Cậu còn chưa dứt lời, La Thanh Thiều đã cướp lời đáp.

"Tớ đối với cậu đương nhiên là..."

Tiếc là cô chưa nói hết câu, liền gục đầu vào lòng cậu, hoàn toàn say khướt.

Du Việt treo trái tim lên cao đợi nửa câu sau của cô, cúi đầu mới phát hiện đối phương đã mất đi ý thức.

Cậu khẽ thở dài một hơi gần như không thể nghe thấy, nhếch môi bế cô lên, đi về phía lều trại.

Ngày hôm sau.

Các bạn học thu dọn đồ đạc chuẩn bị trở về, xe buýt đã đợi từ lâu, tài xế bấm còi giục họ nhanh ch.óng lên xe.

La Thanh Thiều và Hứa Hiểu Mạt kẻ trước người sau phi như bay lên xe, trên xe chỉ còn lại hai chỗ ngồi, một chỗ bên cạnh Lý Lê, chỗ còn lại bên cạnh Du Việt.

Hứa Hiểu Mạt ra hiệu bằng mắt bảo cô ngồi chỗ Du Việt, bản thân đặt m.ô.n.g ngồi xuống chỗ còn lại, dựa vào lưng ghế điều chỉnh hô hấp.

Lý Lê đứng dậy điểm danh sĩ số, bảo tài xế có thể xuất phát rồi.

La Thanh Thiều vừa ngồi xuống, Du Việt đã đưa cho cô một viên kẹo bạc hà.

"Đầu còn choáng không?"

Cô khẽ lắc đầu, bóc vỏ kẹo, ngậm kẹo trong miệng.

Hơi lạnh thanh mát khiến đầu óc cô tỉnh táo hơn vài phần.

Buổi sáng các bạn học thu dọn đồ đạc chắc chắn gây ra tiếng động rất lớn, nhưng hoàn toàn không làm ồn đến cô và Hứa Hiểu Mạt.

Đợi đến khi mọi người sắp làm xong chuẩn bị ăn sáng, mới phát hiện vẫn còn một cái lều đang dựng ở đó.

Hai người tranh thủ lúc người khác ăn cơm hỏa tốc thu dọn xong xuôi, lúc này mới không làm lỡ thời gian trở về.

Lý Lê lấy từ trong túi ra hai cái sandwich để dành, lần lượt đưa cho hai người.

"Cảm ơn ạ!"

"Cảm ơn chị Lý."

"Không có chi." Lý Lê cười dịu dàng, "Vẫn chưa hỏi các em, cảm thấy thi thế nào?"

Hứa Hiểu Mạt vừa ăn vừa lầm bầm: "Haizz, đề lần này khó quá, tổng điểm của em chắc chắn không cao bằng lần thi thử thứ ba."

"Hai em thì sao?"

La Thanh Thiều: "Phát huy bình thường, chắc cũng xấp xỉ ngày thường."

Du Việt: "Em cũng vậy, cũng tạm."

"Tiểu Thiều vào Lăng Đại chắc chắn không thành vấn đề, em cho dù không thi năng khiếu cũng có thể chọn chuyên ngành hot. Du Việt cô cũng không lo, thành tích vẫn luôn rất ổn định."

"Cô còn cảm thấy em bị thiệt điểm không đáng sao?" La Thanh Thiều nói đùa.

"Lúc đầu là nghĩ như vậy, nhưng sau đó nghĩ lại, năm đó lúc cô thi đại học căn bản không biết mình muốn học chuyên ngành gì, đều là đăng ký bừa, trúng cái nào thì đi cái đó. Em có thể biết rõ mình muốn gì là rất hiếm có, cô cũng đã tra rồi, Lăng Đại vẫn đào tạo ra không ít đạo diễn biên kịch giỏi, cô cũng hy vọng có một ngày có thể nhìn thấy bộ phim điện ảnh em tham gia sản xuất ở rạp chiếu phim!"

"Vâng! Đến lúc đó em nhất định sẽ tặng cô vé xem suất chiếu sớm."

Lý Lê cười xoay người lại: "Môn nào thi không tốt? Đã nghĩ kỹ đăng ký trường nào chưa?"

Hứa Hiểu Mạt: "Chưa đâu cô ơi, hay là cô giới thiệu cho em vài trường đi? Em nhất định phải đến Bắc Thành..."

La Thanh Thiều cảm thấy chỉ ăn sandwich hơi nghẹn, đang định cúi đầu tìm nước trong túi, bên cạnh đúng lúc đưa tới một túi sữa.

Lại còn là vị dưa lưới, hương vị cô thích nhất.

Cô cười với Du Việt: "Cảm ơn nha!"

Suốt dọc đường Du Việt thỉnh thoảng dùng khóe mắt nhìn cô, muốn nói lại thôi, rõ ràng trong lòng rất sốt ruột, nhưng ngoài mặt không thể để lộ ra.

Nhìn thì có vẻ không cảm xúc, nhưng nắm tay siết c.h.ặ.t đã bán đứng cậu.

La Thanh Thiều tắt sách điện t.ử trên màn hình điện thoại, nghiêng đầu nhỏ giọng hỏi cậu: "Sao thế? Có chuyện gì à?"

Cậu đối diện với đôi mắt to tròn long lanh tò mò cầu tri thức của cô, đột nhiên nghi ngờ chuyện tối qua là một giấc mơ.

Một giấc mơ đẹp, một giấc... mộng xuân.

Lời nói xoay quanh miệng mấy vòng, câu từ sửa đi sửa lại, Du Việt ghé sát cô vài phần, căng thẳng cơ thể, thăm dò hỏi.

"Tối qua... cậu có nhớ..."

Lời còn chưa dứt, Hứa Hiểu Mạt ở hàng ghế trước quay xuống đầy hào hứng.

"Tối qua hai cậu xảy ra chuyện gì thế? Tớ hỏi Tiểu Thiều cậu ấy nói hoàn toàn không nhớ gì cả. Nhưng trực giác của tớ mách bảo tuyệt đối có chuyện!"

La Thanh Thiều: "Có thể có chuyện gì chứ? Tớ say rồi, lúc đầu gục lên vai cậu ngủ, sau đó về trong lều."

Hứa Hiểu Mạt: "Cậu không nhớ ai đưa cậu về à?"

"Du Việt chứ ai, buổi sáng cậu nói với tớ rồi."

"Tớ không nói thì cậu không nhớ ra à?"

"Cậu nói rồi tớ cũng đâu có nhớ ra, hoàn toàn không có ấn tượng, đầu óc trống rỗng."

Cô thuận tiện lại nói cảm ơn với Du Việt một tiếng.

Du Việt khẽ gật đầu, thả lỏng cơ thể dựa vào lưng ghế, nhìn La Thanh Thiều vẫn đang tranh luận t.ửu lượng với Hứa Hiểu Mạt, trong lòng không nói rõ được là mùi vị gì.

Hình như có chút mất mát, nhưng lại có một tia nhẹ nhõm.

...

"Nào nào nào! Lắc xúc xắc! Người có điểm thấp nhất hát." Hứa Hiểu Mạt đứng dưới ánh đèn ngũ sắc rực rỡ của quán karaoke, dáng vẻ hưng phấn giống như bà chủ sòng bạc đen, đang tóm được phú nhị đại phá gia chi t.ử để vặt lông.

"Không cần chơi trò chơi đâu, ai muốn hát bài gì thì chọn là được mà, dù sao chúng ta cũng ít người, không đủ có thể gia hạn thêm thời gian." La Thanh Thiều hơi nhíu mày.

Hứa Hiểu Mạt cười hì hì: "Để đề phòng có người l.ừ.a đ.ả.o qua cửa không chịu hát mà!"

Du Việt: "Chỉ định ai thế?"

Hứa Hiểu Mạt: "Tớ đâu có nhắc tên ai đâu!"

Võ Nhâm cười cợt nhả khoác vai cậu: "Không sao đâu, tao hát cùng mày bài 'Người Anh Em Tốt Của Tao', 'Anh Em Ôm Một Cái', còn cả 'Cha' nữa."

Du Việt không chút nể tình hất tay cậu ta ra: "Mày tự hát đi."

"Hì hì." Võ Nhâm cũng không giận, đứng dậy chạy sang bên cạnh Hứa Hiểu Mạt, cười vẻ mặt ngọt ngào, "Mày không nhận tình thì thôi, vừa hay tao hát tình ca với Hiểu Mạt nhà tao~"

La Thanh Thiều lẳng lặng dời mắt đi, hai người này gần đây ngày nào cũng dính lấy nhau, như keo như sơn, hận không thể lúc nào cũng treo trên người đối phương, thật sự không nỡ nhìn.

"Tớ lắc được năm điểm nha, Võ Nhâm lắc được ba điểm, đến lượt cậu rồi Tiểu Thiều!"

Cô đầu cũng không quay lại, tùy tiện lắc vài cái, hỏi: "Mấy điểm?"

Hứa Hiểu Mạt: "Chúc mừng cậu... một điểm."

"Sao có thể chứ!" La Thanh Thiều kích động quay đầu, "Lừa ai thế!"

Theo kinh nghiệm chơi trò chơi bình thường của cô mà nói, thông thường sẽ không vừa vào đã xui xẻo như vậy, tuy không phải may mắn, nhưng cũng sẽ không quá đen đủi, bình thường mới là trạng thái bình thường.

Xúc xắc là năm điểm, cô giơ tay đ.á.n.h hờ Hứa Hiểu Mạt một cái trong không trung.

Người sau vẻ mặt thất vọng vì kế hoạch không thực hiện được: "Cứ lừa cậu đấy, đầu cũng không quay lại, quá thiếu thành ý."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

...

Một tiếng sau, La Thanh Thiều rúc vào một góc ghế sô pha màu đen, lướt danh sách nhạc tự tạo tìm bài có thể hát.

Tuy bình thường cô gần như ngày nào cũng nghe nhạc, nhưng nhạc không lời và nhạc Nhật chiếm tỷ lệ khá lớn, bài hát có thể hát trước mặt người khác cần phải chọn lựa một chút.

Wechat nhảy ra một tin nhắn, là Lạc Thần Tinh gửi tới.

"Cậu đăng ký nguyện vọng ở đâu thế?"

Cô chuyển trang trả lời tin nhắn.

"Lăng Đại."

"Hả! Không phải chứ! Cậu không phải muốn đến Bắc Thành sao!?"

"Cậu nghe ai nói thế? Mục tiêu của tớ vẫn luôn là Lăng Đại."

"Toang rồi toang rồi!"

Đối phương liên tiếp gửi qua mấy cái icon sụp đổ.

"Tớ không đến Lăng Thành thi, không đăng ký được Hí kịch Lăng Thành."

La Thanh Thiều: "Cậu đều là thủ khoa chuyên ngành biểu diễn Bắc Ảnh rồi, còn nghĩ đến Lăng Hí làm gì, Bắc Ảnh đào tạo ra nhiều ảnh đế hơn mà."

Lạc Thần Tinh chỉ lo đau thương: "Tớ nên hỏi cậu xác nhận một chút, thật sự hối hận vì nghe người khác nói linh tinh. T^T"

"Đại học không thể học cùng một thành phố với cậu rồi. T^T"

"Có thời gian tớ sẽ bay qua tìm cậu."

"Trước đây chuẩn bị thi đại học làm lỡ rất nhiều công việc, gần đây người quản lý sắp xếp lịch trình của tớ kín mít, tớ tranh thủ cuối tháng rảnh ra vài ngày về Cẩm Thành, đến lúc đó có thể gặp cậu một lần không?"

"Hôm thi đại học tớ nhìn thấy cậu từ xa, nhưng cậu chắc là không nhìn thấy tớ."

Cậu ta không ngừng gửi qua một đống tin nhắn, La Thanh Thiều nghiêm túc xem hết từng tin một.

"Được thôi, vậy đợi cậu về thì báo tớ một tiếng."

"Tớ nghe người khác nói nhìn thấy cậu rồi, nhưng tớ quả thực không nhìn thấy cậu ở đâu."

"Nói chuyện với ai thế?" Trên đỉnh đầu đột nhiên vang lên giọng nói của Hứa Hiểu Mạt.

"Lạc Thần Tinh." Cô không ngẩng đầu, vẫn đang gõ chữ.

Du Việt bất động thanh sắc nhìn cô một cái, trong không gian mờ tối những đốm sáng lốm đốm chiếu lên người cô, m.ô.n.g lung không nhìn rõ thần sắc cụ thể.

"Đại minh tinh nha! Tớ có từng nói với cậu chưa, trước đây tớ đăng ảnh có chữ ký của cậu ấy lên Weibo, có rất nhiều fan nhắn tin riêng cho tớ muốn mua, người anh em này cũng ngày càng hot rồi, đợi gặp cậu ấy xin thêm vài tấm nữa."

Hứa Hiểu Mạt đưa xúc xắc cho cô: "Đừng nói chuyện nữa! Mau lắc một cái đi, hiện tại Du Việt thấp nhất, chỉ có hai điểm, xem cậu có bị gấu xui xẻo nhập vào lắc ra một điểm không."

Khung chat liên tục hiển thị "Đối phương đang nhập...".

Vừa rồi Lạc Thần Tinh hỏi cô ở đâu, cô trả lời xong lại hỏi đang ở cùng ai, sau khi trả lời thành thật thì bên kia vẫn luôn đang nhập.

La Thanh Thiều nhận lấy xúc xắc, tùy tiện lắc vài cái.

Rất may mắn không phải một điểm, rất không may là... hai điểm.

"Trùng rồi, vậy tớ lắc lại lần nữa."

"Không được!" Hứa Hiểu Mạt giật lấy xúc xắc, "Trùng rồi thì hai người các cậu song ca một bài không phải là được rồi sao."

La Thanh Thiều: "Cậu trước đó không nói có quy định này, không tính, lại một vòng nữa."

"Chủ yếu là cậu cũng không hỏi mà, quy tắc vẫn luôn như vậy."

"Rõ ràng là chơi xấu, quy tắc toàn do cậu định, tớ phản đối!"

"Phản đối vô hiệu! Tiểu Thiều đừng giãy giụa nữa, mau hát đi... Có phải không biết hát bài nào không? Không sao, tớ chọn cho các cậu một bài."

Cô nàng hoàn toàn không cho La Thanh Thiều cơ hội mở miệng, nhanh ch.óng chọn bài, nhạc dạo vang lên mới nhớ ra hỏi Du Việt: "'Ít Nhất Còn Có Em' biết hát không?"

Du Việt: "Nghe qua vài lần."

Hứa Hiểu Mạt: "Nghe qua chính là biết hát."

La Thanh Thiều bị cô nàng kéo đến bên cạnh micro, đúng là ép vịt lên giá, không hát cũng phải hát.

"Nếu cả thế giới em cũng có thể từ bỏ,

Ít nhất còn có anh xứng đáng để em trân trọng."

Giọng nam trầm thấp từ tính phối hợp với giọng nữ trong trẻo êm tai, trai tài gái sắc, thật sự rất bổ mắt.

Hứa Hiểu Mạt vui vẻ nhìn hai người, lén lút lẻn ra cửa lấy điện thoại quay video.

Còn chưa quay được mấy câu, cửa phía sau bị đẩy mạnh ra, cô nàng vừa định mắng to, nhìn rõ người tới thì cơn giận tan biến hết.

Võ Nhâm mượn sạc dự phòng quay lại, trong tay bưng một đĩa trái cây, nhìn thấy cô nàng cái nhìn đầu tiên liền nhét vào tay cô nàng, còn đưa thêm một túi đồ ăn vặt lớn.

"Quay cái gì thế?"

Hứa Hiểu Mạt khẽ đ.á.n.h cậu ta một cái, làm động tác im lặng.

Tiếc là hai người mà cô nàng không muốn làm gián đoạn kia đã sớm chú ý đến động tĩnh bên này, ăn ý im bặt, chỉ còn lại tiếng nhạc đệm du dương vang vọng trong phòng bao.

Hứa Hiểu Mạt sốt ruột: "Sao không hát nữa!"

La Thanh Thiều chớp chớp mắt: "Hát xong rồi mà."

"Vẫn còn nửa đoạn sau nữa!"

"Để lại cho hai người tình nhân chân chính các cậu hát đấy."

"Hai bọn tớ không cần, vợ chồng già rồi không chơi trò mập mờ đó."

La Thanh Thiều nhíu mày: "Cái quỷ gì? Vô pháp vô thiên rồi đúng không? Hai cậu mới ở bên nhau nửa năm thôi!"

"Là 171 ngày." Võ Nhâm bất thình lình chêm vào một câu.

"..."

Liều mạng với mấy đứa yêu đương mù quáng các người! La Thanh Thiều ngồi trở lại cầm điện thoại lên, nhìn thấy tin nhắn Lạc Thần Tinh gửi tới.

"Chơi vui vẻ nhé, mấy hôm nữa gặp nha~"

"Còn nữa, đừng quên tớ."

Cô trả lời: "Ok!"

Hứa Hiểu Mạt gọi cô qua ăn trái cây, cô đáp một tiếng, đang định đứng dậy, Wechat lại nhảy ra tin nhắn.

"Tiểu Thiều, mẹ đang thu dọn phế liệu đi bán, trong phòng con có sách, bài thi không dùng nữa không?"

Là tin nhắn của Lưu Xuân Lan.

"Trên giá sách của con đừng động vào, đồ trong hai thùng giấy dưới đất bên cạnh đều không cần nữa."

"Được, tối nay con về nhà ăn cơm không? Mẹ mua sườn và ngô, hầm canh cho con."

"Vậy con về ăn. >v
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện