Căn phòng yên lặng một giây.
Ngay sau đó, là một tiếng cười khẽ của Bạch Sương Hành. Bách Lý sững người, trong lòng dâng lên cảm giác bất an mãnh liệt hơn.
Vì sao… cô lại cười? “Bị dọa sợ rồi sao?”
Bạch Sương Hành ngồi xổm xuống, cúi đầu quan sát đôi mắt sưng đỏ của bà ta.
So với Bách Lý đang khóc lóc t.h.ả.m hại, cô như đến từ một trường quay hoàn toàn khác—sạch sẽ, gọn gàng, ung dung tự tại.
Mái tóc đen buông xuống từ cổ cô, tựa làn sương dịu dàng, cũng tựa con rắn nguy hiểm. Bách Lý không ngu. Nghe giọng điệu của cô, bà ta lập tức hiểu ra vấn đề: “Là các người—!”
Không thể nào.
Bà ta bị lừa rồi sao? Kẻ bị che mắt từ đầu đến cuối lại chính là bà ta? Rốt cuộc bọn họ biết bao nhiêu, đã làm những gì?
Bà ta… làm sao có thể bị đám trẻ này chơi cho xoay như chong ch.óng?!
“Chẳng phải đây là kết cục do chính bà tạo ra sao?”
Văn Sở Sở tức giận quát lớn: “G.i.ế.c hại bao nhiêu đứa trẻ, còn dám tự xưng ‘thiên sư trừ tà’. Loại người như bà, mới là rác rưởi cần bị thanh trừ nhất trên đời!”
Nhất Tiếu Hồng Trần
“…Thứ bị vải đỏ che kia, hẳn là tượng thần nhỉ.”
Từ Thanh Xuyên đẩy gọng kính.
Rất tà.
Khi hắn nhìn về phía tượng thần, một luồng lạnh từ gan bàn chân nhanh ch.óng dâng lên, theo xương sống xông thẳng tới đỉnh đầu.
Hắn từng trải qua hai lần Bạch Dạ, dù đối mặt với ác quỷ m.á.u thịt be bét cũng có thể giữ được phần nào bình tĩnh, nhưng vào lúc này, lại vô thức dời mắt, không dám nhìn thẳng.
Bạch Sương Hành cũng khẽ nhíu mày.
Khác với quỷ quái thông thường, pho tượng trước mắt tuy bề ngoài không quá kinh người, nhưng khi nhìn vào, lại cảm nhận được sự bài xích và căng thẳng trào lên từ đáy lòng.
Tựa như một hố đen có thể nuốt chửng vạn vật—chỉ cần đối diện nó, từng giọt m.á.u, từng tế bào trong cơ thể đều gào thét: chạy mau.
Đó là một nỗi sợ khó mà diễn tả bằng lời.
“Xem ra, hôm nay thần không định cứu bà rồi.” Bạch Sương Hành liếc nhìn người phụ nữ nằm rạp trên đất, cùng lũ tiểu quỷ vây quanh bà ta: “Từ nay về sau… mỗi ngày khi mở mắt ra, có lẽ bà đều sẽ nhìn thấy chúng đấy.”
Thuật pháp có thể trừ quỷ, nhưng không thể xóa ảo giác. Bất kể Bách Lý vùng vẫy thế nào, cũng không thể thoát khỏi chúng.
Thử tưởng tượng xem, trong những ngày tiếp theo, khi bà ta thức dậy, ăn cơm, đi lại…
Bất kể lúc nào, ở đâu, những đứa trẻ từng bị bà ta hại c.h.ế.t đều sẽ bám sát bên người, dùng đôi mắt đen rỗng nhìn bà ta, cười với bà ta.
Không chỉ vậy, tất cả những gì bà ta nhìn thấy đều sẽ biến thành m.á.u thịt, ngay cả bản thân bà ta cũng hóa thành dáng vẻ thối rữa—
Đó sẽ là cuộc sống chẳng khác nào địa ngục, sống không bằng c.h.ế.t.
Đã vậy, nếu Bách Lý cố chấp với dung mạo thời trẻ, thì chi bằng tặng cho bà ta một món quà đặc biệt như thế.
“Nếu muốn chúng rời đi——” Dừng một chút, Bạch Sương Hành ác ý bổ sung: “Không ngừng xin lỗi và sám hối, có lẽ sẽ hữu dụng đấy.”
Người phụ nữ nghe xong sững sờ, lập tức tiếp tục dập đầu. Lần này, bà ta không còn hướng về vị thần ngồi cao kia nữa, mà hướng về những đứa trẻ c.h.ế.t t.h.ả.m.
“Pho tượng thần này phải xử lý thế nào?”
Văn Sở Sở rùng mình, dời ánh mắt khỏi tấm vải đỏ: “Thứ này rốt cuộc là cái gì? Lại còn cần dùng linh hồn con người để tế lễ, tôi thấy là tà thần thì có.”
Một cách vô cùng ăn ý, không ai tiến lên vén tấm vải đỏ.
Bách Lý là tín đồ của tà thần, còn phải luôn che tượng, không dám nhìn thẳng dung mạo của Ngài;
Ba người họ đều là kẻ ngoài cuộc, nếu hành động lỗ mãng, rất có thể sẽ dính phải lời nguyền khó đối phó.
Bạch Sương Hành gật đầu: “Ngoài kính sợ, Bách Lý còn sợ hãi Ngài nhiều hơn.”
Nói tới đây, ánh mắt cô khẽ động, quét một vòng căn phòng, rồi nhìn ra hành lang.
Sau cơn hỗn loạn vừa rồi, hành lang vương vãi không ít dụng cụ. Bạch Sương Hành nhìn từng món một, ánh mắt dừng lại trên một cây gậy sắt. Đã là tai họa, thì chi bằng một lần dứt khoát, trực tiếp phá hủy nó.
Nhận ra suy nghĩ của cô, đến lúc này, hệ thống giám sát 056 cuối cùng cũng không nhịn được nữa:
[Các người làm loạn đủ chưa?!]
Sập rồi.
Kịch bản nó dày công chuẩn bị, hoàn toàn sập rồi!
Ba nhân vật chính đều là mấy kẻ non nớt chưa trải đời, lẽ ra phải bị quỷ quái dọa đến tái mét mặt mày—
Thế mà ba kẻ này, thần sắc âm trầm, toát ra khí chất phản diện, coi trùm cuối lớn nhất phim như ch.ó mà dắt mũi, là thế quái nào?!
Còn Bách Lý nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Là kẻ đứng sau đầy tội nghiệt của cả bộ phim, khí tràng đâu? Áp bức đâu? Thủ đoạn độc ác đâu?
Sao lại biến thành một bà già liên tục dập đầu xin tha, trông t.h.ả.m hại đến vậy!!!
Nó thừa nhận, khi tuyên bố phim kết thúc, nhìn thấy ba người khiêu chiến lộ vẻ kinh ngạc, nó đã đắc ý đến cực điểm.
Ai ngờ, Bạch Sương Hành không chỉ âm thầm giở trò, mà còn nhận được một kỹ năng khiến nó không thể hiểu nổi.
Giờ đến cả tượng thần cũng sắp bị đập nát, nó tức đến phát điên.
[Kịch bản của tôi, bộ phim của tôi… Bạch Dạ là để cho các người chơi kiểu này sao?!]
Cố nén cơn giận cuồn cuộn, 056 cười lạnh:
[Các người thấy mình ghê gớm lắm à? Nhưng sự thật là, theo diễn biến hiện tại, các người căn bản không thể thông quan.]
Từ Thanh Xuyên và Văn Sở Sở đồng loạt sững sờ.
[Muốn kết thúc thử thách này, chỉ có hai cách.]
Cảm nhận được sự ngạc nhiên của họ, 056 cười càng sâu: [Một là các người c.h.ế.t hết ở đây, Bạch Dạ tự động kết thúc; hai là triệt để tiêu diệt Giang Miên, thành công thông quan.]
Văn Sở Sở khó chịu: “Đó là quy định kiểu gì?”
Hệ thống giám sát đã chặn Bách Lý lại, đối thoại giữa người khiêu chiến và hệ thống sẽ không bị bà ta nghe thấy.
[Tôi đã nói rồi, chúng tôi đang quay một bộ phim có logic, có cốt truyện.]
056 nói:
[Theo thiết lập, Giang Miên bị Bách Lý hại c.h.ế.t, hóa thành lệ quỷ. Lệ quỷ không biết suy nghĩ, đối với tất cả mọi người đều ôm sát ý, đặc biệt là các người đã bái nhập môn hạ Bách Lý.]
Sắc mặt Từ Thanh Xuyên trầm xuống.
[Kế hoạch ban đầu của Bạch Sương Hành, là xé một góc giấy vẽ, giữ lại một sợi hồn của Giang Miên, rồi thân thiện giao tiếp với cô bé, đúng không.]
056 ung dung trình bày logic, trong giọng nói thêm vài phần đắc ý.
[Rất tiếc phải nói cho các người biết, bất kể các người nói gì, làm gì, thân là lệ quỷ, Giang Miên vĩnh viễn chỉ muốn g.i.ế.c các người—trong phim kinh dị, con đường “lấy chân tình cảm hóa” là không đi được.]
Nó dừng một chút, bổ sung bằng giọng nửa đùa nửa thật: [Đừng nói với tôi chuyện kỹ năng của Bạch Sương Hành. Trong phim, các người chỉ là ba người bình thường, không thể sở hữu năng lực do Bạch Dạ ban cho.]
Nói cách khác, đây là một t.ử cục. Chỉ cần Giang Miên chưa hồn phi phách tán, ba người họ buộc phải c.h.ế.t; muốn sống, chỉ còn con đường duy nhất—diệt trừ lệ quỷ.
[Phim kinh dị mà.]
056 thong thả nói: [Nhân vật chính và lệ quỷ, thế nào cũng phải c.h.ế.t một bên, không phải sao?]
Trong khoảnh khắc, bầu không khí trong phòng hạ xuống âm độ. Văn Sở Sở và Từ Thanh Xuyên cùng im lặng, trong mắt hiện lên vẻ mờ mịt. Như vậy… phải làm sao đây?
Bọn họ khó khăn lắm mới phá được kết cục tồi tệ kia, tưởng rằng có thể trừng phạt Bách Lý, bảo vệ sợi hồn cuối cùng của Giang Miên. Cuối cùng, vẫn không tránh khỏi “quy tắc” do Bạch Dạ đặt ra.
Căn phòng chìm trong tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc.
Đúng lúc này, có người lên tiếng: “Chỉ cần phù hợp logic là được, đúng không?”
Hai người đồng loạt ngẩng đầu, nhìn về phía Bạch Sương Hành.
[Đúng. Nhưng tôi nhắc lại lần nữa, mọi hành vi ‘cảm hóa’, ‘thuyết phục’ đều vô hiệu.]
056 chậm rãi nói.
[Tức là, theo thiết lập của phim, Giang Miên tuyệt đối không thể từ bỏ việc g.i.ế.c các người. Chỉ cần cô bé chưa hồn phi phách tán, dù có bị phong ấn, cũng sẽ mãi nguyền rủa các người.]
Nó đã chặn hết mọi đường lui.
056 thong dong chờ đợi biểu cảm khổ não sắp xuất hiện trên mặt Bạch Sương Hành. Thế nhưng đối phương chỉ gật đầu, vẻ mặt nhàn nhạt không hề thay đổi.
“Nếu quy tắc không cấm, vậy logic kiểu này hẳn là dùng được chứ.”
Có lẽ đứng mệt rồi, Bạch Sương Hành nghiêng người dựa vào khung cửa, khi nói chuyện, đôi mày tinh xảo giãn ra.
Cô nói: “Ngay từ đầu, những hồn ma, thuật pháp, ranh giới âm dương mà chúng ta nhìn thấy… thực ra đều không tồn tại.”
Văn Sở Sở sững người.
Từ Thanh Xuyên đơ ra.
056 nhất thời không hiểu: [C… cái gì?]
“Không hợp lý sao?” Bạch Sương Hành nói:“Nhân vật chính mắc bệnh tâm thần, uống t.h.u.ố.c gây ảo giác, hoặc tập thể xuất hiện ảo giác, từ đó nhìn thấy những hiện tượng không thể giải thích bằng lẽ thường, rồi nhầm tưởng là gặp quỷ—”
Cô nhún vai: “Rất nhiều phim đều diễn như vậy.”
Đúng vậy.
Chỉ cần là phim kinh dị, muốn được công chiếu, tuyệt đối không thể tránh khỏi pháp tắc tối cao của phim kinh dị (nội địa).
Định luật tối thượng của phim kinh dị.
Ngay sau đó, là một tiếng cười khẽ của Bạch Sương Hành. Bách Lý sững người, trong lòng dâng lên cảm giác bất an mãnh liệt hơn.
Vì sao… cô lại cười? “Bị dọa sợ rồi sao?”
Bạch Sương Hành ngồi xổm xuống, cúi đầu quan sát đôi mắt sưng đỏ của bà ta.
So với Bách Lý đang khóc lóc t.h.ả.m hại, cô như đến từ một trường quay hoàn toàn khác—sạch sẽ, gọn gàng, ung dung tự tại.
Mái tóc đen buông xuống từ cổ cô, tựa làn sương dịu dàng, cũng tựa con rắn nguy hiểm. Bách Lý không ngu. Nghe giọng điệu của cô, bà ta lập tức hiểu ra vấn đề: “Là các người—!”
Không thể nào.
Bà ta bị lừa rồi sao? Kẻ bị che mắt từ đầu đến cuối lại chính là bà ta? Rốt cuộc bọn họ biết bao nhiêu, đã làm những gì?
Bà ta… làm sao có thể bị đám trẻ này chơi cho xoay như chong ch.óng?!
“Chẳng phải đây là kết cục do chính bà tạo ra sao?”
Văn Sở Sở tức giận quát lớn: “G.i.ế.c hại bao nhiêu đứa trẻ, còn dám tự xưng ‘thiên sư trừ tà’. Loại người như bà, mới là rác rưởi cần bị thanh trừ nhất trên đời!”
Nhất Tiếu Hồng Trần
“…Thứ bị vải đỏ che kia, hẳn là tượng thần nhỉ.”
Từ Thanh Xuyên đẩy gọng kính.
Rất tà.
Khi hắn nhìn về phía tượng thần, một luồng lạnh từ gan bàn chân nhanh ch.óng dâng lên, theo xương sống xông thẳng tới đỉnh đầu.
Hắn từng trải qua hai lần Bạch Dạ, dù đối mặt với ác quỷ m.á.u thịt be bét cũng có thể giữ được phần nào bình tĩnh, nhưng vào lúc này, lại vô thức dời mắt, không dám nhìn thẳng.
Bạch Sương Hành cũng khẽ nhíu mày.
Khác với quỷ quái thông thường, pho tượng trước mắt tuy bề ngoài không quá kinh người, nhưng khi nhìn vào, lại cảm nhận được sự bài xích và căng thẳng trào lên từ đáy lòng.
Tựa như một hố đen có thể nuốt chửng vạn vật—chỉ cần đối diện nó, từng giọt m.á.u, từng tế bào trong cơ thể đều gào thét: chạy mau.
Đó là một nỗi sợ khó mà diễn tả bằng lời.
“Xem ra, hôm nay thần không định cứu bà rồi.” Bạch Sương Hành liếc nhìn người phụ nữ nằm rạp trên đất, cùng lũ tiểu quỷ vây quanh bà ta: “Từ nay về sau… mỗi ngày khi mở mắt ra, có lẽ bà đều sẽ nhìn thấy chúng đấy.”
Thuật pháp có thể trừ quỷ, nhưng không thể xóa ảo giác. Bất kể Bách Lý vùng vẫy thế nào, cũng không thể thoát khỏi chúng.
Thử tưởng tượng xem, trong những ngày tiếp theo, khi bà ta thức dậy, ăn cơm, đi lại…
Bất kể lúc nào, ở đâu, những đứa trẻ từng bị bà ta hại c.h.ế.t đều sẽ bám sát bên người, dùng đôi mắt đen rỗng nhìn bà ta, cười với bà ta.
Không chỉ vậy, tất cả những gì bà ta nhìn thấy đều sẽ biến thành m.á.u thịt, ngay cả bản thân bà ta cũng hóa thành dáng vẻ thối rữa—
Đó sẽ là cuộc sống chẳng khác nào địa ngục, sống không bằng c.h.ế.t.
Đã vậy, nếu Bách Lý cố chấp với dung mạo thời trẻ, thì chi bằng tặng cho bà ta một món quà đặc biệt như thế.
“Nếu muốn chúng rời đi——” Dừng một chút, Bạch Sương Hành ác ý bổ sung: “Không ngừng xin lỗi và sám hối, có lẽ sẽ hữu dụng đấy.”
Người phụ nữ nghe xong sững sờ, lập tức tiếp tục dập đầu. Lần này, bà ta không còn hướng về vị thần ngồi cao kia nữa, mà hướng về những đứa trẻ c.h.ế.t t.h.ả.m.
“Pho tượng thần này phải xử lý thế nào?”
Văn Sở Sở rùng mình, dời ánh mắt khỏi tấm vải đỏ: “Thứ này rốt cuộc là cái gì? Lại còn cần dùng linh hồn con người để tế lễ, tôi thấy là tà thần thì có.”
Một cách vô cùng ăn ý, không ai tiến lên vén tấm vải đỏ.
Bách Lý là tín đồ của tà thần, còn phải luôn che tượng, không dám nhìn thẳng dung mạo của Ngài;
Ba người họ đều là kẻ ngoài cuộc, nếu hành động lỗ mãng, rất có thể sẽ dính phải lời nguyền khó đối phó.
Bạch Sương Hành gật đầu: “Ngoài kính sợ, Bách Lý còn sợ hãi Ngài nhiều hơn.”
Nói tới đây, ánh mắt cô khẽ động, quét một vòng căn phòng, rồi nhìn ra hành lang.
Sau cơn hỗn loạn vừa rồi, hành lang vương vãi không ít dụng cụ. Bạch Sương Hành nhìn từng món một, ánh mắt dừng lại trên một cây gậy sắt. Đã là tai họa, thì chi bằng một lần dứt khoát, trực tiếp phá hủy nó.
Nhận ra suy nghĩ của cô, đến lúc này, hệ thống giám sát 056 cuối cùng cũng không nhịn được nữa:
[Các người làm loạn đủ chưa?!]
Sập rồi.
Kịch bản nó dày công chuẩn bị, hoàn toàn sập rồi!
Ba nhân vật chính đều là mấy kẻ non nớt chưa trải đời, lẽ ra phải bị quỷ quái dọa đến tái mét mặt mày—
Thế mà ba kẻ này, thần sắc âm trầm, toát ra khí chất phản diện, coi trùm cuối lớn nhất phim như ch.ó mà dắt mũi, là thế quái nào?!
Còn Bách Lý nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Là kẻ đứng sau đầy tội nghiệt của cả bộ phim, khí tràng đâu? Áp bức đâu? Thủ đoạn độc ác đâu?
Sao lại biến thành một bà già liên tục dập đầu xin tha, trông t.h.ả.m hại đến vậy!!!
Nó thừa nhận, khi tuyên bố phim kết thúc, nhìn thấy ba người khiêu chiến lộ vẻ kinh ngạc, nó đã đắc ý đến cực điểm.
Ai ngờ, Bạch Sương Hành không chỉ âm thầm giở trò, mà còn nhận được một kỹ năng khiến nó không thể hiểu nổi.
Giờ đến cả tượng thần cũng sắp bị đập nát, nó tức đến phát điên.
[Kịch bản của tôi, bộ phim của tôi… Bạch Dạ là để cho các người chơi kiểu này sao?!]
Cố nén cơn giận cuồn cuộn, 056 cười lạnh:
[Các người thấy mình ghê gớm lắm à? Nhưng sự thật là, theo diễn biến hiện tại, các người căn bản không thể thông quan.]
Từ Thanh Xuyên và Văn Sở Sở đồng loạt sững sờ.
[Muốn kết thúc thử thách này, chỉ có hai cách.]
Cảm nhận được sự ngạc nhiên của họ, 056 cười càng sâu: [Một là các người c.h.ế.t hết ở đây, Bạch Dạ tự động kết thúc; hai là triệt để tiêu diệt Giang Miên, thành công thông quan.]
Văn Sở Sở khó chịu: “Đó là quy định kiểu gì?”
Hệ thống giám sát đã chặn Bách Lý lại, đối thoại giữa người khiêu chiến và hệ thống sẽ không bị bà ta nghe thấy.
[Tôi đã nói rồi, chúng tôi đang quay một bộ phim có logic, có cốt truyện.]
056 nói:
[Theo thiết lập, Giang Miên bị Bách Lý hại c.h.ế.t, hóa thành lệ quỷ. Lệ quỷ không biết suy nghĩ, đối với tất cả mọi người đều ôm sát ý, đặc biệt là các người đã bái nhập môn hạ Bách Lý.]
Sắc mặt Từ Thanh Xuyên trầm xuống.
[Kế hoạch ban đầu của Bạch Sương Hành, là xé một góc giấy vẽ, giữ lại một sợi hồn của Giang Miên, rồi thân thiện giao tiếp với cô bé, đúng không.]
056 ung dung trình bày logic, trong giọng nói thêm vài phần đắc ý.
[Rất tiếc phải nói cho các người biết, bất kể các người nói gì, làm gì, thân là lệ quỷ, Giang Miên vĩnh viễn chỉ muốn g.i.ế.c các người—trong phim kinh dị, con đường “lấy chân tình cảm hóa” là không đi được.]
Nó dừng một chút, bổ sung bằng giọng nửa đùa nửa thật: [Đừng nói với tôi chuyện kỹ năng của Bạch Sương Hành. Trong phim, các người chỉ là ba người bình thường, không thể sở hữu năng lực do Bạch Dạ ban cho.]
Nói cách khác, đây là một t.ử cục. Chỉ cần Giang Miên chưa hồn phi phách tán, ba người họ buộc phải c.h.ế.t; muốn sống, chỉ còn con đường duy nhất—diệt trừ lệ quỷ.
[Phim kinh dị mà.]
056 thong thả nói: [Nhân vật chính và lệ quỷ, thế nào cũng phải c.h.ế.t một bên, không phải sao?]
Trong khoảnh khắc, bầu không khí trong phòng hạ xuống âm độ. Văn Sở Sở và Từ Thanh Xuyên cùng im lặng, trong mắt hiện lên vẻ mờ mịt. Như vậy… phải làm sao đây?
Bọn họ khó khăn lắm mới phá được kết cục tồi tệ kia, tưởng rằng có thể trừng phạt Bách Lý, bảo vệ sợi hồn cuối cùng của Giang Miên. Cuối cùng, vẫn không tránh khỏi “quy tắc” do Bạch Dạ đặt ra.
Căn phòng chìm trong tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc.
Đúng lúc này, có người lên tiếng: “Chỉ cần phù hợp logic là được, đúng không?”
Hai người đồng loạt ngẩng đầu, nhìn về phía Bạch Sương Hành.
[Đúng. Nhưng tôi nhắc lại lần nữa, mọi hành vi ‘cảm hóa’, ‘thuyết phục’ đều vô hiệu.]
056 chậm rãi nói.
[Tức là, theo thiết lập của phim, Giang Miên tuyệt đối không thể từ bỏ việc g.i.ế.c các người. Chỉ cần cô bé chưa hồn phi phách tán, dù có bị phong ấn, cũng sẽ mãi nguyền rủa các người.]
Nó đã chặn hết mọi đường lui.
056 thong dong chờ đợi biểu cảm khổ não sắp xuất hiện trên mặt Bạch Sương Hành. Thế nhưng đối phương chỉ gật đầu, vẻ mặt nhàn nhạt không hề thay đổi.
“Nếu quy tắc không cấm, vậy logic kiểu này hẳn là dùng được chứ.”
Có lẽ đứng mệt rồi, Bạch Sương Hành nghiêng người dựa vào khung cửa, khi nói chuyện, đôi mày tinh xảo giãn ra.
Cô nói: “Ngay từ đầu, những hồn ma, thuật pháp, ranh giới âm dương mà chúng ta nhìn thấy… thực ra đều không tồn tại.”
Văn Sở Sở sững người.
Từ Thanh Xuyên đơ ra.
056 nhất thời không hiểu: [C… cái gì?]
“Không hợp lý sao?” Bạch Sương Hành nói:“Nhân vật chính mắc bệnh tâm thần, uống t.h.u.ố.c gây ảo giác, hoặc tập thể xuất hiện ảo giác, từ đó nhìn thấy những hiện tượng không thể giải thích bằng lẽ thường, rồi nhầm tưởng là gặp quỷ—”
Cô nhún vai: “Rất nhiều phim đều diễn như vậy.”
Đúng vậy.
Chỉ cần là phim kinh dị, muốn được công chiếu, tuyệt đối không thể tránh khỏi pháp tắc tối cao của phim kinh dị (nội địa).
Định luật tối thượng của phim kinh dị.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









