Thị vệ túm lấy nàng ta kéo ra ngoài, nàng ta liều mạng níu c.h.ặ.t t.a.y áo Thôi phu nhân, không ngừng chất vấn:
“Nương, nương có từng thật lòng thương con chưa? Con theo các người sinh ra ở tái ngoại, nhưng nương chỉ đưa ca ca và đệ đệ về kinh thành, nói là không rảnh chăm sóc con, để con ở tái ngoại lớn lên cùng nhũ mẫu.”
“Nếu không phải lần đi săn vây ở kinh thành đó con cứu Thái t.ử, bây giờ nương có phải đã quên luôn con rồi không?”
“Nương, nương nói đi!”
Giọng nói của Thôi Khanh Khanh vẫn còn vang vọng trong đại điện.
Ta bỗng nhiên cảm thấy có chút khó chịu.
Trưởng tỷ nắm lấy tay ta, vỗ nhẹ trấn an:
“Không cần buồn. Có lẽ Thôi gia đối xử với nàng ta không tốt, không coi trọng nàng ta, nhưng ông trời sắp đặt nàng ta gặp Thái t.ử, nàng ta cứu Thái t.ử, Thái t.ử cũng cứu nàng ta. Là nàng ta không biết trân trọng ân huệ của trời.”
Ta thu lại cảm xúc.
Trưởng tỷ nói đúng, mọi lựa chọn đều là do nàng ta tự mình đưa ra, ta không nên tràn lan lòng thương hại.
Ta nhớ lại đêm đó trong rừng rậm, sự căng thẳng và sợ hãi của ta, nhớ lại lúc rơi xuống nước khi ý thức dần tan biến, liền cảm thấy Thôi Khanh Khanh cũng chẳng đáng thương nữa.
Thôi Khanh Khanh lấy tội đại bất kính, bị áp giải vào thiên lao.
Chọc trúng nỗi đau trong lòng Thái hậu, dù nàng ta không c.h.ế.t, cả đời này cũng đừng mong ra được.
Ta mượn đao g.i.ế.c người, hoàn thành báo thù.
15
Dạ yến Trùng Dương kết thúc, tất cả mọi người đều biết ta là Thái t.ử phi.
Không ít phu nhân vây quanh nương chúc mừng:
“Tống phu nhân thật có phúc, nuôi được một vị thế t.ử phu nhân, lại còn nuôi được một Thái t.ử phi.”
Nương ta gượng cười ứng phó, ánh mắt lại không ngừng liếc về phía ta và trưởng tỷ cầu cứu.
Trưởng tỷ chỉ coi như không thấy, còn lén nói với ta:
“Sau này những tình huống như thế này, nương còn phải trải qua rất nhiều lần. Không rèn luyện thì bà ấy mãi mãi khó mà trưởng thành được.”
Ừm, ta cảm thấy trưởng tỷ nói rất đúng.
Bởi vì ngay ngày hôm sau, khi nội giám trong cung đến tuyên chỉ sắc phong Thái t.ử phi, nương ta lại gượng ra nụ cười ứng phó ấy.
Bà cười suốt tròn một canh giờ, sau đó tức tối xông vào viện của ta trút giận:
“Thánh chỉ thì đọc cái là xong, danh sách ban thưởng thì đọc hai nén hương, quy củ trong cung cũng nói hai nén hương, cái này cái kia làm ta chỉ thấy đau đầu, cười đến mức mặt sắp cứng đờ rồi.”
“Vị nội giám truyền chỉ kia cũng thật lợi hại, đối diện ta mà cười suốt một canh giờ, nói không biết bao nhiêu câu chúc mừng, vậy mà chẳng thấy nửa phần chán nản.”
Nương lại bắt đầu cảm thán.
Ta cười, an ủi bà: “Đây mới chỉ là bắt đầu thôi.”
Nương lườm ta một cái rồi ngã phịch xuống giường, một lát sau lại bò dậy:
“Thánh chỉ đã tuyên rồi, không còn đường quay đầu nữa.”
“Con gả vào Đông Cung, sau này từng bước đều là đi trên lưỡi d.a.o. Lật đổ được một Thôi Khanh Khanh, sau này còn có Triệu Khanh Khanh, Lý Khanh Khanh nữa, phải làm sao đây?”
Ta nằm trên giường, thần thái ung dung:
“Binh đến thì tướng chặn, nước đến thì đất ngăn.”
“Không có mấy ‘Khanh Khanh’ đó, gả cho người thường cũng sẽ có tiểu thiếp, có ngoại thất, ai nói trước được chứ?”
“Chỉ cần Thái t.ử phi là ta, sau này hắn có thể kế thừa đại thống, hoàng hậu là ta, vậy là đủ rồi.”
Những thứ khác, không quan trọng.
Nam Vũ nếu kính trọng ta, ta tự nhiên cũng kính trọng hắn, phu thê tương kính như tân mà sống hết một đời, vậy thì tốt.
Nếu hắn không cho được ta những thứ ấy, ta cũng không so đo, chỉ cần cho ta quyền thế địa vị, tôn trọng vị trí chính thê của ta là được.
16
Trước ngày đại hôn, An Hòa quận chúa đến tìm ta.
“Cảnh tuyết đẹp thế này, ta muốn ngươi cùng ta đi thưởng tuyết.”
Nơi thưởng tuyết là một khu vườn thanh nhã. Ta và An Hòa ngồi dưới bàn lò sưởi uống trà ăn quả, nàng khi thì nói chuyện trời, khi thì nói chuyện gió, đi đi lại lại nói rất nhiều chuyện, nhưng dường như đều không phải trọng tâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Có việc gì thì nói thẳng đi, đừng vòng vo mãi.”
Ta không nhịn được mà hỏi.
“Ngươi thấy khu vườn này thế nào?”
An Hòa hỏi.
“Tốt lắm, cảnh sắc cực đẹp, mai vàng với tuyết cũng rất xứng, thật thư thái.”
Ta cười nói.
An Hòa thở phào một hơi:
“Ngươi thích là tốt rồi, sau này đây sẽ là vườn của ngươi.”
Nói rồi nàng lấy ra một tờ địa khế:
“Đây là quà sinh thần hoàng thượng ban cho ta, giờ ta tặng lại cho ngươi làm quà mừng tân hôn.”
Trên địa khế đã là tên của ta.
Ta có chút kinh ngạc: “Món quà này quá quý giá.”
Ta và An Hòa tuy gặp nhau hận muộn, ta coi nàng là tri kỷ, mọi toan tính mưu hoạch đều nói với nàng, cũng cảm kích ân tình nàng từng cứu ta một mạng, nhưng món quà này quả thật quá đắt.
Không công không nhận lộc, ta thật sự không thể thu.
An Hòa lại cứng rắn nhét vào tay ta:
“Coi như bù đắp cho việc ta không thể dự hôn lễ của ngươi, như vậy được không?”
“Ta… ta sắp rời kinh thành rồi. Biên cảnh bộ lạc đến xâm phạm, Khánh Quốc Công sẽ đích thân suất binh đi, ta muốn theo ông ấy cùng ra trận.”
“Ta học võ nhiều năm, nay chính là lúc dùng võ. Ta đã xin được sự đồng ý của mẫu thân rồi, bà tuy vô cùng lo lắng, nhưng vẫn nguyện ủng hộ ta, để ta đi theo ý nguyện của mình.”
“Từ trước ở kinh thành, tiểu thư nhà người ta thích thơ từ văn mặc, gảy đàn vẽ tranh, chỉ có ta lại thích múa thương vung gậy, người khác đều cười ta thô tục không quý phái, cho nên về sau ta không còn qua lại với họ nữa, chỉ đến lễ tết mới về kinh.”
“Ta vốn tưởng ở kinh thành mình sẽ không kết giao được bạn bè, không ngờ lại quen biết ngươi.”
“Chỉ có ngươi, sẽ chớp mắt nhìn ta với đầy vẻ ngưỡng mộ khi ta bơi lội, sẽ ủng hộ và tán thành ta mỗi khi ta đưa ra quyết định.”
“Ta coi ngươi là tri kỷ. Ta rất muốn tận mắt thấy ngươi thành thân, nhưng ta cũng thực sự không nỡ bỏ lỡ cơ hội lần này.”
“Vì vậy, ta muốn tặng ngươi một món quà thật quý giá, mới có thể bày tỏ lòng mình. Ở kinh thành, ta chỉ có mình ngươi là bạn.”
An Hòa nói đến mức sắp khóc.
Ta cũng gần như muốn khóc.
Ta ôm c.h.ặ.t lấy nàng:
“Được, ngươi đã thành tâm như vậy, ta còn từ chối nữa thì thật có lỗi với tấm lòng này.”
“Ngươi cứ đi đi, nhưng nhất định phải chú ý an toàn, bảo vệ tốt bản thân. An Hòa, đừng lo cho ta, bỏ lỡ một lần hôn lễ không phải chuyện lớn, quay đầu khi ta đứng ở vị trí cao hơn, ngươi lại đến dự lễ.”
“Con đường chinh chiến của ngươi là núi tuyết cao nguyên, ta tin ngươi nhất định sẽ trở thành con chim ưng tung cánh.”
Ngày tiễn An Hòa, nàng mặc giáp trụ, oai phong hiên ngang ngồi trên lưng ngựa, tay cầm trường thương, cùng chúng ta cáo biệt.
Ta nhìn theo bóng lưng nàng, trong lòng có chút cảm khái.
Có những người suốt ngày đem một cách sống khác treo trên miệng, nhưng chưa từng thực hành.
Có những người chưa bao giờ nói ra, nhưng lại dùng hành động nói cho tất cả mọi người biết rằng, cách sống của nữ t.ử có rất nhiều kiểu.
Ta nhìn Nam Vũ bên cạnh, quả nhiên vẫn rất tuấn tú.
Nghĩ đến phụ mẫu trong nhà tuy than phiền nhưng vẫn tận tâm lo liệu của hồi môn cho ta, nghĩ đến trưởng tỷ ở vương phủ vui mừng hớn hở, ta cảm thấy cách sống của mình cũng rất tốt.
Trên đời này vốn không có đường, có người đi qua thì thành đường.
Đường có ngàn vạn lối, thì cách sống của chúng ta cũng nên có ngàn vạn kiểu.
Nếu chưa từng có ai sống như vậy, thì hãy bắt đầu từ ta, bước ra một con đường mới.
Vì quyền thế, vì tôn quý, vì gia đình, vì tự do hoặc chỉ để tận mắt nhìn ngắm non sông như họa, đều tốt.
Chỉ cần còn sống, có mục tiêu, có dư vị, sống rực rỡ, sống thoải mái, vậy là đủ rồi.
- Hoàn văn -
“Nương, nương có từng thật lòng thương con chưa? Con theo các người sinh ra ở tái ngoại, nhưng nương chỉ đưa ca ca và đệ đệ về kinh thành, nói là không rảnh chăm sóc con, để con ở tái ngoại lớn lên cùng nhũ mẫu.”
“Nếu không phải lần đi săn vây ở kinh thành đó con cứu Thái t.ử, bây giờ nương có phải đã quên luôn con rồi không?”
“Nương, nương nói đi!”
Giọng nói của Thôi Khanh Khanh vẫn còn vang vọng trong đại điện.
Ta bỗng nhiên cảm thấy có chút khó chịu.
Trưởng tỷ nắm lấy tay ta, vỗ nhẹ trấn an:
“Không cần buồn. Có lẽ Thôi gia đối xử với nàng ta không tốt, không coi trọng nàng ta, nhưng ông trời sắp đặt nàng ta gặp Thái t.ử, nàng ta cứu Thái t.ử, Thái t.ử cũng cứu nàng ta. Là nàng ta không biết trân trọng ân huệ của trời.”
Ta thu lại cảm xúc.
Trưởng tỷ nói đúng, mọi lựa chọn đều là do nàng ta tự mình đưa ra, ta không nên tràn lan lòng thương hại.
Ta nhớ lại đêm đó trong rừng rậm, sự căng thẳng và sợ hãi của ta, nhớ lại lúc rơi xuống nước khi ý thức dần tan biến, liền cảm thấy Thôi Khanh Khanh cũng chẳng đáng thương nữa.
Thôi Khanh Khanh lấy tội đại bất kính, bị áp giải vào thiên lao.
Chọc trúng nỗi đau trong lòng Thái hậu, dù nàng ta không c.h.ế.t, cả đời này cũng đừng mong ra được.
Ta mượn đao g.i.ế.c người, hoàn thành báo thù.
15
Dạ yến Trùng Dương kết thúc, tất cả mọi người đều biết ta là Thái t.ử phi.
Không ít phu nhân vây quanh nương chúc mừng:
“Tống phu nhân thật có phúc, nuôi được một vị thế t.ử phu nhân, lại còn nuôi được một Thái t.ử phi.”
Nương ta gượng cười ứng phó, ánh mắt lại không ngừng liếc về phía ta và trưởng tỷ cầu cứu.
Trưởng tỷ chỉ coi như không thấy, còn lén nói với ta:
“Sau này những tình huống như thế này, nương còn phải trải qua rất nhiều lần. Không rèn luyện thì bà ấy mãi mãi khó mà trưởng thành được.”
Ừm, ta cảm thấy trưởng tỷ nói rất đúng.
Bởi vì ngay ngày hôm sau, khi nội giám trong cung đến tuyên chỉ sắc phong Thái t.ử phi, nương ta lại gượng ra nụ cười ứng phó ấy.
Bà cười suốt tròn một canh giờ, sau đó tức tối xông vào viện của ta trút giận:
“Thánh chỉ thì đọc cái là xong, danh sách ban thưởng thì đọc hai nén hương, quy củ trong cung cũng nói hai nén hương, cái này cái kia làm ta chỉ thấy đau đầu, cười đến mức mặt sắp cứng đờ rồi.”
“Vị nội giám truyền chỉ kia cũng thật lợi hại, đối diện ta mà cười suốt một canh giờ, nói không biết bao nhiêu câu chúc mừng, vậy mà chẳng thấy nửa phần chán nản.”
Nương lại bắt đầu cảm thán.
Ta cười, an ủi bà: “Đây mới chỉ là bắt đầu thôi.”
Nương lườm ta một cái rồi ngã phịch xuống giường, một lát sau lại bò dậy:
“Thánh chỉ đã tuyên rồi, không còn đường quay đầu nữa.”
“Con gả vào Đông Cung, sau này từng bước đều là đi trên lưỡi d.a.o. Lật đổ được một Thôi Khanh Khanh, sau này còn có Triệu Khanh Khanh, Lý Khanh Khanh nữa, phải làm sao đây?”
Ta nằm trên giường, thần thái ung dung:
“Binh đến thì tướng chặn, nước đến thì đất ngăn.”
“Không có mấy ‘Khanh Khanh’ đó, gả cho người thường cũng sẽ có tiểu thiếp, có ngoại thất, ai nói trước được chứ?”
“Chỉ cần Thái t.ử phi là ta, sau này hắn có thể kế thừa đại thống, hoàng hậu là ta, vậy là đủ rồi.”
Những thứ khác, không quan trọng.
Nam Vũ nếu kính trọng ta, ta tự nhiên cũng kính trọng hắn, phu thê tương kính như tân mà sống hết một đời, vậy thì tốt.
Nếu hắn không cho được ta những thứ ấy, ta cũng không so đo, chỉ cần cho ta quyền thế địa vị, tôn trọng vị trí chính thê của ta là được.
16
Trước ngày đại hôn, An Hòa quận chúa đến tìm ta.
“Cảnh tuyết đẹp thế này, ta muốn ngươi cùng ta đi thưởng tuyết.”
Nơi thưởng tuyết là một khu vườn thanh nhã. Ta và An Hòa ngồi dưới bàn lò sưởi uống trà ăn quả, nàng khi thì nói chuyện trời, khi thì nói chuyện gió, đi đi lại lại nói rất nhiều chuyện, nhưng dường như đều không phải trọng tâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Có việc gì thì nói thẳng đi, đừng vòng vo mãi.”
Ta không nhịn được mà hỏi.
“Ngươi thấy khu vườn này thế nào?”
An Hòa hỏi.
“Tốt lắm, cảnh sắc cực đẹp, mai vàng với tuyết cũng rất xứng, thật thư thái.”
Ta cười nói.
An Hòa thở phào một hơi:
“Ngươi thích là tốt rồi, sau này đây sẽ là vườn của ngươi.”
Nói rồi nàng lấy ra một tờ địa khế:
“Đây là quà sinh thần hoàng thượng ban cho ta, giờ ta tặng lại cho ngươi làm quà mừng tân hôn.”
Trên địa khế đã là tên của ta.
Ta có chút kinh ngạc: “Món quà này quá quý giá.”
Ta và An Hòa tuy gặp nhau hận muộn, ta coi nàng là tri kỷ, mọi toan tính mưu hoạch đều nói với nàng, cũng cảm kích ân tình nàng từng cứu ta một mạng, nhưng món quà này quả thật quá đắt.
Không công không nhận lộc, ta thật sự không thể thu.
An Hòa lại cứng rắn nhét vào tay ta:
“Coi như bù đắp cho việc ta không thể dự hôn lễ của ngươi, như vậy được không?”
“Ta… ta sắp rời kinh thành rồi. Biên cảnh bộ lạc đến xâm phạm, Khánh Quốc Công sẽ đích thân suất binh đi, ta muốn theo ông ấy cùng ra trận.”
“Ta học võ nhiều năm, nay chính là lúc dùng võ. Ta đã xin được sự đồng ý của mẫu thân rồi, bà tuy vô cùng lo lắng, nhưng vẫn nguyện ủng hộ ta, để ta đi theo ý nguyện của mình.”
“Từ trước ở kinh thành, tiểu thư nhà người ta thích thơ từ văn mặc, gảy đàn vẽ tranh, chỉ có ta lại thích múa thương vung gậy, người khác đều cười ta thô tục không quý phái, cho nên về sau ta không còn qua lại với họ nữa, chỉ đến lễ tết mới về kinh.”
“Ta vốn tưởng ở kinh thành mình sẽ không kết giao được bạn bè, không ngờ lại quen biết ngươi.”
“Chỉ có ngươi, sẽ chớp mắt nhìn ta với đầy vẻ ngưỡng mộ khi ta bơi lội, sẽ ủng hộ và tán thành ta mỗi khi ta đưa ra quyết định.”
“Ta coi ngươi là tri kỷ. Ta rất muốn tận mắt thấy ngươi thành thân, nhưng ta cũng thực sự không nỡ bỏ lỡ cơ hội lần này.”
“Vì vậy, ta muốn tặng ngươi một món quà thật quý giá, mới có thể bày tỏ lòng mình. Ở kinh thành, ta chỉ có mình ngươi là bạn.”
An Hòa nói đến mức sắp khóc.
Ta cũng gần như muốn khóc.
Ta ôm c.h.ặ.t lấy nàng:
“Được, ngươi đã thành tâm như vậy, ta còn từ chối nữa thì thật có lỗi với tấm lòng này.”
“Ngươi cứ đi đi, nhưng nhất định phải chú ý an toàn, bảo vệ tốt bản thân. An Hòa, đừng lo cho ta, bỏ lỡ một lần hôn lễ không phải chuyện lớn, quay đầu khi ta đứng ở vị trí cao hơn, ngươi lại đến dự lễ.”
“Con đường chinh chiến của ngươi là núi tuyết cao nguyên, ta tin ngươi nhất định sẽ trở thành con chim ưng tung cánh.”
Ngày tiễn An Hòa, nàng mặc giáp trụ, oai phong hiên ngang ngồi trên lưng ngựa, tay cầm trường thương, cùng chúng ta cáo biệt.
Ta nhìn theo bóng lưng nàng, trong lòng có chút cảm khái.
Có những người suốt ngày đem một cách sống khác treo trên miệng, nhưng chưa từng thực hành.
Có những người chưa bao giờ nói ra, nhưng lại dùng hành động nói cho tất cả mọi người biết rằng, cách sống của nữ t.ử có rất nhiều kiểu.
Ta nhìn Nam Vũ bên cạnh, quả nhiên vẫn rất tuấn tú.
Nghĩ đến phụ mẫu trong nhà tuy than phiền nhưng vẫn tận tâm lo liệu của hồi môn cho ta, nghĩ đến trưởng tỷ ở vương phủ vui mừng hớn hở, ta cảm thấy cách sống của mình cũng rất tốt.
Trên đời này vốn không có đường, có người đi qua thì thành đường.
Đường có ngàn vạn lối, thì cách sống của chúng ta cũng nên có ngàn vạn kiểu.
Nếu chưa từng có ai sống như vậy, thì hãy bắt đầu từ ta, bước ra một con đường mới.
Vì quyền thế, vì tôn quý, vì gia đình, vì tự do hoặc chỉ để tận mắt nhìn ngắm non sông như họa, đều tốt.
Chỉ cần còn sống, có mục tiêu, có dư vị, sống rực rỡ, sống thoải mái, vậy là đủ rồi.
- Hoàn văn -
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









