Thôi Khanh Khanh không ngờ ta lại phản ứng như vậy, thấy ta sắp bước lên xe, nàng ta vươn tay kéo ta một cái, kết quả lại kéo chính mình ngã khỏi lưng ngựa.

Ta cau mày nhìn nàng ta, chẳng có lấy nửa phần phong thái của đích nữ Hầu phủ.

Thôi Khanh Khanh chật vật bò dậy từ dưới đất, giơ tay định tát ta:

“Tống Vi Vân, ngươi dám nhục nhã ta như vậy?”

Ta đứng trên bậc lên xe, cao hơn nàng ta cả một cái đầu, thuận thế nắm c.h.ặ.t cổ tay nàng ta:

“Ngươi chủ động tới khiêu khích, khiêu khích không thành tự mình chịu thiệt, còn muốn quay sang c.ắ.n ngược ta?”

“Tống gia ta tuy không quyền không thế, nhưng cũng không phải để người khác tùy ý chà đạp.”

Thôi Khanh Khanh rút tay về, sững sờ đứng tại chỗ nhìn ta rời đi.

Ta vốn tưởng nàng ta sẽ vì thế mà dừng tay, nào ngờ chuyện này lại bị nàng ta ghi hận trong lòng.

Tại yến tiệc thưởng hoa ở phủ Đại Trưởng Công chúa, ta và Thôi Khanh Khanh lại gặp nhau.

Nàng ta mặc một thân hồ phục, trở thành tiêu điểm giữa đám đông.

Ta ngồi một bên, nghe nàng ta thao thao bất tuyệt:

“Kinh thành thật tẻ nhạt, muốn giải khuây cũng chỉ có thể tổ chức mấy bữa yến tiệc, đâu rộng rãi khoáng đạt như nơi tái ngoại, gió lướt qua gương mặt cũng mang mùi vị tự do.”

“Lúc này lẽ ra ta nên ở tái ngoại rồi, nhưng Thái t.ử điện hạ không nỡ để ta đi, cứ làm nũng không chịu thả người.”

Chuyện xảy ra hôm ấy trên phố giờ đây ai cũng biết.

Rất nhanh đã có người không vừa mắt Thôi Khanh Khanh bắt chuyện:

“Chẳng phải nghe nói Thái t.ử điện hạ đã tới Tống gia cầu hôn Vi Vân tiểu thư sao?”

Thôi Khanh Khanh chẳng hề để tâm, cười lạnh đáp:

“Mặc kệ là ai, chẳng qua cũng chỉ là món đồ chơi của điện hạ thôi, qua vài ngày là chán.”

Nàng ta vừa dứt lời, đã có kẻ nịnh nọt phụ họa theo.

Thuở nhỏ, Thôi Khanh Khanh từng theo phụ thân đi săn b.ắ.n hoàng gia, một mũi tên b.ắ.n trúng con ngựa phát điên, cứu Thái t.ử trên lưng ngựa, Thái t.ử từ đó vừa gặp đã đem lòng say mê nàng ta.

Người trong kinh thành ai nấy đều ngầm mặc định nàng ta sẽ là Thái t.ử phi tương lai.

Thái t.ử từng giữa mùa đông tuyết rơi chạy tới Hầu phủ đích thân đắp người tuyết cho nàng ta, từng khi tránh nóng cầu xin Hoàng hậu cho nàng ta đi cùng, làm kẹo đường cho nàng ta, tặng nàng ta vô số châu báu hiếm có, dùng cả một tấm chân tâm nâng nàng ta lên thật cao, để nàng ta hưởng thụ mọi sự tâng bốc, nịnh nọt của thiên hạ.

Thế nhưng chính sự chân thành ấy lại dung dưỡng tính kiêu căng của nàng ta.

Nàng ta bắt đầu chẳng coi phụ mẫu ra gì, dù sao ngay cả Thái t.ử cũng đối với nàng ta trăm chiều trăm thuận, thì người khác nào dám trái ý nàng ta? Vì thế, trong sự giằng co với Thái t.ử, nàng ta chọn thỏa mãn bản thân trước, đi tái ngoại chơi đùa, đuổi theo gió, tìm kiếm tự do.

Dù cho nàng ta đã từ chối Thái t.ử rất nhiều lần, nàng ta vẫn luôn là người ở tận đáy lòng hắn.

Chỉ là lần này, Thái t.ử không còn nuông chiều nàng ta nữa.

Vì vậy nàng ta hoảng loạn, cũng chẳng đi tái ngoại nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ta ở đâu, nàng ta liền theo tới đó, ngay cả phủ Công chúa chưa từng mời nàng ta, nàng ta cũng chen tới, không ngừng khơi gợi đề tài giữa các quý nữ, mục đích chỉ có một, khiến tất cả mọi người đều biết, Thái t.ử vẫn còn để tâm tới nàng ta.

“Đừng để ý tới nàng ta, ta cùng ngươi đi dạo cho khuây khỏa.”

Một vị tiểu thư anh khí rạng rỡ bước tới bên ta, chủ động nắm lấy tay ta, chính là vị tiểu thư ban nãy đã lên tiếng châm chọc Thôi Khanh Khanh.

Chỉ là ta lại không quen biết nàng, chưa từng gặp qua.

“Ta là An Hòa Quận chúa, mấy ngày trước mới hồi kinh.” 

Nàng chủ động mở lời.

Lúc này ta mới nhớ ra, Đại Trưởng Công chúa chỉ có một nữ nhi duy nhất, sinh ra đã được phong quận chúa. 

Quận chúa từ nhỏ yêu thích võ nghệ, Công chúa bèn đưa nàng đến chỗ cao nhân ẩn thế để học tập. Chỉ đến những dịp lễ tết mới hồi kinh.

Nàng lại không thích yến tiệc, rất ít gặp người ngoài.

“Quận chúa quả nhiên đúng như lời đồn, trượng nghĩa phóng khoáng.” Ta tán thưởng.

Quận chúa cười nói: 

“Ta chỉ là nhìn không quen dáng vẻ nàng ta kiêu căng như vậy, dựa vào việc từng cứu Thái t.ử một mạng mà không biết trời cao đất dày.”

“Còn ngươi thì khác, rất biết nhẫn nhịn, ta khá coi trọng ngươi. Đời người ngắn ngủi lắm, đừng phí công sức với những kẻ rảnh rỗi ấy. Ta dẫn ngươi đi bắt cá.”

Quận chúa kéo ta chạy một mạch tới một hồ nước dưới chân hậu sơn.

Ta nhìn non xanh nước biếc trước mắt, lại lần nữa cảm khái thân ở địa vị cao thật tốt, không cần ra khỏi phủ cũng có thể thấy được cảnh sắc tuyệt mỹ như vậy.

Lại nhớ tới hồ Minh Ương trong phủ Thành Thân vương, không chỉ có đảo giữa hồ, mà còn rộng đến mức có thể tổ chức đua thuyền rồng.

Thế là ta càng thêm kiên định ý định gả cho Thái t.ử.

Ta chính là yêu mấy thứ phú quý tầm thường ấy.

“Ngươi có biết bơi không?” Quận chúa hỏi.

Ta lắc đầu. Ta không sợ gì cả, chỉ duy nhất sợ nước.

Hồi nhỏ, trưởng tỷ nghe nói tiểu thư nhà hàng xóm rơi xuống nước c.h.ế.t đuối, sợ đến mức nhất định phải bắt ta học bơi. 

Nhưng cách của nàng quá thô bạo, trực tiếp đẩy ta đang ngắm chim từ trên thuyền xuống, nàng nói con người trong nghịch cảnh sẽ kích phát tiềm lực.

Mọi thứ đến quá đột ngột, ta sợ đến ngây người, trực tiếp chìm xuống đáy hồ.

Các bà t.ử, gia đinh cùng thuyền cũng hoảng hốt, như thả bánh trôi, từng người từng người nhảy xuống hồ, lúc này mới cứu được ta lên.

Sau khi về phủ, trưởng tỷ bị đ.á.n.h một trận bằng gậy, lại bị phụ thân nhốt trong từ đường quỳ suốt một đêm.

Còn ta từ đó hoàn toàn sợ nước, không dám đến gần nữa.

Vì vậy ta đứng trong lương đình bên hồ, nhìn quận chúa bơi trong nước như một con cá chép gấm, dáng vẻ đẹp vô cùng.

Ta không nhịn được mà vỗ tay tán thưởng nàng.

Có khoảnh khắc, ta cảm thấy quận chúa đúng là một người diệu kỳ.

Nàng sinh ra đã có danh phận, có quyền thế, hoàn toàn có thể làm bất cứ điều gì mình muốn. 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện