Ngoại môn có quy định, đệ tử khiêu chiến bảng xếp hạng phải xin phép Tống vụ đường, sau đó Tống vụ đường sẽ sắp xếp thời gian, đồng thời phái ra chấp sự làm trọng tài, kết quả tỉ thí mới được tính. www..co М Đặc biệt là khiêu chiến hậu bổ nội môn đệ tử trong hai mươi vị trí đầu, nếu khiêu chiến thành công, liền có thể thay thế địa vị và xếp hạng của bọn họ. Mục tiêu của Diệp Lưu Vân chính là trở thành nội môn đệ tử, cho nên việc khiêu chiến những hậu bổ nội môn đệ tử này là chuyện sớm muộn. Hắn xem như tự tạo cho mình một chút áp lực, nên đã khiêu chiến trước. Sau khi đến Tống vụ đường, chấp sự vừa nghe hắn muốn khiêu chiến hậu bổ nội môn đệ tử thì cũng không nhịn được mà giật mình, còn xác nhận lại với hắn: "Ngươi chắc chắn muốn khiêu chiến hậu bổ nội môn đệ tử, Hoàng Văn Hiên xếp hạng thứ mười chín sao?" "Đúng vậy!" Diệp Lưu Vân kiên định đáp. Chấp sự cũng tò mò đánh giá hắn một chút, sau đó ghi chép lại, sắp xếp trận chiến của hắn và Hoàng Văn Hiên vào năm ngày sau. Sau đó, tin tức Diệp Lưu Vân khiêu chiến Hoàng Văn Hiên không cánh mà bay, truyền khắp toàn bộ ngoại môn. Nhưng lại không có ai xem trọng Diệp Lưu Vân, đều cho rằng hắn là tự mình tìm đường chết! Tống Nghị và Lý Mộng Tịch cũng đều khuyên hắn hủy bỏ khiêu chiến, nhưng Diệp Lưu Vân lại hoàn toàn không hề lay động. "Mục tiêu của ta, chính là muốn trở thành nội môn đệ tử. Nếu ngay cả một hậu bổ nội môn đệ tử cũng không dám khiêu chiến, sau này làm sao đối kháng với Thánh giả Huyền Thiên! Sư huynh, sư tỷ yên tâm, chỉ là một đệ tử ngoại môn xếp hạng thứ mười chín, vẫn không làm khó được ta! Đúng lúc cũng nhân cơ hội này, để cho những đệ tử ngoại môn kia tất cả xem một chút, cái giá phải trả khi chọc tới chúng ta." Tống Nghị và Lý Mộng Tịch nghe vậy, thì nhìn nhau không nói nên lời. Diệp Lưu Vân này, dường như hoàn toàn không để ngoại môn vào mắt! Xem ra, hắn không dẫm ngoại môn dưới chân thì sẽ không bỏ qua! Những đệ tử mới nhập môn khác thì lại tất cả đều chờ xem trò cười của Diệp Lưu Vân. Đặc biệt là Long Việt, sau khi hắn đột phá đến Chân Nguyên cửu trọng, vốn đã nhìn chằm chằm vào vị trí hậu bổ nội môn đệ tử. Bây giờ nghe tin Diệp Lưu Vân muốn khiêu chiến Hoàng Văn Hiên, không khỏi lộ ra vẻ mặt khinh miệt. "Tiểu tử này thật là không biết lượng sức. Thật sự cho rằng đánh bại Hồ Đại Hải, liền dám đi khiêu khích Hoàng Văn Hiên sao? Cũng tốt, để hắn đi dò xét thực lực của hậu bổ đệ tử, như vậy lúc ta khiêu chiến, sẽ càng chắc chắn hơn!" Mà Tề Thiên Duyệt sau khi nghe tin này, cũng chỉ là cười nhạt một tiếng, không để ở trong lòng. Nàng căn bản không cảm thấy Diệp Lưu Vân sẽ có hi vọng chiến thắng. Nam Hân Nhi nghe xong, có chút vui sướng khi người gặp họa, lại có chút thương tiếc. "Đáng tiếc không có cơ hội tự tay trừng trị ngươi rồi!" Lúc này Diệp Lưu Vân hoàn toàn không quan tâm đến những lời bàn tán bên ngoài, mà là đang chuyên tâm bận rộn với việc tu luyện của mình. Cảnh giới của hắn, huyết mạch và thần hồn đều cần tăng lên, các loại công pháp cũng cần không ngừng thôi diễn, mài giũa. Hắn hận không thể bẻ thời gian ra làm hai nửa để dùng, nào có thời gian để ý đến cách nhìn của người khác. Hơn nữa, đối với việc khiêu chiến hậu bổ nội môn đệ tử, trong lòng hắn vẫn vô cùng mong đợi. Thắng trận này, hắn sẽ tiến gần nội môn hơn một bước. Hắn có lòng tin bản thân sẽ không thất bại. Chỉ riêng việc dựa vào Bất Diệt Bá Thể, hắn sẽ không thua. Điều hắn đang nghiên cứu bây giờ là làm sao để chiến thắng. Đồng thời hắn còn muốn lập uy ở ngoại môn. Để cho tất cả đệ tử ngoại môn sau này đều không dám dễ dàng đến trêu chọc hắn, không dám ức hiếp sư huynh và sư tỷ của hắn. Diệp Lưu Vân tu luyện suốt một đêm, đặc biệt là việc tu luyện chân nguyên tốn nhiều thời gian nhất. Tuy rằng hắn cũng đã phục dụng một viên Ngưng Nguyên Đan, nhưng việc tu luyện chân nguyên không thể vội vàng, cũng không phải là thứ có thể tăng lên trong thoáng cái. Nhưng cảnh giới Chân Nguyên ngũ trọng của hắn lại đã vững chắc hơn rất nhiều. Sáng sớm, có một chấp sự đến tìm hắn, dẫn hắn đến Tống vụ đường. Diệp Lưu Vân tuy trong lòng cũng là nghi hoặc, nhưng hắn vẫn đi theo chấp sự. Những đệ tử khác cũng đều không hiểu ra sao cả. Sao lại có chấp sự đến dẫn Diệp Lưu Vân đi? Tên này không phải lại gây ra chuyện gì rồi chứ? Từ khi vào ngoại môn, Diệp Lưu Vân đầu tiên là đánh Hồ Đại Hải, sau đó lại khiêu chiến Hoàng Văn Hiên, đã trở thành "cái gai trong mắt" ở đây! Tống Nghị và Lý Mộng Tịch, đều là vẻ mặt căng thẳng, rõ ràng là lo lắng cho an nguy của hắn. Bọn họ bây giờ ở trong học viện đều cẩn thận từng li từng tí, chỉ sợ không cẩn thận chọc tới đám người Khổng Uy kia. Trước cửa Tống vụ đường, Nhạc chấp sự đang chờ hắn. Nhìn thấy Diệp Lưu Vân đến, cũng là mặt mang vẻ hiền hòa. "Diệp Lưu Vân, hai vị Đường chủ đang ở bên trong chờ ngươi, theo ta đi!" Nói rồi, ông ta liền dẫn Diệp Lưu Vân đi đến một Thiên Điện. Đường chủ? Còn là hai vị? Diệp Lưu Vân trong lòng kinh ngạc. Đây chính là nhân vật Thánh giả, lại muốn triệu kiến ta? Đây là tình huống gì? Hắn thấp thỏm đi theo Nhạc chấp sự vào Thiên Điện. Trong điện có hai luồng khí tức cường hãn vô cùng, hắn ở ngoài điện đều cảm nhận được. Trong điện có hai người đang ngồi, hắn đều không quen biết. Diệp Lưu Vân không dám thất lễ, vội vàng tiến lên hành lễ với hai vị Đường chủ. "Đệ tử Diệp Lưu Vân, ra mắt hai vị Đường chủ." Những người này ở trong học viện đều là đại nhân vật, lại có thể một mình tìm hắn, một ngoại môn đệ tử nhỏ bé, cũng đủ hiếm thấy rồi. Nhìn thấy Diệp Lưu Vân đi vào, hai người đều là ánh mắt sáng lên, trong ánh mắt tràn ngập sự mong đợi. "Ha ha, hắn chính là Diệp Lưu Vân sao?" Đường chủ của Tống vụ đường quan sát Diệp Lưu Vân một phen, cũng tràn ngập hiếu kì. Tư liệu của Diệp Lưu Vân, ông ta đã sớm xem qua, tư chất bình thường không có gì lạ, lẽ ra rất khó nhận được sự ưu ái của đại nhân vật như Đường chủ. Nhưng hết lần này tới lần khác chính một tiểu nhân vật như vậy, lại khiến cho Đường chủ của Linh Đan đường tự mình chạy tới muốn người. "Lão phu là Hỏa Liệt. Nghe lão già Huyền Huyễn kia nói, tiểu tử ngươi có chút bản lĩnh, muốn ngươi đến Linh Đan đường giúp ta luyện đan, ý của ngươi như thế nào?" Một vị lão giả mặt đỏ nói. Diệp Lưu Vân lúc này mới biết, những đại nhân vật này tìm hắn, là bởi vì Thánh giả Huyền Huyễn đã nhắc đến hắn. Nhưng Thánh giả Huyền Huyễn tối đa cũng chỉ biết thần thức của hắn mạnh mẽ, cũng không biết hắn biết luyện đan. Thế là hắn nói: "Hỏa Đường chủ, đệ tử chỉ biết luyện chế mấy loại đan dược đơn giản, chưa từng học qua đan đạo dược lý, sợ rằng khó mà đảm nhiệm chức vụ luyện đan." "Ồ? Ngươi thật sự biết luyện đan à? Mau, lấy đan dược ngươi luyện ra cho ta xem một chút!" Hỏa Liệt thúc giục. "Ờ… Hóa ra ông ta không biết ta biết luyện đan! Vậy ông ta tìm ta đến luyện đan làm gì!" Diệp Lưu Vân cũng không tiện hỏi thẳng, thế là hắn liền lấy ra đan dược chữa thương do mình luyện chế đưa cho Hỏa Liệt xem. Thật ra Hỏa Liệt thật không biết hắn biết luyện đan. Hôm qua Thánh giả Huyền Huyễn đến chỗ ông ta lấy đan dược. Quan hệ của hai người họ rất tốt, Huyền Huyễn liền hàn huyên tới Diệp Lưu Vân. Nói thần thức của hắn mạnh mẽ, không thể thu nhận làm đồ đệ có chút đáng tiếc. Hỏa Liệt này thực ra vẫn luôn tìm kiếm một truyền nhân, cho nên ông ta liền nảy ra ý nghĩ, đặc biệt chạy tới xem thử. Ông ta khá hiểu rõ về Huyền Huyễn. Huyền Huyễn nói thần thức của Diệp Lưu Vân mạnh mẽ, vậy thì khẳng định sẽ không sai. Mà thần thức mạnh mẽ, vừa vặn cũng là điều cần thiết để luyện đan. Đan dược Diệp Lưu Vân lấy ra là đan dược Huyền giai thượng phẩm hắn luyện chế lúc ở quận vương phủ. Bây giờ hắn đã có Kim Ô Thánh Hỏa, trên thực tế có lẽ đã có thể luyện chế đan dược phẩm giai cao hơn. Chẳng qua là hắn vẫn chưa có thời gian đi luyện đan mà thôi. "Đây là đan dược đệ tử luyện chế một thời gian trước." Diệp Lưu Vân nói rồi đưa đan dược cho Hỏa Liệt. Hỏa Liệt còn chưa đợi hắn đi tới, liền trực tiếp lóe mình đến bên cạnh hắn, nhận lấy đan dược rồi bắt đầu xem xét. "Đan dược Huyền giai thượng phẩm? Ngươi còn có thể luyện chế phẩm giai cao hơn không?" Ông ta có chút hưng phấn hỏi. "Huyền giai cực phẩm chắc không có vấn đề, Địa giai thì chưa thử qua!" Diệp Lưu Vân nói. Nghe vậy, Hỏa Liệt càng tỏ ra hưng phấn. "Cho ta xem chân hỏa của ngươi một chút!" Chân hỏa của Diệp Lưu Vân, Nhạc chấp sự cũng đã báo cáo lên, nhưng các trưởng lão khác đều không để ý. Hỏa Liệt cũng là sau khi đến đây nhìn thấy kết quả kiểm tra của Diệp Lưu Vân, mới biết chân hỏa của hắn cũng không tầm thường. Hơn nữa, võ tu Chân Nguyên tứ trọng đã tu luyện ra chân hỏa, bản thân chuyện này đã không tầm thường. Diệp Lưu Vân lập tức phóng thích ra chân hỏa. Nhưng chân hỏa hiện tại của hắn, lại là Kim Ô Thánh Hỏa. Sau khi hỏa diễm màu đỏ vàng xuất hiện trong lòng bàn tay của Diệp Lưu Vân, Hỏa Liệt kích động đến mức cười ha ha. "Quả nhiên là một thiên tài luyện đan!"
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









