1.
“Nương nương, thật ra nô tài không phải là thái giám thật.”
Khương Kì quỳ bên cạnh, đôi bàn tay trắng nõn thon dài, từng ngón từng ngón nâng niu chân của ta, khuôn mặt thanh tú có đôi chút lạnh lùng như trận tuyết đầu mùa giữa khe núi, bỗng chốc ửng đỏ.
Khi nhắc tới hai từ “thái giám”, hắn ta nhấn mạnh một chút, nghe càng giống với một lời mời gọi hơn.
Ta nhìn qua hắn một lượt đầy chán nản, rồi bật cười.
“Ai gia đến cả khả năng nhìn người cũng mất rồi sao?” Ta nâng chiếc cằm thanh tú của hắn lên, “Nhiếp chính vương cả gan phái một tên thái giám đến hầu hạ ai gia, ai gia sẽ biến hắn trở thành thái giám.”
Đôi mắt đan phượng của Khương Kì ánh lên một tia hằn học, sau đó ngay lập tức lộ ra nụ cười chiều như biết chiều lòng người, “Quả nhiên không có việc gì qua được mắt thái hậu nương nương.”
Ngón tay ta trượt xuống phía dưới, gảy gảy cổ áo hắn, “Ai gia…đẹp không?”
Khương Kì chớp mắt, do dự một hồi.
Ta giơ cao tay, cho hắn một cái t át thật mạnh vào má phải, một tia m áu từ khoé miệng chảy ra, càng làm tôn lên gương mặt trắng trẻo thanh tú của hắn, ta nhìn còn thấy thương xót.
“Ngươi đi tắm đi, tắm sạch sẽ một chút.”
Khương Kì quỳ rạp xuống, thu lại ánh mắt, hàng mi cong v.út mỏng manh như cánh bướm khẽ rung rung.
“Nô tài tuân chỉ.”
2.
Ta tên Sở Kiềm, cũng chính là thái hậu đương triều.
Cũng không biết mệnh của ta tốt hay là xấu.
Gả cho tiên hoàng được 3 ngày, chưa kịp thị tẩm thì tiên hoàng đã băng hà.
Còn ta, vì nhà mẹ thế lực lớn nên đã phò trợ tam hoàng t.ử hay ốm yếu bệnh tật thượng vị, trở thành vị thái hậu trẻ tuổi nhất trong lịch sử. Thậm chí còn ít hơn hoàng thượng hai tuổi.
Đêm dài tịch mịch, may có nhiếp chính vương đêm đêm cận kề hậu hạ.
Có thể cùng hắn kết giao mối tình duyên ngắn ngủi kì lạ này, đều là vì hắn muốn mưu quyền đoạt vị, cố ý đến chỗ ta để tìm kiếm sự giúp đỡ.
Ta từ nhỏ đã ngưỡng mộ hắn, trước khi gả cho tiên hoàng, ta đã từng đến cầu xin hắn cưới ta, nhưng hắn đã cự tuyệt.
Bây giờ hắn lại mang đến tặng ta tên Khương Kì ưu tú như vậy.
Không cự tuyệt, không chủ động, không chịu trách nhiệm, chính là thái độ của ta đối với bọn họ.
3.
Khương Kì tắm rửa đúng một canh giờ mới đến tìm ta.
Mái tóc đen hơi rối, còn vương lại hơi nước. Ngũ quan tuấn nhã nhu mỹ, cặp lông mày vài mê hoặc, vài giọt nước còn đọng lại trên xương quai xanh, khoác hờ chiếc áo choàng trắng, phần n.g.ự.c rắn chắc lúc ẩn lúc hiện.
Ta vẫy tay nhẹ nhàng gọi hắn.
Hắn ta cúi đầu mỉm cười, quỳ gối xuống ở phía cuối giường, hai tay đặt lên đùi, trông ngoan ngoãn như một chú cừu non. Giá mà hắn có thể thu lại vài tia ớn lạnh trong ánh mắt thì sẽ tốt hơn.
Ta như thế mà lại biết nhìn sắc mặt đoán ý người khác, công lao phải thuộc về những người thân trọng nam khinh nữ trong đại gia tự ta.
Ta nâng cằm của Khương Kì lên.
Cơ thể hắn ta không khống chế được mà run lên, nước mắt đã lưng tròng, nhưng lại vội vàng kìm lại để không tuôn ra, nụ cười trên khoé môi hắn trở lên cứng ngắc, thật sự làm ta thương xót.
Ta hôn lên đôi mắt hắn, “Lẽ nào bị vị ca ca kia của ai gia…”
Trước khi Khương Kì vào cung, hắn đã từng được ca ca của ta nuôi nấng ở tư trạch một thời gian, về sau đã trốn ra ngoài trong bộ dạng áo quần rách rưới, tình cờ lại được nhiếp chính vương cưu mang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nước mắt từ khoé mắt chảy xuống, ánh mắt tràn ngập sát khí, hắn nhìn ta chằm chằm, môi dưới c.ắ.n đến nỗi xuất hiện những vệt m áu lốm đốm.
Những lời định nói bị chặn lại ở đầu lưỡi, ta ngoắc vạt áo hắn, ánh mắt lưu luyến trên thân thể hắn ra, “Đi theo ai gia, sẽ không ai dám bắt nạt ngươi nữa rồi.”
Hắn quay mặt đi, ánh mắt thâm sâu đổ dồn vào núi cao rừng sâu được vẽ trên tấm bình phong.
Ta bóp c.h.ặ.t cằm hắn, buộc hắn phải mặt đối mặt với ta, “Nhiệt tình một chút, nhìn chủ t.ử nhà ngươi đi, hai ngày nay không phải ngươi luôn cận thân hầu hạ sao, lẽ nào lại không học hỏi đàng hoàng?”
“Có nhìn qua rồi, vương gia phong thái thanh nhã, nô tài…”
Ta cúi xuống hôn lên môi hắn, miệng còn lẩm bẩm: “Mỗi người một vẻ, ai gia đều thích.”
Hắn vòng tay qua cổ ta, bắt đầu trả lời: “Nô tài kém cỏi rồi.”
4.
Quả nhiên trẻ tuổi thật tốt.
Ta đem những chuyện đó ung dung thong thả mà kể cho nhiếp chính vương Cố Thời nghe.
Hắn cũng không tỏ vẻ gì là khó chịu, đôi mắt đào hoa tựa như mặt hồ lạnh lẽo được che phủ bởi lớp sương mỏng, “Thái hậu vừa ý là được rồi.”
Ta nhấc mũi chân chạm vào n.g.ự.c hắn hờn dỗi nói: “Đừng gọi ta là thái hậu, nghe rất già.”
Hắn ta nắm lấy chân ta, làm ta rất vui vẻ.
“Vậy gọi là gì ạ?”
“Ưm…”, ta cười híp mắt nói: “Sở Sở trong sở sở khả liên.”
Hắn ta c.ắ.n môi, khẽ cười, “Sở Sở trong sở sở khả nhân, tiểu Sở Sở.”
Từng câu từng chữ Sở Sở mà hắn nói ra như gọi ta trở về quá khứ.
Ta nước mắt lưng tròng, có cảm giác như mình đã hoàn thành được mộng ước thời niên thiếu.
Hắn trước giờ luôn luôn nhanh trí, ngon ngọt nói: “Sở Sở, ta muốn lấy Sở Trầm.”
Sở Trầm là muội muội của ta, là một người mù.
Là do ta làm.
Hận thù của nàng ấy với ta, nói ra thì dài dòng.
Từ nhỏ, ta và nàng ta đều là những đứa trẻ không được người trong gia đình yêu thích, chỉ có ca ca ta là báu vật trong lòng người nhà.
Đều là nhờ hai chúng ta coi nhau như hình với bóng không thể tách rời, không ai nói với ai, cùng nhau chống chọi lại sự thờ ơ ghẻ lạnh của người thân.
Nhưng có một ngày, ca ca uống say, lại nhìn nhầm ta thành một a hoàn, liền bị ca ca đè xuống dưới thân. Ta gào thét kêu cứu trong tuyệt vọng, nhưng nàng ta lại nhắm mắt làm ngơ, thậm chí còn vì để lấy lòng ca ca mà nhẫn tâm đóng cửa phòng lại.
Ta đ ánh vỡ đầu ca ca, mới có thể ngăn không cho huynh ấy thực hiện điều xấu.
Sau việc đó, ca ca đã trả đũa ta, cả dòng tộc phụ thân cũng tụ hợp lại chỉ trách ta, ta cầu xin nàng ta đến làm chứng cho ta, nhưng nàng ta đã không giúp, lại còn tiếp tay cho ca ca.
Nếu không phải nàng ta bị mù, thì người được gả cho tiên đế và trở thành thái hậu chính là nàng ta rồi.
Thật là cảm tạ ta đã đủ hận thù, mới có thể có một ngày khiến bản thân trở thành một quân cờ của gia tộc, chứ không phải kẻ bị bỏ rơi.
Ta ngân ngấn nước mắt cười nhạt, nhìn thẳng vào mắt Cố Thời nói: “Một kẻ mù, sao có thể xứng với ngài.”
“Nếu như ngài đã muốn nạp thê, vậy chi bằng…quận chúa Tô Hà đi.”
“Nương nương, thật ra nô tài không phải là thái giám thật.”
Khương Kì quỳ bên cạnh, đôi bàn tay trắng nõn thon dài, từng ngón từng ngón nâng niu chân của ta, khuôn mặt thanh tú có đôi chút lạnh lùng như trận tuyết đầu mùa giữa khe núi, bỗng chốc ửng đỏ.
Khi nhắc tới hai từ “thái giám”, hắn ta nhấn mạnh một chút, nghe càng giống với một lời mời gọi hơn.
Ta nhìn qua hắn một lượt đầy chán nản, rồi bật cười.
“Ai gia đến cả khả năng nhìn người cũng mất rồi sao?” Ta nâng chiếc cằm thanh tú của hắn lên, “Nhiếp chính vương cả gan phái một tên thái giám đến hầu hạ ai gia, ai gia sẽ biến hắn trở thành thái giám.”
Đôi mắt đan phượng của Khương Kì ánh lên một tia hằn học, sau đó ngay lập tức lộ ra nụ cười chiều như biết chiều lòng người, “Quả nhiên không có việc gì qua được mắt thái hậu nương nương.”
Ngón tay ta trượt xuống phía dưới, gảy gảy cổ áo hắn, “Ai gia…đẹp không?”
Khương Kì chớp mắt, do dự một hồi.
Ta giơ cao tay, cho hắn một cái t át thật mạnh vào má phải, một tia m áu từ khoé miệng chảy ra, càng làm tôn lên gương mặt trắng trẻo thanh tú của hắn, ta nhìn còn thấy thương xót.
“Ngươi đi tắm đi, tắm sạch sẽ một chút.”
Khương Kì quỳ rạp xuống, thu lại ánh mắt, hàng mi cong v.út mỏng manh như cánh bướm khẽ rung rung.
“Nô tài tuân chỉ.”
2.
Ta tên Sở Kiềm, cũng chính là thái hậu đương triều.
Cũng không biết mệnh của ta tốt hay là xấu.
Gả cho tiên hoàng được 3 ngày, chưa kịp thị tẩm thì tiên hoàng đã băng hà.
Còn ta, vì nhà mẹ thế lực lớn nên đã phò trợ tam hoàng t.ử hay ốm yếu bệnh tật thượng vị, trở thành vị thái hậu trẻ tuổi nhất trong lịch sử. Thậm chí còn ít hơn hoàng thượng hai tuổi.
Đêm dài tịch mịch, may có nhiếp chính vương đêm đêm cận kề hậu hạ.
Có thể cùng hắn kết giao mối tình duyên ngắn ngủi kì lạ này, đều là vì hắn muốn mưu quyền đoạt vị, cố ý đến chỗ ta để tìm kiếm sự giúp đỡ.
Ta từ nhỏ đã ngưỡng mộ hắn, trước khi gả cho tiên hoàng, ta đã từng đến cầu xin hắn cưới ta, nhưng hắn đã cự tuyệt.
Bây giờ hắn lại mang đến tặng ta tên Khương Kì ưu tú như vậy.
Không cự tuyệt, không chủ động, không chịu trách nhiệm, chính là thái độ của ta đối với bọn họ.
3.
Khương Kì tắm rửa đúng một canh giờ mới đến tìm ta.
Mái tóc đen hơi rối, còn vương lại hơi nước. Ngũ quan tuấn nhã nhu mỹ, cặp lông mày vài mê hoặc, vài giọt nước còn đọng lại trên xương quai xanh, khoác hờ chiếc áo choàng trắng, phần n.g.ự.c rắn chắc lúc ẩn lúc hiện.
Ta vẫy tay nhẹ nhàng gọi hắn.
Hắn ta cúi đầu mỉm cười, quỳ gối xuống ở phía cuối giường, hai tay đặt lên đùi, trông ngoan ngoãn như một chú cừu non. Giá mà hắn có thể thu lại vài tia ớn lạnh trong ánh mắt thì sẽ tốt hơn.
Ta như thế mà lại biết nhìn sắc mặt đoán ý người khác, công lao phải thuộc về những người thân trọng nam khinh nữ trong đại gia tự ta.
Ta nâng cằm của Khương Kì lên.
Cơ thể hắn ta không khống chế được mà run lên, nước mắt đã lưng tròng, nhưng lại vội vàng kìm lại để không tuôn ra, nụ cười trên khoé môi hắn trở lên cứng ngắc, thật sự làm ta thương xót.
Ta hôn lên đôi mắt hắn, “Lẽ nào bị vị ca ca kia của ai gia…”
Trước khi Khương Kì vào cung, hắn đã từng được ca ca của ta nuôi nấng ở tư trạch một thời gian, về sau đã trốn ra ngoài trong bộ dạng áo quần rách rưới, tình cờ lại được nhiếp chính vương cưu mang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nước mắt từ khoé mắt chảy xuống, ánh mắt tràn ngập sát khí, hắn nhìn ta chằm chằm, môi dưới c.ắ.n đến nỗi xuất hiện những vệt m áu lốm đốm.
Những lời định nói bị chặn lại ở đầu lưỡi, ta ngoắc vạt áo hắn, ánh mắt lưu luyến trên thân thể hắn ra, “Đi theo ai gia, sẽ không ai dám bắt nạt ngươi nữa rồi.”
Hắn quay mặt đi, ánh mắt thâm sâu đổ dồn vào núi cao rừng sâu được vẽ trên tấm bình phong.
Ta bóp c.h.ặ.t cằm hắn, buộc hắn phải mặt đối mặt với ta, “Nhiệt tình một chút, nhìn chủ t.ử nhà ngươi đi, hai ngày nay không phải ngươi luôn cận thân hầu hạ sao, lẽ nào lại không học hỏi đàng hoàng?”
“Có nhìn qua rồi, vương gia phong thái thanh nhã, nô tài…”
Ta cúi xuống hôn lên môi hắn, miệng còn lẩm bẩm: “Mỗi người một vẻ, ai gia đều thích.”
Hắn vòng tay qua cổ ta, bắt đầu trả lời: “Nô tài kém cỏi rồi.”
4.
Quả nhiên trẻ tuổi thật tốt.
Ta đem những chuyện đó ung dung thong thả mà kể cho nhiếp chính vương Cố Thời nghe.
Hắn cũng không tỏ vẻ gì là khó chịu, đôi mắt đào hoa tựa như mặt hồ lạnh lẽo được che phủ bởi lớp sương mỏng, “Thái hậu vừa ý là được rồi.”
Ta nhấc mũi chân chạm vào n.g.ự.c hắn hờn dỗi nói: “Đừng gọi ta là thái hậu, nghe rất già.”
Hắn ta nắm lấy chân ta, làm ta rất vui vẻ.
“Vậy gọi là gì ạ?”
“Ưm…”, ta cười híp mắt nói: “Sở Sở trong sở sở khả liên.”
Hắn ta c.ắ.n môi, khẽ cười, “Sở Sở trong sở sở khả nhân, tiểu Sở Sở.”
Từng câu từng chữ Sở Sở mà hắn nói ra như gọi ta trở về quá khứ.
Ta nước mắt lưng tròng, có cảm giác như mình đã hoàn thành được mộng ước thời niên thiếu.
Hắn trước giờ luôn luôn nhanh trí, ngon ngọt nói: “Sở Sở, ta muốn lấy Sở Trầm.”
Sở Trầm là muội muội của ta, là một người mù.
Là do ta làm.
Hận thù của nàng ấy với ta, nói ra thì dài dòng.
Từ nhỏ, ta và nàng ta đều là những đứa trẻ không được người trong gia đình yêu thích, chỉ có ca ca ta là báu vật trong lòng người nhà.
Đều là nhờ hai chúng ta coi nhau như hình với bóng không thể tách rời, không ai nói với ai, cùng nhau chống chọi lại sự thờ ơ ghẻ lạnh của người thân.
Nhưng có một ngày, ca ca uống say, lại nhìn nhầm ta thành một a hoàn, liền bị ca ca đè xuống dưới thân. Ta gào thét kêu cứu trong tuyệt vọng, nhưng nàng ta lại nhắm mắt làm ngơ, thậm chí còn vì để lấy lòng ca ca mà nhẫn tâm đóng cửa phòng lại.
Ta đ ánh vỡ đầu ca ca, mới có thể ngăn không cho huynh ấy thực hiện điều xấu.
Sau việc đó, ca ca đã trả đũa ta, cả dòng tộc phụ thân cũng tụ hợp lại chỉ trách ta, ta cầu xin nàng ta đến làm chứng cho ta, nhưng nàng ta đã không giúp, lại còn tiếp tay cho ca ca.
Nếu không phải nàng ta bị mù, thì người được gả cho tiên đế và trở thành thái hậu chính là nàng ta rồi.
Thật là cảm tạ ta đã đủ hận thù, mới có thể có một ngày khiến bản thân trở thành một quân cờ của gia tộc, chứ không phải kẻ bị bỏ rơi.
Ta ngân ngấn nước mắt cười nhạt, nhìn thẳng vào mắt Cố Thời nói: “Một kẻ mù, sao có thể xứng với ngài.”
“Nếu như ngài đã muốn nạp thê, vậy chi bằng…quận chúa Tô Hà đi.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









