Trong kỳ nghỉ lần này, thật ra cô cũng đã làm được không ít việc.
Thu âm bản đặc biệt của bài hát “December”, về nhà họ Thịnh ăn một bữa với ông nội, còn vẽ thêm mấy bản thương vụ thiết kế.
Ngoài những việc đó, mỗi ngày cô còn phải đối mặt với đại thiếu gia Giang mới đánh mất nụ hôn đầu – người cứ luôn “dính lấy dính để”. Thê thảm nhất là còn bị fan couple, đặc biệt là Bối Lôi, bám riết đòi cô kể chi tiết cái kiểu “dính lấy dính để” ấy rốt cuộc là kiểu nào.
Nói thật thì, tại sao lại có người quan tâm đến chuyện riêng tư của người khác như vậy chứ.
Bối Lôi vừa nói vừa tỏ vẻ bực bội: “Trời ơi, đều là học sinh xuất thân từ Nhất Trung Cảnh Thành cả, sao Cung Kỳ Thuỵ lại chẳng giống chút nào với Chu ca vậy chứ? Chu ca đúng là bạn trai chuẩn mực, còn cái tên Cung Kỳ Thuỵ kia, mấy hôm nay chẳng biết trốn đâu mất dạng, lần nào hỏi cũng chỉ nói là bận, phát cáu luôn.”
Đúng là nhắc đến cậu ta là sai lầm. Chỉ cần nhắc đến, Thịnh Dĩ liền khó tránh khỏi nhớ đến lần ghi hình đầu tiên cô gọi nhầm một tiếng “Lão Cung…”
Cô ngừng lại một chút rồi hỏi Bối Lôi: “Cậu nói Giang Liễm Chu là bạn trai kiểu mẫu, thế cậu mang Cung Kỳ Thuỵ ra so làm gì? Cậu có nhận lời cậu ta đâu mà?”
Bối Lôi: “…”
Đầu dây bên kia bỗng rơi vào im lặng đáng ngại.
Hai giây sau, Bối Lôi bỗng lên giọng: “Ơ? Gì cơ? Cậu vừa nói gì ấy nhỉ? Ối giời sao tín hiệu chỗ tớ kém thế này, nghe không rõ gì hết… Aiya…”
Rồi điện thoại của Thịnh Dĩ bị ngắt.
Thịnh Dĩ: “…”
Tuy rất muốn buông lời chế giễu, nhưng mà, chị em à, kỹ năng diễn xuất của cậu kém quá đấy.
Sau khi tập ghi hình thứ năm của chương trình “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” được phát sóng, hiệu ứng phản hồi tốt hơn hẳn mọi lần trước, tạo ra một sự tương phản rõ rệt với hai tập trước đó không có sự xuất hiện của Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ.
Ai xem xong mà không thốt lên một câu: “Mộc Dĩ Thành Chu” đúng thật là mã gen lưu lượng thần thánh!”
Chỉ là càng mê mệt couple này, fan lại càng nhận ra một sự thật đau lòng: Lần thứ sáu sắp tới, sẽ là buổi ghi hình cuối cùng của chương trình.
Bất kể là fan CP hay khán giả đơn thuần, chỉ cần nghe đến cụm từ “ghi hình cuối”, là bắt đầu muốn sụp đổ.
Chương trình khác thì thôi, kết thúc rồi cũng còn có thể mong chờ mùa sau. Nhưng “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” từ đầu đến giờ chẳng có tí dấu hiệu nào cho thấy sẽ có phần tiếp theo. Điều quan trọng hơn cả là cái người đứng đầu bảng lưu lượng ấy nhìn thế nào cũng không giống kiểu sẽ tiếp tục ghi hình lâu dài.
Dù sao thì, thần tiên một lần xuống trần, đã là quá dễ chịu rồi. Cũng chẳng ai dám mong anh sẽ thật sự lưu lại chốn nhân gian này mãi.
Thần tượng từ show truyền hình có hot mấy đi nữa, nói cho cùng, vẫn chẳng thể nào có khí chất và đẳng cấp bằng ca sĩ hay diễn viên chính quy cả.
Nhưng, dù fan có hoảng loạn đến đâu, thì cái gì đến vẫn phải đến. Giống như mọi lần trước, lần này khi mở phòng livestream lên, vẫn là khung cảnh chưa có khách mời nhưng bình luận thì bay vèo vèo.
[Á á á vào được rồi vào được rồi, lòng phức tạp mà vào đây hu hu.]
[Cảm xúc +1, vừa vui vì lại được gặp Chu ca và vợ A Cửu, vừa buồn vì sau hôm nay, niềm vui của tớ chắc là không còn nữa (lau nước mắt).]
[Sau ghi hình lần cuối có ai đi đón ở sân bay thành phố Minh Tuyền không? Lần trước đi đón mà khóc banh luôn, fan CP Mộc Dĩ Thành Chu thật sự là ai yêu cũng được vui!]
[Hôm nay cũng livestream vào buổi tối à? Theo lý mà nói thì khách mời chắc hôm nay mới vừa đến địa điểm ghi hình thôi?]
[Lần này chương trình giấu kỹ quá trời, lại hỏi nè, có ai biết lần này ghi hình ở đâu không? Các chị em từng moi được tin mấy lần trước còn ở đó chứ?]
[Có nè, nhưng nói thật thì lần này tớ cũng mù mịt luôn, đúng là không có tí xíu thông tin nào cả, hoàn toàn không biết họ ghi hình ở đâu. Nhưng mà nghĩ lại cũng hợp lý, dù sao cũng là buổi cuối rồi, chắc tổ tiết mục muốn tạo bất ngờ chăng.]
Sự thật đã chứng minh, khi một tổ tiết mục vốn đã rất biết cách “làm trò”, mà còn định “làm thêm tí trò” nữa thì đúng là sẽ khiến người ta rối mù mịt luôn.
Không chỉ khán giả không biết rốt cuộc lần này quay ở đâu, ngay cả Thịnh Dĩ, là khách mời tham gia ghi hình, cũng không biết.
Vé máy bay vẫn như mọi lần, toàn bộ lịch trình đều do chương trình sắp xếp, chỉ là lần này hơi khác ở chỗ, suốt cả hành trình đều có nhân viên đi theo hộ tống. Hơn nữa, mỗi khi ra vào bất kỳ cửa nào, Thịnh Dĩ đều bị yêu cầu đeo khẩu trang.
Nói thật lòng, nếu như bên cạnh không có Mạnh Nguyên đi theo, Thịnh Dĩ thậm chí đã nghĩ mình sắp bị bán đi rồi.
Đương nhiên tổ chương trình cũng không quá đáng đến vậy. Ít ra thì khi ở trên máy bay, Thịnh Dĩ vẫn được tháo khẩu trang ra, chỉ là cô vẫn thấy rất khó chịu, bởi nhìn qua cửa sổ cũng không thể nào xác định được điểm đến là nơi nào.
Toàn bộ hành trình là một chuỗi bối rối, Thịnh Dĩ cảm giác mình giống như bị bắt cóc vậy, bị đưa vào một căn phòng ghi hình, rồi ngồi xuống ghế, à không, chắc là sofa.
Cô thậm chí còn ảo tưởng rằng, biết đâu mở mắt ra trước mặt mình sẽ là một nhà xưởng bỏ hoang. Bị chính mình tưởng tượng làm cạn lời, cuối cùng Thịnh Dĩ cũng nghe được tiếng phát thanh quen thuộc:
“Xin mời tháo khẩu trang.”
Thịnh Dĩ gỡ khẩu trang xuống, phía đối diện đã có người ngồi.
Nhìn cách bài trí của địa điểm ghi hình lần này, có vẻ giống kiểu talkshow tâm sự, không có khán giả tại chỗ.
Người dẫn chương trình nói: “Chào bạn khách mời, chào mừng đến với chương trình ‘Biết Thì Nói Nhẹ Nhàng Một Chút’.”
Người đó gật đầu nhẹ “Xin mời bạn giới thiệu bản thân.”
“Xin chào, tôi là Thịnh Dĩ.”
Bình luận trực tiếp bay nhanh như bão:
[Muốn cười chết mất haha, chỉ có thể nói là couple thật không hổ là couple, bên Chu ca cũng đang phỏng vấn đồng bộ kìa.]
[Ý là gặp phải Mộc Dĩ Thành Chu là auto ăn hành nên họ đáng bị “khóa suốt đời”! Dày vò lẫn nhau đến bạc đầu luôn đi!]
Bên phía Giang Liễm Chu, đúng là cũng đang tiến hành phỏng vấn cùng lúc.
Nghe câu hỏi từ nam MC, thiếu gia Giang khẽ gập ngón giữa lại, gõ hai cái lên tay vịn ghế sofa, giọng lười biếng mà thản nhiên mở miệng: “Chào mọi người, tôi là Giang Liễm Chu.”
Nam MC dừng một chút, đầy mong chờ mà nhìn về phía anh, chắc là hy vọng anh sẽ tiện mồm nói thêm vài câu nữa. Giang Liễm Chu khẽ nhướn mí mắt, không nói gì.
Ý tứ rất rõ ràng “Đừng mong tôi nói thêm.”
“Tôi là Giang Liễm Chu” Vậy câu giới thiệu ngắn ngủn đó đã đủ chưa? Nam MC: “……”
Tuy rất muốn đấm người một cú, nhưng anh ta cũng phải thừa nhận một điều: Thật sự, cũng đủ rồi.
Thiếu gia Giang lại liếc mắt nhìn anh ta một cái, như có lòng tốt trỗi dậy, lại mở miệng bổ sung thêm.
“Ừm…”
Nam MC mắt sáng rực lên ngay tức khắc, tràn đầy hy vọng nhìn về phía Giang Liễm Chu. Còn thầm nghĩ trong lòng: vị lưu lượng đỉnh cấp này hình như cũng không khó tiếp cận như lời đồn mà?
Vừa nghĩ xong thì đã nghe thấy Giang Liễm Chu bổ sung phần tự giới thiệu của mình: “Bạn trai của Thịnh Dĩ.”
Nam MC: “……”
Bình luận bay loạn trong livestream:]
[Hahaha tôi cười ngất luôn, có thể quên hết mọi thứ, nhưng nhất định phải nói mình là bạn trai của Thịnh Dĩ. Giang Liễm Chu, không hổ là anh!]
[Mở màn hôm nay ngọt quá thể đáng rồi! Nhà tôi insulin không đủ dùng nữa đâu! Giang Liễm Chu, đền tiền đi!]
Bên Thịnh Dĩ, có lẽ là do nữ MC bị “đánh úp” đến mức ngắc ngứ, không tiếp lời nổi.
Thịnh Dĩ bèn chủ động lên tiếng: “Bạn gái của Giang Liễm Chu.”
Nữ MC: “……”
Khán giả trong livestream cười nghiêng ngả, lần này dù không quay song song nhưng nhìn cả hai bên ghi hình đều rơi vào trạng thái “cạn lời” nối tiếp nhau. Ai mà không thốt lên “Tuyệt thật tuyệt thật!”?
Nữ MC có vẻ không muốn tự làm khổ mình thêm nữa, nhanh chóng ngăn Thịnh Dĩ đang định bổ sung tiếp, chuyển qua chủ đề khác: “Chuyên mục hôm nay của chúng ta có tên là ‘Biết Bao Nhiêu’, thật ra là muốn cùng A Cửu ôn lại những năm tháng cấp ba.”
Thịnh Dĩ chậm rãi gật đầu, với tay lấy một quả chuối trên bàn, vừa bóc vỏ vừa ra hiệu cho nữ MC tiếp tục.
Nữ MC: “……”
Hít một hơi sâu, cố gắng giữ bình tĩnh, theo kịch bản mà hỏi: “A Cửu, hồi cấp ba bạn có người bạn thân nào không?”
Nhìn thấy Thịnh Dĩ sắp trả lời, nữ MC lập tức chen ngang ngay lập tức, kịp thời bổ sung: “Ngoài anh Chu ra.”
Thịnh Dĩ: “……” Thế này cũng không đến nỗi quá nhạy cảm chứ?
Cô lên tiếng: “Lúc đó bọn tôi có một nhóm nhỏ, hay đi chơi cùng nhau. Có một bạn nữ ngồi trước bàn tôi, và ba bạn nam trong lớp, đều là bạn của Giang Liễm Chu. À, trong đó có một người là Trì Bách.”
Bình luận:
[Trì Bách — cái tên không ai không biết!]
[CP Mộc Dĩ Thành Chu có Trì Bách làm nhân chứng rồi!]
Nữ MC lại hỏi: “Vậy có tiết học nào khiến bạn nhớ mãi không quên không?”
“Cũng khá nhiều đó.” Thịnh Dĩ nghĩ một chút: “Nếu phải kể thì… mỗi tiết thể dục có bài kiểm tra thể lực đều là ký ức khó phai.”
“Kiểm tra thể lực?”
Thịnh Dĩ gật đầu nghiêm túc: “Chính là bài chạy 800 mét.”
Nữ MC: “……”
Cảm ơn bạn đã mô tả một khung cảnh rất cụ thể.
Kỳ thực, trái với dự đoán của Thịnh Dĩ, phần “Biết Bao Nhiêu” lần này lại diễn ra suôn sẻ đến không tưởng, không hề giống với phong cách thường thấy của chương trình “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy”.
Nó thật sự giống như một talkshow nhẹ nhàng ấm áp, đi theo kịch bản của nữ MC, cùng trò chuyện vu vơ vài chuyện thời cấp ba, hoàn toàn phù hợp với cái tên “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” như một đợt “cơn bão ký ức”.
Trong trạng thái hơi cảnh giác (?) của Thịnh Dĩ, nữ MC sau khi hỏi xong một loạt câu hỏi, bỗng đứng dậy, mỉm cười dịu dàng bắt tay cô: “A Cửu, cảm ơn bạn đã hợp tác. Hôm nay trò chuyện rất vui.”
Thịnh Dĩ gật đầu, chớp mắt mấy cái.
Nữ MC: “Buổi ghi hình hôm nay đến đây là kết thúc rồi, cảm ơn bạn đã vất vả.”
Thịnh Dĩ: “?”
Bình luận của khán giả trong livestream:
[? Không nói đến A Cửu, ngay cả một khán giả bình thường như tôi cũng thấy hôm nay có gì đó rất lạ nha!]
[Đây thực sự là “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” sao? Hay là đang ghi hình một chương trình talkshow dịu dàng nào đó như “Gặp Gỡ XX”? Sao lại “hiền” thế này, tổ đạo diễn hôm nay ăn nhầm thuốc gì à? (Nhưng mà hôm nay chương trình vẫn hay lắm, A Cửu đúng là mỹ nhân thời đại~)]
[@Fan CP của Mộc Dĩ Thành Chu đâu rồi, các chị thấy sao? Chẳng lẽ tổ chương trình định ngày mai mới tung chiêu độc, nên hôm nay mới yên bình thế này?]
[Hình như chưa thấy chị ấy bình luận nhỉ, chắc đang bận thôi.]
Chưa bao giờ “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” lại đi lệch hướng đến vậy, khiến tất cả mọi người đều rơi vào trạng thái mơ hồ.
Nhưng Thịnh Dĩ vốn là kiểu người dễ thích nghi, trong khi người khác còn đang thắc mắc rốt cuộc tổ chương trình hôm nay bị gì, thì cô đã sớm quay lại khách sạn, bình thản leo lên giường ngủ ngon lành rồi.
Chỉ là cái sự bình yên đó, thật sự quá ngắn ngủi.
Sáng hôm sau, Thịnh Dĩ bị gọi dậy từ trong chăn để làm tóc và trang điểm từ tờ mờ sáng, ngay lúc đó cô đã bắt đầu nhớ nhung cái tổ chương trình yên tĩnh tối qua rồi.
Trong lúc mặc cho chuyên viên trang điểm xử lý tóc tai, cô lim dim ngáp dài, âm thầm phàn nàn trong lòng: Dù bình thường cũng phải dậy sớm để ghi hình, nhưng hôm nay thì sớm quá thể đáng rồi đấy.
Chính vì dậy quá sớm, nên suốt quá trình, Thịnh Dĩ gần như ngủ gật luôn, đầu óc cứ như bay bổng giữa không trung.
Cô cảm thấy bản thân mình giờ chẳng khác gì một cỗ máy, chỉ biết nghe theo mọi mệnh lệnh của tổ chương trình, bảo trang điểm thì trang điểm, bảo thay đồ thì thay đồ, bảo lên xe đi quay thì lên xe, bảo đứng đâu thì đứng đó.
Xe bắt đầu lăn bánh.
Tháng ba tuy đã tương đối ấm áp, nhưng vì còn quá sớm, mặt trời mới chỉ nhô ra một chút xíu.
Một cơn gió xuân lướt qua mặt, khiến Thịnh Dĩ không kìm được rùng mình một cái, cơn buồn ngủ cũng tiêu tan phần nào.
Cô nheo mắt, lại ngáp dài một cái, vô tình liếc thấy tiệm ăn sáng quen thuộc, rồi lại nhìn đám học sinh đang đeo cặp, mặc đồng phục đi qua đi lại, đến cả tiếng của chú bảo vệ giục học sinh vào lớp cũng quen thuộc lạ thường.
Ừm, đúng là… Cảnh Thành rồi.
Hả?!
Thịnh Dĩ trợn tròn mắt.
Trong khoảnh khắc, toàn bộ cơn buồn ngủ đều bay biến sạch, cô thậm chí còn nghi ngờ bản thân đang ảo giác.
Nhìn lại bộ đồng phục xanh trắng của trường Nhất Trung Cảnh Thành trên người mình, rồi cảm nhận sức nặng của chiếc cặp trên vai, Thịnh Dĩ cạn lời không biết nói gì.
Ai mà ngờ được, buổi ghi hình cuối cùng lại quay ở Cảnh Thành.
Chưa kịp để cô cảm thán xong, một làn gió lướt qua kéo theo một giọng nữ quen thuộc đến không thể quen hơn: “A Cửu, cậu làm gì ở đây vậy? Vào học rồi đấy!”
Thịnh Dĩ: “……?”
Cô quay đầu nhìn theo hướng phát ra âm thanh. Quả nhiên, một cô gái mấy năm không gặp đang đeo cặp chạy về phía cô.
Không kịp để Thịnh Dĩ phản ứng, cô gái ấy đã nắm chặt tay trái của cô kéo chạy về phía cổng trường.
Vừa chạy vừa hét: “A Cửu, cậu bị ngốc à! Đứng đây đợi anh Chu làm gì, hôm nay đến lượt cậu ấy trực nhật đấy, cậu quên rồi à?”
Thịnh Dĩ: “……”
Cô mãi mới hoàn hồn lại, liên tục gọi: “Đợi đã, đợi đã… Hoài Mộng, Khổng Hoài Mộng!”
Quả nhiên là phép màu xảy ra, cô gái phía trước quay đầu lại, nhìn Thịnh Dĩ: “Gì vậy?”
Chính là Khổng Hoài Mộng, bạn ngồi bàn trước năm đó, dù mấy năm không gặp, Thịnh Dĩ vẫn nhận ra ngay.
Cô ấy cũng mặc đồng phục Nhất Trung Cảnh Thành, đeo cặp sách, tóc buộc đuôi ngựa cao vút, tràn đầy sức sống.
Tuy so với cô gái non nớt năm nào thì có vài nét thay đổi, nhưng vẫn giữ nguyên sự thân quen năm xưa.
Thịnh Dĩ: “……”
Tổ chương trình này đúng là ra tay quá ác rồi.
Bảo sao tối qua lại “hiền lành” như thế, thì ra là để đánh lạc hướng. Giờ thì bẫy chờ sẵn rồi. Chỉ là quay một chương trình thôi mà, có cần phải “nhập vai” chân thật đến thế không?!
Thịnh Dĩ khựng lại một chút, quay sang hỏi Khổng Hoài Mộng: “Tớ đợi Giang Liễm Chu làm gì cơ?”
Khổng Hoài Mộng nhìn cô với ánh mắt kiểu “bộ cậu ngốc thật à?”: “Chính cậu hôm trước bảo với anh Chu là muốn ăn sáng trong lớp còn gì, mấy hôm nay cậu đều đợi cậu ấy ở đây mà!”
[Chân thật thật sự. Tôi thật sự bắt đầu khâm phục tổ kịch bản rồi đấy. Cảnh quay chân thật thế đã đành, giờ còn có cả “tình tiết tiếp diễn” nữa chứ! [wow][wow]]
[Nói thật, phản ứng của A Cửu hợp lý ghê. Nếu là tôi, tôi chắc chắn sẽ nghĩ mình đã xuyên không trở về quá khứ mất rồi! Trời ơi!]
[Xuyên không?! Vậy thì tụi mình sắp được xem A Cửu và Chu ca yêu nhau từ thời cấp ba rồi!! 🧎♀️🧎♀️]
Được Khổng Hoài Mộng nhắc thế, Thịnh Dĩ cũng mơ hồ nhớ lại. Đúng là từng có một khoảng thời gian như thế thật, cô từng nói với Giang Liễm Chu là muốn ăn sáng trong lớp.
Khi đó, cậu công tử họ Giang còn tỏ ra hơi bất ngờ, liếc nhìn cô một cái như thể không ngờ cô lại nói vậy.
Lúc đó Thịnh Dĩ còn chưa hiểu sao anh lại ngạc nhiên, thì đã nghe anh mở miệng, lười nhác nói: “Có gì đâu? Anh chính là ‘ăn trong lớp’ bản chính hiệu đây này.”
Thịnh Dĩ: “???”
Mặc dù anh nói vậy, sáng hôm sau, khi cô vừa đến đúng vị trí này, còn cách cổng trường mấy bước, thì đã bị Giang Liêm Chu gọi lại.
Cậu thiếu gia ấy lười biếng đưa cho cô cái gì đó, trông còn có vẻ sảng khoái: “Được rồi, ăn ở đây đi.”
Khổng Hoài Mộng — nữ diễn viên xuất sắc nhất ngày hôm nay vẫn đang rất nhập vai.
Trong vài giây Thịnh Dĩ còn đang đơ người, cô đã kéo tay Thịnh Dĩ chạy tiếp, vẫn đắm chìm trong câu thoại của mình: “Ai da, đừng hỏi nữa, muộn thật rồi đó!!”
Thịnh Dĩ gần như bị Khổng Hoài Mộng kéo lê đến tận cổng trường.
Trước cổng trường Nhất Trung ở Cảnh Thành, đặt một chiếc bàn trực nhật. Hôm nay đúng lượt trực, nên có một nam sinh đang ngồi sau bàn.
Cũng mặc đồng phục xanh trắng giống họ, lười nhác chống cằm, mí mắt sụp xuống, tay còn xoay xoay một cây bút.
Rõ ràng mặc giống như bao học sinh khác, nhưng khi khoác lên người anh, lại toát ra một khí chất hoàn toàn khác biệt. Người đi qua đi lại đều không tự chủ được mà dừng mắt lại nơi anh ngồi.
Thịnh Dĩ hơi khựng lại.
Quả thật, khoảnh khắc này, cô cứ ngỡ như mình đang thật sự nhìn thấy Giang Liễm Chu của những năm tháng niên thiếu.
Giang thiếu gia lười biếng ngước mắt lên, ánh nhìn dừng lại trong giây lát. Anh nhìn cô hai giây, rồi khẽ nhướng mày, đặt bút xuống bàn, thong dong đứng dậy, bước đến trước mặt Thịnh Dĩ.
Khổng Hoài Mộng vui vẻ chào một tiếng: “Chu ca buổi sáng tốt lành~”
Giang Liễm Chu chỉ gật đầu hờ hững, ánh mắt vẫn dừng lại nơi Thịnh Dĩ.
Rất kỳ lạ, Thịnh Dĩ bỗng cảm thấy có chút căng thẳng mà chính cô cũng không lý giải nổi.
Ánh mắt đào hoa ấy khẽ gợn một nét cười, lại càng trở nên quyến luyến mơ hồ. Anh hơi cúi người xuống, tiến lại gần, để ánh nhìn hai người ngang nhau.
Giang Liễm Chu nhẹ giọng mở miệng, đuôi âm lướt qua nhẹ nhàng, nửa như nghiêm túc, nửa như trêu ghẹo “Cô bé à, sao đến muộn vậy?”
Vừa nói, anh còn làm bộ làm tịch liếc nhìn chiếc đồng hồ trên cổ tay, hàng mày khẽ nhíu lại như đang thật sự phiền lòng: “Muộn rồi à, giờ phải làm sao đây?”
Chưa kịp để Thịnh Dĩ lên tiếng, cậu thiếu gia đã như một công tử ăn chơi lười biếng ngẩng đầu lên, thẳng lưng dậy, cố ý ra vẻ đắn đo mấy giây, rồi chỉ tay vào môi dưới một cách hờ hững, cực kỳ ngang ngược.
“Thôi được, ai bảo tôi ngoài vài tật xấu ra thì lại có cái tật mềm lòng cơ chứ?”
Anh liếc đuôi mắt, khẽ nhìn Thịnh Dĩ một cái “Hôn tôi một cái, thì tôi sẽ cân nhắc nhớ tên cậu, được không?”
Thu âm bản đặc biệt của bài hát “December”, về nhà họ Thịnh ăn một bữa với ông nội, còn vẽ thêm mấy bản thương vụ thiết kế.
Ngoài những việc đó, mỗi ngày cô còn phải đối mặt với đại thiếu gia Giang mới đánh mất nụ hôn đầu – người cứ luôn “dính lấy dính để”. Thê thảm nhất là còn bị fan couple, đặc biệt là Bối Lôi, bám riết đòi cô kể chi tiết cái kiểu “dính lấy dính để” ấy rốt cuộc là kiểu nào.
Nói thật thì, tại sao lại có người quan tâm đến chuyện riêng tư của người khác như vậy chứ.
Bối Lôi vừa nói vừa tỏ vẻ bực bội: “Trời ơi, đều là học sinh xuất thân từ Nhất Trung Cảnh Thành cả, sao Cung Kỳ Thuỵ lại chẳng giống chút nào với Chu ca vậy chứ? Chu ca đúng là bạn trai chuẩn mực, còn cái tên Cung Kỳ Thuỵ kia, mấy hôm nay chẳng biết trốn đâu mất dạng, lần nào hỏi cũng chỉ nói là bận, phát cáu luôn.”
Đúng là nhắc đến cậu ta là sai lầm. Chỉ cần nhắc đến, Thịnh Dĩ liền khó tránh khỏi nhớ đến lần ghi hình đầu tiên cô gọi nhầm một tiếng “Lão Cung…”
Cô ngừng lại một chút rồi hỏi Bối Lôi: “Cậu nói Giang Liễm Chu là bạn trai kiểu mẫu, thế cậu mang Cung Kỳ Thuỵ ra so làm gì? Cậu có nhận lời cậu ta đâu mà?”
Bối Lôi: “…”
Đầu dây bên kia bỗng rơi vào im lặng đáng ngại.
Hai giây sau, Bối Lôi bỗng lên giọng: “Ơ? Gì cơ? Cậu vừa nói gì ấy nhỉ? Ối giời sao tín hiệu chỗ tớ kém thế này, nghe không rõ gì hết… Aiya…”
Rồi điện thoại của Thịnh Dĩ bị ngắt.
Thịnh Dĩ: “…”
Tuy rất muốn buông lời chế giễu, nhưng mà, chị em à, kỹ năng diễn xuất của cậu kém quá đấy.
Sau khi tập ghi hình thứ năm của chương trình “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” được phát sóng, hiệu ứng phản hồi tốt hơn hẳn mọi lần trước, tạo ra một sự tương phản rõ rệt với hai tập trước đó không có sự xuất hiện của Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ.
Ai xem xong mà không thốt lên một câu: “Mộc Dĩ Thành Chu” đúng thật là mã gen lưu lượng thần thánh!”
Chỉ là càng mê mệt couple này, fan lại càng nhận ra một sự thật đau lòng: Lần thứ sáu sắp tới, sẽ là buổi ghi hình cuối cùng của chương trình.
Bất kể là fan CP hay khán giả đơn thuần, chỉ cần nghe đến cụm từ “ghi hình cuối”, là bắt đầu muốn sụp đổ.
Chương trình khác thì thôi, kết thúc rồi cũng còn có thể mong chờ mùa sau. Nhưng “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” từ đầu đến giờ chẳng có tí dấu hiệu nào cho thấy sẽ có phần tiếp theo. Điều quan trọng hơn cả là cái người đứng đầu bảng lưu lượng ấy nhìn thế nào cũng không giống kiểu sẽ tiếp tục ghi hình lâu dài.
Dù sao thì, thần tiên một lần xuống trần, đã là quá dễ chịu rồi. Cũng chẳng ai dám mong anh sẽ thật sự lưu lại chốn nhân gian này mãi.
Thần tượng từ show truyền hình có hot mấy đi nữa, nói cho cùng, vẫn chẳng thể nào có khí chất và đẳng cấp bằng ca sĩ hay diễn viên chính quy cả.
Nhưng, dù fan có hoảng loạn đến đâu, thì cái gì đến vẫn phải đến. Giống như mọi lần trước, lần này khi mở phòng livestream lên, vẫn là khung cảnh chưa có khách mời nhưng bình luận thì bay vèo vèo.
[Á á á vào được rồi vào được rồi, lòng phức tạp mà vào đây hu hu.]
[Cảm xúc +1, vừa vui vì lại được gặp Chu ca và vợ A Cửu, vừa buồn vì sau hôm nay, niềm vui của tớ chắc là không còn nữa (lau nước mắt).]
[Sau ghi hình lần cuối có ai đi đón ở sân bay thành phố Minh Tuyền không? Lần trước đi đón mà khóc banh luôn, fan CP Mộc Dĩ Thành Chu thật sự là ai yêu cũng được vui!]
[Hôm nay cũng livestream vào buổi tối à? Theo lý mà nói thì khách mời chắc hôm nay mới vừa đến địa điểm ghi hình thôi?]
[Lần này chương trình giấu kỹ quá trời, lại hỏi nè, có ai biết lần này ghi hình ở đâu không? Các chị em từng moi được tin mấy lần trước còn ở đó chứ?]
[Có nè, nhưng nói thật thì lần này tớ cũng mù mịt luôn, đúng là không có tí xíu thông tin nào cả, hoàn toàn không biết họ ghi hình ở đâu. Nhưng mà nghĩ lại cũng hợp lý, dù sao cũng là buổi cuối rồi, chắc tổ tiết mục muốn tạo bất ngờ chăng.]
Sự thật đã chứng minh, khi một tổ tiết mục vốn đã rất biết cách “làm trò”, mà còn định “làm thêm tí trò” nữa thì đúng là sẽ khiến người ta rối mù mịt luôn.
Không chỉ khán giả không biết rốt cuộc lần này quay ở đâu, ngay cả Thịnh Dĩ, là khách mời tham gia ghi hình, cũng không biết.
Vé máy bay vẫn như mọi lần, toàn bộ lịch trình đều do chương trình sắp xếp, chỉ là lần này hơi khác ở chỗ, suốt cả hành trình đều có nhân viên đi theo hộ tống. Hơn nữa, mỗi khi ra vào bất kỳ cửa nào, Thịnh Dĩ đều bị yêu cầu đeo khẩu trang.
Nói thật lòng, nếu như bên cạnh không có Mạnh Nguyên đi theo, Thịnh Dĩ thậm chí đã nghĩ mình sắp bị bán đi rồi.
Đương nhiên tổ chương trình cũng không quá đáng đến vậy. Ít ra thì khi ở trên máy bay, Thịnh Dĩ vẫn được tháo khẩu trang ra, chỉ là cô vẫn thấy rất khó chịu, bởi nhìn qua cửa sổ cũng không thể nào xác định được điểm đến là nơi nào.
Toàn bộ hành trình là một chuỗi bối rối, Thịnh Dĩ cảm giác mình giống như bị bắt cóc vậy, bị đưa vào một căn phòng ghi hình, rồi ngồi xuống ghế, à không, chắc là sofa.
Cô thậm chí còn ảo tưởng rằng, biết đâu mở mắt ra trước mặt mình sẽ là một nhà xưởng bỏ hoang. Bị chính mình tưởng tượng làm cạn lời, cuối cùng Thịnh Dĩ cũng nghe được tiếng phát thanh quen thuộc:
“Xin mời tháo khẩu trang.”
Thịnh Dĩ gỡ khẩu trang xuống, phía đối diện đã có người ngồi.
Nhìn cách bài trí của địa điểm ghi hình lần này, có vẻ giống kiểu talkshow tâm sự, không có khán giả tại chỗ.
Người dẫn chương trình nói: “Chào bạn khách mời, chào mừng đến với chương trình ‘Biết Thì Nói Nhẹ Nhàng Một Chút’.”
Người đó gật đầu nhẹ “Xin mời bạn giới thiệu bản thân.”
“Xin chào, tôi là Thịnh Dĩ.”
Bình luận trực tiếp bay nhanh như bão:
[Muốn cười chết mất haha, chỉ có thể nói là couple thật không hổ là couple, bên Chu ca cũng đang phỏng vấn đồng bộ kìa.]
[Ý là gặp phải Mộc Dĩ Thành Chu là auto ăn hành nên họ đáng bị “khóa suốt đời”! Dày vò lẫn nhau đến bạc đầu luôn đi!]
Bên phía Giang Liễm Chu, đúng là cũng đang tiến hành phỏng vấn cùng lúc.
Nghe câu hỏi từ nam MC, thiếu gia Giang khẽ gập ngón giữa lại, gõ hai cái lên tay vịn ghế sofa, giọng lười biếng mà thản nhiên mở miệng: “Chào mọi người, tôi là Giang Liễm Chu.”
Nam MC dừng một chút, đầy mong chờ mà nhìn về phía anh, chắc là hy vọng anh sẽ tiện mồm nói thêm vài câu nữa. Giang Liễm Chu khẽ nhướn mí mắt, không nói gì.
Ý tứ rất rõ ràng “Đừng mong tôi nói thêm.”
“Tôi là Giang Liễm Chu” Vậy câu giới thiệu ngắn ngủn đó đã đủ chưa? Nam MC: “……”
Tuy rất muốn đấm người một cú, nhưng anh ta cũng phải thừa nhận một điều: Thật sự, cũng đủ rồi.
Thiếu gia Giang lại liếc mắt nhìn anh ta một cái, như có lòng tốt trỗi dậy, lại mở miệng bổ sung thêm.
“Ừm…”
Nam MC mắt sáng rực lên ngay tức khắc, tràn đầy hy vọng nhìn về phía Giang Liễm Chu. Còn thầm nghĩ trong lòng: vị lưu lượng đỉnh cấp này hình như cũng không khó tiếp cận như lời đồn mà?
Vừa nghĩ xong thì đã nghe thấy Giang Liễm Chu bổ sung phần tự giới thiệu của mình: “Bạn trai của Thịnh Dĩ.”
Nam MC: “……”
Bình luận bay loạn trong livestream:]
[Hahaha tôi cười ngất luôn, có thể quên hết mọi thứ, nhưng nhất định phải nói mình là bạn trai của Thịnh Dĩ. Giang Liễm Chu, không hổ là anh!]
[Mở màn hôm nay ngọt quá thể đáng rồi! Nhà tôi insulin không đủ dùng nữa đâu! Giang Liễm Chu, đền tiền đi!]
Bên Thịnh Dĩ, có lẽ là do nữ MC bị “đánh úp” đến mức ngắc ngứ, không tiếp lời nổi.
Thịnh Dĩ bèn chủ động lên tiếng: “Bạn gái của Giang Liễm Chu.”
Nữ MC: “……”
Khán giả trong livestream cười nghiêng ngả, lần này dù không quay song song nhưng nhìn cả hai bên ghi hình đều rơi vào trạng thái “cạn lời” nối tiếp nhau. Ai mà không thốt lên “Tuyệt thật tuyệt thật!”?
Nữ MC có vẻ không muốn tự làm khổ mình thêm nữa, nhanh chóng ngăn Thịnh Dĩ đang định bổ sung tiếp, chuyển qua chủ đề khác: “Chuyên mục hôm nay của chúng ta có tên là ‘Biết Bao Nhiêu’, thật ra là muốn cùng A Cửu ôn lại những năm tháng cấp ba.”
Thịnh Dĩ chậm rãi gật đầu, với tay lấy một quả chuối trên bàn, vừa bóc vỏ vừa ra hiệu cho nữ MC tiếp tục.
Nữ MC: “……”
Hít một hơi sâu, cố gắng giữ bình tĩnh, theo kịch bản mà hỏi: “A Cửu, hồi cấp ba bạn có người bạn thân nào không?”
Nhìn thấy Thịnh Dĩ sắp trả lời, nữ MC lập tức chen ngang ngay lập tức, kịp thời bổ sung: “Ngoài anh Chu ra.”
Thịnh Dĩ: “……” Thế này cũng không đến nỗi quá nhạy cảm chứ?
Cô lên tiếng: “Lúc đó bọn tôi có một nhóm nhỏ, hay đi chơi cùng nhau. Có một bạn nữ ngồi trước bàn tôi, và ba bạn nam trong lớp, đều là bạn của Giang Liễm Chu. À, trong đó có một người là Trì Bách.”
Bình luận:
[Trì Bách — cái tên không ai không biết!]
[CP Mộc Dĩ Thành Chu có Trì Bách làm nhân chứng rồi!]
Nữ MC lại hỏi: “Vậy có tiết học nào khiến bạn nhớ mãi không quên không?”
“Cũng khá nhiều đó.” Thịnh Dĩ nghĩ một chút: “Nếu phải kể thì… mỗi tiết thể dục có bài kiểm tra thể lực đều là ký ức khó phai.”
“Kiểm tra thể lực?”
Thịnh Dĩ gật đầu nghiêm túc: “Chính là bài chạy 800 mét.”
Nữ MC: “……”
Cảm ơn bạn đã mô tả một khung cảnh rất cụ thể.
Kỳ thực, trái với dự đoán của Thịnh Dĩ, phần “Biết Bao Nhiêu” lần này lại diễn ra suôn sẻ đến không tưởng, không hề giống với phong cách thường thấy của chương trình “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy”.
Nó thật sự giống như một talkshow nhẹ nhàng ấm áp, đi theo kịch bản của nữ MC, cùng trò chuyện vu vơ vài chuyện thời cấp ba, hoàn toàn phù hợp với cái tên “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” như một đợt “cơn bão ký ức”.
Trong trạng thái hơi cảnh giác (?) của Thịnh Dĩ, nữ MC sau khi hỏi xong một loạt câu hỏi, bỗng đứng dậy, mỉm cười dịu dàng bắt tay cô: “A Cửu, cảm ơn bạn đã hợp tác. Hôm nay trò chuyện rất vui.”
Thịnh Dĩ gật đầu, chớp mắt mấy cái.
Nữ MC: “Buổi ghi hình hôm nay đến đây là kết thúc rồi, cảm ơn bạn đã vất vả.”
Thịnh Dĩ: “?”
Bình luận của khán giả trong livestream:
[? Không nói đến A Cửu, ngay cả một khán giả bình thường như tôi cũng thấy hôm nay có gì đó rất lạ nha!]
[Đây thực sự là “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” sao? Hay là đang ghi hình một chương trình talkshow dịu dàng nào đó như “Gặp Gỡ XX”? Sao lại “hiền” thế này, tổ đạo diễn hôm nay ăn nhầm thuốc gì à? (Nhưng mà hôm nay chương trình vẫn hay lắm, A Cửu đúng là mỹ nhân thời đại~)]
[@Fan CP của Mộc Dĩ Thành Chu đâu rồi, các chị thấy sao? Chẳng lẽ tổ chương trình định ngày mai mới tung chiêu độc, nên hôm nay mới yên bình thế này?]
[Hình như chưa thấy chị ấy bình luận nhỉ, chắc đang bận thôi.]
Chưa bao giờ “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” lại đi lệch hướng đến vậy, khiến tất cả mọi người đều rơi vào trạng thái mơ hồ.
Nhưng Thịnh Dĩ vốn là kiểu người dễ thích nghi, trong khi người khác còn đang thắc mắc rốt cuộc tổ chương trình hôm nay bị gì, thì cô đã sớm quay lại khách sạn, bình thản leo lên giường ngủ ngon lành rồi.
Chỉ là cái sự bình yên đó, thật sự quá ngắn ngủi.
Sáng hôm sau, Thịnh Dĩ bị gọi dậy từ trong chăn để làm tóc và trang điểm từ tờ mờ sáng, ngay lúc đó cô đã bắt đầu nhớ nhung cái tổ chương trình yên tĩnh tối qua rồi.
Trong lúc mặc cho chuyên viên trang điểm xử lý tóc tai, cô lim dim ngáp dài, âm thầm phàn nàn trong lòng: Dù bình thường cũng phải dậy sớm để ghi hình, nhưng hôm nay thì sớm quá thể đáng rồi đấy.
Chính vì dậy quá sớm, nên suốt quá trình, Thịnh Dĩ gần như ngủ gật luôn, đầu óc cứ như bay bổng giữa không trung.
Cô cảm thấy bản thân mình giờ chẳng khác gì một cỗ máy, chỉ biết nghe theo mọi mệnh lệnh của tổ chương trình, bảo trang điểm thì trang điểm, bảo thay đồ thì thay đồ, bảo lên xe đi quay thì lên xe, bảo đứng đâu thì đứng đó.
Xe bắt đầu lăn bánh.
Tháng ba tuy đã tương đối ấm áp, nhưng vì còn quá sớm, mặt trời mới chỉ nhô ra một chút xíu.
Một cơn gió xuân lướt qua mặt, khiến Thịnh Dĩ không kìm được rùng mình một cái, cơn buồn ngủ cũng tiêu tan phần nào.
Cô nheo mắt, lại ngáp dài một cái, vô tình liếc thấy tiệm ăn sáng quen thuộc, rồi lại nhìn đám học sinh đang đeo cặp, mặc đồng phục đi qua đi lại, đến cả tiếng của chú bảo vệ giục học sinh vào lớp cũng quen thuộc lạ thường.
Ừm, đúng là… Cảnh Thành rồi.
Hả?!
Thịnh Dĩ trợn tròn mắt.
Trong khoảnh khắc, toàn bộ cơn buồn ngủ đều bay biến sạch, cô thậm chí còn nghi ngờ bản thân đang ảo giác.
Nhìn lại bộ đồng phục xanh trắng của trường Nhất Trung Cảnh Thành trên người mình, rồi cảm nhận sức nặng của chiếc cặp trên vai, Thịnh Dĩ cạn lời không biết nói gì.
Ai mà ngờ được, buổi ghi hình cuối cùng lại quay ở Cảnh Thành.
Chưa kịp để cô cảm thán xong, một làn gió lướt qua kéo theo một giọng nữ quen thuộc đến không thể quen hơn: “A Cửu, cậu làm gì ở đây vậy? Vào học rồi đấy!”
Thịnh Dĩ: “……?”
Cô quay đầu nhìn theo hướng phát ra âm thanh. Quả nhiên, một cô gái mấy năm không gặp đang đeo cặp chạy về phía cô.
Không kịp để Thịnh Dĩ phản ứng, cô gái ấy đã nắm chặt tay trái của cô kéo chạy về phía cổng trường.
Vừa chạy vừa hét: “A Cửu, cậu bị ngốc à! Đứng đây đợi anh Chu làm gì, hôm nay đến lượt cậu ấy trực nhật đấy, cậu quên rồi à?”
Thịnh Dĩ: “……”
Cô mãi mới hoàn hồn lại, liên tục gọi: “Đợi đã, đợi đã… Hoài Mộng, Khổng Hoài Mộng!”
Quả nhiên là phép màu xảy ra, cô gái phía trước quay đầu lại, nhìn Thịnh Dĩ: “Gì vậy?”
Chính là Khổng Hoài Mộng, bạn ngồi bàn trước năm đó, dù mấy năm không gặp, Thịnh Dĩ vẫn nhận ra ngay.
Cô ấy cũng mặc đồng phục Nhất Trung Cảnh Thành, đeo cặp sách, tóc buộc đuôi ngựa cao vút, tràn đầy sức sống.
Tuy so với cô gái non nớt năm nào thì có vài nét thay đổi, nhưng vẫn giữ nguyên sự thân quen năm xưa.
Thịnh Dĩ: “……”
Tổ chương trình này đúng là ra tay quá ác rồi.
Bảo sao tối qua lại “hiền lành” như thế, thì ra là để đánh lạc hướng. Giờ thì bẫy chờ sẵn rồi. Chỉ là quay một chương trình thôi mà, có cần phải “nhập vai” chân thật đến thế không?!
Thịnh Dĩ khựng lại một chút, quay sang hỏi Khổng Hoài Mộng: “Tớ đợi Giang Liễm Chu làm gì cơ?”
Khổng Hoài Mộng nhìn cô với ánh mắt kiểu “bộ cậu ngốc thật à?”: “Chính cậu hôm trước bảo với anh Chu là muốn ăn sáng trong lớp còn gì, mấy hôm nay cậu đều đợi cậu ấy ở đây mà!”
[Chân thật thật sự. Tôi thật sự bắt đầu khâm phục tổ kịch bản rồi đấy. Cảnh quay chân thật thế đã đành, giờ còn có cả “tình tiết tiếp diễn” nữa chứ! [wow][wow]]
[Nói thật, phản ứng của A Cửu hợp lý ghê. Nếu là tôi, tôi chắc chắn sẽ nghĩ mình đã xuyên không trở về quá khứ mất rồi! Trời ơi!]
[Xuyên không?! Vậy thì tụi mình sắp được xem A Cửu và Chu ca yêu nhau từ thời cấp ba rồi!! 🧎♀️🧎♀️]
Được Khổng Hoài Mộng nhắc thế, Thịnh Dĩ cũng mơ hồ nhớ lại. Đúng là từng có một khoảng thời gian như thế thật, cô từng nói với Giang Liễm Chu là muốn ăn sáng trong lớp.
Khi đó, cậu công tử họ Giang còn tỏ ra hơi bất ngờ, liếc nhìn cô một cái như thể không ngờ cô lại nói vậy.
Lúc đó Thịnh Dĩ còn chưa hiểu sao anh lại ngạc nhiên, thì đã nghe anh mở miệng, lười nhác nói: “Có gì đâu? Anh chính là ‘ăn trong lớp’ bản chính hiệu đây này.”
Thịnh Dĩ: “???”
Mặc dù anh nói vậy, sáng hôm sau, khi cô vừa đến đúng vị trí này, còn cách cổng trường mấy bước, thì đã bị Giang Liêm Chu gọi lại.
Cậu thiếu gia ấy lười biếng đưa cho cô cái gì đó, trông còn có vẻ sảng khoái: “Được rồi, ăn ở đây đi.”
Khổng Hoài Mộng — nữ diễn viên xuất sắc nhất ngày hôm nay vẫn đang rất nhập vai.
Trong vài giây Thịnh Dĩ còn đang đơ người, cô đã kéo tay Thịnh Dĩ chạy tiếp, vẫn đắm chìm trong câu thoại của mình: “Ai da, đừng hỏi nữa, muộn thật rồi đó!!”
Thịnh Dĩ gần như bị Khổng Hoài Mộng kéo lê đến tận cổng trường.
Trước cổng trường Nhất Trung ở Cảnh Thành, đặt một chiếc bàn trực nhật. Hôm nay đúng lượt trực, nên có một nam sinh đang ngồi sau bàn.
Cũng mặc đồng phục xanh trắng giống họ, lười nhác chống cằm, mí mắt sụp xuống, tay còn xoay xoay một cây bút.
Rõ ràng mặc giống như bao học sinh khác, nhưng khi khoác lên người anh, lại toát ra một khí chất hoàn toàn khác biệt. Người đi qua đi lại đều không tự chủ được mà dừng mắt lại nơi anh ngồi.
Thịnh Dĩ hơi khựng lại.
Quả thật, khoảnh khắc này, cô cứ ngỡ như mình đang thật sự nhìn thấy Giang Liễm Chu của những năm tháng niên thiếu.
Giang thiếu gia lười biếng ngước mắt lên, ánh nhìn dừng lại trong giây lát. Anh nhìn cô hai giây, rồi khẽ nhướng mày, đặt bút xuống bàn, thong dong đứng dậy, bước đến trước mặt Thịnh Dĩ.
Khổng Hoài Mộng vui vẻ chào một tiếng: “Chu ca buổi sáng tốt lành~”
Giang Liễm Chu chỉ gật đầu hờ hững, ánh mắt vẫn dừng lại nơi Thịnh Dĩ.
Rất kỳ lạ, Thịnh Dĩ bỗng cảm thấy có chút căng thẳng mà chính cô cũng không lý giải nổi.
Ánh mắt đào hoa ấy khẽ gợn một nét cười, lại càng trở nên quyến luyến mơ hồ. Anh hơi cúi người xuống, tiến lại gần, để ánh nhìn hai người ngang nhau.
Giang Liễm Chu nhẹ giọng mở miệng, đuôi âm lướt qua nhẹ nhàng, nửa như nghiêm túc, nửa như trêu ghẹo “Cô bé à, sao đến muộn vậy?”
Vừa nói, anh còn làm bộ làm tịch liếc nhìn chiếc đồng hồ trên cổ tay, hàng mày khẽ nhíu lại như đang thật sự phiền lòng: “Muộn rồi à, giờ phải làm sao đây?”
Chưa kịp để Thịnh Dĩ lên tiếng, cậu thiếu gia đã như một công tử ăn chơi lười biếng ngẩng đầu lên, thẳng lưng dậy, cố ý ra vẻ đắn đo mấy giây, rồi chỉ tay vào môi dưới một cách hờ hững, cực kỳ ngang ngược.
“Thôi được, ai bảo tôi ngoài vài tật xấu ra thì lại có cái tật mềm lòng cơ chứ?”
Anh liếc đuôi mắt, khẽ nhìn Thịnh Dĩ một cái “Hôn tôi một cái, thì tôi sẽ cân nhắc nhớ tên cậu, được không?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









