Mỗi lần Tết đến La Quang Tông đều đưa cả nhà về quê, gia đình cô cũng sẽ đến ăn cơm cùng.
Trên bàn cơm, người lớn đang nói chuyện bát quái trong thôn, cái gì mà "vợ nhà ai bỏ theo người đào giếng thôn bên cạnh", "nhà ai sinh được ba con trai", "con cái nhà ai không hiếu thuận với cha mẹ" vân vân.
La Thanh Thiều không hứng thú với chuyện của người khác, chỉ lẳng lặng gắp thức ăn.
"Kỳ Kỳ cháu học tập chị nhiều vào." Cô đột nhiên nói một câu, bà quay sang hỏi Lưu Xuân Lan, "Tiểu Thiều kỳ này có phải lại thi đứng nhất khối không? Haizz, Kỳ Kỳ nhà em sao chẳng chịu cố gắng gì cả, thành tích cứ lẹt đẹt, bổ túc thế nào cũng không lên được."
Lưu Xuân Lan cười cười, trong nhóm phụ huynh mấy hôm trước hình như có gửi kết quả thi cuối kỳ, nhưng bà vẫn chưa xem, con gái bà trong chuyện học tập trước giờ luôn khiến bà yên tâm.
"Con gái thành tích... tốt như vậy có tác dụng gì! Nó sau này... giống như Tiểu Nghiên... làm một giáo viên là tốt rồi." La Quang Tông rõ ràng đã uống nhiều, nói chuyện đứt quãng.
Cô phụ họa theo ông: "Làm giáo viên quả thực rất tốt, em cho Kỳ Kỳ đi học mỹ thuật, cũng là nghĩ sau này để nó làm giáo viên mỹ thuật."
"Nhưng mà điểm số này của nó, thi vào học viện mỹ thuật em thấy cũng khó, vẫn là không bằng Tiểu Thiều nhà chị..."
La Thanh Thiều len lén bĩu môi, Kỳ Kỳ là em họ cô, nhỏ hơn cô một tuổi, tính tình từ nhỏ đã trầm lặng, nói chuyện nhẹ nhàng từ tốn.
Cô này cứ thích so sánh với người ta, từ khi cô bắt đầu nhớ được sự việc, mỗi lần gặp cô luôn bị mang ra so sánh với em họ một phen.
"Cô à không phải cô từng nói em họ rất có năng khiếu về mỹ thuật sao, cháu thì không biết vẽ, vẽ ra đồ vật rất khó coi."
"Thế à?" Cô cười có chút xấu hổ.
"Cho nên sau này cô đừng lấy em họ so sánh với cháu nữa, cũng đừng lấy em họ so sánh với người khác, không ai thích lấy sở đoản của mình ra so sánh với người ta cả." La Thanh Thiều dừng một chút, nói tiếp, "Giống như cháu lấy cô lương tháng năm sáu ngàn so sánh với dì lương tháng năm sáu vạn, cô có vui không?"
La Quang Tông "soạt" một cái đứng dậy, gầm lên: "Nghiệt chướng! Có ai nói chuyện với bề trên như mày không?"
La Thanh Thiều cũng đứng lên, nhìn thẳng vào khuôn mặt đỏ bừng vì rượu của ông: "Con gái thành tích tốt chính là có tác dụng! Rất có tác dụng! Bố nói vô dụng là vì con trai bố lần nào cũng thi đội sổ."
Lời này vừa thốt ra, bà nội từ lúc bắt đầu ăn cơm vẫn luôn gắp thức ăn cho La Thanh Quân ngồi không yên nữa: "Càng ngày càng không biết lớn nhỏ, con gái nhà ai lại nói chuyện với bố như vậy!"
Lưu Xuân Lan vừa kéo tay áo con gái vừa cười gượng gạo: "Mẹ, con bé say xe vẫn chưa khỏi, lúc mới đến Quang Tông lái xe nhanh quá, mẹ cũng biết Tiểu Thiều từ nhỏ đã say xe mà."
"Con không say xe." La Thanh Thiều ném lại câu này, xoay người chạy ra sân.
Trong sân nhà cũ phía đông và phía tây mỗi bên có một cái cây, phía đông là cây táo, phía tây cũng là cây táo.
Cô vẫn nhớ hồi nhỏ từng cầm sào tre đ.á.n.h táo ăn, hai cây này kết quả cực sai, táo đỏ rực mỗi năm đều có thể làm trĩu cong cành cây.
Cảnh tượng này cô đã nhiều năm không thấy rồi, tiếc là bây giờ là mùa đông, trên cây táo trơ trụi, không có gì cả.
"Cạp cạp cạp." Mấy con vịt trong sân vỗ cánh chạy đến chân cô.
La Thanh Thiều đi múc một muỗng hạt ngô trong vại bên cạnh, rải cho chúng ăn.
Lũ vịt phấn khích kêu cạp cạp, cô ác ý nghĩ: Nghe vịt kêu còn êm tai hơn ở trong nhà nghe mấy người đó nói chuyện.
Điện thoại trong túi rung lên một cái, cô lấy ra, phát hiện là tin nhắn của em họ: “Chị, vừa nãy cảm ơn chị, chị đã nói ra lời em vẫn luôn không dám nói. /Like/Like”
Cô cười cười, thật ra phần lớn thời gian cô cũng im lặng.
Chỉ là, La Quang Tông lại nói chuyện muốn cô làm giáo viên. Lúc đầu chị gái muốn thi máy tính, là bố mẹ ép chị ấy sửa nguyện vọng thành sư phạm.
Chị gái bây giờ như ý nguyện của họ trở thành một giáo viên hóa học, thực tập ở một trường trung học trọng điểm tại Hán Thành.
Cứ như vậy bố mẹ vẫn không hài lòng, oán trách chị ấy không về Cẩm Thành.
Họ thật sự không biết tại sao chị gái không về nhà ăn Tết sao? La Thanh Thiều cảm thấy họ đang giả ngu, hơn nữa còn ghê tởm muốn thuần hóa cô thành một "chị gái" nghe lời hơn nữa.
Tiếc là cô là một con người sống sờ sờ, cô có tư tưởng của riêng mình, có sự theo đuổi của riêng mình, linh hồn cô dốc toàn lực hướng về tự do.
Cô cứ không như ý nguyện của họ đấy.
Sắp đến ngày khai giảng, La Thanh Thiều ngày đêm cắm cúi bên bàn học làm bài tập nghỉ lễ.
Cô luôn là một học sinh khá chăm chỉ, bài tập đều sẽ làm xong từ sớm. Nhưng năm nay ăn Tết xong từ quê về, La Quang Tông vẫn luôn ở nhà không đi làm.
Hai bố con không ai nói chuyện với ai, không khí trong nhà hạ xuống điểm đóng băng, khiến cô cảm thấy vô cùng áp lực.
Cho nên cô đành phải tìm kiếm sự an ủi tinh thần trong sách vở phim ảnh, cố gắng cách xa cái thế giới hiện thực nát bét này một chút... xa thêm một chút nữa...
Đề thi gần như đã làm xong hết, chỉ còn lại mấy bài toán lớn khó nhằn, La Thanh Thiều nỗ lực rồi lại nỗ lực, không có kết quả.
Cô suy nghĩ vài giây, sờ lấy điện thoại bên cạnh, chụp mấy tấm ảnh gửi cho Du Việt.
“Mấy bài này cậu giải ra chưa?”
Đợi vài phút, đối phương trực tiếp gọi một cuộc gọi thoại tới.
Giọng nói trong trẻo lạnh lùng của thiếu niên truyền ra từ ống nghe: "Có thời gian không? Tớ giảng cho cậu nhé?"
Cô liếc nhìn thời gian, chín giờ rưỡi tối, không tính là muộn.
"Được, làm phiền cậu rồi."
Bên tai truyền đến tiếng lật giấy sột soạt, Du Việt hỏi cô: "Vậy chúng ta xem bộ đề thứ ba trước, suy nghĩ của cậu bị kẹt ở đâu?"
Cô nghĩ nghĩ, nói ra nghi hoặc của mình. Cậu kiên nhẫn dẫn dắt cô tiếp tục suy nghĩ xuống dưới.
Du Việt chống tay lên bàn, tay trái chống cằm, nhìn chằm chằm vào ảnh đại diện hoạt hình của cô trên giao diện điện thoại, cười đến mặt mày hớn hở.
"Tớ hình như hiểu rồi!" La Thanh Thiều phấn khích nói.
"Ừ, thật thông minh." Giọng điệu của cậu có chút cưng chiều.
Cô ngẩn ra một chút, cười ha ha cho qua chuyện: "Câu tiếp theo câu tiếp theo!"
Con người khi dùng não quá độ thường sẽ rất buồn ngủ, La Thanh Thiều làm toán làm toán rồi vô thức nhắm mắt lại, đi vào giấc mộng đ.á.n.h cờ với Chu Công.
Du Việt mãi không nghe thấy tiếng cô thăm dò gọi một tiếng, tự nhiên là không nhận được hồi đáp.
Cậu đưa điện thoại lên tai, đầu bên kia truyền đến tiếng hít thở nông của cô.
Du Việt nhìn thời gian, gần 0 giờ rồi, cậu cũng buồn ngủ, bèn nằm bò ra bàn, dựng điện thoại ở bên cạnh.
Làm xong những việc này, trong lòng cậu tràn ngập cảm giác thỏa mãn, khóe miệng giữ nguyên độ cong vểnh lên.
"... Sao mình lại ngủ quên mất!" La Thanh Thiều mở mắt nhìn, đã hơn một giờ sáng rồi, kinh ngạc hơn là, cuộc gọi của cô và Du Việt vẫn đang tiếp tục.
Cô khẽ gọi tên cậu, vài giây sau, đầu dây bên kia truyền đến giọng nói ngái ngủ của thiếu niên: "Hả? Sao thế?"
"Muộn lắm rồi, cậu mau ngủ đi. Mấy bài còn lại ngày mai có thời gian thì giảng tiếp cho tớ."
Du Việt phản ứng lại: "A... được, ngày mai giảng tiếp cho cậu."
"Tớ cúp máy đây, ngủ ngon."
"Ngủ ngon."
Một ngày trước khi khai giảng, đúng dịp lễ tình nhân, những bạn học yêu sớm trong vòng bạn bè quang minh chính đại khoe ân ái, đương nhiên bọn họ chắc chắn đã chặn giáo viên và phụ huynh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
La Thanh Thiều vào ngày lễ này có cách đón lễ độc đáo của riêng mình —— xem phim tình cảm.
Năm ngoái cô xem "Little Women" của Greta Gerwig, năm nay định xem "A Scene at the Sea" của Kitano Takeshi.
Nữ chính trong phim để mái tóc xoăn, ôm ván lướt sóng chậm rãi đi về phía biển, trong tiếng nhạc nền du dương êm tai, trên màn hình bắt đầu chiếu những cảnh hồi tưởng, khiến người ta xem vừa cười vừa cảm động.
Cuối cùng hình ảnh dừng lại ở bóng lưng nam nữ chính, phụ đề cuối phim cùng với tiếng sóng biển, vang vọng trong căn phòng trống trải.
La Thanh Thiều nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính đen ngòm, mãi không thể bình tĩnh.
Một lát sau, điện thoại rung vài cái, cô mở khóa, thấy là tin nhắn của Lạc Thần Tinh.
“Cậu có nhà không? Tớ qua tìm cậu.”
Cô hỏi: “Có việc gì?”
Lạc Thần Tinh: “Gặp tớ rồi cậu sẽ biết.”
Cô không khỏi thầm oán: Thần thần bí bí, đoán chừng cậu ta lại rảnh rỗi không có việc gì làm rồi.
Lạc Thần Tinh lại gửi tới một tin nhắn: “Sắp đến khu nhà cậu rồi, chuẩn bị ra nghênh đón đi.”
“Cậu đừng có tới a!” La Thanh Thiều kinh hãi, hôm nay là ngày lễ đặc biệt, nếu bị người ta nhìn thấy thì còn ra thể thống gì.
“Cậu ra công viên nhỏ bên cạnh đợi tớ đi, tớ qua ngay đây.” Cô chỉ huy cậu ta.
Lạc Thần Tinh: “Được.”
Cô vội khoác áo phao ra ngoài, còn đặc biệt đi một vòng ở cổng công viên, thấy không có người quen mới yên tâm đi vào.
Cách một đoạn xa đã thấy Lạc Thần Tinh đang vẫy tay với cô, cô bước nhanh tới, hỏi cậu ta: "Tìm tớ có việc gì? Trời lạnh thế này gọi tớ ra, nếu cậu nói không có việc gì... tớ đ.á.n.h cậu thật đấy."
"Ha ha ha ha ha." Lạc Thần Tinh cười sảng khoái, "Còn thật sự chẳng có việc gì."
La Thanh Thiều làm bộ giơ nắm đ.ấ.m: "Cậu muốn chọc tức c.h.ế.t tớ hả!"
"Đâu dám đâu dám!" Cậu ta nhìn quanh bốn phía, "Ở đây không có ghế sao? Chúng ta ngồi nói chuyện đi."
"Có." Cô giơ tay chỉ chỉ, "Sau bụi trúc kia có đấy."
Lạc Thần Tinh đi trước một bước, nhìn thoáng qua rồi lập tức quay đầu lại, chắn tầm mắt của cô: "Về thôi, không ngồi nữa."
"Hả? Sao thế?" La Thanh Thiều nghi hoặc.
Cậu ta giữ vai cô xoay người cô lại, thúc giục: "Đi thôi."
Cô giả vờ đi hai bước, nhân lúc cậu ta không chú ý nhảy ra sau lưng cậu ta thò đầu nhìn.
... Quả nhiên, lòng hiếu kỳ quá lớn không phải chuyện tốt.
Trên ghế dài sau bụi trúc, một đôi tình nhân nhỏ đang hôn nhau say đắm, hoàn toàn không quan tâm xung quanh có người hay không.
Lạc Thần Tinh đen mặt kéo cô đi, vừa đi vừa lầm bầm: "Đã bảo không cho cậu nhìn rồi, còn nhìn."
"Tớ cũng đâu phải trẻ con, người ta dám hôn sao tớ không dám nhìn! Cũng đâu phải chưa từng thấy trên tivi." La Thanh Thiều cãi lại.
"... Dù sao thì cũng không được nhìn." Lạc Thần Tinh cứng miệng nói.
Hai người đi dạo một vòng trong công viên, cứ đi một đoạn lại có thể nhìn thấy một đôi tình nhân nhỏ.
Cô nghĩ: Đề nghị ra công viên gặp mặt đúng là một quyết định sai lầm, chọc thẳng vào ổ tình nhân rồi a!
"Nói đi, cậu tìm tớ rốt cuộc là có việc gì?" Cô lại hỏi cậu ta.
Lạc Thần Tinh xoay người đối diện với cô, nghiêm túc nhìn vào mắt cô: "Học kỳ này tớ đoán là sẽ không đến trường nữa."
"Ồ, cậu bị đuổi học rồi à?"
Lạc Thần Tinh xù lông: "Sao có thể! Tớ phải vào đoàn làm phim, lịch trình rất kín, phải vào mấy đoàn phim liên tục."
"Lợi hại!" Cô thật lòng khen ngợi, "Sau đó thì sao? Tìm tớ giúp cậu sửa sang lại vở ghi chép trên lớp à?"
"... Không phải, đơn thuần tạm biệt một cái thôi."
La Thanh Thiều: "Không thể tạm biệt trên Wechat sao?"
Lạc Thần Tinh lắc đầu: "Tớ là một người có cảm giác nghi thức."
"Được rồi."
"Cậu không nói chút gì sao? Ví dụ như cố lên nhé, tớ sẽ nhớ cậu các loại." Lạc Thần Tinh mắt lấp lánh.
Hơi sến súa.
Nhưng cô vẫn mở miệng: "Quay phim cố lên, chúc cậu ngày càng có nhiều khán giả!"
Cậu ta nở nụ cười rạng rỡ: "Được!"
Hai người cùng đi đến cổng công viên, sau khi chào tạm biệt nhau, Lạc Thần Tinh đi về phía xe mô tô của cậu ta, La Thanh Thiều đút tay vào túi về nhà.
"Tiểu Thiều." Cậu ta gọi cô.
Cô xoay người, nhìn cậu ta sải bước đi tới, vừa định mở miệng hỏi cậu ta còn chuyện gì, đã bị ôm vào một vòng tay ấm áp.
La Thanh Thiều kinh ngạc mở to hai mắt: Tình huống gì đây?
Cô cố gắng đẩy cậu ta ra, nhưng không đẩy được, dứt khoát để cậu ta ôm vậy, cũng khá ấm áp, vốn dĩ cô sắp c.h.ế.t rét rồi, chỉ cần không bị người quen nhìn thấy là được.
... Người quen!
Cô đột nhiên va phải một đôi mắt hoa đào quen thuộc, người kia cũng kinh ngạc, thậm chí có chút tổn thương.
Không khí dường như đông cứng, bầu không khí trở nên quỷ dị, Du Việt ngây ngốc đứng tại chỗ, nhìn chằm chằm vào cô.
La Thanh Thiều muốn mở miệng giải thích một chút, nhưng cậu đã xoay người vội vã rời đi.
Cô mạc danh cảm thấy hoảng hốt, dùng sức đẩy Lạc Thần Tinh ra: "Cậu ôm tớ làm gì?"
Đối phương có chút tủi thân: "Tớ có một bộ phim có tuyến tình cảm, phải có động tác thân mật với nữ diễn viên. Tớ... tớ chưa từng ôm con gái bao giờ, lần đầu tiên không muốn cho người không quen biết, nên thuận tay hời cho cậu rồi."
La Thanh Thiều trợn trắng mắt, người này cũng quá coi mình là cái rốn của vũ trụ rồi.
Cô đ.ấ.m mạnh cậu ta một cái: "Cậu đúng là gợi đòn mà!"
Lạc Thần Tinh sau khi xoay người, giơ tay sờ sờ chỗ vai bị cô đ.á.n.h, cười hì hì vui vẻ.
—
Nhật ký Du Việt:
T-T... T-T... T-T...
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









