Sáng sớm cuối tuần, La Thanh Thiều vừa bước ra khỏi cửa nhà đã ngửi thấy từng đợt hương thơm thoang thoảng bay lên từ dưới lầu, thanh khiết mà không ngọt ngấy, lan tỏa trong không khí khiến tâm trạng con người ta cũng tốt lên vài phần.

Cô vừa bước ra khỏi tòa nhà khu dân cư, tầm mắt liền bắt gặp Du Việt đang đứng cách đó không xa.

Thiếu niên mặc một chiếc áo phông xám đơn giản và quần dài, dáng người cao ráo, đang đứng dưới gốc cây hoa quế nhìn về phía tòa nhà cô ở. Thấy cô đi ra, đôi mắt Du Việt sáng lên, ánh lên vài phần vui vẻ khó phát hiện.

"Đợi lâu chưa?" La Thanh Thiều cảm thấy hơi ngại ngùng, bước nhanh đến bên cạnh cậu.

"Không, tớ cũng mới tới thôi." Du Việt phủ nhận.

Cô thầm thở phào nhẹ nhõm, giơ mấy tờ giấy A4 được cuộn tròn trong tay lên lắc lắc trước mặt cậu: "Tớ quên mất kẹp vào quyển sách nào, tìm mãi mới thấy."

Du Việt nghe xong, cúi đầu mở chiếc túi vải canvas màu đen đeo chéo trên người, lấy ra một chiếc kẹp tài liệu trong suốt đưa cho cô.

"Mua thừa, cậu cầm lấy dùng đi."

La Thanh Thiều theo bản năng từ chối: "Không cần đâu..."

Du Việt trực tiếp nhét vào tay cô: "Rất dễ thu dọn, hơn nữa sẽ không bị lẫn trang."

"Được rồi, vậy cảm ơn nhé." Cô xếp ngay ngắn mấy tờ giấy A4 rồi cho vào bìa nhựa trong suốt, muốn kẹp thanh nẹp lại nhưng phát hiện đứng thế này hơi khó thao tác.

Đang định ngồi xổm xuống thì bàn tay với những khớp xương rõ ràng của Du Việt đã nhanh hơn một bước, giúp cô kẹp lại ngay ngắn.

La Thanh Thiều nhìn kịch bản kịch nói gọn gàng ngăn nắp trong tay, trong lòng thầm khen cậu tỉ mỉ.

Cô nhớ tới tiếng chuông thông báo điện thoại lúc xuống lầu ban nãy: "Hứa Hiểu Mạt gửi định vị trong nhóm rồi phải không?"

"Ừ, tớ tra tuyến đường rồi, đi xe buýt không xa lắm." Du Việt mở khóa điện thoại, đưa màn hình cho cô xem.

La Thanh Thiều nhìn kỹ vài lần, giọng nói mang theo sự vui vẻ: "Không ngờ chưa đến nửa tiếng là tới nơi, lúc trước tớ còn tưởng xa lắm chứ."

Du Việt khẽ gật đầu, hỏi cô: "Cậu ăn sáng chưa?"

"Ăn rồi, mẹ tớ mua sữa đậu nành với quẩy. Còn cậu?"

"Tớ cũng ăn rồi."

"Vậy chúng ta đi ra bến xe buýt nhé? Tớ vừa xem điện thoại cậu, trên đó hiển thị xe sắp tới chỗ mình rồi."

Du Việt lại gật đầu: "Được."

Cậu vừa nhấc chân bước đi một bước, liền nghe người bên cạnh gọi: "Khoan đã!"

Cậu quay đầu lại, thấy La Thanh Thiều vẫn đứng nguyên tại chỗ, giơ tay chỉ lên đỉnh đầu mình: "Trên tóc cậu dính mấy bông hoa quế kìa."

Du Việt phủi tóc vài cái, ánh mắt hỏi cô xem đã sạch chưa.

"Chưa đâu, không phải bên đó, ra sau một chút." Cô lại chỉ chỉ lên đỉnh đầu mình.

Du Việt theo sự hướng dẫn của cô lại phủi thêm vài cái.

La Thanh Thiều thấy lần này vị trí cậu phủi thì đúng rồi, nhưng tóc tai đều bị cậu vò rối tung lên, bên trên vẫn còn vương lại vài bông hoa nhỏ, bèn quyết định giúp cậu một tay.

Cô vừa kiễng chân vừa nói: "Để tớ giúp cho, hoa nhỏ quá khó lấy xuống."

Du Việt thấy cô kiễng chân, bèn chủ động cúi thấp đầu về phía cô để cô dễ dàng thao tác.

Năm giây sau, cậu ngẩng đầu, thấy La Thanh Thiều mày mắt cong cong, nụ cười còn rạng rỡ hơn cả trăng non vài phần.

"Cậu xem! Mấy bông hoa này còn ăn vạ trên người cậu nữa đấy."

Trong lòng bàn tay trắng nõn của cô lẳng lặng nằm ba bông hoa vàng nhỏ xíu. Một cơn gió thổi qua, những bông hoa nhỏ bị gió cuốn đi, tìm kiếm bến đỗ mới.

"Chúng ta đi thôi, không đi là lỡ xe buýt đấy!" La Thanh Thiều vừa nói vừa đi về phía trước.

Du Việt đứng tại chỗ, nhìn bóng lưng nhẹ nhàng linh động của cô, đáy lòng trào dâng từng đợt cảm giác thỏa mãn, bao bọc lấy trái tim một cách dày đặc, là một loại vui vẻ không nói nên lời.

Cậu sải bước đuổi theo cô, cùng cô sóng vai bước đi.

Trên xe buýt, sau khi La Thanh Thiều ngồi xuống, cô mở kịch bản mới tinh của mình ra, chuẩn bị học thuộc lời thoại.

Kịch bản là do Hứa Hiểu Mạt gửi cho các cô vào chiều thứ sáu, nhưng cô có thói quen làm xong bài tập mới làm việc khác, nên chỉ mới xem lướt qua một lần.

Cô nhẩm thuộc vài câu, nghiêng đầu nhìn thấy Du Việt bên cạnh đang đeo tai nghe có dây màu đen, trên điện thoại đang phát một đoạn kịch nói.

Diễn viên trên màn hình biểu diễn rất sinh động, thu hút cô không tự chủ được mà nhìn thêm vài lần.

Du Việt nhận ra ánh mắt của cô, chủ động tháo một bên tai nghe xuống, tay dừng lại giữa không trung.

La Thanh Thiều liếc thấy động tác của cậu, hiểu ý ngẩng đầu lên.

Khoảnh khắc ánh mắt hai người giao nhau, cô đang nhận lấy tai nghe từ tay cậu, cảm giác đầu ngón tay chạm nhau lướt qua trong chớp mắt.

Du Việt nhìn tai nghe thuộc về mình đang nằm trong tai cô, đáy lòng dâng lên niềm vui sướng.

"Nhìn có vẻ khó diễn quá, nhưng Hiểu Mạt nói kịch mục đã báo lên rồi không sửa được." La Thanh Thiều thở dài một hơi.

"Ừ." Du Việt tỏ vẻ đồng tình.

"Cậu học thuộc lời thoại chưa?"

"Thuộc một chút."

La Thanh Thiều vui vẻ hẳn lên: "Vậy thì tốt, tớ mới bắt đầu học thôi. Hiểu Mạt mà nói tớ thì tớ có thể lôi cậu ra đỡ đạn, cậu ấy ngại không dám nói cậu đâu."

"Oa, tai nghe của cậu cùng hãng với tớ này!" Cô chú ý tới logo không bắt mắt nhưng rất quen thuộc.

"Ừ, loại này dùng tốt." Du Việt khẽ đáp.

Xe buýt rất nhanh đã đến trạm, hai người xuống xe đi được vài bước liền nhìn thấy một tấm biển hiệu bắt mắt —— Tiệm Mì Tiểu Hứa.

"Chắc là chỗ này rồi!" La Thanh Thiều chỉ cho cậu xem.

Du Việt cúi đầu nhìn điện thoại xác nhận: "Ừ, tới rồi."

Còn chưa tới cửa, Hứa Hiểu Mạt như có thần giao cách cảm với cô, đẩy cửa kính cửa hàng ra, nhìn về phía hai người.

"Á! Tứ Phượng và Chu Bình tới rồi."

La Thanh Thiều cảm thấy cạn lời, vốn dĩ nói là vai diễn tùy cô chọn, nhưng tìm một vòng chẳng ai chịu diễn vai Tứ Phượng nhiều lời thoại nhất, thế là Hứa Hiểu Mạt năn nỉ ỉ ôi khiến cô phải gật đầu.

"Cậu diễn Chu Bình à?" Cô cảm thấy hơi mới lạ, nghiêng đầu hỏi cậu.

Du Việt khẽ gật đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chỉ trong chốc lát, Hứa Hiểu Mạt đã "tốc biến" đến trước mặt hai người, kéo La Thanh Thiều đi vào trong: "Nhanh lên nhanh lên! Cuối cùng hai người cũng tới!"

"Bọn tớ là người đến cuối cùng à?"

"Không, hai người là người đến đầu tiên."

La Thanh Thiều: "..."

Cô thấy Du Việt đang cúi đầu gõ chữ ở phía sau, cách các cô một khoảng, bèn nhỏ giọng hỏi: "Có phải cậu bắt cậu ấy diễn Chu Bình không?"

"Oan uổng quá!" Giọng Hứa Hiểu Mạt hơi lớn, nói xong mới ý thức được chính chủ đang ở cách đó không xa, vội vàng mím c.h.ặ.t môi làm động tác im lặng, sau đó nhỏ giọng lải nhải.

"Cậu ấy hỏi tớ có những ai diễn vai gì, tớ bảo cậu ấy tự chọn, cậu ấy chọn vai này đấy."

"Vai này rất hợp với cậu ấy mà! Đều khá u sầu. Chẳng lẽ bắt cậu ấy diễn cái cột điện, hay là muốn bình chọn cột điện đẹp trai nhất lịch sử?"

La Thanh Thiều bị cô nàng chọc cười, cô chỉ cảm thấy lời thoại của Chu Bình cũng khá nhiều, tưởng Du Việt sẽ chọn vai ít lời hơn.

Cửa tiệm mì Tiểu Hứa bị đẩy ra, lần này người đi ra là một người phụ nữ hơn bốn mươi tuổi, cười chào hỏi các cô: "Hiểu Mạt, bạn học đến rồi cũng không biết mời người ta vào nhà, đứng ngây ra đó làm gì?"

"Đây là mẹ tớ." Hứa Hiểu Mạt giới thiệu với cô.

La Thanh Thiều lễ phép chào: "Cháu chào dì ạ!"

"Ây da, đây là Tiểu Thiều phải không, thảo nào Hiểu Mạt nhà dì ngày nào cũng khen cháu ở nhà, xinh xắn thật đấy!"

"Tiểu Thiều thành tích học tập cũng rất tốt đúng không, bình thường có thời gian cháu chỉ bảo Hiểu Mạt nhà dì nhiều chút nhé, con bé này thành tích cứ tụt dốc suốt..."

Du Việt trả lời tin nhắn xong, đi tới bên cạnh La Thanh Thiều, cũng lễ phép chào một tiếng: "Cháu chào dì ạ."

Mẹ Hứa ngẩng đầu nhìn cậu, cười nói: "Ây da, cậu bé này trông cũng sáng sủa quá. Học hành thế nào hả cháu?"

"Mẹ, mẹ đừng nói nữa, hai cậu ấy học đều rất giỏi, đều là học bá cả đấy." Hứa Hiểu Mạt đẩy mẹ mình vào trong.

"Vậy con phải học tập người ta nhiều vào..."

Hứa Hiểu Mạt vừa ứng phó vừa kéo mẹ Hứa vào tiệm mì, cô nàng vừa đi được vài bước, mẹ Hứa lại đẩy cửa gọi với ra hai người vẫn đang đứng tại chỗ.

"Tiểu Thiều... còn cả cậu bạn kia nữa, trưa nay nhất định phải ở lại ăn mì nhé, nếm thử tay nghề của dì!"

"Mấy người kia sao còn chưa tới? Đã muộn gần mười phút rồi!" Hứa Hiểu Mạt nhìn điện thoại, bực bội nói.

"Không phải nhắn tin bảo sắp tới rồi sao, chắc là nhanh thôi."

"Tiểu Thiều cậu không biết à? Cái 'sắp tới' của người Trung Quốc đại khái là chỉ vừa mới ra khỏi cửa thôi."

La Thanh Thiều: "..."

Lúc này mặt trời đã treo lưng chừng trời, Du Việt thấy cô len lén dùng tay quạt gió, chủ động lên tiếng hỏi: "Chúng ta sang cửa hàng tiện lợi bên cạnh đợi đi."

Hứa Hiểu Mạt được cậu nhắc nhở mới phản ứng lại là trời nóng, kéo La Thanh Thiều chạy vào cửa hàng tiện lợi phía sau, sau khi ngồi xuống liền bắt đầu lên án trong nhóm chat.

La Thanh Thiều thì tranh thủ lúc này tiếp tục học thuộc lời thoại.

Cô đang nỗ lực nhét chữ vào đầu thì giọng nói trong trẻo lạnh lùng của Du Việt vang lên.

"Hai cậu uống nước lạnh hay thường?"

"Lạnh."

"Thường."

Hai giọng nữ đồng thời vang lên.

Hứa Hiểu Mạt sợ Du Việt không phân biệt được, quay đầu giải thích với cậu: "Tiểu Thiều uống lạnh, tớ uống thường."

"Cậu uống vị chanh hay bưởi tây?" Du Việt thuận thế hỏi cô.

"Tớ uống vị chanh, cảm ơn nhé."

Du Việt gật đầu, lấy hai chai nước từ trong tủ lạnh ra, lúc tính tiền thuận tay rút một tờ khăn giấy lau khô những giọt nước đọng trên thân chai.

La Thanh Thiều học xong một trang chuẩn bị lật sang trang khác thì trước mắt xuất hiện một chai nước, đặt ở nơi cô vừa tầm tay với tới, là loại lạnh, và là vị bưởi tây cô thường uống.

Thiếu niên phía sau đi tới mang theo một cơn gió, thổi cho tâm trạng cô sảng khoái hơn không ít.

Cô nghiêng đầu, nhìn về phía Du Việt đang ngồi xuống bên cạnh: "Lát nữa tớ chuyển tiền cho cậu."

"Không cần."

Hứa Hiểu Mạt thò đầu qua: "Tớ vừa kết bạn Wechat với cậu đấy, cậu đồng ý đi. Hôm qua tớ hỏi mấy người đều không có Wechat của cậu, cuối cùng vẫn là Tiểu Thiều kéo cậu vào nhóm, hai người kết bạn Wechat từ bao giờ thế?"

Du Việt tự động bỏ qua nửa câu sau, nhàn nhạt đáp lại cô nàng: "Được."

"Người bên ngoài kia có phải Võ Nhâm không?" La Thanh Thiều chỉ vào một người đang dắt xe đạp bên lề đường đối diện.

Giây tiếp theo, điện thoại của Du Việt vang lên tiếng chuông êm dịu, sau khi cậu bắt máy, giọng nói oang oang của Võ Nhâm truyền ra từ ống nghe.

"Các cậu ở đâu thế? Tớ chạy mấy con đường rồi cũng không tìm thấy chỗ."

"Cậu đứng lại, quay đầu nhìn sang bên kia đường."

Võ Nhâm nghe theo chỉ thị của cậu nhìn sang: "Vãi! Tớ vừa từ bên đối diện đi qua mà!"

Ba người ngồi thành một hàng, nhìn cậu ta tức tối nhét điện thoại vào túi, quay đầu xe đạp đi ngược lại.

"Cậu gọi cậu ấy tới à?" La Thanh Thiều nghiêng đầu hỏi Du Việt.

Du Việt lắc đầu phủ nhận.

"Tớ gọi đấy." Hứa Hiểu Mạt lên tiếng, cô nàng nghiến răng nghiến lợi đầy khó hiểu, "Không phải chứ, trên đời sao lại có loại... ngốc nghếch thế này. Tớ đã gửi định vị cho cậu ta rồi mà! Cái biển hiệu to đùng thế kia cậu ta không nhìn thấy à?"

Du Việt giải thích: "Cậu ấy bị mù đường, không phân biệt được đông tây nam bắc."

"Cậu gọi cậu ấy tới làm gì?" La Thanh Thiều chuyển sang hỏi Hứa Hiểu Mạt.

"À! Quên nói với cậu, Cao Lâm bảo có việc không tới được, tớ nghĩ kiểu gì cũng phải tìm người diễn cùng chứ, đúng lúc nhắn tin cho cậu ta xin Wechat của Du Việt, nhưng cậu ta sống c.h.ế.t không chịu đưa... Tiện thể tớ hỏi cậu ta có tới giúp không, cậu ta lại đồng ý."

"Cao Lâm diễn vai nào ấy nhỉ?"

"Lỗ Quý."

Nhật ký Du Việt:

Khi ở bên cạnh Tiểu Thiều, vạn vật đều trở nên lu mờ đi vài phần.

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện