Thịnh Dĩ xưa nay không phải người dễ bộc lộ cảm xúc, từ nhỏ cô đã là một đứa trẻ trầm lặng. Thịnh Nguyên Bạch, anh họ ruột của cô, từng nói: chỉ cần thấy cô cười một cái cũng đã cảm thấy như được sủng ái đặc biệt.

Hồi đó Thịnh Dĩ vẫn còn là một bé con tròn tròn mềm mềm, ngồi ngay ngắn trong ghế ăn cho trẻ nhỏ, tay cầm đôi đũa tập dùng, mặc yếm ăn và ăn rất nghiêm túc. Cô bé nghĩ, những lời anh họ nói đều là nhảm nhí.

Bậc vương giả phải được rèn từ nhỏ, đừng tưởng mình là con nít thì được phép dễ thương tùy tiện.
Cô – Thịnh Dĩ, sinh ra đã là nữ vương lạnh lùng, đương nhiên phải ít lời và không biểu cảm rồi!

Từ nhỏ đã thế, sau vụ tai nạn xe lại càng trở nên kín đáo, trầm mặc hơn. Thế nhưng Giang Liễm Chu thì chưa bao giờ cảm thấy Thịnh Dĩ có gì không ổn. Trong mắt anh, Thịnh Dĩ chính là Thịnh Dĩ.

Từ đầu đến chân, cô không có lấy một điểm khiến anh thấy không vừa ý, cô làm gì anh cũng thích cả. Vì thế, anh chưa bao giờ cảm thấy thiệt thòi khi mình dường như luôn là người yêu nhiều hơn.

Trong mắt anh, Thịnh Dĩ xứng đáng để anh yêu một cách hết mình. Ngoài Thịnh Dĩ ra, thì không ai cả.

Nhưng khi bất chợt nghe được câu nói “Thịnh Dĩ chính là thích Giang Liễm Chu đến vậy” từ miệng cô, anh khựng lại một giây, rồi ngay lập tức bị cảm giác hân hoan ngập tràn cuốn trôi.

Anh thậm chí chẳng nói nên lời, chỉ ngẩn người nhìn cô gái trong video, mắt hoe đỏ, mỉm cười với anh, lòng dậy sóng, không phân biệt được là muốn rơi lệ, hay là muốn phá lên cười.

Anh bất ngờ đứng bật dậy, như thể định lao ra ngoài.

Thịnh Dĩ hoảng hốt, vội hỏi: “Anh đi đâu đấy?”

Giang Liễm Chu đã đặt tay lên nắm cửa, nghe câu hỏi của cô, anh dừng lại, cụp mắt xuống, đôi mắt đào hoa lúc này lại toát lên vẻ ấm ức đáng thương hiếm thấy.

“Bảo bối” Giang Liễm Chu gọi cô “Anh muốn gặp em… muốn ôm em… muốn hôn em… muốn…”

Trước khi Giang Liễm Chu có thể nói thêm câu gì vượt ranh giới hơn nữa, Thịnh Dĩ kịp thời cắt ngang: “Dừng đã.”

Giang Liễm Chu nhướn mày nhìn cô: “Hửm?”

Thịnh Dĩ: “…”
Anh thật sự không cảm thấy những lời anh vừa nói có gì không ổn sao? Cô im lặng hai giây : “Anh chẳng phải ngày kia sẽ phát hành bài hát đặc biệt cùng tên với album solo 《December》 sao? Ngày mai chắc chắn vẫn còn rất nhiều việc phải làm. Làm xong hết rồi hãy về Cảnh Thành.”
Cô ngừng một chút, cũng không rõ vì sao bản thân lại có thể nhẫn nại dỗ anh thế này, dịu giọng nói: “Em có chạy đi đâu đâu.”

Giang Liễm Chu: “…”

Anh ngoảnh mặt đi: “Anh làm xong việc rồi.”

Thịnh Dĩ nhướng mày thách thức nhìn anh, Giang Liễm Chu lại im lặng như mèo ngoan. Năm giây sau, anh cúi đầu ủ rũ, lại ngồi trở về ghế: “Anh biết rồi.”

Nhường thì nhường, nhưng lợi thì vẫn phải tranh thủ. Anh nhìn cô chằm chằm, nói như ra điều kiện:
“Vậy mai anh qua. Nhưng sau khi anh đến, em phải để anh ôm một cái, cho anh hôn một cái, rồi còn phải cho anh…”

Thịnh Dĩ chịu hết nổi, dứt khoát cúp ngang cuộc gọi video.

Đúng lúc bà ngoại bưng cá chua cay từ bếp ra, gọi cô: “A Cửu, ăn cơm thôi.”

Thịnh Dĩ đáp lại một tiếng, rồi liếc nhìn màn hình máy tính. Cô nhấp đúp chuột, mở khung trò chuyện Q.Q với tài khoản chính của Giang Liễm Chu.

Giang Liễm Chu không phải là không nhắn tin cho cô, ngược lại, nhắn rất nhiều. Nhưng lúc đó cô không tắt máy tính, trong khi Tiểu Bảo ở phòng bên lại đang ầm ĩ, nên khi máy vừa khởi động lại, cô hoàn toàn không phát hiện ra tin nhắn mới đến.

Giờ thì cô lặng lẽ kéo lên xem từng tin nhắn một, sau đó chọn toàn bộ, lưu thành một tệp. Cô chép tệp đó vào điện thoại, rồi đi vào bếp, vừa giúp bà ngoại bày món, lấy chén đũa, vừa hỏi: “Bà ngoại, gần đây có tiệm in nào không ạ? Cháu muốn đi in một chút tài liệu.”

Bà ngoại chỉ địa chỉ, rồi tò mò hỏi: “Muốn in gì thế?”

Thịnh Dĩ khẽ cười: “Thư tình của Giang Liễm Chu ạ.”

Bà ngoại “chậc chậc” cảm thán mấy tiếng, lại liếc cô một cái: “Con gái con đứa, biết xấu hổ không hả? Định in ra rồi ngày nào cũng ngắm à?”

Bking sao lại biết xấu hổ được, Thịnh Dĩ mỉm cười rất đỗi tự nhiên, tay bưng đĩa rau xào đi ra ngoài.

In ra rồi, không chỉ ngày nào cũng xem, sau này nếu có con, cô sẽ đọc cho con nghe từ bé.

Rồi nói với con mình rằng: Ba mẹ con, thực sự rất yêu nhau.

——–

Hôm sau, vào chiều muộn, Thịnh Dĩ đến sân bay Cảnh Thành để đón Giang Liễm Chu.

Đây là chuyến đi cá nhân, nên phía studio xử lý rất cẩn trọng, không để lộ lịch trình, anh cũng đi theo lối VIP.

Dáng vẻ của anh quá nổi bật, dù đã đeo khẩu trang và đội mũ, nhưng chỉ cần dựa lười biếng vào bức tường gần cửa ra, đầu cúi nhẹ, một tay đút túi quần, tay kia nghịch điện thoại vẫn khiến người qua lại không kìm được phải ngoái đầu nhìn.

Giang Liễm Chu đã quen với việc bị nhìn như vậy, nên chẳng để tâm, cứ mải nghịch điện thoại, thỉnh thoảng mới lười biếng ngước mắt về phía cửa.

Cho đến lần không biết thứ bao nhiêu liếc nhìn, anh bất chợt khựng lại rồi nhếch mắt đuôi mày, nở một nụ cười với Thịnh Dĩ.

Thịnh Dĩ đi tới, Giang Liễm Chu xoay nhẹ điện thoại trong lòng bàn tay, cất nó đi, rồi đứng thẳng dậy.

Chỉ cách nhau một bước, Giang Liễm Chu cúi mắt nhìn cô hai giây, Thịnh Dĩ mím môi, đến cuối cùng cũng chẳng nói gì.

Rõ ràng… rõ ràng nếu so ra, thì Giang Liễm Chu mới là người sinh ra và lớn lên ở Cảnh Thành, là người quen thuộc với thành phố này hơn cô.

Thế nhưng, lúc này đây, Thịnh Dĩ lại rất muốn nói với anh một điều: Chào mừng anh trở về thành phố mà chúng ta lần đầu gặp gỡ, và cũng là nơi dần trở nên thân thuộc với nhau.

Thành phố ấy, ngày một đổi thay, chỉ mới vài năm, mà mọi thứ đã khác đi quá nhiều rồi.

Ngay cả chính cô, sau ngần ấy năm, cũng đã thay đổi rất nhiều, suy nghĩ, tâm thái, thậm chí cả bàn tay từng cầm cọ vẽ, nhưng dường như chỉ có người đó là không hề thay đổi.

Từ thuở thiếu thời, anh vẫn luôn như vậy, kiêu ngạo, chói sáng, là đứa con cưng của số phận, làm gì cũng phải là người giỏi nhất, anh luôn tin tưởng vào chính mình, tin tưởng vào tương lai.

Thịnh Dĩ nghĩ, trong những năm tháng đã qua, điều đúng đắn và may mắn nhất mà cô từng làm,
chính là vào năm lớp 11, cô đã từ chối sắp xếp của ba mình, quyết định đến Cảnh Thành học vẽ,
vào Trường Trung học Nhất Trung ở Cảnh Thành, và cuối cùng trở thành bạn cùng bàn với Giang Liễm Chu.

Vì thế nên cô mới nói: Chào mừng anh quay trở lại Cảnh Thành.

Giang Liễm Chu nhìn cô hai giây, rồi đưa tay đẩy nhẹ vành mũ lên, để lộ trọn vẹn đôi mắt sáng và đường nét thanh tú, Thịnh Dĩ mỉm cười với anh.

Và ngay khoảnh khắc đó, Giang Liễm Chu không thể kiềm chế dòng cảm xúc dâng trào trong lòng, anh nắm lấy cổ tay mảnh mai của cô, kéo cô vào lòng ôm chặt.

Anh nghiêng đầu, khẽ hôn lên vành tai trắng mịn của cô, thì thầm: “Bảo bối, anh nhớ em đến phát điên.”

Thịnh Dĩ bật cười khẽ một tiếng, Giang Liễm Chu lại than thở: “Nếu có thể mang em bên mình, một giây cũng không xa rời, thì tốt biết mấy…”

Thịnh Dĩ híp mắt nhìn anh, giọng lười biếng: “Bạn học Giang à, suy nghĩ của bạn có vẻ khá nguy hiểm đấy, nghi ngờ xâm phạm quyền tự do cá nhân của tôi rồi.”

“Thật à?” Giang Liễm Chu ngẫm nghĩ hai giây, rồi nhẹ nhàng đề nghị, “Thế đổi lại đi, em trói anh lại, giữ bên mình, được không?”

Thịnh Dĩ: “…”
Nghĩ gì không biết, sao có người lại có thể mặt dày đến mức này?

Nhưng dù nghĩ vậy, cô vẫn không kiềm được mà cong mắt cười, cô nghĩ không có khoảnh khắc nào đáng để hạnh phúc hơn lúc này.

Ngày hôm sau là ngày phát hành bài hát đặc biệt cùng tên với album solo 《December》 do Giang Liễm Chu tự sáng tác và trình bày. Đây cũng là bài hát đầu tiên được công bố trong album mới của anh.

Dù có từng ghi hình cho 《Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy》 hay không, đối với người hâm mộ, Giang Liễm Chu trước hết vẫn là một ca sĩ.

Đã ba tháng kể từ khi single 《Cửu Cửu》 được phát hành. Ngay từ lúc thông tin về 《December》 vừa được hé lộ, fan của Giang Liễm Chu đã bắt đầu xôn xao không ngớt.

So với những ca khúc khác, bài đặc biệt lần này đúng là đặc biệt hơn rất nhiều, bởi vì:
[Khoan đã, vậy mấy hôm trước A Cửu ra vào studio nhà Cố Chu liên tục là để cùng Giang Liễm Chu thu âm bài hát mới này à?! Trời ơi bất ngờ quá!]
[Lúc trước quản lý Trang cũng có úp mở mà, nói gần như toàn bộ album này đều do Giang Liễm Chu tự tay thực hiện, đúng là một người một máy quá khủng. Tức là từ lời, giai điệu, phối khí, hát… đều là một mình Giang Liễm Chu làm, chỉ riêng bài đặc biệt này, mới có thêm một cái tên thứ hai — chính là A Cửu.]
[Thật sự, jlz à, sao anh có thể lãng mạn đến thế. Nói là “ca khúc đặc biệt”, quả nhiên là “đặc biệt” thật đấy!]

Bài hát được phát hành vào đúng 3 giờ chiều hôm đó. Dù những thành tích trước đây đã rất nổi bật,
nhưng sau từng ấy thời gian mới ra mắt album mới, bất kỳ ai cũng sẽ có chút hồi hộp, ngoại trừ Giang Liễm Chu.

Anh thậm chí còn đến nhà bà ngoại của Thịnh Dĩ từ lúc mười một giờ sáng, cứ nằng nặc nói rằng hôm nay ba mẹ Giang đều không có ở nhà, chẳng có ai nấu cơm cho anh cả.

Thịnh Dĩ: “…”
Làm ơn đi, đừng coi em là đồ ngốc, chẳng lẽ mấy cô giúp việc ở nhà anh chỉ để trưng cho đẹp à?

Nhưng mà bà ngoại lại rất quý Giang Liễm Chu, hoặc cũng có thể nói thế này: bà nghĩ cháu gái mình vì nhớ người ta mà khóc sưng cả mắt, giờ Giang Liễm Chu chịu về Cảnh Thành rồi, thì việc đến nhà ăn cơm chẳng phải là chuyện đương nhiên sao?

Thế là Giang Liễm Chu vô cùng tự nhiên mà ở lại ăn cơm, không hề có chút căng thẳng nào của một người sắp phát hành album mới vào hôm nay.

Trong lúc ăn cơm, bà ngoại có nhắc đến chuyện ấy, Giang Liễm Chu rất tự tin vẫy tay: “Lo gì chứ, bà ngoại không tin cháu thì cũng nên tin A Cửu chứ?”

Thịnh Dĩ: “?”

Bà ngoại rất dễ mềm lòng với kiểu dỗ ngọt này, bị Giang Liễm Chu nói vài câu đã vui đến không khép miệng nổi: “Tin chứ, tin chứ! Hôm qua bà còn nhờ A Cửu chỉ cho bà, cái gì nhỉ… À đúng rồi, gọi là ‘vote bảng xếp hạng’ ấy hả? Đừng lo, bà đã kêu gọi cả mấy bác hàng xóm cùng ủng hộ bài hát của hai đứa rồi!”

Giang Liễm Chu, người có hàng nghìn hàng vạn fan hâm mộ chuyên “cày bảng”, lúc này cũng hơi bất ngờ, nhướng mày lên vui vẻ: “Cảm ơn bà ngoại, cháu đúng là được thơm lây nhờ A Cửu đó.”

Thịnh Dĩ: “…”

Phải nói thế nào nhỉ, sự thật chứng minh, Giang Liễm Chu không phải không biết nói lời hay ý đẹp, mà là bình thường không muốn nói thôi. Anh với người khác mới tỏ ra cà khịa bất cần, chứ thật ra lúc cần, thì biết cách lấy lòng người lắm…

Điều khiến Thịnh Dĩ bất ngờ hơn nữa là sau bữa trưa, cô theo thói quen trở về phòng chợp mắt một chút, Giang Liễm Chu cũng không làm phiền, chỉ ngồi bên cạnh cô nhắn tin bằng điện thoại. Thịnh Dĩ ngủ khá sâu, chỉ mơ màng nghe thấy anh có ra ngoài nhận một cuộc gọi.

Khi cô tỉnh lại thì đã là hai giờ chiều, Giang Liễm Chu đúng là tràn đầy năng lượng, không hề ngủ trưa chút nào, dù giờ này thường dễ buồn ngủ nhất nhưng anh lại hoàn toàn tỉnh táo. Đôi mắt đào hoa đen láy ánh lên nụ cười rạng rỡ, còn rực rỡ hơn cả ánh nắng đầu xuân bên ngoài.

“Bảo bối, em có muốn đi xem anh chơi bóng không?” Anh hỏi.

Thịnh Dĩ vừa ngáp vừa đáp một nửa: “Chơi bóng?”

Giang Liễm Chu lười biếng gật đầu: “Trì Bách với mấy người bạn rủ anh đi chơi bóng, ở sân trường Đại học Cảnh Đại.”

Thịnh Dĩ vốn định hôm nay sẽ ở nhà xem phim, nhưng khi cô liếc nhìn bầu trời xanh trong ngoài cửa sổ, không hiểu sao lại đổi ý, gật đầu đồng ý đi theo.

Sân bóng rổ của trường Đại học Cảnh Đại khá nhiều, lại là cuối tuần, nên rất nhiều nam sinh đang chơi bóng, Phó Thừa Trạch và Trì Bách đến sớm, đã chiếm được một sân khá yên tĩnh.

Khi Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ vừa rẽ vào góc, đã nghe thấy tiếng bóng nảy trên sân và tiếng trò chuyện của hai người kia. Hình như bọn họ đã chơi được một lúc rồi, vừa chạy vừa nói, giọng nghe có chút th* d*c: “Lão Phó à, lát nữa hai ta đánh hội đồng cậu ta đi, chứ không trận đấu này sẽ khó coi lắm, mất mặt lắm đó!”

Phó Thừa Trạch ban đầu còn ậm ừ đồng ý, rồi lại hỏi tiếp: “Nếu cả hai chúng ta đều không đánh lại một mình cậu ta, thì chẳng phải càng mất mặt hơn à?”

Giang Liễm Chu nhướng mày, bước vào sân bóng rổ, tiện tay cởi áo khoác đưa cho Thịnh Dĩ, vẻ mặt cực kỳ khiến người ta muốn đánh cho một trận: “Không sao, bây giờ các cậu ngoan ngoãn gọi anh một tiếng rồi nhận sai, thì anh còn cân nhắc nương tay chút.”

Phó Thừa Trạch: “…”
Trì Bách: “…”

Thịnh Dĩ ôm chiếc áo khoác của Giang Liễm Chu, ngồi xuống hàng ghế khán đài cạnh sân. Sân bóng rổ này nằm ở góc khá yên tĩnh, người cũng ít, ngoài Thịnh Dĩ thì trên khán đài chỉ lác đác vài ba người.

Thực ra đây chẳng phải lần đầu tiên Thịnh Dĩ xem Giang Liễm Chu chơi bóng, Giang thiếu gia nổi tiếng khắp nơi, từ thời cấp ba đã là “nam thần sân bóng” ai cũng biết.

Ngoài những trận đấu thường ngày, anh còn tỏa sáng hơn cả trong các trận thi đấu chính thức. Cao ráo chân dài, kỹ thuật điêu luyện, mỗi lần dẫn bóng qua người đều mượt mà như nước chảy, ba điểm “swish” vào rổ không lệch chút nào.

Mỗi lần nhảy lên ném bóng, đuôi tóc vung bay, quả bóng chuẩn xác lao vào rổ rồi bật xuống đất vang lên một tiếng “bịch” giòn tan, xung quanh lập tức vang lên những tràng reo hò không dứt.

Khi đó, cô cũng đứng trong đám đông cuồng nhiệt ấy, giống như giờ phút này, ôm áo khoác của anh, cầm chai nước của anh.

Rồi cậu thiếu niên ngạo nghễ ấy, giữa vô vàn tiếng hò hét tung hô, lại thản nhiên quay đầu tìm ánh mắt cô, nhoẻn miệng nở nụ cười kiêu hãnh.

Và hiện tại cứ như thể bọn họ vừa vặn quay lại khoảnh khắc năm đó.

Bảy năm không bị đánh cắp, tuổi trẻ vẫn rực rỡ, niềm yêu thích và sự lãng mạn ấy chưa từng phai nhạt.

Hình ảnh trước mắt cô và cảnh tượng trong ký ức chồng lên nhau không chút sai lệch, Thịnh Dĩ ngẩn người thật lâu, đến khi xung quanh vang lên những tiếng hét và bàn tán xôn xao mới hoàn hồn lại.

Cô chợt nhận ra, khán đài khi nãy còn vắng tanh giờ đã chen chúc người, không biết là bị kỹ thuật chơi bóng của Giang Liễm Chu thu hút, hay là phát hiện ra “đúng là Giang Liễm Chu”, mà fan kéo đến đông nghịt.

Ngay khoảnh khắc đó, Giang Liễm Chu bất ngờ dẫn bóng vượt qua người, không chạy thẳng vào khu vực bảng rổ, mà đứng ở ngoài vạch ba điểm. Hai tay giơ cao ném bóng một cách dứt khoát, một cú ba điểm hoàn hảo!

Giang Liễm Chu quay đầu lại, trên môi vẫn là nụ cười nhẹ nhàng tự tin. Người anh yêu vẫn ngồi đó, đang lặng lẽ dõi theo anh.

Cảnh tượng như được đóng khung trong vĩnh hằng, là khoảnh khắc sẽ mãi khắc sâu trong trí nhớ anh.

Kim giờ vừa nhích sang bốn giờ, Weibo được hẹn giờ của Giang Liễm Chu đúng lúc đăng tải.

Trên màn hình điện thoại của Thịnh Dĩ, thông báo “tài khoản đặc biệt” vừa bật sáng.

GiangLiễmChuV:
“You are my 《December》。
Giữa tháng Tư này, vẫn nhớ về sự kết thúc cũng là khởi đầu của tháng Mười Hai.
Lời: Giang Liễm Chu
Nhạc/Phối khí: Giang Liễm Chu
Hát: Thịnh Dĩ & Giang Liễm Chu
Bìa album: Vọng Cửu.”

Thịnh Dĩ khẽ bật cười, rút tai nghe bên trái ra, kết nối rồi lặng lẽ lắng nghe.

Trong tiếng nhạc dịu dàng chậm rãi ấy, cô bất giác nhớ lại tấm bưu thiếp mới nhất mà Giang Liễm Chu gửi tới tối qua, đó là mẫu mới nhất của studio Cố Chu.

Cô chưa từng nói với Giang Liễm Chu rằng mình đã biết về những tấm bưu thiếp ấy, mà Giang Liễm Chu, vẫn luôn như vậy, mỗi lần nhớ đến cô, lại gửi một tấm đến hòm thư ở nhà bà ngoại, nơi mà họ từng gọi là “giếng ước”.

“Thịnh Dĩ, hiện tại của anh đang hạnh phúc đến mức dù có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới. Cảm ơn em đã bằng lòng quay về bên anh, mỗi một lần gặp lại đều đáng để cảm ơn từ tận đáy lòng.
Khi còn trẻ, anh từng có rất nhiều điều không thể diễn tả bằng lời. Anh đã nghĩ rất lâu, cũng từng nói rất nhiều rất nhiều, nhưng cuối cùng, không điều gì có thể vượt qua ba chữ “Anh yêu em”.
Lần này, anh yêu em thật sự.”

Mà Thịnh Dĩ lại nghĩ, dù chẳng thể diễn tả trọn vẹn bằng lời cũng không sao cả, sẽ luôn có người nghe thấy.

Ở trên tầng mây, trong làn gió, trên ngọn cây, và ở mọi ngóc ngách nhỏ bé trên thế gian này, cùng chia sẻ ánh sáng rực rỡ, người mà ta mong chờ, cuối cùng cũng sẽ gặp lại.

(Chính văn hoàn)
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện