Sau buổi chạy đêm, chương trình cũng chính thức kết thúc ghi hình. Chương trình kéo dài suốt ba tháng,《Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy》cuối cùng cũng khép lại, Thịnh Dĩ lại có chút không nỡ rời xa.
Người hâm mộ theo dõi livestream thì khóc lóc thảm thiết:
[Hu hu hu sao lại kết thúc rồi, mình buồn quá đi mất, không phải nói là sẽ quay mãi mãi sao!]
[Cảm ơn 《Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy》 đã mang đến một trải nghiệm khác biệt suốt ba tháng qua. Đã cùng các bạn đi qua bao nơi, thấy Mộc Dĩ Thành Chu hát “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” ở đảo mùa hè, thả đèn Khổng Minh tại công viên Vân Tiêu Paradise ở thành phố Z, hẹn bungee ở thành phố C rồi cùng ngắm cảnh, thấy họ yêu nhau trong club ở Viễn Thành, và hôm nay thật sự cùng nhau chạy đêm ở Cảnh Đại. Thật hạnh phúc. Chúc Mộc Dĩ Thành Chu mãi mãi bên nhau.]
[Chương trình có thể kết thúc, nhưng CP của tôi thì vĩnh viễn không tan!]
…
Cảnh Đại từ lâu đã nổi tiếng khắp cả nước với phong cảnh đẹp và những tấm bưu thiếp là một món đồ lưu niệm bán chạy nhất. Lúc họ kết thúc buổi chạy đêm, vừa hay đi ngang qua một quầy báo.
Trì Bách liếc nhìn Giang Liễm Chu rồi chỉ tay hỏi: “Anh Chu, còn mua không?”
Thịnh Dĩ có chút khó hiểu, hỏi “có mua không” thì bình thường, nhưng sao lại là “còn mua không”? Phó Thừa Trạch nhìn ra được sự khó hiểu của Thịnh Dĩ, liền giải thích: “Anh Chu có chút đam mê sưu tầm. Mỗi lần bọn tôi đi đâu, cậu ấy đều thích mua mấy tấm bưu thiếp rồi gửi đi. À, A Cửu chắc không biết, nhưng có lẽ mấy lần trước khi các cậu ghi hình, cậu ấy cũng đều mua cả đấy.”
Thịnh Dĩ thật sự không biết thì ra Giang Liễm Chu lại có sở thích thế này.
“Cái gọi là ‘đam mê sưu tầm’ thì không hẳn.” Trì Bách mở Weibo của Giang Liễm Chu ra, tìm một bài đăng rồi đưa cho Thịnh Dĩ xem “Thực chất là lấy cớ gửi bưu thiếp, tiện thể chụp ảnh với hòm thư cho ngầu thôi. Lúc nào cũng bày trò làm màu, bó tay…”
Thịnh Dĩ cúi xuống nhìn, quả thật, trong ảnh là Giang Liễm Chu đứng cạnh một chiếc hòm thư màu xanh lục, gió thổi qua tóc anh trông đúng kiểu thanh xuân phơi phới đầy bất cần.
Giang Liễm Chu liếc Trì Bách một cái.
Trì Bách: “…” lập tức cất điện thoại đi, rồi đi mua một hộp bưu thiếp, chia cho từng người.
Giang Liễm Chu cầm lấy bút, hơi suy nghĩ một chút, rồi rất phóng khoáng viết kín cả một mặt bưu thiếp.
Thịnh Dĩ tò mò ghé qua muốn nhìn thử thì Giang Liễm Chu lại che đi, lười biếng ghé sát bên tai cô, nói nhỏ: “Tối nay ngủ với anh, anh cho em xem.”
Thịnh Dĩ: “…”
Thịnh Dĩ: “Cảm ơn anh, nhưng em cũng không muốn xem lắm.”
Giang thiếu gia khẽ “chậc” một tiếng, xoay xoay chiếc bút trên đầu ngón tay rồi đậy nắp lại, quăng tấm bưu thiếp vào hòm thư.
Còn không quên bảo Phó Thừa Trạch: “Chụp cho đẹp đấy.”
Rồi bổ sung thêm một câu: “Mặc dù bản thân tôi vốn dĩ đã rất đẹp trai rồi.”
Phó Thừa Trạch: “…”
Thật sự cầu xin cậu một lần, biết xấu hổ được không?!
Thịnh Dĩ liếc nhìn chiếc hòm thư, hạ giọng hỏi Trì Bách: “Anh ấy gửi hết mấy thứ này cho ai thế?”
Trì Bách lắc đầu: “Cậu ấy bảo với bọn tôi là… một hồ điều ước gì đó.”
Thịnh Dĩ: “?”
Cô hỏi: “Ngày nào anh ấy cũng ước điều gì vậy?”
Trì Bách lại lắc đầu, vẻ mặt chẳng mấy quan tâm: “Chắc là ước mình đẹp trai thêm chút nữa chứ gì. Với cái bộ dạng đó thì còn mong gì khác được?”
Thịnh Dĩ: “…”
…
Chương trình kết thúc lần này, Thịnh Dĩ không lập tức quay về Minh Tuyền như những lần trước.
Cô nghĩ hiếm khi mới về Cảnh Thành một chuyến, mà bà ngoại cũng sắp du lịch trở về, nên quyết định ở lại thêm hai ngày.
Giang Liễm Chu thì khác, anh đâu có cái sự “nghỉ ngơi tự do” như cô. Gần tới ngày phát hành album mới 《December》, Trang Nghiêu mỗi ngày đều gọi điện giục anh quay về Minh Tuyền để chuẩn bị. Anh đành hẹn với Thịnh Dĩ vài ngày sau sẽ quay lại đón cô, rồi tạm thời về trước.
Thịnh Dĩ cũng chẳng bận tâm, vừa hay bà ngoại về Cảnh Thành, cô cũng quay lại căn nhà của ông bà nơi từng sống suốt những năm trung học.
Nhà bà là kiểu nhà độc lập có sân nhỏ, là nhà cũ của Cảnh Thành từ thời trước, nhưng được bà ngoại chăm chút rất gọn gàng, ấm áp.
Khu phố này tình làng nghĩa xóm đậm đà, thấy Thịnh Dĩ trở lại ai nấy cũng nhiệt tình chào hỏi: “Là A Cửu đúng không? Lâu lắm không gặp cháu rồi đó, cô bé càng lớn càng xinh đẹp!”
Thịnh Dĩ không biết phải phản ứng ra sao, chỉ thấy có phần được yêu thương đến ngượng ngùng.
Sau cấp ba, cô thật sự đã lâu không quay lại thành phố này. Năm rời khỏi Cảnh Thành, ông ngoại qua đời. Ba mẹ cô định đưa bà về Minh Tuyền sống hẳn.
Ngoài ba, bốn năm đầu bà không chịu nổi nỗi buồn, thường xuyên nhập viện ở Minh Tuyền, thì sau đó gần như bà sống một mình ở ngôi nhà này.
Thời gian cứ chậm rãi trôi đi, vậy mà ngôi nhà nhỏ này kỳ lạ thay, vẫn giữ nguyên dáng hình năm ấy.
Nếu thật sự có gì thay đổi, thì có lẽ là chiếc hộp thư gỗ treo trước cổng – nơi ông ngoại từng dùng để nhận báo hàng sáng. Bây giờ, nó phủ một lớp bụi mỏng, có vẻ đã hơi xiêu vẹo, hẳn từ sau khi ông mất, bà ngoại không còn động vào nữa, sợ gợi lại hồi ức.
Thịnh Dĩ đi một vòng quanh phòng cũ của mình, không ngờ bà vẫn dọn dẹp cẩn thận như lúc cô còn sống ở đây.
“Máy tính của cháu vẫn còn đấy.” Bà vừa nói vừa vỗ nhẹ tay cô “Trừ lần trước đứa nhỏ hàng xóm mượn chơi một chút thì bà không động vào. Bà nghĩ biết đâu cháu còn dùng đến.”
Thịnh Dĩ suýt bật cười, thằng bé nhỏ mà bà nhắc đến giờ đang học lớp 8, cao gần bằng cô rồi.
Chiếc máy tính bàn cồng kềnh đó, ông bà ngoại không hiểu gì về công nghệ, nhưng vì cô sắp chuyển đến ở hồi đó, hai người cố gắng dành dụm mua cho cô một chiếc, nói rằng học sinh cấp hai ai cũng cần dùng máy để học.
Ngày đó, nó đắt lắm, nhưng trong thời đại mà laptop mỏng nhẹ lên ngôi, chiếc máy tính bàn giờ trông thật nặng nề, lỗi thời.
Tự dưng một nỗi xót xa trào lên, khi mới ra trường, là vì mắc chứng ám ảnh tâm lý. Sau này nữa, có lẽ là vì nỗi nhớ nhung nhưng lại sợ nếu quay về, sẽ không thể chịu đựng được. Đó là thứ cảm giác rất khó nói thành lời, kiểu “gần quê mà lòng thì ngập ngừng”.
Nhưng cho đến khi thật sự trở lại, cô mới thấy mình bị chính nỗi nuối tiếc đó cuốn đi, rõ ràng tất cả nơi này đều đang âm thầm đợi cô, chỉ để cô ngoảnh lại một lần.
Hôm nay bà ngoại có vẻ đặc biệt vui, tất bật muốn vào bếp nấu món ngon cho cô, dù Thịnh Dĩ ngỏ ý giúp, bà cũng không cho, bảo cô cứ tự do đi chơi.
Thế là cô lại quay về phòng, xem mấy món đồ cũ hồi cấp ba, rồi ngồi xuống chiếc ghế quen thuộc, lấy điện thoại ra nghịch một chút.
Đầu tiên là gửi vài tin nhắn trêu chọc Giang Liễm Chu, không thấy anh trả lời, chắc đang bận với Trang Nghiêu chuẩn bị cho album.
Thế là cô mở Weibo, kéo trang chủ làm vài lượt, gặp ngay bài đăng của fanpage “Mộc Dĩ Thành Chu yyds”, đăng cách đây hai tiếng:
“Mấy chị em ơi, nghe nói hôm nay có tài liệu hậu trường chương trình sẽ được tung ra sớm đó ~ Là mấy cảnh phỏng vấn trước khi ghi hình cơ! Hóng quá trời! Có ai nhớ rõ đoạn hậu trường nào ấn tượng nhất không, vào tám chút nè~”
Phía dưới đã có cả ngàn bình luận rồi.
[Mong chờ tài liệu mới! Nhớ “Mộc Dĩ Thành Chu” quá hu hu, thật sự không nỡ để chương trình kết thúc…]
[Ấn tượng sâu sắc nhất với phần hậu trường? Đương nhiên là đoạn phỏng vấn khi mọi người gửi tin nhắn ẩn danh, lúc Chu ca nói mấy câu đó ấy! [ảnh động.gif]]
Thịnh Dĩ nghiêng đầu một chút, nhấn mở ảnh động đó, tuy ảnh động không có âm thanh, nhưng không hiểu vì sao, Thịnh Dĩ lại vô thức “nghe” thấy được giọng nói của Giang Liễm Chu, y như đang lồng tiếng cho phần phụ đề hiện trên ảnh.
“Câu hỏi thứ ba: Có từng thầm thích ai chưa à…” Giang Liễm Chu dừng lại một chút “Thật ra từng thầm thích, và cũng đã tỏ tình rồi.”
“Dùng một tài khoản phụ trên QQ để nhắn với cô ấy: ‘Muốn ở bên cậu mãi mãi.’”
Thịnh Dĩ mím môi, khẽ bật cười, có lẽ là vì bây giờ cô và Giang Liễm Chu đã ở bên nhau, nên khi nhìn lại đoạn phỏng vấn hậu trường từng xem khi xưa, cảm xúc thực sự đã khác biệt hoàn toàn.
Một mặt cảm thán sự hoàn hảo của “kịch bản cuộc đời”, một mặt lại thấy may mắn vì đã có chương trình này, có kịch bản này.
Được gặp lại Giang Liễm Chu, nhờ chương trình mà một lần nữa được gần gũi, được dịu dàng đi qua những chuyện đã cũ suốt bao năm nay, chuyện ấy, có lẽ cô từng chẳng dám mơ đến.
Thịnh Dĩ nghĩ một lúc, rồi mở trang cá nhân của Giang Liễm Chu, lướt xem từng bài viết một.
Weibo của Giang Liễm Chu khá thú vị, giống hệt với tính cách của anh, vừa phóng khoáng, vừa cợt nhả. Ngoài những bài quảng bá nhạc mới gọn gàng súc tích, và kiểu “boss bên B” đăng lại bài quảng cáo nhà tài trợ, thì cũng có vài mẩu đời sống cá nhân đáng yêu.
Có ảnh anh ngồi trong phòng thu, lười biếng đeo tai nghe, một tay gõ nhịp, có ảnh anh đứng trên sân khấu trước hàng vạn khán giả, cúi người cảm ơn, có cả ảnh anh rạng rỡ giơ cao cúp trong lễ trao giải…
Thịnh Dĩ càng xem càng cuốn, Giang Liễm Chu những năm qua đi qua rất nhiều thành phố, trong và ngoài nước. Anh thật sự thú vị đúng như Trì Bách nói, hễ đến thành phố nào là phải chụp ảnh với… hộp thư.
Anh thường đứng lười biếng bên cạnh hộp thư, một tay đút túi. Có lúc tóc rũ nhẹ xuống trán, có lúc lại nghịch ngợm bị gió thổi bay lòa xòa, có lúc thì đội mũ lưỡi trai cúi thấp đầu…
Đẹp trai, từng tấm ảnh đều giống mà lại khác, mang đậm phong cách của riêng Giang Liễm Chu, sống động đến mức như thể đang đứng trước mặt.
Thịnh Dĩ cũng xem luôn phần bình luận bên dưới, cô lướt dần về những bài cũ, phát hiện gần đây fan đều đã quen với thói quen “check-in hộp thư” của Giang Liễm Chu.
[Hôm nay Chu ca lại đến đâu rồi đây? Cái hộp thư ở thành phố này trông cũng xinh thật, hoa văn bị nắng làm phai màu càng thêm nét cổ kính!]
[Đây là bài check-in hộp thư thứ mấy rồi Chu ca ơi? Đừng chụp nữa, chụp nữa là mấy cái hộp thư chắc phải thu phí luôn quá = =]
Thịnh Dĩ càng xem càng thấy buồn cười, trong lòng quyết định, lát nữa đợi Giang Liễm Chu xong việc, nhất định phải hỏi anh tại sao lại có cái thói quen kỳ quặc chụp ảnh với hộp thư.
Cô lướt tiếp xuống dưới, mới phát hiện ảnh chụp hộp thư của Giang Liễm Chu thật sự là rất nhiều, ước lượng sơ sơ thôi cũng đã mấy chục, có khi đến cả trăm bức?
Thịnh Dĩ chống cằm suy nghĩ vài giây, đang định kéo xuống xem rốt cuộc là bao nhiêu bài thì điện thoại rung mạnh, kiểu rung liên tục, dữ dội chính là đặc trưng của Bối Lôi.
[Hoa Nhỏ Bối Lôi: A Cửu A Cửu A Cửu, cậu thấy hot search chưa?! Studio đang cố gắng xóa mà nó cứ lên lại!]
[Hoa Nhỏ Bối Lôi: Trời ơi, nó lại lên top 10 rồi, phát điên mất thôi?!]
[Hoa Nhỏ Bối Lôi: Studio đã đăng bài đính chính rồi mà sao vẫn còn bàn tán, mệt ghê. Dù thật hay giả thì cũng phải biết giữ khoảng cách với idol chứ = =]
Thịnh Dĩ mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng nghe ý của Bối Lôi chẳng lẽ là thông tin của Giang Liễm Chu bị lộ? Cô nhíu mày, ngồi thẳng dậy, thoát khỏi trang cá nhân của Giang Liễm Chu, mở hot search ra xem.
Quả nhiên…
[Tài khoản của Giang Liễm Chu].
Lông mày Thịnh Dĩ cau lại chặt hơn, cô lập tức bấm vào xem, dòng đầu tiên chính là bài đăng từ phòng làm việc của Giang Liễm Chu.
@CốChuStudioV:
Cảm ơn mọi người đã quan tâm đến Giang Liễm Chu, tuy nhiên những thông tin bị lan truyền trước đó liên quan đến tài khoản phụ Weibo và tài khoản QQ của anh đều là tin không đúng sự thật. Rất xin lỗi vì đã làm phiền mọi người. Phòng làm việc cũng đã tìm ra người tung tin đồn và đang tiến hành thủ tục kiện cáo. Cảm ơn mọi người.
Thịnh Dĩ: “……”
Đồn bậy tài khoản phụ trên Weibo thì thôi đi, sao lại có người đến cả tài khoản QQ cũng muốn dựng chuyện…
Quả nhiên, phần bình luận toàn là những fan đang cố xoay chuyển tình thế:
[Kiện đi! Nhất định phải kiện! Tức chết mất, đúng là miệng người bịa chuyện quá dễ, còn người bị vu khống thì chạy khắp nơi thanh minh. Nói cái đó là tài khoản phụ của Giang Liễm Chu là thật hả? Giỏi quá ha, từ ‘tài khoản phụ’ → nói thích gái đẹp → rồi suy ra là anh ấy đi tìm tình một đêm? Cả quy trình mấy người đều muốn hoàn thiện luôn à?]
[Giỏi thì đưa bằng chứng ra đi! Từng người một đều phát rồ hết rồi phải không? Không nói đâu xa, mấy cô gái mà cái tài khoản phụ kia like, ai dám so được với A Cửu của tui chứ?]
[CP fan của “Mộc Dĩ Thành Chu” lập tức có mặt, để xem ai dám mở miệng nói CP của tui sắp toang!]
[Tôi thật sự không hiểu nổi, giờ antifan muốn làm gì là làm luôn? Đến cả tài khoản QQ cũng bịa được? Đây là kiểu tung tin của năm nào vậy? Còn tưởng mơ mộng tới mức lấy được liên lạc riêng của idol? Đã thế thì bịa cái WeChat nghe còn hợp lý hơn chút!]
Thịnh Dĩ lướt qua vài bình luận thì nhận được thêm tin nhắn từ Bối Lôi.
@Hoa Nhỏ Bối Lôi:
[Mà nhắc đến tài khoản QQ thì cũng khá thú vị đấy. Có tận mấy phiên bản tài khoản QQ của Giang Liễm Chu đang lan truyền trên mạng luôn.]
[Nhưng cũng chẳng để làm gì, dù thật hay giả thì Giang Liễm Chu cũng không thể nào đi chat với mấy người tò mò đó được.]
[Dù vậy tớ vẫn hơi tò mò nha. Trong mấy cái tài khoản được đồn đó, có cái nào là tài khoản thật của cậu ấy không nhỉ?]
Ngay sau đó, Bối Lôi gửi đến năm cái tài khoản QQ. Thịnh Dĩ chỉ liếc qua một cái rồi bật cười khẽ:
[Nhìn phát biết giả liền. Hồi cấp ba tớ đã có QQ thật của anh ấy rồi.]
Bối Lôi: [??? Cậu chưa thử mà sao dám chắc là giả?]
Nếu lúc này Bối Lôi mà đứng trước mặt cô, Thịnh Dĩ chắc chắn sẽ tặng cho cô nàng một ánh nhìn khinh bỉ, để cô biết mình đang nói chuyện với ai. Đáng tiếc, hai người giờ cách nhau mấy trăm cây số, một ở Minh Tuyền, một ở Cảnh Thành.
Thịnh Dĩ ước lượng thời gian và công sức cho hai chuyện, rồi thở dài đầu hàng, gửi cho Bối Lôi một đoạn tin nhắn thoại, giọng lười đến mức không thể lười hơn:
“Được rồi, để tớ giúp cậu xác minh năm cái QQ này.”
Bối Lôi: [?? Ai nhờ cậu xác minh?! Tớ muốn cậu gửi luôn cái QQ thật của cậu ấy cơ mà!]
Bối Lôi hoàn toàn không thể hiểu nổi lối suy nghĩ của Thịnh Dĩ. Theo logic bình thường thì nếu đã biết QQ thật rồi, thấy mấy cái kia là giả, không phải nên gửi cái đúng ra luôn à? Sao lại rỗi hơi đi xác minh từng cái một?
Nhưng khổ nỗi, Thịnh Dĩ vốn chẳng phải kiểu người nghe lời người khác. Cô đã mở kho ứng dụng trên điện thoại, tìm kiếm “QQ”, nhưng khi chuẩn bị bấm “Tải về”, lại chợt khựng lại.
Đã quá nhiều năm trôi qua, hơn nữa cô lại cố ý không nghĩ đến chuyện cũ nên giờ cô đã quên mất mật khẩu tài khoản.
Ngẫm nghĩ vài giây, Thịnh Dĩ ngẩng đầu lên, ánh mắt rơi vào chiếc máy tính để bàn đặt trên bàn.
Cô đứng dậy, đứng ở cửa phòng gọi to: “Bà ơi, máy tính của cháu còn bật được không ạ?”
Bà cô đáp vọng lại: “Được đó, cháu thử xem, nếu không được thì để bà gọi người đến sửa cho.”
Không cần phiền đến thế, Thịnh Dĩ thật sự chỉ với tâm lý “thử cho biết”, nhấn nút khởi động máy. Màn hình vậy mà sáng thật.
Hiệu ứng khởi động Windows 7 từng là biểu tượng của thời đại, nhưng giờ nhìn lại, quả thật mang hơi hướng “xưa cũ”. Quạt tản nhiệt trong máy bắt đầu chạy rì rì, lâu ngày không dùng nên khởi động hơi chậm, nhưng cũng không đến mức “già cỗi” như cô tưởng.
Máy khởi động xong, màn hình desktop hiện ra, hình nền vẫn là bức tranh con mèo cô từng vẽ năm ấy. Hồi đó cô vô cùng hài lòng với bức vẽ đó, thầy giáo cũng đánh giá rất cao. Nhưng giờ nhìn lại, đúng là còn hơi non tay.
Bà cô lại cất tiếng hỏi từ phòng ngoài: “Bật được không cháu?”
Thịnh Dĩ đáp “Dạ được ạ” thì bà lại nói thêm: “Vậy thì lần này nhớ tắt máy đàng hoàng nhé, bà không biết tắt đâu. Hồi cháu học cấp ba cũng toàn để máy bật, về Minh Tuyền rồi vẫn là Tiểu Bảo qua chơi mới phát hiện máy còn mở đấy.”
“Vâng” Thịnh Dĩ trả lời, lại liếc nhìn bức tranh con mèo trên màn hình, đột nhiên thấy có chút bồi hồi, khẽ nhấn vào nó một cái.
Xem xong, cô đặt tay lên con chuột có dây, nhẹ nhàng kéo rê trên tấm lót chuột vài lần, rồi dừng lại ở biểu tượng chú chim cánh cụt nhỏ.
Sau khi tốt nghiệp cấp ba, cô chưa từng dùng lại Q.Q. Vậy mà lúc này, không hiểu vì sao, trong lòng Thịnh Dĩ lại bỗng dâng lên một tia bồn chồn. Cô hít sâu mấy hơi, rồi nhấn đúp chuột trái.
Chương trình Q.Q được mở lên, tài khoản và mật khẩu đều đã được máy lưu lại. Cô gõ phím Enter, Q.Q lập tức đăng nhập.
Giao diện phiên bản cũ của Q.Q hiện ra, góc dưới bên phải màn hình cũng bắt đầu nhấp nháy biểu tượng tài khoản của cô.
Thịnh Dĩ càng thêm bất an, vừa hồi hộp vừa thấp thỏm mong chờ, đưa chuột tới gần biểu tượng đang nhấp nháy ấy, quả thật có tin nhắn.
Nhưng chỉ là một mẫu quảng cáo mà thôi, cô khẽ mím môi, thoáng cảm thấy bản thân thật ngốc nghếch, chỉ nhìn vào danh sách bạn bè xám xịt một màu cũng đủ biết, mấy ai còn dùng Q.Q nữa đâu. Vậy thì làm gì có khả năng thật sự có người nhắn tin chứ?
Lắc nhẹ đầu, Thịnh Dĩ chuyển năm dãy số mà Bé Lôi gửi sang hòm thư điện tử, sau đó tiện tay sao chép dãy đầu tiên dán vào thanh tìm kiếm trên Q.Q.
Quả nhiên, không có trong danh sách bạn bè, ô lại thử dãy thứ hai vẫn không có; thứ ba vẫn là người lạ; dãy thứ tư…
Chính cô cũng thấy mình đúng là nhàm chán đến cực điểm, cho đến khi cô nhập dãy số cuối cùng. Cô chọn toàn bộ, sao chép – dán, trong lúc ấy còn ngáp một cái, chuẩn bị đóng Q.Q lại để quay sang mắng Bối Lôi một trận cho hả giận.
Lười biếng hé mắt ra, Thịnh Dĩ vô thức liếc qua, định rời mắt đi thì bất chợt khựng lại.
Tài khoản này vậy mà lại thật sự nằm trong danh sách bạn bè của cô. Thậm chí, cô còn từng đặt ghi chú cho cái tài khoản có tên kiểu mã loạn “#¥&*@の” này.
Ghi chú là: “Tên ngốc nào đây.”
Thịnh Dĩ sững người, hoàn toàn không nhớ nổi mình từng có người bạn như vậy trong danh sách, tim cô bỗng đập nhanh rối loạn. Cô hít sâu một hơi, rồi bấm mở giao diện trò chuyện với tài khoản đó.
Dòng tin nhắn cuối cùng, cũng là duy nhất, dừng lại ở ngày thứ hai sau kỳ thi đại học bảy năm trước. Chỉ vỏn vẹn sáu từ, đơn giản đến không thể đơn giản hơn, lại trùng khớp từng chữ với câu nói trong bản ghi âm phỏng vấn mà cô nghe được hôm nay.
[Muốn ở bên cậu mãi mãi.]
Người hâm mộ theo dõi livestream thì khóc lóc thảm thiết:
[Hu hu hu sao lại kết thúc rồi, mình buồn quá đi mất, không phải nói là sẽ quay mãi mãi sao!]
[Cảm ơn 《Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy》 đã mang đến một trải nghiệm khác biệt suốt ba tháng qua. Đã cùng các bạn đi qua bao nơi, thấy Mộc Dĩ Thành Chu hát “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” ở đảo mùa hè, thả đèn Khổng Minh tại công viên Vân Tiêu Paradise ở thành phố Z, hẹn bungee ở thành phố C rồi cùng ngắm cảnh, thấy họ yêu nhau trong club ở Viễn Thành, và hôm nay thật sự cùng nhau chạy đêm ở Cảnh Đại. Thật hạnh phúc. Chúc Mộc Dĩ Thành Chu mãi mãi bên nhau.]
[Chương trình có thể kết thúc, nhưng CP của tôi thì vĩnh viễn không tan!]
…
Cảnh Đại từ lâu đã nổi tiếng khắp cả nước với phong cảnh đẹp và những tấm bưu thiếp là một món đồ lưu niệm bán chạy nhất. Lúc họ kết thúc buổi chạy đêm, vừa hay đi ngang qua một quầy báo.
Trì Bách liếc nhìn Giang Liễm Chu rồi chỉ tay hỏi: “Anh Chu, còn mua không?”
Thịnh Dĩ có chút khó hiểu, hỏi “có mua không” thì bình thường, nhưng sao lại là “còn mua không”? Phó Thừa Trạch nhìn ra được sự khó hiểu của Thịnh Dĩ, liền giải thích: “Anh Chu có chút đam mê sưu tầm. Mỗi lần bọn tôi đi đâu, cậu ấy đều thích mua mấy tấm bưu thiếp rồi gửi đi. À, A Cửu chắc không biết, nhưng có lẽ mấy lần trước khi các cậu ghi hình, cậu ấy cũng đều mua cả đấy.”
Thịnh Dĩ thật sự không biết thì ra Giang Liễm Chu lại có sở thích thế này.
“Cái gọi là ‘đam mê sưu tầm’ thì không hẳn.” Trì Bách mở Weibo của Giang Liễm Chu ra, tìm một bài đăng rồi đưa cho Thịnh Dĩ xem “Thực chất là lấy cớ gửi bưu thiếp, tiện thể chụp ảnh với hòm thư cho ngầu thôi. Lúc nào cũng bày trò làm màu, bó tay…”
Thịnh Dĩ cúi xuống nhìn, quả thật, trong ảnh là Giang Liễm Chu đứng cạnh một chiếc hòm thư màu xanh lục, gió thổi qua tóc anh trông đúng kiểu thanh xuân phơi phới đầy bất cần.
Giang Liễm Chu liếc Trì Bách một cái.
Trì Bách: “…” lập tức cất điện thoại đi, rồi đi mua một hộp bưu thiếp, chia cho từng người.
Giang Liễm Chu cầm lấy bút, hơi suy nghĩ một chút, rồi rất phóng khoáng viết kín cả một mặt bưu thiếp.
Thịnh Dĩ tò mò ghé qua muốn nhìn thử thì Giang Liễm Chu lại che đi, lười biếng ghé sát bên tai cô, nói nhỏ: “Tối nay ngủ với anh, anh cho em xem.”
Thịnh Dĩ: “…”
Thịnh Dĩ: “Cảm ơn anh, nhưng em cũng không muốn xem lắm.”
Giang thiếu gia khẽ “chậc” một tiếng, xoay xoay chiếc bút trên đầu ngón tay rồi đậy nắp lại, quăng tấm bưu thiếp vào hòm thư.
Còn không quên bảo Phó Thừa Trạch: “Chụp cho đẹp đấy.”
Rồi bổ sung thêm một câu: “Mặc dù bản thân tôi vốn dĩ đã rất đẹp trai rồi.”
Phó Thừa Trạch: “…”
Thật sự cầu xin cậu một lần, biết xấu hổ được không?!
Thịnh Dĩ liếc nhìn chiếc hòm thư, hạ giọng hỏi Trì Bách: “Anh ấy gửi hết mấy thứ này cho ai thế?”
Trì Bách lắc đầu: “Cậu ấy bảo với bọn tôi là… một hồ điều ước gì đó.”
Thịnh Dĩ: “?”
Cô hỏi: “Ngày nào anh ấy cũng ước điều gì vậy?”
Trì Bách lại lắc đầu, vẻ mặt chẳng mấy quan tâm: “Chắc là ước mình đẹp trai thêm chút nữa chứ gì. Với cái bộ dạng đó thì còn mong gì khác được?”
Thịnh Dĩ: “…”
…
Chương trình kết thúc lần này, Thịnh Dĩ không lập tức quay về Minh Tuyền như những lần trước.
Cô nghĩ hiếm khi mới về Cảnh Thành một chuyến, mà bà ngoại cũng sắp du lịch trở về, nên quyết định ở lại thêm hai ngày.
Giang Liễm Chu thì khác, anh đâu có cái sự “nghỉ ngơi tự do” như cô. Gần tới ngày phát hành album mới 《December》, Trang Nghiêu mỗi ngày đều gọi điện giục anh quay về Minh Tuyền để chuẩn bị. Anh đành hẹn với Thịnh Dĩ vài ngày sau sẽ quay lại đón cô, rồi tạm thời về trước.
Thịnh Dĩ cũng chẳng bận tâm, vừa hay bà ngoại về Cảnh Thành, cô cũng quay lại căn nhà của ông bà nơi từng sống suốt những năm trung học.
Nhà bà là kiểu nhà độc lập có sân nhỏ, là nhà cũ của Cảnh Thành từ thời trước, nhưng được bà ngoại chăm chút rất gọn gàng, ấm áp.
Khu phố này tình làng nghĩa xóm đậm đà, thấy Thịnh Dĩ trở lại ai nấy cũng nhiệt tình chào hỏi: “Là A Cửu đúng không? Lâu lắm không gặp cháu rồi đó, cô bé càng lớn càng xinh đẹp!”
Thịnh Dĩ không biết phải phản ứng ra sao, chỉ thấy có phần được yêu thương đến ngượng ngùng.
Sau cấp ba, cô thật sự đã lâu không quay lại thành phố này. Năm rời khỏi Cảnh Thành, ông ngoại qua đời. Ba mẹ cô định đưa bà về Minh Tuyền sống hẳn.
Ngoài ba, bốn năm đầu bà không chịu nổi nỗi buồn, thường xuyên nhập viện ở Minh Tuyền, thì sau đó gần như bà sống một mình ở ngôi nhà này.
Thời gian cứ chậm rãi trôi đi, vậy mà ngôi nhà nhỏ này kỳ lạ thay, vẫn giữ nguyên dáng hình năm ấy.
Nếu thật sự có gì thay đổi, thì có lẽ là chiếc hộp thư gỗ treo trước cổng – nơi ông ngoại từng dùng để nhận báo hàng sáng. Bây giờ, nó phủ một lớp bụi mỏng, có vẻ đã hơi xiêu vẹo, hẳn từ sau khi ông mất, bà ngoại không còn động vào nữa, sợ gợi lại hồi ức.
Thịnh Dĩ đi một vòng quanh phòng cũ của mình, không ngờ bà vẫn dọn dẹp cẩn thận như lúc cô còn sống ở đây.
“Máy tính của cháu vẫn còn đấy.” Bà vừa nói vừa vỗ nhẹ tay cô “Trừ lần trước đứa nhỏ hàng xóm mượn chơi một chút thì bà không động vào. Bà nghĩ biết đâu cháu còn dùng đến.”
Thịnh Dĩ suýt bật cười, thằng bé nhỏ mà bà nhắc đến giờ đang học lớp 8, cao gần bằng cô rồi.
Chiếc máy tính bàn cồng kềnh đó, ông bà ngoại không hiểu gì về công nghệ, nhưng vì cô sắp chuyển đến ở hồi đó, hai người cố gắng dành dụm mua cho cô một chiếc, nói rằng học sinh cấp hai ai cũng cần dùng máy để học.
Ngày đó, nó đắt lắm, nhưng trong thời đại mà laptop mỏng nhẹ lên ngôi, chiếc máy tính bàn giờ trông thật nặng nề, lỗi thời.
Tự dưng một nỗi xót xa trào lên, khi mới ra trường, là vì mắc chứng ám ảnh tâm lý. Sau này nữa, có lẽ là vì nỗi nhớ nhung nhưng lại sợ nếu quay về, sẽ không thể chịu đựng được. Đó là thứ cảm giác rất khó nói thành lời, kiểu “gần quê mà lòng thì ngập ngừng”.
Nhưng cho đến khi thật sự trở lại, cô mới thấy mình bị chính nỗi nuối tiếc đó cuốn đi, rõ ràng tất cả nơi này đều đang âm thầm đợi cô, chỉ để cô ngoảnh lại một lần.
Hôm nay bà ngoại có vẻ đặc biệt vui, tất bật muốn vào bếp nấu món ngon cho cô, dù Thịnh Dĩ ngỏ ý giúp, bà cũng không cho, bảo cô cứ tự do đi chơi.
Thế là cô lại quay về phòng, xem mấy món đồ cũ hồi cấp ba, rồi ngồi xuống chiếc ghế quen thuộc, lấy điện thoại ra nghịch một chút.
Đầu tiên là gửi vài tin nhắn trêu chọc Giang Liễm Chu, không thấy anh trả lời, chắc đang bận với Trang Nghiêu chuẩn bị cho album.
Thế là cô mở Weibo, kéo trang chủ làm vài lượt, gặp ngay bài đăng của fanpage “Mộc Dĩ Thành Chu yyds”, đăng cách đây hai tiếng:
“Mấy chị em ơi, nghe nói hôm nay có tài liệu hậu trường chương trình sẽ được tung ra sớm đó ~ Là mấy cảnh phỏng vấn trước khi ghi hình cơ! Hóng quá trời! Có ai nhớ rõ đoạn hậu trường nào ấn tượng nhất không, vào tám chút nè~”
Phía dưới đã có cả ngàn bình luận rồi.
[Mong chờ tài liệu mới! Nhớ “Mộc Dĩ Thành Chu” quá hu hu, thật sự không nỡ để chương trình kết thúc…]
[Ấn tượng sâu sắc nhất với phần hậu trường? Đương nhiên là đoạn phỏng vấn khi mọi người gửi tin nhắn ẩn danh, lúc Chu ca nói mấy câu đó ấy! [ảnh động.gif]]
Thịnh Dĩ nghiêng đầu một chút, nhấn mở ảnh động đó, tuy ảnh động không có âm thanh, nhưng không hiểu vì sao, Thịnh Dĩ lại vô thức “nghe” thấy được giọng nói của Giang Liễm Chu, y như đang lồng tiếng cho phần phụ đề hiện trên ảnh.
“Câu hỏi thứ ba: Có từng thầm thích ai chưa à…” Giang Liễm Chu dừng lại một chút “Thật ra từng thầm thích, và cũng đã tỏ tình rồi.”
“Dùng một tài khoản phụ trên QQ để nhắn với cô ấy: ‘Muốn ở bên cậu mãi mãi.’”
Thịnh Dĩ mím môi, khẽ bật cười, có lẽ là vì bây giờ cô và Giang Liễm Chu đã ở bên nhau, nên khi nhìn lại đoạn phỏng vấn hậu trường từng xem khi xưa, cảm xúc thực sự đã khác biệt hoàn toàn.
Một mặt cảm thán sự hoàn hảo của “kịch bản cuộc đời”, một mặt lại thấy may mắn vì đã có chương trình này, có kịch bản này.
Được gặp lại Giang Liễm Chu, nhờ chương trình mà một lần nữa được gần gũi, được dịu dàng đi qua những chuyện đã cũ suốt bao năm nay, chuyện ấy, có lẽ cô từng chẳng dám mơ đến.
Thịnh Dĩ nghĩ một lúc, rồi mở trang cá nhân của Giang Liễm Chu, lướt xem từng bài viết một.
Weibo của Giang Liễm Chu khá thú vị, giống hệt với tính cách của anh, vừa phóng khoáng, vừa cợt nhả. Ngoài những bài quảng bá nhạc mới gọn gàng súc tích, và kiểu “boss bên B” đăng lại bài quảng cáo nhà tài trợ, thì cũng có vài mẩu đời sống cá nhân đáng yêu.
Có ảnh anh ngồi trong phòng thu, lười biếng đeo tai nghe, một tay gõ nhịp, có ảnh anh đứng trên sân khấu trước hàng vạn khán giả, cúi người cảm ơn, có cả ảnh anh rạng rỡ giơ cao cúp trong lễ trao giải…
Thịnh Dĩ càng xem càng cuốn, Giang Liễm Chu những năm qua đi qua rất nhiều thành phố, trong và ngoài nước. Anh thật sự thú vị đúng như Trì Bách nói, hễ đến thành phố nào là phải chụp ảnh với… hộp thư.
Anh thường đứng lười biếng bên cạnh hộp thư, một tay đút túi. Có lúc tóc rũ nhẹ xuống trán, có lúc lại nghịch ngợm bị gió thổi bay lòa xòa, có lúc thì đội mũ lưỡi trai cúi thấp đầu…
Đẹp trai, từng tấm ảnh đều giống mà lại khác, mang đậm phong cách của riêng Giang Liễm Chu, sống động đến mức như thể đang đứng trước mặt.
Thịnh Dĩ cũng xem luôn phần bình luận bên dưới, cô lướt dần về những bài cũ, phát hiện gần đây fan đều đã quen với thói quen “check-in hộp thư” của Giang Liễm Chu.
[Hôm nay Chu ca lại đến đâu rồi đây? Cái hộp thư ở thành phố này trông cũng xinh thật, hoa văn bị nắng làm phai màu càng thêm nét cổ kính!]
[Đây là bài check-in hộp thư thứ mấy rồi Chu ca ơi? Đừng chụp nữa, chụp nữa là mấy cái hộp thư chắc phải thu phí luôn quá = =]
Thịnh Dĩ càng xem càng thấy buồn cười, trong lòng quyết định, lát nữa đợi Giang Liễm Chu xong việc, nhất định phải hỏi anh tại sao lại có cái thói quen kỳ quặc chụp ảnh với hộp thư.
Cô lướt tiếp xuống dưới, mới phát hiện ảnh chụp hộp thư của Giang Liễm Chu thật sự là rất nhiều, ước lượng sơ sơ thôi cũng đã mấy chục, có khi đến cả trăm bức?
Thịnh Dĩ chống cằm suy nghĩ vài giây, đang định kéo xuống xem rốt cuộc là bao nhiêu bài thì điện thoại rung mạnh, kiểu rung liên tục, dữ dội chính là đặc trưng của Bối Lôi.
[Hoa Nhỏ Bối Lôi: A Cửu A Cửu A Cửu, cậu thấy hot search chưa?! Studio đang cố gắng xóa mà nó cứ lên lại!]
[Hoa Nhỏ Bối Lôi: Trời ơi, nó lại lên top 10 rồi, phát điên mất thôi?!]
[Hoa Nhỏ Bối Lôi: Studio đã đăng bài đính chính rồi mà sao vẫn còn bàn tán, mệt ghê. Dù thật hay giả thì cũng phải biết giữ khoảng cách với idol chứ = =]
Thịnh Dĩ mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng nghe ý của Bối Lôi chẳng lẽ là thông tin của Giang Liễm Chu bị lộ? Cô nhíu mày, ngồi thẳng dậy, thoát khỏi trang cá nhân của Giang Liễm Chu, mở hot search ra xem.
Quả nhiên…
[Tài khoản của Giang Liễm Chu].
Lông mày Thịnh Dĩ cau lại chặt hơn, cô lập tức bấm vào xem, dòng đầu tiên chính là bài đăng từ phòng làm việc của Giang Liễm Chu.
@CốChuStudioV:
Cảm ơn mọi người đã quan tâm đến Giang Liễm Chu, tuy nhiên những thông tin bị lan truyền trước đó liên quan đến tài khoản phụ Weibo và tài khoản QQ của anh đều là tin không đúng sự thật. Rất xin lỗi vì đã làm phiền mọi người. Phòng làm việc cũng đã tìm ra người tung tin đồn và đang tiến hành thủ tục kiện cáo. Cảm ơn mọi người.
Thịnh Dĩ: “……”
Đồn bậy tài khoản phụ trên Weibo thì thôi đi, sao lại có người đến cả tài khoản QQ cũng muốn dựng chuyện…
Quả nhiên, phần bình luận toàn là những fan đang cố xoay chuyển tình thế:
[Kiện đi! Nhất định phải kiện! Tức chết mất, đúng là miệng người bịa chuyện quá dễ, còn người bị vu khống thì chạy khắp nơi thanh minh. Nói cái đó là tài khoản phụ của Giang Liễm Chu là thật hả? Giỏi quá ha, từ ‘tài khoản phụ’ → nói thích gái đẹp → rồi suy ra là anh ấy đi tìm tình một đêm? Cả quy trình mấy người đều muốn hoàn thiện luôn à?]
[Giỏi thì đưa bằng chứng ra đi! Từng người một đều phát rồ hết rồi phải không? Không nói đâu xa, mấy cô gái mà cái tài khoản phụ kia like, ai dám so được với A Cửu của tui chứ?]
[CP fan của “Mộc Dĩ Thành Chu” lập tức có mặt, để xem ai dám mở miệng nói CP của tui sắp toang!]
[Tôi thật sự không hiểu nổi, giờ antifan muốn làm gì là làm luôn? Đến cả tài khoản QQ cũng bịa được? Đây là kiểu tung tin của năm nào vậy? Còn tưởng mơ mộng tới mức lấy được liên lạc riêng của idol? Đã thế thì bịa cái WeChat nghe còn hợp lý hơn chút!]
Thịnh Dĩ lướt qua vài bình luận thì nhận được thêm tin nhắn từ Bối Lôi.
@Hoa Nhỏ Bối Lôi:
[Mà nhắc đến tài khoản QQ thì cũng khá thú vị đấy. Có tận mấy phiên bản tài khoản QQ của Giang Liễm Chu đang lan truyền trên mạng luôn.]
[Nhưng cũng chẳng để làm gì, dù thật hay giả thì Giang Liễm Chu cũng không thể nào đi chat với mấy người tò mò đó được.]
[Dù vậy tớ vẫn hơi tò mò nha. Trong mấy cái tài khoản được đồn đó, có cái nào là tài khoản thật của cậu ấy không nhỉ?]
Ngay sau đó, Bối Lôi gửi đến năm cái tài khoản QQ. Thịnh Dĩ chỉ liếc qua một cái rồi bật cười khẽ:
[Nhìn phát biết giả liền. Hồi cấp ba tớ đã có QQ thật của anh ấy rồi.]
Bối Lôi: [??? Cậu chưa thử mà sao dám chắc là giả?]
Nếu lúc này Bối Lôi mà đứng trước mặt cô, Thịnh Dĩ chắc chắn sẽ tặng cho cô nàng một ánh nhìn khinh bỉ, để cô biết mình đang nói chuyện với ai. Đáng tiếc, hai người giờ cách nhau mấy trăm cây số, một ở Minh Tuyền, một ở Cảnh Thành.
Thịnh Dĩ ước lượng thời gian và công sức cho hai chuyện, rồi thở dài đầu hàng, gửi cho Bối Lôi một đoạn tin nhắn thoại, giọng lười đến mức không thể lười hơn:
“Được rồi, để tớ giúp cậu xác minh năm cái QQ này.”
Bối Lôi: [?? Ai nhờ cậu xác minh?! Tớ muốn cậu gửi luôn cái QQ thật của cậu ấy cơ mà!]
Bối Lôi hoàn toàn không thể hiểu nổi lối suy nghĩ của Thịnh Dĩ. Theo logic bình thường thì nếu đã biết QQ thật rồi, thấy mấy cái kia là giả, không phải nên gửi cái đúng ra luôn à? Sao lại rỗi hơi đi xác minh từng cái một?
Nhưng khổ nỗi, Thịnh Dĩ vốn chẳng phải kiểu người nghe lời người khác. Cô đã mở kho ứng dụng trên điện thoại, tìm kiếm “QQ”, nhưng khi chuẩn bị bấm “Tải về”, lại chợt khựng lại.
Đã quá nhiều năm trôi qua, hơn nữa cô lại cố ý không nghĩ đến chuyện cũ nên giờ cô đã quên mất mật khẩu tài khoản.
Ngẫm nghĩ vài giây, Thịnh Dĩ ngẩng đầu lên, ánh mắt rơi vào chiếc máy tính để bàn đặt trên bàn.
Cô đứng dậy, đứng ở cửa phòng gọi to: “Bà ơi, máy tính của cháu còn bật được không ạ?”
Bà cô đáp vọng lại: “Được đó, cháu thử xem, nếu không được thì để bà gọi người đến sửa cho.”
Không cần phiền đến thế, Thịnh Dĩ thật sự chỉ với tâm lý “thử cho biết”, nhấn nút khởi động máy. Màn hình vậy mà sáng thật.
Hiệu ứng khởi động Windows 7 từng là biểu tượng của thời đại, nhưng giờ nhìn lại, quả thật mang hơi hướng “xưa cũ”. Quạt tản nhiệt trong máy bắt đầu chạy rì rì, lâu ngày không dùng nên khởi động hơi chậm, nhưng cũng không đến mức “già cỗi” như cô tưởng.
Máy khởi động xong, màn hình desktop hiện ra, hình nền vẫn là bức tranh con mèo cô từng vẽ năm ấy. Hồi đó cô vô cùng hài lòng với bức vẽ đó, thầy giáo cũng đánh giá rất cao. Nhưng giờ nhìn lại, đúng là còn hơi non tay.
Bà cô lại cất tiếng hỏi từ phòng ngoài: “Bật được không cháu?”
Thịnh Dĩ đáp “Dạ được ạ” thì bà lại nói thêm: “Vậy thì lần này nhớ tắt máy đàng hoàng nhé, bà không biết tắt đâu. Hồi cháu học cấp ba cũng toàn để máy bật, về Minh Tuyền rồi vẫn là Tiểu Bảo qua chơi mới phát hiện máy còn mở đấy.”
“Vâng” Thịnh Dĩ trả lời, lại liếc nhìn bức tranh con mèo trên màn hình, đột nhiên thấy có chút bồi hồi, khẽ nhấn vào nó một cái.
Xem xong, cô đặt tay lên con chuột có dây, nhẹ nhàng kéo rê trên tấm lót chuột vài lần, rồi dừng lại ở biểu tượng chú chim cánh cụt nhỏ.
Sau khi tốt nghiệp cấp ba, cô chưa từng dùng lại Q.Q. Vậy mà lúc này, không hiểu vì sao, trong lòng Thịnh Dĩ lại bỗng dâng lên một tia bồn chồn. Cô hít sâu mấy hơi, rồi nhấn đúp chuột trái.
Chương trình Q.Q được mở lên, tài khoản và mật khẩu đều đã được máy lưu lại. Cô gõ phím Enter, Q.Q lập tức đăng nhập.
Giao diện phiên bản cũ của Q.Q hiện ra, góc dưới bên phải màn hình cũng bắt đầu nhấp nháy biểu tượng tài khoản của cô.
Thịnh Dĩ càng thêm bất an, vừa hồi hộp vừa thấp thỏm mong chờ, đưa chuột tới gần biểu tượng đang nhấp nháy ấy, quả thật có tin nhắn.
Nhưng chỉ là một mẫu quảng cáo mà thôi, cô khẽ mím môi, thoáng cảm thấy bản thân thật ngốc nghếch, chỉ nhìn vào danh sách bạn bè xám xịt một màu cũng đủ biết, mấy ai còn dùng Q.Q nữa đâu. Vậy thì làm gì có khả năng thật sự có người nhắn tin chứ?
Lắc nhẹ đầu, Thịnh Dĩ chuyển năm dãy số mà Bé Lôi gửi sang hòm thư điện tử, sau đó tiện tay sao chép dãy đầu tiên dán vào thanh tìm kiếm trên Q.Q.
Quả nhiên, không có trong danh sách bạn bè, ô lại thử dãy thứ hai vẫn không có; thứ ba vẫn là người lạ; dãy thứ tư…
Chính cô cũng thấy mình đúng là nhàm chán đến cực điểm, cho đến khi cô nhập dãy số cuối cùng. Cô chọn toàn bộ, sao chép – dán, trong lúc ấy còn ngáp một cái, chuẩn bị đóng Q.Q lại để quay sang mắng Bối Lôi một trận cho hả giận.
Lười biếng hé mắt ra, Thịnh Dĩ vô thức liếc qua, định rời mắt đi thì bất chợt khựng lại.
Tài khoản này vậy mà lại thật sự nằm trong danh sách bạn bè của cô. Thậm chí, cô còn từng đặt ghi chú cho cái tài khoản có tên kiểu mã loạn “#¥&*@の” này.
Ghi chú là: “Tên ngốc nào đây.”
Thịnh Dĩ sững người, hoàn toàn không nhớ nổi mình từng có người bạn như vậy trong danh sách, tim cô bỗng đập nhanh rối loạn. Cô hít sâu một hơi, rồi bấm mở giao diện trò chuyện với tài khoản đó.
Dòng tin nhắn cuối cùng, cũng là duy nhất, dừng lại ở ngày thứ hai sau kỳ thi đại học bảy năm trước. Chỉ vỏn vẹn sáu từ, đơn giản đến không thể đơn giản hơn, lại trùng khớp từng chữ với câu nói trong bản ghi âm phỏng vấn mà cô nghe được hôm nay.
[Muốn ở bên cậu mãi mãi.]
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









