Sinh nhật của Giang Liễm Chu, thật ra không hẳn được tổ chức quá linh đình. Khác với nhiều nghệ sĩ thích mượn dịp phô trương để khẳng định địa vị trong giới, Giang Liễm Chu – một minh tinh hàng đầu thực thụ, xưa nay chẳng mấy bận tâm đến những cái gọi là “sân khấu hoành tráng”.
Điều này cũng dễ hiểu thôi, là đại công tử nhà họ Giang, từ nhỏ anh đã chứng kiến không biết bao nhiêu buổi tiệc xa hoa đúng nghĩa.
Với anh mà nói, những “trận thế lớn” ấy cuối cùng chỉ gắn liền với bốn chữ: phô trương lãng phí. Vậy nên, mấy năm nay sinh nhật của anh, ngược lại càng giống một buổi tiệc nhỏ để tri ân fan hâm mộ.
Sinh nhật lần này được tổ chức tại đại sảnh tiếp khách của Studio Cố Chu. Dù còn chưa chính thức bắt đầu, trong đại sảnh đã rộn ràng tiếng người. Giữa ánh đèn lung linh, tiếng chạm cốc leng keng, tiếng nói cười rộn rã vang khắp nơi.
Cũng có không ít đơn vị truyền thông hợp tác tham dự, một đơn vị còn khéo léo xoay xở để lấy được quyền livestream độc quyền từ tay Trang Nghiêu.
Thế nên ngay lúc này, phòng livestream đã chật kín fan, ai nấy đều canh giờ để vào xem cho bằng được.
[Nhìn thấy băng rôn do Ace Station thiết kế chưa, bên ngoài dựng bao nhiêu standee ấy!]
[#GiangLiễmChu0506SinhNhatVuiVe#, mở bất cứ app nào cũng thấy màn hình chào đón là anh, cảm giác phấn khích quá trời!]
[Nói mới nhớ… đừng tưởng tôi không thấy nhé! Trong mấy tấm hình quảng bá trên Weibo, có tận hai tấm là ảnh ghép đôi Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ! Hừm!]
[Anh Chu với A Cửu bảo bối chưa đến sao? Chờ sốt ruột quá, nhớ anh muốn khóc luôn rồi.]
[Ơ hình như có người bước xuống từ cầu thang xoắn kia kìa [ngó đầu]. Aaa… có vẻ là anh ấy!]
Trong đại sảnh, khách khứa đông đúc, hầu hết đều mỉm cười chuyện trò. Lúc này, dường như có ai đó nhận ra người đang xuất hiện trên cầu thang, liền vội vàng khẽ nhắc bạn trò chuyện bên cạnh. Chẳng mấy chốc, cả sảnh đồng loạt ngẩng đầu nhìn về phía cầu thang uốn lượn.
Chính trong bầu không khí ấy, Thịnh Dĩ khoác tay Giang Liễm Chu, từng bậc từng bậc bước xuống.
Anh khẽ vỗ nhẹ mu bàn tay cô “Đừng căng thẳng.”
Thịnh Dĩ không khỏi bật cười, xuất thân của cô thế nào, từng trải qua bao nhiêu hoàn cảnh, anh là người hiểu rõ hơn bất kỳ ai. Ấy vậy mà giờ phút này, anh vẫn vỗ tay trấn an cô, dù lời an ủi ấy thoạt nhìn dường như chẳng hề cần thiết.
Khi hai người bước xuống hết cầu thang xoắn, đi đến phía trước sân khấu, đám đông cuối cùng cũng nhìn rõ, ai nấy đều không kiềm được mà đồng loạt hít một hơi kinh ngạc.
Kể từ sau buổi livestream lần trước, Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ đã rất lâu rồi chưa cùng nhau xuất hiện trước công chúng.
Mà buổi livestream lần đó, tuy cả hai không đến mức xuề xòa, nhưng vốn đều thuộc kiểu cực kỳ tự tin vào gương mặt của mình, nên chẳng chăm chút gì mấy cho tóc tai hay trang điểm.
Nói cách khác, đây là lần đầu tiên sau khi chương trình “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” kết thúc, hai người xuất hiện trở lại với diện mạo được chuẩn bị tỉ mỉ như thế.
Một khi đã xuất hiện, liền rực rỡ đến choáng ngợp. Quả thật, khiến người ta phải ngẩn ngơ.
[Trời ơi, bị hai người đẹp đến choáng váng rồi! Người xinh thì nhiều, nhưng sao mình lại không thể nằm trong số đó chứ (khóc nức nở)]
[A Cửu vợ yêu ơi sao cậu lại xinh thế này, điên cuồng muốn cưới về, da trắng mịn muốn cắn một cái, hôn một cái quá đi mất!]
Giang Liễm Chu kéo Thịnh Dĩ cùng bước lên bục micro. Dù hôm nay anh mới là nhân vật chính, nhưng vì ai nấy đều quá quen thuộc với anh rồi, chẳng ai thấy điều này có gì lạ lẫm.
Đại thiếu gia nhà họ Giang hờ hững đảo mắt một vòng khắp đại sảnh, giọng nói phảng phất ý cười, tùy ý mà quyến rũ. Nghe vào lại giống như đang khoe khoang, đến mức khiến người ta ngứa ngáy muốn “đánh yêu” một trận.
“Thế nào? Bạn gái của tôi trang điểm có phải là rất xinh không?”
[……]
[Được rồi được rồi, xin anh đừng khoe nữa. Mở miệng ngậm miệng toàn gọi “bạn gái”, có đổi sang cách xưng hô khác được không?]
[jlz: Cũng muốn đổi lắm chứ, từng phút từng giây đều muốn gọi là “vợ”.]
Tại chỗ, Doãn Song: “……”
Aaa, cái cảm giác quen thuộc này, cứ như một giây liền được kéo về trường quay “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” vậy đó!
Hôm nay, đúng là lớp trang điểm của Thịnh Dĩ do Giang Liễm Chu tự tay làm, có một người bạn trai biết trang điểm, thực sự là hạnh phúc lớn trên đời. Thẩm mỹ của Giang Liễm Chu xưa nay vốn chẳng cần nghi ngờ, gặp những sự kiện như thế này, Thịnh Dĩ hoàn toàn không phải lo nghĩ gì về việc chuẩn bị.
Váy là Giang thiếu gia chọn, lớp trang điểm là Giang thiếu gia làm, đến cả đôi khuyên tai cũng do anh tự tay đeo lên cho cô, phục vụ tận tâm 360 độ, ngay cả dải lưng váy cuối cùng, cũng là anh giúp cô cột chặt.
Nghĩ đến đó, Thịnh Dĩ không kìm được niềm kiêu hãnh và niềm vui rạng rỡ trong lòng.
Bữa tiệc hôm nay mang chủ đề sinh nhật, nên không khí so với những buổi tiệc thông thường càng thoải mái hơn. Khắp nơi bày biện đủ món ngon, giữa chừng còn xen kẽ vài hoạt động nhỏ, thêm bạn bè thân quen hội tụ, bầu không khí thật sự náo nhiệt. Ngồi trước màn hình, fan xem livestream cũng vô cùng hào hứng.
[Không thể không nói, đường eyeliner ấy vẽ quá đẹp, tay còn vững hơn cả nhiều chuyên gia nhé!]
[Song Song cứ quấn lấy A Cửu vợ yêu mà nói chuyện cười hoài, nhìn ra được Song Song với Thanh Phù thật sự thích A Cửu. Nhưng Song Song ơi, cậu to gan quá rồi, không thấy ánh mắt Chu ca như muốn hóa thành dao thật sao?]
[Mình yêu chương trình này nhất, đã xem đi xem lại quá nhiều lần. Xem nhiều show khác toàn đấu đá, xé nhau, chương trình này bạn bè quý nhau thế này, hiếm có biết bao, hu hu.]
Tiết mục nối tiếp diễn ra, và rồi cũng đến phần cao trào thực sự. Khi nhân viên đẩy chiếc xe bánh kem cao mười mấy tầng ra, cả sảnh vốn đã vui hết mình, nay lại bùng nổ trong tiếng reo hò.
Đèn trong đại sảnh vụt tắt, chỉ còn ánh nến lung linh trên bánh kem, hắt sáng lờ mờ lên gương mặt Giang Liễm Chu.
Anh liếc mắt, khóe miệng cong cong nhìn sang Thịnh Dĩ, cô khẽ nhắc nhở: “Đừng nhìn em nữa, mau ước đi.”
Giang Liễm Chu “ừm” một tiếng, lười biếng gật đầu, anh dường như suy nghĩ vài giây.
Bất giác, Thịnh Dĩ chợt nhớ tới lần quay thứ hai của “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy”, khi cả hai cùng thả đèn Khổng Minh ở công viên mây trời. Khi ấy, Giang Liễm Chu một mình viết ra tận mười hai điều ước, nhanh đến mức chẳng khác gì tuôn ra trong nháy mắt, chẳng cần đắn đo.
Khác hẳn với lúc này, chỉ một điều ước thôi mà anh lại phải ngẫm nghĩ. Không ai biết, năm đó anh đã thầm ước những gì trong chiếc đèn Khổng Minh ấy.
Thịnh Dĩ thoáng ngẩn người, vừa định mở miệng hỏi thì thấy Giang Liễm Chu đã đan hai tay lại đặt bên môi, khẽ cúi đầu, bắt đầu lặng lẽ cầu nguyện, cô liền dừng lại.
Anh mở mắt, sau đó một hơi thổi tắt toàn bộ nến trên bánh. Trong tiếng vỗ tay vang dội khắp sảnh, Giang Liễm Chu khẽ nhướn mắt cười, rồi nắm tay Thịnh Dĩ cùng cắt miếng bánh sinh nhật đầu tiên.
Thịnh Dĩ hạ giọng hỏi anh: “Anh đã ước gì vậy?”
Đại thiếu gia chỉ mân mê những ngón tay cô, hờ hững đáp: “Nói ra thì còn linh nghiệm nữa sao?”
Thịnh Dĩ: “…”
Thật không ngờ, thì ra Giang Liễm Chu cũng tin mấy chuyện này ư? Nhưng cô lại không kìm được tò mò. Dẫu sao, nhìn thế nào đi nữa, hai chữ “ước nguyện” vốn chẳng dính dáng gì tới anh.
Điều mà người thường ao ước, anh đã sớm có đủ cả. Ngay cả ước muốn anh từng viết hàng chục lần trên tấm bưu thiếp “muốn được ở bên Thịnh Dĩ”, giờ đây cũng đã thành hiện thực. Vậy thì, anh còn có thể cầu mong điều gì nữa?
Thịnh Dĩ liền gợi ý: “Hay là anh nói ngược lại, chẳng phải sẽ càng linh hơn sao?”
Lời này xem chừng có chút tác động đến anh, Giang Liễm Chu chậm rãi gật đầu hai cái, rồi bất chợt cất tiếng: “Hy vọng…”
Anh ngừng một nhịp, lại hỏi: “Nhưng nếu nói ngược, nhỡ đâu người phụ trách thực hiện ước nguyện không biết thì sao?”
“Anh thật rắc rối quá đi.” Thịnh Dĩ khẽ oán trách, rồi nói: “Vậy thì anh gửi tin nhắn cho em, đừng để người khác nghe thấy.”
Giang Liễm Chu liếc nhìn cô, ánh mắt lười biếng mà sâu xa.
Thịnh Dĩ: “……”
Mỗi lần anh nhìn cô bằng ánh mắt đó, cô đều có cảm giác anh nhất định đang nghĩ ra chuyện gì chẳng đứng đắn cho cam.
Anh bật cười khẽ, mang theo vài phần thích thú: “Em thật sự tò mò đến thế sao?”
Thịnh Dĩ: “……”
Trang Nghiêu lúc này gọi anh qua, Giang Liễm Chu ừ một tiếng, bảo Thịnh Dĩ ngồi đó rồi mình đi trước. Doãn Song nhanh chóng nắm lấy cơ hội, kéo theo Tiết Thanh Phù tiến đến, bắt đầu ríu rít hết “A Cửu” lại “bảo bối” mà chuyện trò cùng cô.
Thịnh Dĩ đáp lại dăm ba câu, rồi vô tình thấy màn hình điện thoại đặt trên bàn sáng lên, đó là tin nhắn do Giang Liễm Chu gửi tới. Doãn Song cũng liếc thấy tên người gửi, không nhịn được cảm thán: “Anh ấy hận không thể gắn camera 24/24 trên người cô cho rồi.”
Thịnh Dĩ bật cười, mở khóa điện thoại, bấm vào tin nhắn.
[Ivan: Vết thương nhỏ trên tay Thịnh Dĩ vĩnh viễn sẽ chẳng bao giờ lành.]
Thịnh Dĩ: “?”
Cô sững người, thoạt đầu còn định cãi lại, nhưng rồi chợt hiểu ra đó chính là điều ước nói ngược của anh.
Hôm qua, lúc Giang Liễm Chu về nhà, cô đang gọt táo. Trong lúc lơ đãng, dao sượt qua tay, để lại một vết xước nhỏ, chỉ rướm chút máu.
Thì ra, điều mà Giang Liễm Chu suy nghĩ thật lâu, nhắm mắt trước bánh sinh nhật để ước nguyện chính là chuyện ấy.
“Vết thương nhỏ của Thịnh Dĩ, mau lành đi.”
Anh chẳng hề thấy lãng phí chút nào, bởi trong lòng anh, chỉ có Thịnh Dĩ.
Giang Liễm Chu nghĩ, con người không nên quá tham lam, điều ước mà anh khao khát nhất, đã sớm viết xuống trong đêm thả đèn Khổng Minh ấy, và may mắn thay, nay đều thành hiện thực.
Nếu còn có thể tham lam thêm một chút, thì anh chỉ mong người anh yêu, ngay cả một vết thương bé nhỏ thôi cũng mau chóng hồi phục, chỉ thế thôi, anh cũng đã lo đến mất ăn mất ngủ.
Tiệc sinh nhật kết thúc không quá muộn, mới hơn tám giờ rưỡi đã bắt đầu có người lục tục ra về.
Thịnh Dĩ có uống chút rượu, cô không phải loại tửu lượng siêu phàm, nhưng cũng chẳng yếu ớt, lại không hề ửng mặt, nên dẫu uống nhiều, nhìn bề ngoài vẫn chẳng có gì bất thường.
Chỉ có điều, khi lại gần mới thoang thoảng mùi men say, Giang Liễm Chu thì vốn không uống một giọt nào, lúc này vừa lái xe vừa liếc sang ghế phụ, hừ khẽ một tiếng.
Thịnh Dĩ có hơi chậm chạp mà quay đầu lại, nhìn anh. Đại thiếu gia ngữ điệu mang đầy bực bội, nghiến răng nói: “Anh chẳng phải bảo là cùng anh Trang gặp đạo diễn sao? Rốt cuộc em uống bao nhiêu vậy? Không được, nhất định phải nhờ anh Trang điều tra lại camera ở hiện trường, xem ai to gan dám ép em uống rượu!”
Tiệc sinh nhật mà, sao có thể không uống chứ, nhưng chẳng ai dám nâng ly với Giang Liễm Chu – nhân vật chính hôm nay, trừ khi họ chán sống. Đúng lúc anh và Trang Nghiêu rời đi một lát, Thịnh Dĩ lại tỏ ra khách khí không từ chối ai, thế là hết người này đến người kia tìm đến cụng ly.
Đợi khi anh trở lại, cô đã uống bao nhiêu rồi, không ai biết rõ, ban đầu anh hoàn toàn không nhận ra, vì vốn dĩ Thịnh Dĩ bình thường cũng ít lời, mãi đến khi anh nói với cô một câu, cô mới ngoan ngoãn ngẩng lên cười với anh.
Không đến mức say khướt, nhưng rõ ràng chẳng tỉnh táo như thường ngày nữa. Nghĩ vậy, Giang Liễm Chu càng thấy bực bội, anh còn mong đợi từ lâu, muốn xem hôm nay Thịnh Dĩ sẽ tặng mình món quà gì, giờ cô lại ngà ngà say thế này, liệu còn nhớ nổi không?
Anh càng khó chịu, càng muốn lải nhải, nhưng chưa kịp mở miệng, Thịnh Dĩ vốn đang ngồi ngoan ngoãn, lại bất chợt cất giọng, ngắt lời anh, âm thanh mềm mại, ngọt ngào, hoàn toàn khác thường ngày: “Anh ơi, đừng mắng nữa… em sai rồi mà.”
Giang Liễm Chu: “……”
Anh bỗng phanh gấp, xe dừng lại bên đường.
Thịnh Dĩ mở to đôi mắt hạnh trong veo nhìn anh, nơi khóe mắt có nốt ruồi lệ, vô tình càng thêm quyến rũ, cô khẽ chớp mi, tỏ vẻ ngạc nhiên hỏi: “Sao thế vậy, anh ơi?”
Nói xong, cô nghiêng đầu liếc ra ngoài cửa kính, rồi như vừa bừng tỉnh, “à” một tiếng, dáng vẻ tỉnh ngộ: “Ồ… anh muốn ghé mua bao phải không?”
Cô vỗ nhẹ lên đầu mình, có chút choáng váng muốn xuống xe đi mua, nhưng còn chưa kịp thì đã ngoan ngoãn ngồi lại.
“Nhà mình có rồi mà, không cần mua đâu, mau về thôi.”
Thịnh Dĩ còn vỗ vỗ tay Giang Liễm Chu, giục anh đi.
Anh liếc ra ngoài cửa sổ, nơi hiệu thuốc vẫn sáng đèn, chỉ cảm thấy đầu mình sắp nổ tung, cô đang nói cái gì thế này, trong nhà làm gì có mấy thứ đó! Thế mà dáng vẻ nửa say nửa tỉnh trước mặt lại như muốn nói: “Sao anh còn chưa đi?”
Anh nghiến răng, đành khởi động xe, tiếp tục lái về, may mà Thịnh Dĩ tửu phẩm không tệ, say thì say, nhưng không làm ầm, nên hai người thuận lợi về đến nhà.
Vừa xuống xe, cô đã tự giác bước lại ôm chặt lấy cánh tay anh, cứ như sợ bị bỏ rơi vậy, cả người dán sát vào anh.
Giang Liễm Chu không khỏi nghĩ: người ta nói khi say thường bộc lộ suy nghĩ sâu kín nhất trong lòng. Lẽ nào, sâu thẳm trong lòng Thịnh Dĩ, chính là khao khát được gần gũi anh đến vậy?
Nghĩ đến đây, sự dằn vặt bỗng hóa thành ngọt ngào. Anh thậm chí còn nảy sinh ý nghĩ: Có lẽ, thỉnh thoảng để cô uống chút rượu cũng không tệ.
Vừa bước vào cửa, Thịnh Dĩ đã vội vã đá phăng giày, tiện tay ném sang một bên. Đại thiếu gia lập tức biến thành bảo mẫu, vừa nhặt giày vừa giữ cô lại: “Bé con, mang dép vào đi, sàn lạnh đấy.”
Thịnh Dĩ bĩu môi, nhưng cũng ngoan ngoãn để anh cúi xuống giúp mình mang dép.
Mang xong, cô lững thững đi vào trong, được vài bước lại quay đầu, nghiêng mắt nhìn anh: “Sao anh không mau lại đây? Mình còn phải mở quà nữa.”
Câu này vừa thốt ra, tâm trạng Giang Liễm Chu liền tốt hơn vài phần. May quá, dù có chút men say, cô vẫn nhớ tới món quà sinh nhật chuẩn bị cho anh.
Thịnh Dĩ đưa tay vén tóc, lộ ra bờ vai trần và tấm lưng thon. Ánh mắt anh dừng lại trong thoáng chốc, rồi lúng túng dời đi.
Không nghe tiếng động phía sau, cô càng nghi hoặc, gọi khẽ “Anh lại đây đi mà.”
Anh khẽ chạm mũi, đành bước đến gần, cô khẽ nhíu mày, xoay người lại, đưa lưng về phía anh, giọng mềm mại xen chút bất mãn: “Mau lên nào.”
Anh khựng lại, trong tiếng thúc giục ấy, giọng cô so với thường ngày mềm hơn nhiều, mang chút hờn dỗi, Thịnh Dĩ thấy anh vẫn chần chừ, liền kéo tay anh, đặt ngay nơi gáy mình.
Trên nút thắt dây áo.
“Được rồi, mở quà ra đi.”
“……”
Giang Liễm Chu đột ngột sững lại. Đến giờ phút này, anh mới hiểu “mở quà” mà Thịnh Dĩ nói, rốt cuộc là có ý gì, chỉ cần anh khẽ kéo nút thắt ấy, chiếc váy tím nhạt trên người cô sẽ tuột xuống không còn gì che chắn.
Anh nuốt khan, cổ họng nóng rát, giữa bùng lên của h*m m**n và sự kìm nén lý trí, anh lặng lẽ giằng co.
Anh gần như phải dồn hết sức lực mới gượng được một câu: “Bé con, chờ thêm một chút nữa…”
Nhưng Thịnh Dĩ lại cắt ngang lời anh, trong giọng nói mềm mại dính chút men say ấy, lại mang theo sự quả quyết không thể lay chuyển: “Không muốn chờ.”
…
Thoạt nhìn chẳng khác thường ngày là mấy, Giang Liễm Chu thậm chí còn định, như mọi khi, tự kiềm chế mình bằng cách đi vào nhà tắm.
Nhưng lần này, Thịnh Dĩ hoàn toàn không cho anh cơ hội, cô vòng tay ôm lấy cổ anh, kéo anh xuống gần. “Chúc anh sinh nhật vui vẻ” giọng thì thầm khẽ run “em thật sự rất thích anh.”
Ánh mắt Giang Liễm Chu trầm hẳn, khóa chặt lấy cô, Thịnh Dĩ mím môi, rồi chủ động hôn lên.
…
Trải nghiệm đêm nay, so với mọi lần trước, mãnh liệt gấp trăm ngàn lần, không chỉ là cảm giác nơi thân thể, mà còn là sự thỏa mãn không sao diễn tả nổi, dâng lên từ tận đáy lòng.
Sau đó, Giang Liễm Chu khẽ cười, dịu dàng xoa bóp bờ vai mỏi nhừ của cô, Thịnh Dĩ ngái ngủ, mí mắt dần khép lại.
Ngay trước khi cô chìm vào giấc mơ, lại nghe thấy anh thấp giọng nói: “Bé con, anh yêu em.”
Thịnh Dĩ khẽ mím môi, nở nụ cười, rồi nghe anh buông thêm một câu: “Ngày mai uống thêm chút rượu nữa nhé?”
Điều này cũng dễ hiểu thôi, là đại công tử nhà họ Giang, từ nhỏ anh đã chứng kiến không biết bao nhiêu buổi tiệc xa hoa đúng nghĩa.
Với anh mà nói, những “trận thế lớn” ấy cuối cùng chỉ gắn liền với bốn chữ: phô trương lãng phí. Vậy nên, mấy năm nay sinh nhật của anh, ngược lại càng giống một buổi tiệc nhỏ để tri ân fan hâm mộ.
Sinh nhật lần này được tổ chức tại đại sảnh tiếp khách của Studio Cố Chu. Dù còn chưa chính thức bắt đầu, trong đại sảnh đã rộn ràng tiếng người. Giữa ánh đèn lung linh, tiếng chạm cốc leng keng, tiếng nói cười rộn rã vang khắp nơi.
Cũng có không ít đơn vị truyền thông hợp tác tham dự, một đơn vị còn khéo léo xoay xở để lấy được quyền livestream độc quyền từ tay Trang Nghiêu.
Thế nên ngay lúc này, phòng livestream đã chật kín fan, ai nấy đều canh giờ để vào xem cho bằng được.
[Nhìn thấy băng rôn do Ace Station thiết kế chưa, bên ngoài dựng bao nhiêu standee ấy!]
[#GiangLiễmChu0506SinhNhatVuiVe#, mở bất cứ app nào cũng thấy màn hình chào đón là anh, cảm giác phấn khích quá trời!]
[Nói mới nhớ… đừng tưởng tôi không thấy nhé! Trong mấy tấm hình quảng bá trên Weibo, có tận hai tấm là ảnh ghép đôi Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ! Hừm!]
[Anh Chu với A Cửu bảo bối chưa đến sao? Chờ sốt ruột quá, nhớ anh muốn khóc luôn rồi.]
[Ơ hình như có người bước xuống từ cầu thang xoắn kia kìa [ngó đầu]. Aaa… có vẻ là anh ấy!]
Trong đại sảnh, khách khứa đông đúc, hầu hết đều mỉm cười chuyện trò. Lúc này, dường như có ai đó nhận ra người đang xuất hiện trên cầu thang, liền vội vàng khẽ nhắc bạn trò chuyện bên cạnh. Chẳng mấy chốc, cả sảnh đồng loạt ngẩng đầu nhìn về phía cầu thang uốn lượn.
Chính trong bầu không khí ấy, Thịnh Dĩ khoác tay Giang Liễm Chu, từng bậc từng bậc bước xuống.
Anh khẽ vỗ nhẹ mu bàn tay cô “Đừng căng thẳng.”
Thịnh Dĩ không khỏi bật cười, xuất thân của cô thế nào, từng trải qua bao nhiêu hoàn cảnh, anh là người hiểu rõ hơn bất kỳ ai. Ấy vậy mà giờ phút này, anh vẫn vỗ tay trấn an cô, dù lời an ủi ấy thoạt nhìn dường như chẳng hề cần thiết.
Khi hai người bước xuống hết cầu thang xoắn, đi đến phía trước sân khấu, đám đông cuối cùng cũng nhìn rõ, ai nấy đều không kiềm được mà đồng loạt hít một hơi kinh ngạc.
Kể từ sau buổi livestream lần trước, Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ đã rất lâu rồi chưa cùng nhau xuất hiện trước công chúng.
Mà buổi livestream lần đó, tuy cả hai không đến mức xuề xòa, nhưng vốn đều thuộc kiểu cực kỳ tự tin vào gương mặt của mình, nên chẳng chăm chút gì mấy cho tóc tai hay trang điểm.
Nói cách khác, đây là lần đầu tiên sau khi chương trình “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” kết thúc, hai người xuất hiện trở lại với diện mạo được chuẩn bị tỉ mỉ như thế.
Một khi đã xuất hiện, liền rực rỡ đến choáng ngợp. Quả thật, khiến người ta phải ngẩn ngơ.
[Trời ơi, bị hai người đẹp đến choáng váng rồi! Người xinh thì nhiều, nhưng sao mình lại không thể nằm trong số đó chứ (khóc nức nở)]
[A Cửu vợ yêu ơi sao cậu lại xinh thế này, điên cuồng muốn cưới về, da trắng mịn muốn cắn một cái, hôn một cái quá đi mất!]
Giang Liễm Chu kéo Thịnh Dĩ cùng bước lên bục micro. Dù hôm nay anh mới là nhân vật chính, nhưng vì ai nấy đều quá quen thuộc với anh rồi, chẳng ai thấy điều này có gì lạ lẫm.
Đại thiếu gia nhà họ Giang hờ hững đảo mắt một vòng khắp đại sảnh, giọng nói phảng phất ý cười, tùy ý mà quyến rũ. Nghe vào lại giống như đang khoe khoang, đến mức khiến người ta ngứa ngáy muốn “đánh yêu” một trận.
“Thế nào? Bạn gái của tôi trang điểm có phải là rất xinh không?”
[……]
[Được rồi được rồi, xin anh đừng khoe nữa. Mở miệng ngậm miệng toàn gọi “bạn gái”, có đổi sang cách xưng hô khác được không?]
[jlz: Cũng muốn đổi lắm chứ, từng phút từng giây đều muốn gọi là “vợ”.]
Tại chỗ, Doãn Song: “……”
Aaa, cái cảm giác quen thuộc này, cứ như một giây liền được kéo về trường quay “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” vậy đó!
Hôm nay, đúng là lớp trang điểm của Thịnh Dĩ do Giang Liễm Chu tự tay làm, có một người bạn trai biết trang điểm, thực sự là hạnh phúc lớn trên đời. Thẩm mỹ của Giang Liễm Chu xưa nay vốn chẳng cần nghi ngờ, gặp những sự kiện như thế này, Thịnh Dĩ hoàn toàn không phải lo nghĩ gì về việc chuẩn bị.
Váy là Giang thiếu gia chọn, lớp trang điểm là Giang thiếu gia làm, đến cả đôi khuyên tai cũng do anh tự tay đeo lên cho cô, phục vụ tận tâm 360 độ, ngay cả dải lưng váy cuối cùng, cũng là anh giúp cô cột chặt.
Nghĩ đến đó, Thịnh Dĩ không kìm được niềm kiêu hãnh và niềm vui rạng rỡ trong lòng.
Bữa tiệc hôm nay mang chủ đề sinh nhật, nên không khí so với những buổi tiệc thông thường càng thoải mái hơn. Khắp nơi bày biện đủ món ngon, giữa chừng còn xen kẽ vài hoạt động nhỏ, thêm bạn bè thân quen hội tụ, bầu không khí thật sự náo nhiệt. Ngồi trước màn hình, fan xem livestream cũng vô cùng hào hứng.
[Không thể không nói, đường eyeliner ấy vẽ quá đẹp, tay còn vững hơn cả nhiều chuyên gia nhé!]
[Song Song cứ quấn lấy A Cửu vợ yêu mà nói chuyện cười hoài, nhìn ra được Song Song với Thanh Phù thật sự thích A Cửu. Nhưng Song Song ơi, cậu to gan quá rồi, không thấy ánh mắt Chu ca như muốn hóa thành dao thật sao?]
[Mình yêu chương trình này nhất, đã xem đi xem lại quá nhiều lần. Xem nhiều show khác toàn đấu đá, xé nhau, chương trình này bạn bè quý nhau thế này, hiếm có biết bao, hu hu.]
Tiết mục nối tiếp diễn ra, và rồi cũng đến phần cao trào thực sự. Khi nhân viên đẩy chiếc xe bánh kem cao mười mấy tầng ra, cả sảnh vốn đã vui hết mình, nay lại bùng nổ trong tiếng reo hò.
Đèn trong đại sảnh vụt tắt, chỉ còn ánh nến lung linh trên bánh kem, hắt sáng lờ mờ lên gương mặt Giang Liễm Chu.
Anh liếc mắt, khóe miệng cong cong nhìn sang Thịnh Dĩ, cô khẽ nhắc nhở: “Đừng nhìn em nữa, mau ước đi.”
Giang Liễm Chu “ừm” một tiếng, lười biếng gật đầu, anh dường như suy nghĩ vài giây.
Bất giác, Thịnh Dĩ chợt nhớ tới lần quay thứ hai của “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy”, khi cả hai cùng thả đèn Khổng Minh ở công viên mây trời. Khi ấy, Giang Liễm Chu một mình viết ra tận mười hai điều ước, nhanh đến mức chẳng khác gì tuôn ra trong nháy mắt, chẳng cần đắn đo.
Khác hẳn với lúc này, chỉ một điều ước thôi mà anh lại phải ngẫm nghĩ. Không ai biết, năm đó anh đã thầm ước những gì trong chiếc đèn Khổng Minh ấy.
Thịnh Dĩ thoáng ngẩn người, vừa định mở miệng hỏi thì thấy Giang Liễm Chu đã đan hai tay lại đặt bên môi, khẽ cúi đầu, bắt đầu lặng lẽ cầu nguyện, cô liền dừng lại.
Anh mở mắt, sau đó một hơi thổi tắt toàn bộ nến trên bánh. Trong tiếng vỗ tay vang dội khắp sảnh, Giang Liễm Chu khẽ nhướn mắt cười, rồi nắm tay Thịnh Dĩ cùng cắt miếng bánh sinh nhật đầu tiên.
Thịnh Dĩ hạ giọng hỏi anh: “Anh đã ước gì vậy?”
Đại thiếu gia chỉ mân mê những ngón tay cô, hờ hững đáp: “Nói ra thì còn linh nghiệm nữa sao?”
Thịnh Dĩ: “…”
Thật không ngờ, thì ra Giang Liễm Chu cũng tin mấy chuyện này ư? Nhưng cô lại không kìm được tò mò. Dẫu sao, nhìn thế nào đi nữa, hai chữ “ước nguyện” vốn chẳng dính dáng gì tới anh.
Điều mà người thường ao ước, anh đã sớm có đủ cả. Ngay cả ước muốn anh từng viết hàng chục lần trên tấm bưu thiếp “muốn được ở bên Thịnh Dĩ”, giờ đây cũng đã thành hiện thực. Vậy thì, anh còn có thể cầu mong điều gì nữa?
Thịnh Dĩ liền gợi ý: “Hay là anh nói ngược lại, chẳng phải sẽ càng linh hơn sao?”
Lời này xem chừng có chút tác động đến anh, Giang Liễm Chu chậm rãi gật đầu hai cái, rồi bất chợt cất tiếng: “Hy vọng…”
Anh ngừng một nhịp, lại hỏi: “Nhưng nếu nói ngược, nhỡ đâu người phụ trách thực hiện ước nguyện không biết thì sao?”
“Anh thật rắc rối quá đi.” Thịnh Dĩ khẽ oán trách, rồi nói: “Vậy thì anh gửi tin nhắn cho em, đừng để người khác nghe thấy.”
Giang Liễm Chu liếc nhìn cô, ánh mắt lười biếng mà sâu xa.
Thịnh Dĩ: “……”
Mỗi lần anh nhìn cô bằng ánh mắt đó, cô đều có cảm giác anh nhất định đang nghĩ ra chuyện gì chẳng đứng đắn cho cam.
Anh bật cười khẽ, mang theo vài phần thích thú: “Em thật sự tò mò đến thế sao?”
Thịnh Dĩ: “……”
Trang Nghiêu lúc này gọi anh qua, Giang Liễm Chu ừ một tiếng, bảo Thịnh Dĩ ngồi đó rồi mình đi trước. Doãn Song nhanh chóng nắm lấy cơ hội, kéo theo Tiết Thanh Phù tiến đến, bắt đầu ríu rít hết “A Cửu” lại “bảo bối” mà chuyện trò cùng cô.
Thịnh Dĩ đáp lại dăm ba câu, rồi vô tình thấy màn hình điện thoại đặt trên bàn sáng lên, đó là tin nhắn do Giang Liễm Chu gửi tới. Doãn Song cũng liếc thấy tên người gửi, không nhịn được cảm thán: “Anh ấy hận không thể gắn camera 24/24 trên người cô cho rồi.”
Thịnh Dĩ bật cười, mở khóa điện thoại, bấm vào tin nhắn.
[Ivan: Vết thương nhỏ trên tay Thịnh Dĩ vĩnh viễn sẽ chẳng bao giờ lành.]
Thịnh Dĩ: “?”
Cô sững người, thoạt đầu còn định cãi lại, nhưng rồi chợt hiểu ra đó chính là điều ước nói ngược của anh.
Hôm qua, lúc Giang Liễm Chu về nhà, cô đang gọt táo. Trong lúc lơ đãng, dao sượt qua tay, để lại một vết xước nhỏ, chỉ rướm chút máu.
Thì ra, điều mà Giang Liễm Chu suy nghĩ thật lâu, nhắm mắt trước bánh sinh nhật để ước nguyện chính là chuyện ấy.
“Vết thương nhỏ của Thịnh Dĩ, mau lành đi.”
Anh chẳng hề thấy lãng phí chút nào, bởi trong lòng anh, chỉ có Thịnh Dĩ.
Giang Liễm Chu nghĩ, con người không nên quá tham lam, điều ước mà anh khao khát nhất, đã sớm viết xuống trong đêm thả đèn Khổng Minh ấy, và may mắn thay, nay đều thành hiện thực.
Nếu còn có thể tham lam thêm một chút, thì anh chỉ mong người anh yêu, ngay cả một vết thương bé nhỏ thôi cũng mau chóng hồi phục, chỉ thế thôi, anh cũng đã lo đến mất ăn mất ngủ.
Tiệc sinh nhật kết thúc không quá muộn, mới hơn tám giờ rưỡi đã bắt đầu có người lục tục ra về.
Thịnh Dĩ có uống chút rượu, cô không phải loại tửu lượng siêu phàm, nhưng cũng chẳng yếu ớt, lại không hề ửng mặt, nên dẫu uống nhiều, nhìn bề ngoài vẫn chẳng có gì bất thường.
Chỉ có điều, khi lại gần mới thoang thoảng mùi men say, Giang Liễm Chu thì vốn không uống một giọt nào, lúc này vừa lái xe vừa liếc sang ghế phụ, hừ khẽ một tiếng.
Thịnh Dĩ có hơi chậm chạp mà quay đầu lại, nhìn anh. Đại thiếu gia ngữ điệu mang đầy bực bội, nghiến răng nói: “Anh chẳng phải bảo là cùng anh Trang gặp đạo diễn sao? Rốt cuộc em uống bao nhiêu vậy? Không được, nhất định phải nhờ anh Trang điều tra lại camera ở hiện trường, xem ai to gan dám ép em uống rượu!”
Tiệc sinh nhật mà, sao có thể không uống chứ, nhưng chẳng ai dám nâng ly với Giang Liễm Chu – nhân vật chính hôm nay, trừ khi họ chán sống. Đúng lúc anh và Trang Nghiêu rời đi một lát, Thịnh Dĩ lại tỏ ra khách khí không từ chối ai, thế là hết người này đến người kia tìm đến cụng ly.
Đợi khi anh trở lại, cô đã uống bao nhiêu rồi, không ai biết rõ, ban đầu anh hoàn toàn không nhận ra, vì vốn dĩ Thịnh Dĩ bình thường cũng ít lời, mãi đến khi anh nói với cô một câu, cô mới ngoan ngoãn ngẩng lên cười với anh.
Không đến mức say khướt, nhưng rõ ràng chẳng tỉnh táo như thường ngày nữa. Nghĩ vậy, Giang Liễm Chu càng thấy bực bội, anh còn mong đợi từ lâu, muốn xem hôm nay Thịnh Dĩ sẽ tặng mình món quà gì, giờ cô lại ngà ngà say thế này, liệu còn nhớ nổi không?
Anh càng khó chịu, càng muốn lải nhải, nhưng chưa kịp mở miệng, Thịnh Dĩ vốn đang ngồi ngoan ngoãn, lại bất chợt cất giọng, ngắt lời anh, âm thanh mềm mại, ngọt ngào, hoàn toàn khác thường ngày: “Anh ơi, đừng mắng nữa… em sai rồi mà.”
Giang Liễm Chu: “……”
Anh bỗng phanh gấp, xe dừng lại bên đường.
Thịnh Dĩ mở to đôi mắt hạnh trong veo nhìn anh, nơi khóe mắt có nốt ruồi lệ, vô tình càng thêm quyến rũ, cô khẽ chớp mi, tỏ vẻ ngạc nhiên hỏi: “Sao thế vậy, anh ơi?”
Nói xong, cô nghiêng đầu liếc ra ngoài cửa kính, rồi như vừa bừng tỉnh, “à” một tiếng, dáng vẻ tỉnh ngộ: “Ồ… anh muốn ghé mua bao phải không?”
Cô vỗ nhẹ lên đầu mình, có chút choáng váng muốn xuống xe đi mua, nhưng còn chưa kịp thì đã ngoan ngoãn ngồi lại.
“Nhà mình có rồi mà, không cần mua đâu, mau về thôi.”
Thịnh Dĩ còn vỗ vỗ tay Giang Liễm Chu, giục anh đi.
Anh liếc ra ngoài cửa sổ, nơi hiệu thuốc vẫn sáng đèn, chỉ cảm thấy đầu mình sắp nổ tung, cô đang nói cái gì thế này, trong nhà làm gì có mấy thứ đó! Thế mà dáng vẻ nửa say nửa tỉnh trước mặt lại như muốn nói: “Sao anh còn chưa đi?”
Anh nghiến răng, đành khởi động xe, tiếp tục lái về, may mà Thịnh Dĩ tửu phẩm không tệ, say thì say, nhưng không làm ầm, nên hai người thuận lợi về đến nhà.
Vừa xuống xe, cô đã tự giác bước lại ôm chặt lấy cánh tay anh, cứ như sợ bị bỏ rơi vậy, cả người dán sát vào anh.
Giang Liễm Chu không khỏi nghĩ: người ta nói khi say thường bộc lộ suy nghĩ sâu kín nhất trong lòng. Lẽ nào, sâu thẳm trong lòng Thịnh Dĩ, chính là khao khát được gần gũi anh đến vậy?
Nghĩ đến đây, sự dằn vặt bỗng hóa thành ngọt ngào. Anh thậm chí còn nảy sinh ý nghĩ: Có lẽ, thỉnh thoảng để cô uống chút rượu cũng không tệ.
Vừa bước vào cửa, Thịnh Dĩ đã vội vã đá phăng giày, tiện tay ném sang một bên. Đại thiếu gia lập tức biến thành bảo mẫu, vừa nhặt giày vừa giữ cô lại: “Bé con, mang dép vào đi, sàn lạnh đấy.”
Thịnh Dĩ bĩu môi, nhưng cũng ngoan ngoãn để anh cúi xuống giúp mình mang dép.
Mang xong, cô lững thững đi vào trong, được vài bước lại quay đầu, nghiêng mắt nhìn anh: “Sao anh không mau lại đây? Mình còn phải mở quà nữa.”
Câu này vừa thốt ra, tâm trạng Giang Liễm Chu liền tốt hơn vài phần. May quá, dù có chút men say, cô vẫn nhớ tới món quà sinh nhật chuẩn bị cho anh.
Thịnh Dĩ đưa tay vén tóc, lộ ra bờ vai trần và tấm lưng thon. Ánh mắt anh dừng lại trong thoáng chốc, rồi lúng túng dời đi.
Không nghe tiếng động phía sau, cô càng nghi hoặc, gọi khẽ “Anh lại đây đi mà.”
Anh khẽ chạm mũi, đành bước đến gần, cô khẽ nhíu mày, xoay người lại, đưa lưng về phía anh, giọng mềm mại xen chút bất mãn: “Mau lên nào.”
Anh khựng lại, trong tiếng thúc giục ấy, giọng cô so với thường ngày mềm hơn nhiều, mang chút hờn dỗi, Thịnh Dĩ thấy anh vẫn chần chừ, liền kéo tay anh, đặt ngay nơi gáy mình.
Trên nút thắt dây áo.
“Được rồi, mở quà ra đi.”
“……”
Giang Liễm Chu đột ngột sững lại. Đến giờ phút này, anh mới hiểu “mở quà” mà Thịnh Dĩ nói, rốt cuộc là có ý gì, chỉ cần anh khẽ kéo nút thắt ấy, chiếc váy tím nhạt trên người cô sẽ tuột xuống không còn gì che chắn.
Anh nuốt khan, cổ họng nóng rát, giữa bùng lên của h*m m**n và sự kìm nén lý trí, anh lặng lẽ giằng co.
Anh gần như phải dồn hết sức lực mới gượng được một câu: “Bé con, chờ thêm một chút nữa…”
Nhưng Thịnh Dĩ lại cắt ngang lời anh, trong giọng nói mềm mại dính chút men say ấy, lại mang theo sự quả quyết không thể lay chuyển: “Không muốn chờ.”
…
Thoạt nhìn chẳng khác thường ngày là mấy, Giang Liễm Chu thậm chí còn định, như mọi khi, tự kiềm chế mình bằng cách đi vào nhà tắm.
Nhưng lần này, Thịnh Dĩ hoàn toàn không cho anh cơ hội, cô vòng tay ôm lấy cổ anh, kéo anh xuống gần. “Chúc anh sinh nhật vui vẻ” giọng thì thầm khẽ run “em thật sự rất thích anh.”
Ánh mắt Giang Liễm Chu trầm hẳn, khóa chặt lấy cô, Thịnh Dĩ mím môi, rồi chủ động hôn lên.
…
Trải nghiệm đêm nay, so với mọi lần trước, mãnh liệt gấp trăm ngàn lần, không chỉ là cảm giác nơi thân thể, mà còn là sự thỏa mãn không sao diễn tả nổi, dâng lên từ tận đáy lòng.
Sau đó, Giang Liễm Chu khẽ cười, dịu dàng xoa bóp bờ vai mỏi nhừ của cô, Thịnh Dĩ ngái ngủ, mí mắt dần khép lại.
Ngay trước khi cô chìm vào giấc mơ, lại nghe thấy anh thấp giọng nói: “Bé con, anh yêu em.”
Thịnh Dĩ khẽ mím môi, nở nụ cười, rồi nghe anh buông thêm một câu: “Ngày mai uống thêm chút rượu nữa nhé?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









