"Có cần đổi giày không?" Du Việt đứng ở cửa hỏi cô.

"A..." La Thanh Thiều phản ứng lại, "Cần đấy, cậu đợi một chút."

Cô ngồi xổm xuống tìm kiếm trong tủ giày, một lát sau lấy ra một đôi dép lê màu đen.

"Đôi này chắc là mới, không biết kích cỡ có vừa không."

Du Việt nhận lấy từ tay cô, cúi người: "Hơi nhỏ một chút, nhưng có thể đi tạm."

Sau khi đứng thẳng người, cậu chạm mắt với cô: "Bếp ở bên nào?"

"Ở kia!" La Thanh Thiều chỉ cho cậu xem.

Cậu gật đầu, đi thẳng về phía đó. Seven ở trong nhà nghe thấy động tĩnh bên ngoài, chạy ra thấy là người quen, vui vẻ xoay vòng quanh chân cậu.

Du Việt một tay vớt chú ch.ó từ dưới đất lên, nhẹ nhàng vuốt ve lưng nó.

La Thanh Thiều đặt hộp đồ ăn xong cũng đi theo qua đó: "Cậu sửa được không? Không được thì thôi vậy."

"Nhà cậu có bóng đèn dự phòng không?" Cậu hỏi.

Cô suy nghĩ hai giây: "Để tớ đi tìm xem."

Du Việt ôm chú ch.ó dựa vào cửa bếp, ngước mắt đ.á.n.h giá cách bài trí trong phòng khách.

Trên ghế sô pha trải đệm ngồi thêu hoa sen, trên các đồ nội thất lớn nhỏ đều phủ khăn chống bụi viền ren, mấy chậu cây xanh phân bố khắp nơi, trên bàn tivi bày một đống xe đồ chơi, máy bay đồ chơi, s.ú.n.g đồ chơi.

Chỗ đối diện cửa ra vào dán hai ba tờ giấy khen, cậu nhìn sang, thấy người nhận giải là "La Thanh Quân", đạt được cái gì mà "Vệ sinh tiêu biểu", "Ngôi sao văn minh" các loại.

"Cậu xem cái này có được không?" La Thanh Thiều đưa cho cậu một cái hộp.

Du Việt mở ra xem: "Được, có ghế không?"

Cô bê ghế tới, thuận thế cúi người giữ ghế cho cậu.

"Không sao, không cần giữ đâu."

"Giữ cho an toàn một chút."

Seven chạy qua chạy lại bên cạnh ghế, La Thanh Thiều nhìn không yên tâm, thấp giọng dỗ dành nó: "Ngoan, ra phòng khách chơi đi."

Chú ch.ó như có thể hiểu tiếng người, bước đôi chân ngắn cũn chạy ra ngoài.

Phía trên đỉnh đầu truyền đến giọng nói của Du Việt: "Xong rồi! Cậu bật công tắc xem thử đi."

Cô đứng dậy đi ấn công tắc, cùng với tiếng "tách", tầm nhìn vốn mờ mịt trở nên rõ ràng.

La Thanh Thiều ngẩng đầu, mắt bị ánh sáng mạnh kích thích khiến cô vô thức nheo mắt lại.

Du Việt bước xuống khỏi ghế, ánh sáng phía sau làm nổi bật đường nét góc cạnh của xương hàm cậu càng thêm rõ ràng.

"Bóng đèn này công suất hơi lớn, đừng nhìn trực tiếp."

"Được, làm phiền cậu rồi." Cô cười với cậu.

"Vậy tớ về đây." Cậu xoay người.

"Khoan đã." La Thanh Thiều gọi cậu lại, "Cậu tiện thể mang hộp đồ ăn về đi."

Cô mở ra nhìn thấy sủi cảo đầy ắp, không khỏi kinh hô: "Sao lại đưa cho tớ nhiều thế này!"

"Bà ngoại sợ cậu ăn không đủ no, nên lấy nhiều hơn một chút."

"Vậy... thay tớ cảm ơn bà ngoại nhé."

Du Việt xách hộp đồ ăn đi tới cửa, vừa định đổi giày, bị Seven c.ắ.n ống quần.

Chú ch.ó vừa sủa vừa kéo cậu về phía sau, tiếng kêu ai oán, làm cậu trông như kẻ bạc tình bỏ vợ bỏ con vậy.

La Thanh Thiều ngồi xổm xuống dỗ nó: "Anh ấy phải về nhà ăn cơm, ngoan, nhả ra."

Du Việt cúi đầu nhìn con ch.ó không hề lay chuyển và cô gái đang vô cùng xấu hổ, cười đầy cưng chiều.

"Làm sao đây? Seven không cho cậu đi." Cô bất lực nói, đ.á.n.h cũng không được mắng cũng không xong.

Cô dừng một chút, thăm dò: "Hay là cậu ở lại ăn cơm? Bà ngoại đưa nhiều sủi cảo quá, một mình tớ chắc chắn ăn không hết."

Trong đầu Du Việt có hai người tí hon đang đ.á.n.h nhau, người màu xanh khuyên cậu phải về nhà, người màu đỏ bảo cậu phải ở lại... Vài giây sau, cậu mở miệng.

"Được... nhưng nói với bà ngoại thế nào đây?"

La Thanh Thiều đứng dậy: "Chuyện này đơn giản. Cậu gọi điện thoại cho bà ngoại, để tớ nói."

Sau vài tiếng "tút" máy móc, điện thoại được kết nối.

"A Việt, sao còn chưa về?"

Cô ngọt ngào đáp: "Bà ngoại, là cháu ạ. Cháu có mấy bài tập không biết làm, muốn thỉnh giáo Du Việt một chút, có thể..."

"Được chứ! Bài nào không biết cứ hỏi nó là được, không cần khách sáo." Giọng nói đầu bên kia cao lên vài phần, "A Việt, cháu dạy Tiểu Thiều biết làm rồi hẵng về nhé!"

Du Việt cười nhận lại điện thoại, La Thanh Thiều tinh nghịch nháy mắt với cậu.

Trong bếp truyền đến tiếng nước sôi, cô đi vào lấy nồi chuẩn bị luộc sủi cảo.

"Trong nhà còn rau không?" Du Việt hỏi cô.

"Trong tủ lạnh có đấy." Cô đang bận đổ nước, vội vàng trả lời cậu.

Du Việt mở tủ lạnh, một luồng khí lạnh phả vào mặt, cậu lục lọi mấy loại rau bên trong, hỏi cô: "Cậu muốn ăn gì?"

"Cậu biết nấu ăn?" La Thanh Thiều có chút ngạc nhiên vui mừng.

"Biết vài món, nhưng không nhiều."

"Cậu cứ xem mà làm, mấy loại rau đó không có món nào tớ kiêng cả, đều là mẹ tớ chuẩn bị sẵn, nhưng tớ không biết nấu cơm."

"Cà chua xào trứng... thêm một món Địa Tam Tiên nữa, được không?"

"Oa! Đương nhiên là được!" Cô nhìn Du Việt với cặp mắt khác xưa, bình thường nhìn bộ dạng như không dính khói lửa nhân gian, không ngờ lại là một đầu bếp lớn, không khỏi thầm mong đợi mùi vị thế nào.

Cậu cầm nguyên liệu đứng bên cạnh cô sơ chế, La Thanh Thiều sau khi thả sủi cảo vào nồi, thuận tay cùng cậu gọt khoai tây.

"Cậu biết nấu ăn từ khi nào thế? Thật không nhìn ra đấy." Cô hỏi.

"Rất lâu trước đây rồi... Chắc khoảng lớp ba lớp bốn tiểu học gì đó."

"!! Còn cái gì là cậu không biết không!"

Du Việt khẽ cười, giải thích: "Lúc đó bà ngoại vẫn chưa nghỉ hưu, ngày nào cũng bận rộn chủ nhiệm lớp cuối cấp, không có thời gian quản tớ... Tớ chỉ có thể tự lực cánh sinh, lúc đầu chỉ có thể xào ra vật thể lạ màu đen, thử vài lần là có thể ăn được rồi."

"Bà ngoại trước đây làm giáo viên sao?"

"Ừ, dạy toán cấp hai."

"Thảo nào thành tích toán của cậu tốt như vậy! Chắc chắn là di truyền gen tốt của bà ngoại rồi."

"Ừ, tớ cũng thấy thế."

Nước trong nồi sôi sùng sục, La Thanh Thiều hoảng loạn vứt quả cà tím đang rửa dở xuống.

"Nóng quá nóng quá!" Sau khi mở vung nồi hơi nóng ùa ra, xông hết vào tay cô.

Du Việt đang đ.á.n.h trứng, vội đặt xuống, hai bước đi tới: "Không sao chứ?"

"A không sao không sao, chỉ nóng khoảnh khắc đó thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Tớ trông nồi cho, cậu ra phòng khách chơi với Seven đi."

"Không cần không cần, luộc sủi cảo thôi mà, tớ vẫn có thể làm được."

Trong lòng cô thầm oán: Đừng có coi thường tay mơ nhà bếp chứ! Động tác của Du Việt rất nhanh, cô vừa bày bát đũa lên bàn ăn, một đĩa Địa Tam Tiên với vẻ ngoài cực đẹp mắt đã được bưng lên bàn.

"Nếm thử xem." Trong đôi mắt hoa đào đẹp đẽ của cậu lấp lánh ánh sáng mong đợi.

La Thanh Thiều cầm đũa, gắp một miếng cà tím nhấm nháp kỹ. Ừm, không chỉ đẹp mắt, mùi vị cũng rất ngon.

Cô không tiếc lời khen ngợi: "Ngon quá! Không biết còn tưởng là đầu bếp nhà hàng bên ngoài xào đấy chứ!"

Nghe vậy, đuôi mắt Du Việt cong lên, không nhịn được bật cười: "Cậu thích là tốt rồi."

Đối với một đầu bếp, sự công nhận lớn nhất của khách hàng không gì bằng ăn sạch bách.

Cậu tuy là một đầu bếp nghiệp dư, nhưng La Thanh Thiều dùng hai cái đĩa sạch bóng để biểu thị, cô là một vị khách lời nói đi đôi với việc làm.

Thấy cô ăn xong, cậu cười híp mắt đứng dậy thu dọn bát đũa.

La Thanh Thiều bước nhanh như bay, đoạt lấy bát đũa từ trong tay cậu: "Để tớ! Là cậu nấu cơm, lẽ ra tớ phải rửa bát."

Nghe rất hợp lý, cho nên Du Việt không tranh với cô, chỉ đứng bên cạnh bồn rửa bát thỉnh thoảng giúp một tay.

Trong không gian không tính là lớn, tiếng nước chảy rào rào đặc biệt rõ ràng, trong không khí thoang thoảng mùi nước rửa bát, cô rửa đĩa, cậu đưa đĩa, Seven xoay vòng quanh chân hai người.

Rõ ràng là một khung cảnh gia đình ấm áp.

Du Việt nghĩ, nếu sau này thật sự có thể như vậy, thì tốt biết bao...

Sau khi thu dọn thỏa đáng, cậu mặc áo khoác vào, quay đầu chào tạm biệt cô: "Tớ về đây."

Lại cúi người xoa đầu Seven: "Lần sau gặp."

La Thanh Thiều đóng cửa lại mới nhớ ra, quên mất một chuyện lớn!

Cô vội mở cửa, chạy nhanh ra cầu thang.

Du Việt đã đi xuống tầng dưới, nghe thấy động tĩnh lùi lại vài bước ngước lên nhìn, vừa khéo nhìn thấy cô thò đầu tìm cậu.

"Mấy ngày nữa nghỉ Tết Dương lịch cậu có rảnh không?" Cô hỏi.

Cậu gật đầu: "Ừ."

"Vậy chúng ta cùng đi đón năm mới nhé! Cậu, tớ, và Hiểu Mạt." Cô dừng một chút, "Nếu cậu sợ không tự nhiên, gọi cả Võ Nhâm đi cũng được."

"Được, đi đâu?"

"Tớ vẫn chưa nghĩ ra, hỏi trước xem cậu có thời gian không đã."

Đèn cảm ứng tắt ngấm, Du Việt chìm vào bóng tối.

La Thanh Thiều dậm chân, đèn không sáng: "Cậu dùng điện thoại soi đường đi, cái đèn này hay bị trục trặc lắm."

"Không sao, đi đây."

"Bye bye."

Cậu bước ra khỏi tòa nhà chung cư, phát hiện tuyết rơi đầy trời lúc đến không biết đã ngừng từ bao giờ, trên đường là những chuỗi dấu chân đột ngột, phá hỏng mặt đất phủ đầy tuyết trắng.

Du Việt nhấc chân giẫm lên lớp tuyết xốp mềm, đi được vài bước thì dừng lại, xoay người nhìn về phía căn phòng sáng ánh đèn vàng ấm áp kia, cửa sổ không có một bóng người.

Gió lạnh ồn ào, nhưng cậu cảm thấy trong lòng ấm áp.

"Sao cậu còn chưa tới!" Đầu dây bên kia truyền đến tiếng chất vấn của Hứa Hiểu Mạt, La Thanh Thiều lặng lẽ đưa điện thoại ra xa tai.

"Cậu đến đâu rồi? Tớ qua ngay đây."

"Không phải cậu nhắn tin cho tớ bảo đến rồi sao? Tớ đang ở chỗ đài phun nước đây, Du Việt cũng đến rồi." Hứa Hiểu Mạt hạ thấp giọng, "Còn có Võ Nhâm nữa."

"Tớ đang mua đồ ở cửa hàng gần đó, đợi tớ ba phút, qua ngay đây!"

La Thanh Thiều nhanh ch.óng thanh toán, chạy chậm về phía trung tâm quảng trường.

Các cô hẹn ở khu thương mại lớn nhất Cẩm Thành, nghe nói buổi tối có hoạt động đón năm mới, lúc này trời còn sớm, nhưng đã tụ tập không ít người.

Cô vội vàng rẽ qua góc đường, liếc mắt một cái đã thấy thiếu niên đứng dưới bức tượng cá voi khổng lồ.

Du Việt mặc một chiếc áo khoác phao màu đen, hai tay đút túi, đang nói chuyện với Võ Nhâm.

"Xin lỗi nhé, không ngờ các cậu đến nhanh như vậy." Cô vừa nói vừa thở hổn hển, vừa nãy chạy gấp quá.

"Thời gian ăn cơm còn sớm, không vội." Du Việt cười nhạt.

"Tớ đi mua chai nước, khát c.h.ế.t mất." Võ Nhâm kêu lên.

Hứa Hiểu Mạt nhíu mày: "Vừa nãy sao cậu không đi?"

"Bên cạnh có cửa hàng đồ uống, về ngay đây."

"Tớ đi cùng cậu." Du Việt gọi cậu ta lại.

Võ Nhâm: "Cậu cũng khát nước?"

Du Việt: "Tớ sợ cậu lạc đường."

Võ Nhâm: "..."

Nghe vậy, La Thanh Thiều không nhịn được bật cười.

Hứa Hiểu Mạt nhảy đến trước mặt cô: "Tiểu Thiều cậu mua cái gì thế? Lạnh c.h.ế.t tớ rồi, hôm nay lạnh quá đi mất, cậu nhìn nước trong đài phun nước này xem, đóng một lớp băng dày ơi là dày."

La Thanh Thiều đưa đồ trong tay cho cô ấy xem: "Âm mười mấy độ đấy, tớ chẳng phải đã nhắn tin bảo cậu mặc nhiều chút rồi sao."

"Hì hì, cậu biết tớ xưa nay muốn đẹp chứ không muốn ấm mà!" Hứa Hiểu Mạt nghi hoặc, "Cậu mua cuộn phim làm gì?"

"Chụp ảnh chứ sao. Trước đây tớ rất thích dạo một cửa hàng máy ảnh cũ gần đây, học kỳ này mãi không có thời gian qua, cuộn phim cũng dùng hết từ lâu rồi, vừa nãy vào cửa hàng mua tích trữ một ít... Thật sự đắt quá, càng ngày càng đắt." Cô lấy từ trong túi ra một chiếc máy ảnh phim cho cô ấy xem.

Hứa Hiểu Mạt nhận lấy lật qua lật lại xem: "Đây là mẫu gì thế? Nhìn đẹp đấy, chụp ra có đẹp không?"

"Siêu đẹp luôn, thật đấy! Canon prima super 115, nhưng tạm thời đừng mua, giá bị đẩy lên cao quá, đắt gấp đôi giá tớ mua mấy năm trước."

"Chụp cho tớ một tấm đi mà!" Hứa Hiểu Mạt làm nũng với cô.

"Đương nhiên rồi, hôm nay mang tới chính là định chụp ảnh làm kỷ niệm."

"Vậy tớ muốn chụp chung với con cá voi này!"

"Được ~"

Hai người tìm góc độ một lúc, Hứa Hiểu Mạt giơ hai tay chữ V, chụp một tấm ảnh ngọt ngào.

Cô ấy rõ ràng rất hứng thú với chiếc máy cổ điển này, quấn lấy La Thanh Thiều dạy cô ấy cách sử dụng.

"Tớ biết rồi tớ biết rồi." Hứa Hiểu Mạt phấn khích nói, "Tiểu Thiều cậu đứng qua đó tớ chụp giúp cậu một tấm."

"Đừng quên bật đèn flash nhé." La Thanh Thiều vừa dặn dò vừa đi đến bên cạnh tượng cá voi.

Lúc này vừa khéo Du Việt quay lại, Hứa Hiểu Mạt nhìn thấy cậu liền nhiệt tình vẫy gọi: "Cậu mau đứng cạnh Tiểu Thiều đi, tớ chụp giúp hai người một tấm."



Nhật ký Du Việt:

Cùng nhau... đón năm mới... ≧▽≦

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện