So với vẻ ngoài dịu dàng, tính cách của Thịnh Dĩ thực ra không hề kiên nhẫn. Cô vốn không thích thể hiện sự thân mật ở nơi công cộng. Với cô, những điều tình tứ thì có thể thoải mái làm trong không gian riêng tư, nhưng khi đã ra ngoài, thì cần giữ ý tứ, cư xử cho đúng mực.

Huống hồ, chưa nói đến người ngoài, ngay cả Khổng Hoài Mộng lúc này cũng đang ngồi ngay trước mặt họ. Cho nên, ngay khi thấy Giang Liễm Chu định làm tới, Thịnh Dĩ đã đoán được mưu đồ của anh. Cô im lặng hai giây, rồi khẽ lùi lại tạo một khoảng cách, ánh mắt nhìn anh đầy cảnh giác.

Giang Liễm Chu: “…”

Anh khẽ ho khan một tiếng, biết lần này không moi được thêm nụ hôn nào nữa rồi, bèn giả vờ rộng lượng, ra vẻ bao dung nói: “Thôi được rồi, hôm nay anh đại nhân đại lượng, không chấp em nữa.”

Dứt lời, có lẽ cũng hơi chột dạ, anh chẳng thèm để ý đến biểu cảm của Thịnh Dĩ, tự nhiên cầm lấy ly Flat White* trước mặt cô lên uống một ngụm, ung dung như thể đó là ly của mình, khẽ gật đầu: “Cũng ngon phết, biết chọn đúng khẩu vị của anh đấy. Thế thì tha thứ cho em.”
*Flat White là một loại cà phê có nguồn gốc từ Úc hoặc New Zealand, bao gồm một hoặc hai shot espresso và sữa nóng được đánh bọt mịn, tạo nên một lớp bọt mỏng, mịn trên bề mặt.

Thịnh Dĩ: “…”

Khổng Hoài Mộng: “…”

Vốn đang xem chuyện tình yêu trước mắt một cách đầy hứng thú, Khổng Hoài Mộng lúc này cũng lặng thinh. Dù không muốn nói ra, nhưng nếu cô nhớ không lầm thì vài hôm trước lúc cả nhóm đi ăn, Giang Liễm Chu còn gọi cà phê Americano đá cơ mà? Khi ấy A Cửu còn nói Giang Liễm Chu chỉ uống Americano đá thôi, mà mới mấy ngày không gặp, khẩu vị đã chuyển sang flat white rồi? Nhưng mà nói thật, Khổng Hoài Mộng cũng chỉ lẩm bẩm trong lòng vậy thôi, bảo cô ngạc nhiên quá thì cũng không hẳn, bởi vì bản chất của Giang Liễm Chu thế nào, đám bạn cấp ba của bọn họ đều biết rõ cả rồi.

Tóm gọn lại bằng vài chữ thôi: Vì theo đuổi vợ mà không từ thủ đoạn.

Lúc này, Giang Liễm Chu vừa được hai nụ hôn dỗ ngọt đặt ly cà phê xuống, nghiêng đầu tỏ vẻ bất ngờ, nhìn Khổng Hoài Mộng nói: “Ơ, cậu cũng ở đây à?”

Thịnh Dĩ: “…”

Khổng Hoài Mộng: “…”

Khổng Hoài Mộng thực sự rất muốn buông lời chửi thề. Cái gì mà “Cậu cũng ở đây à?” hả? Làm ơn đi, rõ ràng người đến trước là cô mà? Chẳng lẽ vì trong mắt cậu chỉ có A Cửu, nên mấy người khác đều tự động biến mất luôn à? Thế kỷ hai mốt rồi, đừng có sống kiểu duy tâm như thế chứ anh trai…

Nghĩ vậy thôi, chứ trên mặt Khổng Hoài Mộng lại chẳng dám hé nửa lời.

Chủ yếu là cô vẫn còn canh cánh chuyện lúc nãy, khi cuộc điện thoại chưa cúp, mấy câu cô vô tư buột miệng chắc đã bị Giang Liễm Chu nghe thấy sạch rồi.

Thế nên giờ đây, Khổng Hoài Mộng cực kỳ ngoan ngoãn, nghiêm túc cúi đầu: “Vâng, chào buổi chiều anh Chu. Cậu yên tâm, lúc nãy tôi chẳng nghe thấy gì hết, càng không dám đi loan tin đâu ạ.”

Giang Liễm Chu hào sảng phẩy tay: “Không sao cả, có phải loại quan hệ không thể để người khác biết đâu.”

Khổng Hoài Mộng: “…”

Cô ấy cứ có cảm giác nét mặt của Giang Liễm Chu lúc này chẳng khác gì đang viết to mấy chữ “cậu mau nói to lên đi” treo giữa trán. Chắc hẳn anh mong còn không kịp, muốn đem chuyện “Thịnh Dĩ chủ động hôn Giang Liễm Chu hai lần” viết thành biểu ngữ cỡ lớn dán khắp phố phường cho thiên hạ đều biết.

Thịnh Dĩ cuối cùng cũng không chịu nổi nữa, cô liếc anh một cái, cố gắng nhếch môi cười: “Em muốn ăn bánh ngọt, anh đi gọi giúp em một cái đi.”

Giang Liễm Chu dáng vẻ lười biếng, vừa lầm bầm “mới tới đã sai anh làm việc rồi”, vừa thoải mái đứng dậy đi thẳng về phía quầy bar.

Khổng Hoài Mộng vừa nhịn cười vừa không nhịn được cảm thán.

Từ thời cấp ba đã như vậy rồi, cậu ấm họ Giang đâu phải người dễ sai bảo, đừng nói người ngoài, ngay cả người quen trong nhóm cũng chẳng mấy ai dám lên tiếng nhờ anh làm gì, ngoại trừ Thịnh Dĩ.

Từ lúc mới chuyển về Nhất Trung ở Cảnh Thành, dường như Thịnh Dĩ đã chẳng coi Giang thiếu gia là người đặc biệt gì cả. Bất kể là với bọn họ, hay với Giang Liễm Chu, thái độ của cô đều như nhau, bình thản, thẳng thắn.

Giang Liễm Chu từ trước đến nay mồm mép không vừa, thế nhưng gặp phải Thịnh Dĩ, cô nàng này mới là cao thủ khẩu chiến thật sự. Bọn họ trước giờ chẳng ai đấu võ mồm lại Giang Liễm Chu, lâu dần chỉ dám âm thầm than thở, bởi vì bình thường Giang cẩu miệng đã tiện một câu, qua miệng cậu ta liền biến thành tiện mười câu, nhưng Thịnh Dĩ thì không như vậy.

Nghĩ đến đây, Khổng Hoài Mộng chợt cảm thấy một trong những niềm vui lớn nhất trong đời mình, chính là ngồi xem hai người họ đấu khẩu. Thật sự là kẻ tám lạng người nửa cân, ăn miếng trả miếng, chưa từng làm ai thất vọng. Có lúc cô ấy còn lặng lẽ nghĩ: “Trời ơi, còn có thể phản đòn như vậy luôn sao!”

Dường như từ rất lâu rất lâu rồi, bầu không khí giữa Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ đã chẳng thể chen vào người thứ ba. Dù hai người họ có đứng giữa đám đông, cùng mọi người trò chuyện, cười đùa, nhưng khí chất vẫn như tách biệt với thế giới xung quanh. Họ giống như vốn dĩ nên thuộc về cùng một thế giới, cùng một chiều không gian.

Cho nên, dường như từ sớm ấy, Khổng Hoài Mộng đã rất kiên định tin rằng: Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ, sớm muộn gì cũng sẽ bên nhau, và là bên nhau rất lâu, rất lâu.

Cô ấy quay sang nhìn Thịnh Dĩ, lại liếc ánh mắt của Giang Liễm Chu, anh vừa đi về phía quầy, vừa không nhịn được ngoái lại nhìn Thịnh Dĩ rồi không khỏi bật cười, cười theo từ tận đáy lòng.

Thịnh Dĩ cũng cười, khẽ cúi đầu tiếp tục nhâm nhi tách cà phê trên tay.

Cô ấy liếc vào điện thoại, lượng chia sẻ, bình luận và yêu thích dưới bài viết mới cùng cả tin nhắn riêng dạo gần đây nhiều đến mức đáng sợ. Từ lâu rồi cô ấy chỉ bật thông báo tin nhắn từ những tài khoản có follow lẫn nhau.

Lúc này, người gửi tin cho cô ấy là một nghệ sĩ trong fandom, chuyên vẽ tranh chibi đáng yêu, từng thiết kế rất nhiều merchandise* siêu dễ thương, vừa gửi đến một tin nhắn, đã là một chuỗi liền mấy cái.
*Merchandise là hàng hóa, sản phẩm, thường là các mặt hàng liên quan đến một thương hiệu, sự kiện hoặc nghệ sĩ.

[Chị ơi, em đã lâu rồi không được thấy Mộc Dĩ Thành Chu rồi huhuhu (dù thật ra tính ra mới nửa tháng thôi), nhưng mà xem xong tập cuối hôm nay, em cảm thấy cả thế giới như trống rỗng!]
[Em biết A Cửu không vào giới CP, nhưng về sau còn có cơ hội để hai người họ cùng nhau tham gia show không ạ? Trước ăn đường (hint tình cảm) nhiều quá nên tự nhận nhà mình không nhặt đường nữa, giờ đến nỗi phải lục lại từng khung hình để gặm lại hint cũ mất rồi.]
[Em còn nghe tin đồn nói Mộc Dĩ Thành Chu rời khỏi show là BE đó! Dù em đã cãi nhau với mấy người tung tin kia rồi, nhưng mà hai người họ mà chưa kết hôn thì tim em không yên được đâu á…]

Dù chỉ là một màn hình tin nhắn, Khổng Hoài Mộng vẫn cảm nhận được sự bồn chồn từ phía bên kia, cũng không phải vì giữa Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ có điều gì không ổn, chỉ là, trong thời đại ăn nhanh này, chuyện couple giả để lên show, rồi show hết là tan, đã thành điều quá quen thuộc.

Nhưng họ là họ, Mộc Dĩ Thành Chu là Mộc Dĩ Thành Chu.

Giống như cái tên ID mà cô đặt ngay từ lần đầu biết tin Giang Liễm Chu sẽ cùng A Cửu tham gia chương trình: Mộc Dĩ Thành Chu yyds (mãi đỉnh).

Cô ấy thảnh thơi trả lời tin nhắn riêng.
[Mộc Dĩ Thành Chu yyds: BE? Cậu sắp g**t ch*t Giang Liễm Chu luôn rồi đấy.]
Đối phương: [……]

[Mộc Dĩ Thành Chu yyds: Có lẽ cậu không biết anh ấy đã chờ ngày này bao lâu rồi đâu. Nếu không phải A Cửu nhà chúng ta kiềm lại, chắc giờ ảnh ôm loa phát thanh mà hét cho cả thế giới biết là mình có bạn gái rồi ấy chứ.]
[Mộc Dĩ Thành Chu yyds: Anh ấy là một cái đầu toàn tình yêu, trong đầu bây giờ ngoài chữ “Thịnh Dĩ” ra thì chẳng còn cái gì khác. Cậu có cầm dao kề cổ ảnh, ảnh cũng chẳng nỡ đẩy A Cửu ra đâu.]
[Mộc Dĩ Thành Chu yyds: Không tin vào tình yêu cũng được, nhưng hãy tin vào Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ.]

——

Quả thật đã lâu rồi chưa quay về Cảnh Thành. So với Cảnh Thành, Minh Tuyền là một thành phố có nhịp sống rất nhanh, là một trong những đô thị hàng đầu cả nước, có vô số người đang đánh cược cả mạng sống chỉ để trụ lại được nơi này.

Dù Thịnh Dĩ chỉ là một hoạ sĩ tự do, cô vẫn thường xuyên bị cuốn vào nhịp độ khẩn trương của Minh Tuyền. Lần này hiếm hoi quay về Cảnh Thành, cô lại càng thêm yêu cái sự chậm rãi tương đối nơi đây.

Cảnh Thành cũng là nơi đặt nền móng đầu tiên cho studio Cố Chu. Sau này khi studio phát triển mạnh hơn, thì Giang Liễm Chu và Trang Nghiêu phụ trách khu vực Minh Tuyền, còn Hứa Quy Cố thì ở lại trụ sở chính tại Cảnh Thành.

Theo thông lệ, mỗi lần ra mắt album mới, Giang Liễm Chu sẽ tổ chức một tour diễn. Lần này anh ở lại Cảnh Thành, một phần là để ở bên Thịnh Dĩ, phần khác là để cùng Hứa Quy Cố lên kế hoạch cho tour diễn sắp tới.

Hôm đó, anh cùng Thịnh Dĩ đi ăn tối, rồi lại xem một vở kịch rất nổi thời gian gần đây, ra khỏi nhà hát, Thịnh Dĩ như sực nhớ ra điều gì: “Em về Cảnh Thành cũng nửa tháng rồi. Dù gì Hứa Quy Cố cũng là bạn thân kiêm cộng sự của anh, em cũng nên gặp mặt một lần chứ?”

Giang Liễm Chu đang nghịch ngón tay cô thì khựng lại, sau đó nói: “Không cần đâu, cũng chẳng phải chuyện gì quan trọng, gặp làm gì.”
Thịnh Dĩ: “……”

Cô thật sự rất muốn ghi âm đoạn này rồi mở cho Hứa Quy Cố nghe, chắc câu này nói ra nghe hơi quá, đến cả Giang Liễm Chu – người đã quen làm “cún con tình yêu” cũng thấy hơi chột dạ.

Anh ho nhẹ một tiếng, vội vàng chữa cháy: “Hứa Quy Cố dạo này cũng bận lắm, đi làm trễ, tan làm sớm, nghe đâu là về nhà chăm vợ, phiền lắm, không cần gặp thật.”

Thịnh Dĩ im lặng hai giây, đổi cách nói: “Thế ngày mai em đi làm cùng anh nhé?”

Có lẽ câu “đi làm cùng anh” có lực sát thương quá mạnh, nghe đã thấy có cảm giác vợ chồng son ngọt ngào, nên người vừa nãy còn chối đây đẩy như Giang Liễm Chu, lập tức khựng lại.

Anh ngẫm nghĩ hai giây, trong lòng vui như trẩy hội mà ngoài mặt vẫn phải làm bộ làm tịch “Thôi được, nể tình em tha thiết vậy, cho em đi cùng anh một hôm.”

Thịnh Dĩ dừng bước, nhìn anh vừa tức vừa buồn cười.
Giang Liễm Chu: “……”

Thịnh Dĩ khoanh tay trước ngực: “Nói mấy câu thật lòng nghe xem nào.”
Giang Liễm Chu: “……”

Anh đi tới trước mặt cô, kéo cô lại, vòng tay ôm lấy eo Thịnh Dĩ, ghé sát vào, tựa đầu lên vai cô, giọng anh thấp trầm, nghe có phần đáng thương: “Dù là không bằng anh nhưng mà…” Anh dừng một chút “Hứa Quy Cố đúng là cũng đẹp trai.”

Lúc đầu, Thịnh Dĩ còn chưa hiểu ra: “Hả?”

Cô ngẫm nghĩ một lúc, cuối cùng cũng nhận ra ngụ ý của Giang Liễm Chu, thậm chí còn có chút không tin nổi: “Ý anh là chỉ cần em thấy ai đẹp trai là sẽ thích người đó sao?”

Giang Liễm Chu tỏ vẻ không hài lòng: “Vậy em nói xem, em thích anh ở điểm nào? Có phải chỉ vì cái mặt này của anh không?”

Thịnh Dĩ thật ra chẳng muốn dây vào cái đề tài nhàm chán này.

Nhưng giây phút đó, trong lòng cô vẫn thấy có chút khó hiểu, một mặt nghĩ chẳng lẽ cậu Giang nhà cô thật sự cho rằng ngoài gương mặt ra thì chẳng còn gì đáng để người khác yêu thích nữa? Mặt khác lại nhớ ra, đúng là cậu Giang vẫn luôn rất tự tin với gương mặt của mình.

Nhưng mà Thịnh Dĩ kiểu người ngoài lạnh trong mềm, vốn dĩ rất dễ xiêu lòng trước sự yếu mềm từ người khác, mà Giang Liễm Chu lại đang làm ra cái vẻ tủi thân kia khiến trái tim cô mềm nhũn như sắp tan chảy.

Cô dừng lại hai giây, rồi vẫn thật lòng dỗ dành vị đại thiếu gia trước mặt: “Không chỉ có gương mặt đâu. Anh còn rất nhiều điều đáng để thích nữa mà. Ví dụ như giọng hát rất hay, rất có tài, tính cách cũng rất tốt…”

Ngừng lại thêm hai giây, cô nói tiếp: “Nhưng em thích anh, hình như chưa bao giờ là vì mấy điều đó.”

Phía mà Thịnh Dĩ không trông thấy, Giang đại thiếu gia đã cười đến mức sắp không giấu nổi nữa rồi.

Thế mà anh vẫn cố tình làm bộ uất ức, tiếp tục hỏi: “Vậy là vì gì?”

Thịnh Dĩ thật sự chẳng hề nhận ra sự diễn sâu của Giang Liễm Chu, cô nghiêng đầu nghĩ nghĩ, rồi khẽ cọ nhẹ vào trán anh một cái.

“Vì anh là Giang Liễm Chu.”

Vì là Giang Liễm Chu, thế nên chẳng cần lý do gì khác nữa, chỉ như vậy, là đủ rồi.

Giang Liễm Chu khựng lại, sững người ra trong chốc lát, anh thẳng người ngồi dậy, lùi lại nửa bước, nhìn cô chằm chằm.

Thịnh Dĩ vẫn mỉm cười đáp lại anh, Giang Liễm Chu chỉ cần nhìn vào đôi mắt kia là cảm thấy lòng mình như tràn ngập yêu thương đến mức không thể kìm nén được nữa, cách anh thể hiện tình yêu xưa nay vẫn rất đơn giản.

Giang Liễm Chu khẽ nhướng đuôi mắt: “Bảo bối, anh muốn hôn em.”

Thịnh Dĩ: “…”

Cô lập tức từ chối: “Không được, mình còn đang ở bên ngoài, người qua người lại đông như vậy.”

Khi nãy Giang Liễm Chu ôm cô sát đến thế, người đi ngang qua đều không nhịn được mà liếc nhìn hai lần rồi, mà như vậy với Thịnh Dĩ đã là giới hạn rồi, cô tuyệt đối, tuyệt đối không thể hôn nhau nơi công cộng được!

Giang Liễm Chu kéo nhẹ cổ tay cô.

Giọng anh ngập tràn ý cười, đến cả âm cuối cũng lười nhác: “Vậy tụi mình lên xe nhé? Anh muốn hôn em.”

Thịnh Dĩ: “…”

Vì vậy, cho đến lúc ngồi vào ghế phụ trong xe, Thịnh Dĩ vẫn chưa hiểu nổi vì sao mình lại đồng ý nhanh như thế, có lẽ là vì nhất thời đầu óc mụ mị. Hoặc cũng có thể là … lúc Giang Liễm Chu nhìn cô bằng ánh mắt như vậy, lý trí của cô cũng chẳng còn sót lại là bao.

Quả nhiên, câu “sắc khiến người mê muội” đúng là không hề sai chút nào.

Giang Liễm Chu khi nãy còn kéo cô đi như bay về phía bãi đỗ xe, giờ phút này lại không vội vàng chút nào. Anh thậm chí còn hơi nhướng đuôi mắt lên, lười biếng ngả người tựa vào ghế, nghiêng đầu nhìn Thịnh Dĩ chằm chằm.

Thịnh Dĩ: “……”

“Bảo bối à.” Giang Liễm Chu vừa gọi, vừa nghiêng người về phía cô.

Tuy rất không muốn thừa nhận, nhưng đúng là vào giây phút đó, Thịnh Dĩ bỗng thấy hơi căng thẳng. Cô khẽ “ừm” một tiếng, đối diện với gương mặt anh đang tiến lại gần, theo bản năng liền nhắm mắt lại.

Mùi hương quen thuộc thuộc về anh quẩn quanh nơi chóp mũi cô, nhưng cảm giác ấm nóng như tưởng tượng mãi vẫn chưa đến, tim cô đập thình thịch, hàng mi khẽ run rẩy, cô hé mắt nhìn anh.

Anh dừng lại ở khoảng cách rất gần, lúc này đang tỏ vẻ thích thú ngắm nhìn biểu cảm của cô, anh vẫn điềm nhiên như không, tay trái còn nghiêng người kéo dây an toàn bên cạnh Thịnh Dĩ, thậm chí còn mỉm cười hỏi cô:“Gì vậy? Anh chỉ muốn thắt dây an toàn cho em thôi mà, em đang mong chờ điều gì sao?”

Thịnh Dĩ: “……”

Cô suýt nữa đã muốn đá cho Giang Liễm Chu một cú, anh bật cười khẽ, vứt sợi dây vướng víu kia sang một bên. Sau đó, anh vòng tay ôm cô, cúi đầu hôn xuống.

Đây là lần đầu tiên họ hôn nhau trong xe, cảm giác hoàn toàn khác biệt.

Dù kính xe có dán phim, từ bên ngoài không nhìn vào được, nhưng thỉnh thoảng lại có tiếng bước chân đi ngang qua, khiến Thịnh Dĩ càng thêm căng thẳng, mà chính sự căng thẳng ấy lại làm tăng thêm chút cảm giác k*ch th*ch mơ hồ khó diễn tả.

Có lẽ nhận ra cô đang phân tâm, Giang Liễm Chu hơi khó chịu, cắn nhẹ môi cô một cái, Thịnh Dĩ lập tức “á” lên, trừng mắt nhìn anh trách móc: “Anh cắn em!”

“Ừm,” anh thuận theo cô, còn phụ họa thêm “Anh là cún con mà.”

Thịnh Dĩ cạn lời, còn chưa kịp nói gì, thì Giang Liễm Chu vốn chẳng kiên nhẫn đã cúi đầu hôn tiếp, đầu lưỡi anh khẽ lướt qua, nhẹ nhàng chạm vào, toàn thân Thịnh Dĩ như có dòng điện chạy qua, rợn cả da gà, anh liền dịu dàng m*t nhẹ một cái, từng hơi thở của cô đều bị anh nuốt trọn.

Anh thật quá bá đạo, đến cả thứ duy trì sự sống như không khí cũng bị anh chiếm lấy hết, như thể anh muốn hai người hòa vào làm một, cùng sống cùng chết, mãi mãi chẳng rời xa.

Thịnh Dĩ chỉ thấy không khí quanh mình như càng lúc càng loãng, hô hấp cũng dần khó khăn, mãi đến khi cô cảm giác bản thân sắp ngạt thở, Giang Liễm Chu mới chịu buông cô ra một giây.

Ghé sát tai cô, cùng cô thở hổn hển, anh thì thầm: “Bảo bối à!” rồi hôn nhẹ lên vành tai mẫn cảm của cô, hỏi “Phải làm sao bây giờ đây?”

Đôi mắt Thịnh Dĩ mơ hồ phủ sương, cô còn chưa hiểu anh đang hỏi gì, chưa kịp mở miệng, anh đã cho cô câu trả lời: “Anh rất muốn … với em.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện