1

Ngày thái t.ử cãi nhau với Thôi Khanh Khanh, động tĩnh rất lớn.

Ta đang cùng trưởng tỷ ăn cơm ở Thúy Ngọc lâu, ta gặm đùi gà đến miệng đầy mỡ, trưởng tỷ nhìn ta với ánh mắt chán ghét thấy rõ.

“Muội thật làm ta lo c.h.ế.t mất, bộ dạng này của muội thì công t.ử nhà nào có thể đem lòng yêu thích đây?”

Nói xong nàng lại thở dài: 

“Theo ta thấy, muội cứ giả vờ đoan trang chút đi, đừng cầu cái gì mà hai bên tình đầu ý hợp. Dung mạo, gia thế, tiền đồ, chỉ cần đều hạng nhất hạng nhì, thế mới là quan trọng.”

Ta nghe trưởng tỷ lải nhải, nhưng tâm trí lại bị tiếng cãi vã ngoài cửa sổ thu hút. 

Dứt khoát đặt đùi gà xuống, chuyên tâm xem kịch.

Thôi Khanh Khanh cưỡi trên lưng ngựa, dáng vẻ anh khí hiên ngang. 

Nàng ta sinh ra trong phủ Ninh Viễn hầu, gia tộc nhiều đời tập võ, nghe nói thuở nhỏ thường sống ở tái ngoại. 

Sau khi về kinh, nàng ta luôn chê chốn kinh thành ngột ngạt, một lòng hướng tới thảo nguyên vô tận, núi non trùng điệp, cách một hai năm lại phải ra tái ngoại một chuyến để hoài niệm.

Lúc này nàng ta đang định đi tái ngoại.

Nhưng bị thái t.ử chặn lại.

Nàng và thái t.ử cũng coi như thanh mai trúc mã, đôi bên tâm đầu ý hợp, người trong kinh đều ngầm cho rằng nàng ta sẽ là thái t.ử phi tương lai.

Vì thế dù nàng ta có ngang ngược chút, mọi người cũng nể mặt thái t.ử mà nhường nàng ta vài phần.

Không ngờ nàng ta đã ngang ngược đến mức làm thái t.ử mất mặt trước đám đông.

Thôi Khanh Khanh bực bội hất tay thái t.ử đang túm lấy gấu váy nàng ta:

“Nếu chàng thật sự có ta trong lòng, thì nên nghĩ cho ta. Chỉ khi rong ruổi theo gió, ta mới cảm thấy vui vẻ.”

Sắc mặt thái t.ử hơi đổi, nhưng vẫn nhẫn nại giải thích:

“Ta đã đến tuổi bàn chuyện hôn sự. Lần này nàng nhất quyết đi, chỉ sợ khi trở về, ta đã bất đắc dĩ phải cưới người khác.”

“Nàng vì tự do mà không cần ta nữa sao? Chỉ lần này thôi, vì ta mà ở lại kinh thành được không? Đợi nàng gả vào Đông Cung rồi, ta sẽ đưa nàng đi phi ngựa.”

“Không được.” 

Thôi Khanh Khanh hừ lạnh một tiếng: 

“Lúc nào cũng chiêu này, chẳng có nửa phần mới mẻ.”

Nói rồi nàng ta lại ngẩng cằm, cười đầy đắc ý:

“Nam Vũ, ta biết chàng không rời được ta. Ta đi rồi, chàng cũng sẽ ngoan ngoãn chờ ta thôi.”

Sắc mặt thái t.ử càng lúc càng khó coi.

Hai mắt hắn đỏ lên, dường như có nước mắt nhưng bị kìm nén lại. 

Hắn không nhìn Thôi Khanh Khanh nữa, mà xoay người nhìn quanh bốn phía, khi ngẩng đầu thì chạm ánh mắt với ta đang nằm sấp ở lầu hai xem kịch.

Thế là hắn giơ tay lên, những ngón tay khớp xương rõ ràng chỉ thẳng vào ta:

“Vậy hôm nay, cô liền cầu cưới nàng ấy.”

Cả con phố yên lặng đến mức nghe được tiếng kim rơi.

Chỉ có tiếng ngựa của Thôi tiểu thư thỉnh thoảng phì hơi.

Ta xoay người, lấy khăn tay lau sạch tay, xuống lầu xin giấy b.út đặt trên khay, cung kính dâng lên trước mặt thái t.ử:

“Vậy xin thái t.ử viết hôn thư nạp thê đi.”

“Thần nữ tên là Tống Vi Vân, núi non phết mây nhạt. Ngưỡng mộ thái t.ử đã lâu.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thôi Khanh Khanh khinh miệt nhìn ta, trong mắt đầy vẻ xem thường.

Nàng ta dường như chắc chắn thái t.ử sẽ không viết.

Nhưng thái t.ử nhận lấy giấy b.út, viết liền một mạch, một phong hôn thư nạp thê lực thấu giấy mực hiện ra trước mắt.

Ta nhận lấy hôn thư, cung kính hành lễ:

“Vậy thần nữ không quấy rầy hai vị tiễn biệt nữa.”

“Đợi đã.” 

Thái t.ử gọi ta lại.

Ta có chút căng thẳng, hối hận nhanh đến thế sao? “Ấn riêng của cô vẫn chưa đóng.” 

Giọng thái t.ử lạnh lùng.

Vẻ đắc ý vừa rồi của Thôi Khanh Khanh hoàn toàn sụp đổ.

Nàng ta không dám tin nhìn thái t.ử:

“Nam Vũ, chàng thật sự làm đến mức này sao?”

Ta không còn tâm trí nghe hai người tranh cãi, cầm hôn thư xoay người trở về Thúy Ngọc lâu.

Trưởng tỷ kích động đến mức không ngừng vò khăn tay.

“Dung mạo, gia thế, tiền đồ có phải đều hạng nhất hạng nhì không?” 

Ta hỏi trưởng tỷ.

Trưởng tỷ liên tục gật đầu: “Tốt.”

Nhưng nàng vẫn lo lắng:

“Chỉ là thái t.ử si mê Thôi Khanh Khanh, mà Thôi Khanh Khanh kia nhìn cũng là thích thái t.ử, chỉ đang giả vờ bắt chẹt thôi. Chỉ sợ nàng ta dỗ dành thái t.ử đôi câu, thái t.ử liền hối hận. Đến lúc đó, kẻ khó xử chỉ có muội.”

Ta lại chẳng sợ:

“Vậy thì trước khi hắn hối hận, đóng đinh chuyện này cho thật chắc.”

Trong mắt trưởng tỷ lộ vẻ tán thưởng:

“Có tiền đồ!”

Ta cười nói: “Là tỷ dạy tốt.”

2

Ta và trưởng tỷ hơn kém nhau tám tuổi.

Từ khi ta còn nhớ được sự việc, mỗi ngày nàng đều rất bận: bận học cầm kỳ thư họa, bận học lễ nghi quy củ, bận tham dự khắp các yến tiệc trong kinh thành, bận tạo dựng danh tiếng tốt cho bản thân.

Mà tất cả những điều ấy, đều chỉ vì gả được cho một nam nhân tốt.

“Đường tỷ của chúng ta, dung mạo đẹp hơn Tây Thi, tài hoa sánh với Tạ Đạo Uẩn. Năm đó thế t.ử phủ thân vương đích thân đến cầu hôn, nàng ta lại từ chối, nói là sớm đã đem lòng yêu công t.ử phủ Thị lang, khóc lóc đòi gả qua đó.”

“Vậy mà mới hai năm, hôm nay đ.á.n.h nhau với tiểu thiếp, ngày mai lại ghen tuông với nha hoàn, trói c.h.ặ.t một nam nhân trong nhà mà vẫn không giữ nổi.”

“Nhìn qua cứ như già thêm mười tuổi, nào còn dáng vẻ tươi sáng động lòng người thuở trước nữa.”

“Cho nên đó, Vi Vân, muội phải nhớ kỹ, khi bàn chuyện hôn nhân, tình ý là điều kiện đứng cuối cùng.”

Vì thế trưởng tỷ dựa vào thanh danh tốt đẹp, thuận lợi gả vào phủ thân vương, trở thành thế t.ử phu nhân, sống cuộc đời vốn dĩ nên thuộc về đường tỷ.

Nàng gả vào phủ thân vương, cả nhà ta cũng theo đó mà một người đắc đạo gà ch.ó cũng lên trời: phụ thân liên tiếp được thăng hai cấp quan chức, mẫu thân được phong tam phẩm thục nhân, còn ta thì bắt đầu xuất hiện trong các yến tiệc lớn nhỏ của kinh thành.

Nay trưởng tỷ đã sinh được một trai một gái trong phủ thân vương, tình cảm với thế t.ử ngày càng sâu đậm, chung sống với công công bà bà tựa như nữ nhi ruột, dung mạo lại chẳng khác gì khi mới xuất giá.

Nàng đem tất cả những điều ấy quy về một câu, quyền thế nuôi người, tiền tài làm say lòng người.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện