Chơi bời thì được, nhưng trước khi kết hôn có con riêng, sẽ ảnh hưởng đến việc chọn vợ của anh.

Có lẽ anh yêu tôi, nhưng với anh, tình yêu chưa bao giờ là lựa chọn đầu tiên.

Tôi hỏi anh:

“Hứa Cẩn Niên, lúc anh nhặt con mèo nhỏ đó, có từng nghĩ mình không đủ tư cách nuôi nó không?”

Lúc phẫu thuật, tôi kiên quyết không dùng t.h.u.ố.c tê.

Chỉ muốn bản thân đau hơn một chút, lại đau thêm một chút.

Để giảm bớt cảm giác tội lỗi trong lòng.

Khi rời đi, tôi không mang theo gì cả, chỉ mang theo chiếc nhẫn cỏ đuôi ch.ó anh từng tặng năm xưa.

Đó là món quà duy nhất giữa chúng tôi, thuần khiết nhất.

Tôi muốn đoạn tình cảm này, từ đầu đến cuối, sạch sẽ tinh tươm.

Sau này, tôi thấy tin anh kết hôn trên báo.

Lại sau nữa, tôi cũng gặp được người phù hợp.

Yêu đương, kết hôn theo đúng trình tự.

Chỉ là thỉnh thoảng, vẫn sẽ mơ thấy đứa bé chưa kịp chào đời đó.

6

Sau khi hai người họ rời khỏi phòng khám, trưởng khoa Hàn lắc đầu than phiền với tôi:

“Người có tiền đúng là nghĩ gì làm nấy, rõ ràng cơ thể chẳng có vấn đề gì, vậy mà lại muốn làm thụ tinh ống nghiệm.”

Tôi cười cười:

“Có lẽ đang sốt ruột muốn có con.”

Hiện tại Hứa Cẩn Niên đã trở thành người nắm quyền, mấy đứa con riêng cũng bị đưa ra nước ngoài.

Giờ anh ta đã 35 tuổi rồi, dưới gối vẫn chưa có con.

Đương nhiên là sốt ruột rồi.

“Sốt ruột à?”

Trưởng khoa Hàn cười,

“Một năm vợ chồng cũng chẳng sinh hoạt được mấy lần, có m.a.n.g t.h.a.i được mới là lạ.”

Tôi không đáp lại nữa.

Đời sống riêng tư của anh ta, không liên quan đến tôi.

Kết quả kiểm tra của tôi mọi thứ đều bình thường.

Điện thoại rung lên, là tin nhắn WeChat của Chu Mộc Dương:

【Vợ à, ngoài trời đang tuyết rơi, đường trơn lắm, em đừng tự đi, anh tới đón em ngay đây.】

Khi bước ra khỏi phòng khám, tuyết ngoài cửa sổ đã rơi dày đặc.

Trước kia tôi ghét nhất là tuyết.

Tuyết rơi đồng nghĩa với cái lạnh cắt da, và những bộ áo mùa đông đắt đỏ.

Sau này không còn phải lo chuyện cơm áo nữa, mới phát hiện ra hóa ra tuyết lại đẹp đến vậy.

Tôi kéo c.h.ặ.t áo khoác, bước ra ngoài.

“Cầm Ngộ.”

Giọng nói quen thuộc lọt vào tai.

Xe của Hứa Cẩn Niên đỗ ngay trước cổng bệnh viện.

Anh ta đứng trong tuyết, trên vai phủ một lớp trắng.

“Mấy năm nay, em đã đi đâu?”

Anh tiến lại gần tôi, dáng người trong màn tuyết vẫn cao ráo thanh tú.

Giống hệt lần đầu gặp nhau mười năm trước.

Chỉ là bây giờ, anh đã có vợ, tôi cũng đã có chồng.

Ở giữa là năm năm không thể vượt qua.

Tôi không dừng bước, giọng xa cách:

“Cuộc đời tôi, không có nghĩa vụ phải báo cáo với anh.”

Anh tiến lên một bước, mang theo chút lạnh nhè nhẹ.

“Tôi chỉ muốn biết em sống có tốt không.”

“Rất tốt.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tôi dừng lại, cúi mắt xuống,

“Tốt nghiệp, yêu đương, kết hôn, mỗi bước đều đi đúng trình tự.”

Yết hầu anh khẽ chuyển động, trong mắt cuộn trào những cảm xúc tôi không hiểu được:

“Chồng em đâu? Sao lại đi bệnh viện một mình?”

“Anh ấy bận công việc, khó xin nghỉ.”

“Tuyết rơi rồi, để tôi đưa em về.”

“Không cần, chồng tôi sẽ đến đón.”

Tôi xoay người định rời đi.

“A Ngộ.”

Anh lại lên tiếng,

“Đồ đạc của em vẫn còn đó… em không mang đi thứ gì cả.”

Anh không biết rằng, thật ra tôi đã mang theo chiếc nhẫn cỏ đuôi ch.ó khô héo ấy.

“Phiền tổng giám đốc Hứa xử lý giúp. Đừng để vợ anh hiểu lầm không cần thiết.”

Anh đột nhiên nắm lấy cổ tay tôi.

Lực không mạnh, nhưng khiến toàn thân tôi cứng đờ.

Anh hỏi tôi:

“A Ngộ, em còn hận tôi không?”

Tôi cau mày giãy ra:

“Tổng giám đốc Hứa, xin tự trọng.”

“Tôi công việc thuận lợi, cuộc sống ổn định, chồng cũng rất yêu tôi, tôi không có nhiều tinh lực để hận những người không liên quan.”

“Người không liên quan?”

Giọng anh trầm thấp, mang theo tự giễu,

“A Ngộ, sao em không hỏi tôi, những năm này tôi sống có tốt không?”

“Tốt hay không đều là lựa chọn của chính mình.”

“Hứa Cẩn Niên, buông tay ra.”

“Vợ ơi!”

Giọng Chu Mộc Dương vang lên từ xa, anh chạy vội tới, áo lông vũ dính đầy tuyết.

Tôi nhân cơ hội giãy khỏi tay Hứa Cẩn Niên.

7

Chu Mộc Dương thở hổn hển, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của tôi:

“Đợi lâu chưa?”

“Chưa.”

Lúc này anh mới chú ý đến Hứa Cẩn Niên đứng bên cạnh:

“Vị này là…”

“Tổng giám đốc Hứa, là… ông chủ cũ của em.”

Chu Mộc Dương cười, đưa tay ra:

“Chào tổng giám đốc Hứa, tôi là Chu Mộc Dương, công tác tại đồn công an khu vực này, cảm ơn anh trước đây đã chăm sóc Cầm Ngộ.”

Hứa Cẩn Niên bắt tay anh, ánh mắt lại rơi lên mặt tôi:

“Không có gì.”

“Cảnh sát Chu ở đâu? Tôi tiện đường đưa hai người về.”

“Không cần phiền đâu, chúng tôi bắt taxi là được.”

Chu Mộc Dương lấy điện thoại ra gọi xe.

“Trời tuyết thế này, xe công nghệ khó gọi thật, sao lại nhiều người xếp hàng vậy?”

Hứa Cẩn Niên mở cửa xe:

“Lên xe đi, đừng để Cầm Ngộ đứng ngoài lạnh, cô ấy còn đang mang thai.”

Chu Mộc Dương không từ chối nữa:

“Vậy làm phiền tổng giám đốc Hứa.”

Tôi nhỏ giọng nhắc anh:

“Đợi thêm chút nữa là được rồi…”

“Vợ à, lạnh lắm, đừng để bị nhiễm lạnh.”

Chu Mộc Dương đỡ tôi ngồi vào hàng ghế sau.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện