ tổ.
“Chuyện gì vậy?!”
Có người muốn mở cửa sổ kính để nhìn ra bên ngoài, nhưng phát hiện ra cửa sổ dường như đã hòa làm một với không gian, dù dùng bao nhiêu sức cũng không nhúc nhích.
“Vừa nãy… cô Tần biến mất ngay trên bục giảng sao?!”
“Thời tiết bên ngoài bị sao thế này? Cái—cái này—”
“Chuông vừa reo xong thì bên ngoài đã biến thành bộ dạng quái dị như vậy… chuyện này người bình thường không thể làm được đâu nhỉ? Đây là hiện tượng linh dị sao?”
“Cô Tần bị điên rồi, mau đi báo cho giáo vụ hoặc hiệu trưởng thôi!”
Bầu không khí ngột ngạt đến cực điểm. Bầu trời ngoài cửa sổ đã hóa thành màu đỏ sẫm, cuộn trào như m.á.u, khiến người ta khó thở.
Bạch Sương Hành cúi đầu nhìn bảng nội quy trường học trên bàn, trong lòng dâng lên chút nghi hoặc.
Số lượng nội quy không nhiều, nhìn qua cũng không quá khó. Chỉ cần cẩn thận một chút, có lẽ đều có thể tránh được.
Nhưng đây là phó bản độ khó trung cấp, còn nguy hiểm hơn cả "Ác Quỷ Sắp Lên Màn'—thật sự lại đơn giản như vậy sao? Đúng lúc cô còn đang suy nghĩ, bên tai bỗng vang lên một đoạn nhạc kéo dài, ch.ói tai. Theo âm thanh nhìn sang, đó là chiếc loa phát thanh cạnh bảng đen.
[Đinh đinh đang! Đến giờ học rồi, mời các em học sinh nhanh ch.óng trở về chỗ ngồi, chuẩn bị vào học.]
[Qua kiểm tra, chủ đề học tập của lớp 11 (1) tiết này là: Ngữ văn!]
——Chủ đề học tập?
Chưa kịp sắp xếp lại suy nghĩ, cánh cửa chính lớp học đã kêu “két” một tiếng, bị ai đó đẩy mạnh ra. Ngay khoảnh khắc cửa mở, toàn bộ học sinh trong lớp đều sững sờ.
Ngoài cửa lớp, đứng một… cuốn sách khổng lồ.
Chính xác hơn, đó là một sinh vật mang thân thể con người, nhưng đầu lại là sách giáo khoa.
Nó mặc vest thường phục gọn gàng, trên cổ không phải đầu người mà là một cuốn sách đang khép lại, trên bìa ngay ngắn viết hai chữ: “Ngữ văn”.
Vài học sinh hét lên thất thanh, tiếng la gần như muốn lật tung mái nhà.
Thẩm Thiền: “Cái—”
Cô nhất thời không tìm được từ ngữ thích hợp, đờ đẫn quay sang Trần Diệu Giai phía sau: “Giáo viên ngữ văn của các cậu… trông thật là đặc biệt.”
Gặp phải chuyện quái dị thế này, Trần Diệu Giai gần như sắp khóc: “Cho nên đây căn bản không phải giáo viên ngữ văn của bọn mình!”
Nhất Tiếu Hồng Trần
Bộ vest đúng là kiểu thầy giáo ngữ văn hay mặc thật…
Nhưng thứ ngoài cửa kia rốt cuộc là cái gì chứ?!
Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, thế giới đã hoàn toàn đảo lộn.
Những học sinh trong lớp này vốn không phải con người thật, mà là ký ức còn sót lại trong Bạch Dạ. Dù là người thật hay chỉ là một ý thức, khi đột ngột gặp biến cố như vậy, ai cũng không tránh khỏi hoảng sợ.
“Thứ… thứ gì vậy?” Một nam sinh bật dậy: “Trường học này điên rồi… tôi, tôi phải ra ngoài!”
Cậu ta vừa nói vừa lao về phía cửa. Khi lướt qua bên cạnh “giáo viên ngữ văn”, đối phương nghiêng nhẹ phần đầu sách.
Dù không có mắt, nhưng trong khoảnh khắc đó, Bạch Sương Hành lại cảm nhận được một ánh nhìn lạnh lẽo, sắc bén.
Như băng. Cũng như lưỡi d.a.o.
——Ngay sau đó, nam sinh ngã xuống, thân thể bất động.
Cả lớp học lập tức chìm trong tiếng hét hoảng loạn.
Không khí dần tràn ngập mùi tanh nồng. Sau khi ngã xuống, thân thể nam sinh lặng lẽ tan thành một làn khói trắng, chỉ còn lại dấu vết trên sàn.
Thẩm Thiền bị dọa đến run người, vội nắm c.h.ặ.t cánh tay Bạch Sương Hành. Bạch Sương Hành vỗ nhẹ mu bàn tay cô, nghe rõ tiếng tim mình đập dữ dội.
“Nội quy trường - điều thứ hai.”
“Giáo viên ngữ văn” trong vest khẽ gật đầu, giọng nói là của một người đàn ông trẻ tuổi, nhã nhặn: “Phải nghiêm túc tuân thủ thời gian biểu, không đi muộn, không về sớm, không trốn học. Đã đến lúc này rồi, sao vẫn còn học sinh vi phạm nội quy?”
Trước khi rời đi, giáo viên chủ nhiệm đã đặc biệt dặn dò: nhất định phải tuân thủ nội quy trường.
Giờ phút này xem ra, một khi vi phạm… chỉ có kết cục duy nhất.
Nội quy trường, chính là quy tắc không thể chống lại trong thử thách Bạch Dạ này. Giáo viên ngữ văn chậm rãi bước lên bục giảng, ánh mắt lướt qua bàn học:
“Các em học sinh, lâu rồi không gặp. Tiết này là ngữ văn—để tôi xem nào, sao lại có nhiều em chưa lấy sách ngữ văn ra thế?”
Chỉ một câu ngắn ngủi, nhưng chẳng khác nào lời gọi t.ử thần. Nhiều người lập tức nhận ra nguy hiểm, cuống cuồng lấy sách ra khỏi ngăn bàn. Bạch Sương Hành và Thẩm Thiền cũng không ngoại lệ.
“Hôm nay chúng ta học chuyên đề thơ cổ, mời các em lật đến trang 65.”
Giáo viên ngữ văn cười nhẹ ở cuối câu, trông rất lịch thiệp. Đứng trên bục giảng, hắn giơ bàn tay khớp xương rõ ràng, lật mấy trang sách: “Trong bài Thục Đạo Nan của Lý Bạch có viết:
‘Tây đương Thái Bạch hữu điểu đạo, khả dĩ hoành tuyệt Nga Mi điên.
Hoàng hạc chi phi thượng bất đắc quá—’”
Hắn ngẩng đầu, thong thả quét mắt nhìn cả lớp: “Câu tiếp theo là gì?”
Toàn bộ học sinh đồng loạt cúi đầu.
Hắn tiếp tục: “Lớp trưởng, em trả lời.”
Nam sinh gầy gò ngồi hàng thứ hai run lên, cố đứng dậy nhưng vì chân mềm nhũn mà loạng choạng suýt ngã.
Cậu cố gắng giữ vững, cẩn thận từng chữ: “Là… ‘Viên nao d.ụ.c độ sầu phàn viên’ ạ.”
“Ừ.” Giáo viên ngữ văn gật đầu, ra hiệu cậu ngồi xuống:
“Ý câu này là: núi non hiểm trở, chim hạc còn khó bay qua, đến cả loài khỉ giỏi leo trèo cũng e ngại khi vượt núi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hắn có vẻ có tâm trạng không tệ, tiếp tục gọi vài học sinh khác trả lời câu hỏi thơ cổ. Có người trả lời trôi chảy, có người lắp bắp không nói nên lời, cũng có người bật khóc ngay tại chỗ.
Lần này, không ai bị xử phạt nghiêm khắc. Với những học sinh không trả lời được, giáo viên ngữ văn nhiều nhất chỉ tỏ vẻ không hài lòng, trách mắng vài câu.
Bạch Sương Hành quan sát tất cả, trong lòng đã hiểu rõ.
Chỉ cần không vi phạm nội quy, trước mắt xem ra họ chưa gặp nguy hiểm đến tính mạng.
…Bạch Dạ thật sự lại “nhân từ” như vậy sao?
“Kiểm tra đầu giờ kết thúc, biểu hiện của mọi người đều khá tốt.”
Đứng thẳng trên bục giảng, đầu là một cuốn sách ngữ văn khổng lồ, giọng nói của hắn mang theo ý cười: “Vậy thì—”
Hắn nói: “Bây giờ, chúng ta chính thức bắt đầu tiết học.”
——Hả?
Từ tiếng cười ấy, Bạch Sương Hành lập tức cảm nhận được điều bất thường. Cô vừa định nhắc Thẩm Thiền cẩn thận, thì trong chớp mắt, bỗng cảm thấy một luồng gió lạnh sắc bén như trên đỉnh núi cao. Cùng lúc đó, bên tai lại vang lên những tiếng kêu sợ hãi—
Lớp học quen thuộc biến mất trong khoảnh khắc.
Phóng tầm mắt ra xa, xung quanh là núi non trùng điệp, vách đá dựng đứng. Bao gồm cả cô, sáu người đang đứng trên mép vực, chỉ cần sơ sẩy là rơi xuống đáy núi.
“Đây là…” Thẩm Thiền phản ứng cực nhanh, giọng đầy không tin nổi: “Không phải chứ… chẳng lẽ đây là ‘Tây đương Thái Bạch hữu điểu đạo, khả dĩ hoành tuyệt Nga Mi điên’?!”
Vừa dứt lời, giọng giáo viên ngữ văn đã vang lên trong hư không: “Thực tiễn sinh ra chân lý. Hôm nay, tôi sẽ dẫn các em đích thân trải nghiệm văn hóa thơ cổ.”
Hắn cười khẽ: “Vẻ đẹp trong thơ cổ, hãy để chính các em tự mình khám phá.
Mỗi sáu người là một nhóm học tập, chỉ cần hoàn thành trải nghiệm là có thể kết thúc chủ đề học tập lần này—
Chúc các em học tập vui vẻ!”
Không biết là ai tức giận c.h.ử.i thề mấy câu.
“Ý là… những câu thơ từng xuất hiện trong cổ văn, chúng ta đều phải tự mình trải qua một lần sao?”
Trần Diệu Giai run rẩy toàn thân, giọng cũng theo đó mà run lên: “Trước đó… Hắn còn hỏi các cậu những câu nào nữa?”
“Tẩu Mã Xuyên Hành Phụng Tống Xuất Sư Tây Chinh của Sầm Tham.”
Một nam sinh đeo kính nghẹn ngào đáp: “‘Phong đầu như đao diện như cát, mã mao đái tuyết hãn khí chưng, ngũ hoa liên tiền tuyền tác băng…’”
Bạch Sương Hành khẽ nhíu mày.
Câu thơ này không chỉ có tuyết, mà còn có gió. Mà lúc này họ đang đứng trên vách đá, chỉ cần cuồng phong nổi lên, e rằng sẽ bị thổi bay như cỏ bồng, rơi thẳng xuống vực sâu.
Cho nên đây mới là độ khó trung cấp. Ngoài những quy tắc quái dị kia, hai ngày “học tập” này cũng đủ để lấy mạng người. Ngữ văn đã như vậy, các môn khác chắc chắn còn “ác ý” hơn.
“Còn có Đỗ Phủ: ‘Nhập môn văn hiệu đào, ấu t.ử cơ dĩ tốt.’”
Một nữ sinh tiếp lời: “Và Bạch Cư Dị, Quan Nhận Mạch: ‘Túc chưng thử thổ khí, bối chước viêm thiên quang.’”
Tốt lắm.
Cực hàn, cực nhiệt, cực kỳ nguy hiểm, còn kèm theo trạng thái đói khát suy nhược.
Không hổ danh là giáo viên—gần như gom hết mọi điều kiện khắc nghiệt trong thơ cổ lại. Cấu hình này đúng là đủ cả “ngũ độc”.
“Xung quanh toàn là vách núi, quá nguy hiểm.”
Bạch Sương Hành quyết đoán nói: “Nếu lát nữa thật sự xuất hiện thời tiết cực đoan, chúng ta phải nhanh ch.óng tìm nơi trú ẩn—nếu không, gió lớn vừa đến, tất cả sẽ rơi vào thế bị động, rất dễ trượt chân rơi xuống.”
“Mọi người nhìn kìa!”
Cách đó không xa, nam sinh đeo kính hai mắt đỏ ngầu, run rẩy giơ tay chỉ: “Kia là cái gì?”
Bạch Sương Hành quay đầu theo hướng cậu ta chỉ.
Xa xa là núi non trùng điệp, xanh biếc như ngọc bích đan xen.
Nhưng trên một đỉnh núi nào đó, băng tuyết ập xuống dữ dội, nhanh ch.óng phủ trắng đỉnh núi, rồi lan tràn với khí thế như châu chấu qua cảnh, nuốt chửng cả ngọn núi.
Như mực màu bị hắt lên giấy, chỉ trong ba giây, tuyết bay cuồn cuộn cùng cơn gió sắc như d.a.o ầm ầm lao về phía họ!
Nam sinh đeo kính mặt tái mét: “Chạy—chạy mau! Bị loại gió đó cuốn trúng… sẽ c.h.ế.t mất!”
Cậu ta hoảng loạn cả thần trí lẫn động tác, hoàn toàn không để ý con đường hẹp đầy rêu dưới chân.
Rêu phủ sương sớm, trơn trượt vô cùng.
Cậu vừa sơ ý, chân trượt mạnh—
Bên dưới là vực sâu không đáy, như thể có thể nuốt chửng con người.
Trong khoảnh khắc, đầu óc trống rỗng. Nhưng cú rơi tưởng tượng không xảy ra. Một bóng người lao tới từ bên cạnh, nhanh tay nắm lấy tay phải cậu. Là một nam sinh khác trong nhóm sáu người. Cậu ta cao gầy, sức không nhỏ, động tác dứt khoát kéo mạnh một cái, kéo người đeo kính trở lại an toàn.
Do ngược sáng, Bạch Sương Hành không nhìn rõ gương mặt, chỉ nghe người kia thấp giọng nói: “Cẩn thận.”
Giọng nói rất sạch sẽ.
Trần Diệu Giai mặt trắng bệch: “Đi mau! Tuyết bên kia sắp—” Nói đến đây, sắc mặt cô đột ngột thay đổi. Gió tuyết cuốn qua núi rừng, như vạn quân xung phong. Luồng gió lạnh đầu tiên của mùa đông đập mạnh vào má trái cô.
Vừa đau vừa lạnh, như một cái tát băng giá, ngay sau đó là cơn bão rét đủ để đóng băng nước.
Bạch Sương Hành quát: “Tìm chỗ trú, mau!”
Cùng lúc đó, hệ thống giám sát 663 vui vẻ xoay một vòng, váy bay phấp phới, mang theo âm thanh thông báo tràn đầy sức sống.
[Đinh dong!]
[Trong thơ ca cảm nhận vẻ đẹp của thiên nhiên, trong văn hóa lĩnh hội truyền thừa năm nghìn năm Hoa Hạ.]
[——Tiết ngữ văn nhẹ nhàng vui vẻ, bắt đầu rồi!]
“Chuyện gì vậy?!”
Có người muốn mở cửa sổ kính để nhìn ra bên ngoài, nhưng phát hiện ra cửa sổ dường như đã hòa làm một với không gian, dù dùng bao nhiêu sức cũng không nhúc nhích.
“Vừa nãy… cô Tần biến mất ngay trên bục giảng sao?!”
“Thời tiết bên ngoài bị sao thế này? Cái—cái này—”
“Chuông vừa reo xong thì bên ngoài đã biến thành bộ dạng quái dị như vậy… chuyện này người bình thường không thể làm được đâu nhỉ? Đây là hiện tượng linh dị sao?”
“Cô Tần bị điên rồi, mau đi báo cho giáo vụ hoặc hiệu trưởng thôi!”
Bầu không khí ngột ngạt đến cực điểm. Bầu trời ngoài cửa sổ đã hóa thành màu đỏ sẫm, cuộn trào như m.á.u, khiến người ta khó thở.
Bạch Sương Hành cúi đầu nhìn bảng nội quy trường học trên bàn, trong lòng dâng lên chút nghi hoặc.
Số lượng nội quy không nhiều, nhìn qua cũng không quá khó. Chỉ cần cẩn thận một chút, có lẽ đều có thể tránh được.
Nhưng đây là phó bản độ khó trung cấp, còn nguy hiểm hơn cả "Ác Quỷ Sắp Lên Màn'—thật sự lại đơn giản như vậy sao? Đúng lúc cô còn đang suy nghĩ, bên tai bỗng vang lên một đoạn nhạc kéo dài, ch.ói tai. Theo âm thanh nhìn sang, đó là chiếc loa phát thanh cạnh bảng đen.
[Đinh đinh đang! Đến giờ học rồi, mời các em học sinh nhanh ch.óng trở về chỗ ngồi, chuẩn bị vào học.]
[Qua kiểm tra, chủ đề học tập của lớp 11 (1) tiết này là: Ngữ văn!]
——Chủ đề học tập?
Chưa kịp sắp xếp lại suy nghĩ, cánh cửa chính lớp học đã kêu “két” một tiếng, bị ai đó đẩy mạnh ra. Ngay khoảnh khắc cửa mở, toàn bộ học sinh trong lớp đều sững sờ.
Ngoài cửa lớp, đứng một… cuốn sách khổng lồ.
Chính xác hơn, đó là một sinh vật mang thân thể con người, nhưng đầu lại là sách giáo khoa.
Nó mặc vest thường phục gọn gàng, trên cổ không phải đầu người mà là một cuốn sách đang khép lại, trên bìa ngay ngắn viết hai chữ: “Ngữ văn”.
Vài học sinh hét lên thất thanh, tiếng la gần như muốn lật tung mái nhà.
Thẩm Thiền: “Cái—”
Cô nhất thời không tìm được từ ngữ thích hợp, đờ đẫn quay sang Trần Diệu Giai phía sau: “Giáo viên ngữ văn của các cậu… trông thật là đặc biệt.”
Gặp phải chuyện quái dị thế này, Trần Diệu Giai gần như sắp khóc: “Cho nên đây căn bản không phải giáo viên ngữ văn của bọn mình!”
Nhất Tiếu Hồng Trần
Bộ vest đúng là kiểu thầy giáo ngữ văn hay mặc thật…
Nhưng thứ ngoài cửa kia rốt cuộc là cái gì chứ?!
Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, thế giới đã hoàn toàn đảo lộn.
Những học sinh trong lớp này vốn không phải con người thật, mà là ký ức còn sót lại trong Bạch Dạ. Dù là người thật hay chỉ là một ý thức, khi đột ngột gặp biến cố như vậy, ai cũng không tránh khỏi hoảng sợ.
“Thứ… thứ gì vậy?” Một nam sinh bật dậy: “Trường học này điên rồi… tôi, tôi phải ra ngoài!”
Cậu ta vừa nói vừa lao về phía cửa. Khi lướt qua bên cạnh “giáo viên ngữ văn”, đối phương nghiêng nhẹ phần đầu sách.
Dù không có mắt, nhưng trong khoảnh khắc đó, Bạch Sương Hành lại cảm nhận được một ánh nhìn lạnh lẽo, sắc bén.
Như băng. Cũng như lưỡi d.a.o.
——Ngay sau đó, nam sinh ngã xuống, thân thể bất động.
Cả lớp học lập tức chìm trong tiếng hét hoảng loạn.
Không khí dần tràn ngập mùi tanh nồng. Sau khi ngã xuống, thân thể nam sinh lặng lẽ tan thành một làn khói trắng, chỉ còn lại dấu vết trên sàn.
Thẩm Thiền bị dọa đến run người, vội nắm c.h.ặ.t cánh tay Bạch Sương Hành. Bạch Sương Hành vỗ nhẹ mu bàn tay cô, nghe rõ tiếng tim mình đập dữ dội.
“Nội quy trường - điều thứ hai.”
“Giáo viên ngữ văn” trong vest khẽ gật đầu, giọng nói là của một người đàn ông trẻ tuổi, nhã nhặn: “Phải nghiêm túc tuân thủ thời gian biểu, không đi muộn, không về sớm, không trốn học. Đã đến lúc này rồi, sao vẫn còn học sinh vi phạm nội quy?”
Trước khi rời đi, giáo viên chủ nhiệm đã đặc biệt dặn dò: nhất định phải tuân thủ nội quy trường.
Giờ phút này xem ra, một khi vi phạm… chỉ có kết cục duy nhất.
Nội quy trường, chính là quy tắc không thể chống lại trong thử thách Bạch Dạ này. Giáo viên ngữ văn chậm rãi bước lên bục giảng, ánh mắt lướt qua bàn học:
“Các em học sinh, lâu rồi không gặp. Tiết này là ngữ văn—để tôi xem nào, sao lại có nhiều em chưa lấy sách ngữ văn ra thế?”
Chỉ một câu ngắn ngủi, nhưng chẳng khác nào lời gọi t.ử thần. Nhiều người lập tức nhận ra nguy hiểm, cuống cuồng lấy sách ra khỏi ngăn bàn. Bạch Sương Hành và Thẩm Thiền cũng không ngoại lệ.
“Hôm nay chúng ta học chuyên đề thơ cổ, mời các em lật đến trang 65.”
Giáo viên ngữ văn cười nhẹ ở cuối câu, trông rất lịch thiệp. Đứng trên bục giảng, hắn giơ bàn tay khớp xương rõ ràng, lật mấy trang sách: “Trong bài Thục Đạo Nan của Lý Bạch có viết:
‘Tây đương Thái Bạch hữu điểu đạo, khả dĩ hoành tuyệt Nga Mi điên.
Hoàng hạc chi phi thượng bất đắc quá—’”
Hắn ngẩng đầu, thong thả quét mắt nhìn cả lớp: “Câu tiếp theo là gì?”
Toàn bộ học sinh đồng loạt cúi đầu.
Hắn tiếp tục: “Lớp trưởng, em trả lời.”
Nam sinh gầy gò ngồi hàng thứ hai run lên, cố đứng dậy nhưng vì chân mềm nhũn mà loạng choạng suýt ngã.
Cậu cố gắng giữ vững, cẩn thận từng chữ: “Là… ‘Viên nao d.ụ.c độ sầu phàn viên’ ạ.”
“Ừ.” Giáo viên ngữ văn gật đầu, ra hiệu cậu ngồi xuống:
“Ý câu này là: núi non hiểm trở, chim hạc còn khó bay qua, đến cả loài khỉ giỏi leo trèo cũng e ngại khi vượt núi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hắn có vẻ có tâm trạng không tệ, tiếp tục gọi vài học sinh khác trả lời câu hỏi thơ cổ. Có người trả lời trôi chảy, có người lắp bắp không nói nên lời, cũng có người bật khóc ngay tại chỗ.
Lần này, không ai bị xử phạt nghiêm khắc. Với những học sinh không trả lời được, giáo viên ngữ văn nhiều nhất chỉ tỏ vẻ không hài lòng, trách mắng vài câu.
Bạch Sương Hành quan sát tất cả, trong lòng đã hiểu rõ.
Chỉ cần không vi phạm nội quy, trước mắt xem ra họ chưa gặp nguy hiểm đến tính mạng.
…Bạch Dạ thật sự lại “nhân từ” như vậy sao?
“Kiểm tra đầu giờ kết thúc, biểu hiện của mọi người đều khá tốt.”
Đứng thẳng trên bục giảng, đầu là một cuốn sách ngữ văn khổng lồ, giọng nói của hắn mang theo ý cười: “Vậy thì—”
Hắn nói: “Bây giờ, chúng ta chính thức bắt đầu tiết học.”
——Hả?
Từ tiếng cười ấy, Bạch Sương Hành lập tức cảm nhận được điều bất thường. Cô vừa định nhắc Thẩm Thiền cẩn thận, thì trong chớp mắt, bỗng cảm thấy một luồng gió lạnh sắc bén như trên đỉnh núi cao. Cùng lúc đó, bên tai lại vang lên những tiếng kêu sợ hãi—
Lớp học quen thuộc biến mất trong khoảnh khắc.
Phóng tầm mắt ra xa, xung quanh là núi non trùng điệp, vách đá dựng đứng. Bao gồm cả cô, sáu người đang đứng trên mép vực, chỉ cần sơ sẩy là rơi xuống đáy núi.
“Đây là…” Thẩm Thiền phản ứng cực nhanh, giọng đầy không tin nổi: “Không phải chứ… chẳng lẽ đây là ‘Tây đương Thái Bạch hữu điểu đạo, khả dĩ hoành tuyệt Nga Mi điên’?!”
Vừa dứt lời, giọng giáo viên ngữ văn đã vang lên trong hư không: “Thực tiễn sinh ra chân lý. Hôm nay, tôi sẽ dẫn các em đích thân trải nghiệm văn hóa thơ cổ.”
Hắn cười khẽ: “Vẻ đẹp trong thơ cổ, hãy để chính các em tự mình khám phá.
Mỗi sáu người là một nhóm học tập, chỉ cần hoàn thành trải nghiệm là có thể kết thúc chủ đề học tập lần này—
Chúc các em học tập vui vẻ!”
Không biết là ai tức giận c.h.ử.i thề mấy câu.
“Ý là… những câu thơ từng xuất hiện trong cổ văn, chúng ta đều phải tự mình trải qua một lần sao?”
Trần Diệu Giai run rẩy toàn thân, giọng cũng theo đó mà run lên: “Trước đó… Hắn còn hỏi các cậu những câu nào nữa?”
“Tẩu Mã Xuyên Hành Phụng Tống Xuất Sư Tây Chinh của Sầm Tham.”
Một nam sinh đeo kính nghẹn ngào đáp: “‘Phong đầu như đao diện như cát, mã mao đái tuyết hãn khí chưng, ngũ hoa liên tiền tuyền tác băng…’”
Bạch Sương Hành khẽ nhíu mày.
Câu thơ này không chỉ có tuyết, mà còn có gió. Mà lúc này họ đang đứng trên vách đá, chỉ cần cuồng phong nổi lên, e rằng sẽ bị thổi bay như cỏ bồng, rơi thẳng xuống vực sâu.
Cho nên đây mới là độ khó trung cấp. Ngoài những quy tắc quái dị kia, hai ngày “học tập” này cũng đủ để lấy mạng người. Ngữ văn đã như vậy, các môn khác chắc chắn còn “ác ý” hơn.
“Còn có Đỗ Phủ: ‘Nhập môn văn hiệu đào, ấu t.ử cơ dĩ tốt.’”
Một nữ sinh tiếp lời: “Và Bạch Cư Dị, Quan Nhận Mạch: ‘Túc chưng thử thổ khí, bối chước viêm thiên quang.’”
Tốt lắm.
Cực hàn, cực nhiệt, cực kỳ nguy hiểm, còn kèm theo trạng thái đói khát suy nhược.
Không hổ danh là giáo viên—gần như gom hết mọi điều kiện khắc nghiệt trong thơ cổ lại. Cấu hình này đúng là đủ cả “ngũ độc”.
“Xung quanh toàn là vách núi, quá nguy hiểm.”
Bạch Sương Hành quyết đoán nói: “Nếu lát nữa thật sự xuất hiện thời tiết cực đoan, chúng ta phải nhanh ch.óng tìm nơi trú ẩn—nếu không, gió lớn vừa đến, tất cả sẽ rơi vào thế bị động, rất dễ trượt chân rơi xuống.”
“Mọi người nhìn kìa!”
Cách đó không xa, nam sinh đeo kính hai mắt đỏ ngầu, run rẩy giơ tay chỉ: “Kia là cái gì?”
Bạch Sương Hành quay đầu theo hướng cậu ta chỉ.
Xa xa là núi non trùng điệp, xanh biếc như ngọc bích đan xen.
Nhưng trên một đỉnh núi nào đó, băng tuyết ập xuống dữ dội, nhanh ch.óng phủ trắng đỉnh núi, rồi lan tràn với khí thế như châu chấu qua cảnh, nuốt chửng cả ngọn núi.
Như mực màu bị hắt lên giấy, chỉ trong ba giây, tuyết bay cuồn cuộn cùng cơn gió sắc như d.a.o ầm ầm lao về phía họ!
Nam sinh đeo kính mặt tái mét: “Chạy—chạy mau! Bị loại gió đó cuốn trúng… sẽ c.h.ế.t mất!”
Cậu ta hoảng loạn cả thần trí lẫn động tác, hoàn toàn không để ý con đường hẹp đầy rêu dưới chân.
Rêu phủ sương sớm, trơn trượt vô cùng.
Cậu vừa sơ ý, chân trượt mạnh—
Bên dưới là vực sâu không đáy, như thể có thể nuốt chửng con người.
Trong khoảnh khắc, đầu óc trống rỗng. Nhưng cú rơi tưởng tượng không xảy ra. Một bóng người lao tới từ bên cạnh, nhanh tay nắm lấy tay phải cậu. Là một nam sinh khác trong nhóm sáu người. Cậu ta cao gầy, sức không nhỏ, động tác dứt khoát kéo mạnh một cái, kéo người đeo kính trở lại an toàn.
Do ngược sáng, Bạch Sương Hành không nhìn rõ gương mặt, chỉ nghe người kia thấp giọng nói: “Cẩn thận.”
Giọng nói rất sạch sẽ.
Trần Diệu Giai mặt trắng bệch: “Đi mau! Tuyết bên kia sắp—” Nói đến đây, sắc mặt cô đột ngột thay đổi. Gió tuyết cuốn qua núi rừng, như vạn quân xung phong. Luồng gió lạnh đầu tiên của mùa đông đập mạnh vào má trái cô.
Vừa đau vừa lạnh, như một cái tát băng giá, ngay sau đó là cơn bão rét đủ để đóng băng nước.
Bạch Sương Hành quát: “Tìm chỗ trú, mau!”
Cùng lúc đó, hệ thống giám sát 663 vui vẻ xoay một vòng, váy bay phấp phới, mang theo âm thanh thông báo tràn đầy sức sống.
[Đinh dong!]
[Trong thơ ca cảm nhận vẻ đẹp của thiên nhiên, trong văn hóa lĩnh hội truyền thừa năm nghìn năm Hoa Hạ.]
[——Tiết ngữ văn nhẹ nhàng vui vẻ, bắt đầu rồi!]
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









