Tuy lúc còn ngồi trên máy bay, cô vẫn thoáng nghĩ: “Nếu ‘Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy’ có thể quay mãi không kết thúc, thì cũng tốt biết bao.”

Thế nhưng khi vừa đặt chân về căn hộ ở Hồ Duyệt Sơn Sắc, vứt bừa đôi giày, quăng cái vali vào một góc, tắm rửa xong rồi thay bộ đồ ngủ thoải mái nhất, sau đó nằm dài ra cái giường vừa to vừa mềm…

Ngay lập tức, Thịnh Dĩ lại nghĩ, quay cái gì mà quay chứ, chẳng lẽ nhà không đủ thoải mái hay là cô chưa đủ mê trốn trong nhà? Đúng là với một đứa con gái siêu cấp thích ở nhà như cô, thì nơi dễ chịu nhất vẫn là Hồ Duyệt Sơn Sắc.

Chương trình quay ở nơi cao như vậy, đúng là sướng thật. Nhưng cái sự mệt mỏi sau những phút sảng khoái kia thì như ngọn núi đổ ập xuống, lại thêm chuyện đi đi về về, rồi bay đi bay về, Thịnh Dĩ vừa về đến nhà đã tiện tay kiếm cái gì đó lót dạ, sau đó không còn chống đỡ nổi nữa, mệt đến mức lăn ra ngủ mê man.

Cơn ngủ này quả là kéo dài quá thể, dài đến mức khi bị chuông cửa đánh thức vào sáng hôm sau, cô còn ngơ ngác như lạc vào mây mù, trong đầu toàn những câu hỏi mang tính triết học: “Tôi là ai, tôi đang ở đâu, bây giờ là lúc nào?”

Chuông cửa vẫn kiên trì reo vang không ngớt, Thịnh Dĩ xỏ vội dép lê, đầu tóc xoăn dài rối bời, lảo đảo ra mở cửa.

Vừa mở cửa ra, liền thấy anh chàng hàng xóm đẹp trai kế bên đang dựa hờ vào tường, một tay đút túi quần, ngầu lòi mà lười nhác.

Khác hẳn dáng vẻ chỉn chu chau chuốt từ đầu đến chân của ngày hôm qua, giờ đây Giang Liễm Chu mặc đồ ở nhà, đi dép lê, tóc tai không chải chuốt gì, trên đỉnh đầu còn có một cọng tóc con bướng bỉnh vểnh ngược lên.

Trên người toát ra khí chất thanh xuân ngang ngược, vừa phóng khoáng vừa lười biếng, phải nói thật là, với một người “nghiện nhan sắc” như Thịnh Dĩ, ngay cả khi đã quá quen với gương mặt kia, giờ phút này vẫn bị Giang Liễm Chu làm cho choáng váng một lần nữa.

Cậu ấm họ Giang lười biếng nhướng mày, giơ nhẹ tay lên, ra hiệu về túi đồ ăn sáng đang xách, là miến súp huyết vịt và bánh bao chiên.

Thịnh Dĩ liếc mắt nhìn, cảm thấy cái tên trên túi đồ kia “Miến súp huyết vịt Lâm Ký” sao mà quen thế.

Còn đang lục lọi trí nhớ thì Giang thiếu gia đã “chậc” một tiếng, có chút không vui: “Cửa hàng ở cổng trường cũ của mình mà cũng quên rồi hả?”

Thịnh Dĩ vỗ tay cái “đét”, bật ra ngay: “Nhớ rồi! Là cái tiệm ăn sáng hồi đó em cực kỳ thích ăn đúng không? Mở thêm chi nhánh rồi à?”

Cổng trường Nhất Trung ở Cảnh Thành có cả một con phố ẩm thực. Trước đây khi còn ở nhà họ Thịnh, ba mẹ quản rất chặt, không cho cô ăn đồ ở mấy quầy hàng rong. Vì vậy hồi cấp ba, được ăn mấy món ở phố đó, cái gì với cô cũng đều mới lạ và hấp dẫn.

Cũng vì vậy mà Giang đại thiếu mới luôn khăng khăng cho rằng Thịnh Dĩ xuất thân nghèo khó, đến mức không đủ ăn, cũng không phải không có lý do.

Giang Liễm Chu đáp “ừm” qua loa, cằm khẽ hất về phía trước: “Ăn sáng đi.”

Thịnh Dĩ khựng lại một chút: “Sao anh không treo luôn túi đồ ăn sáng lên tay nắm cửa nhà em?”

Giang Liễm Chu bước đến trước cửa nhà cô thì dừng lại, đôi mắt đào hoa hẹp dài nheo lại, ánh nhìn dừng trên người cô, giọng chậm rãi nhưng đầy ẩn ý: “Tiểu thư Thịnh à, em đúng là chẳng biết sợ cái gì nhỉ.”

Thịnh Dĩ: “Hả?”

Giang Liễm Chu: “Phải đợi anh dùng cách không được uyển chuyển cho lắm để nhắc em, em mới chịu khắc mấy chữ ‘Giang Liễm Chu là bạn trai tôi’ vào tim à?”

Thịnh Dĩ: “…”
Cái gì mới gọi là “không được uyển chuyển cho lắm” vậy chứ? Nhưng mà phải công nhận, bạn Thịnh tuy là Bking, nhưng khả năng đánh hơi nguy hiểm cũng không tệ, cô lập tức nhận ra sóng gió đang kề cận, ho nhẹ một tiếng rồi nhanh chóng lái chủ đề đi hướng khác.

Chắc là vì hơi chột dạ, nên cô chủ động bước lên trước hai bước, khoác tay Giang Liễm Chu, ngước khuôn mặt nhỏ xinh lên nhìn anh, giọng nói cũng cố tình mềm mại, dẻo ngọt hơn hẳn, thậm chí còn pha chút nũng nịu.

“Không có mà, em cố tình trêu anh thôi. Mình ăn sáng đi nha, bạn trai~”

Chết tiệt thật. Giang Liễm Chu cúi mắt, nhìn khuôn mặt trắng trẻo như sứ của cô gái trước mặt, hoàn toàn khác với dáng vẻ thường ngày. Lúc này Thịnh Dĩ vừa ngoan ngoãn vừa dịu dàng, nét mặt rạng rỡ đầy ý cười.

Chiếc cổ mảnh mai của cô vì ngẩng đầu nhìn anh mà vẽ nên một đường cong hoàn hảo, ánh mắt anh liền không kiềm được mà trượt theo đường viền cằm ấy nhìn xuống dưới. Cổ mảnh và trắng, xương quai xanh hiện rõ, rồi tiếp xuống là…

Giang Liễm Chu vội vàng dời mắt, khẽ mím môi.

Thịnh Dĩ thì lại hiểu nhầm ánh mắt đó, nghĩ chắc anh vẫn còn đang giận. Ban đầu cô còn hơi buồn bực, cảm thấy đại thiếu gia này tính tình cũng thật khó chiều, dỗ mãi chẳng xiêu.

Nhưng ý nghĩ đó chỉ lướt qua trong đầu cô đúng một giây, Thịnh Dĩ liền nhớ đến chuyện “chia tay” nhắc đến hôm qua trên máy bay.

Nghĩ cũng đúng, mới vừa yêu thôi mà cô đã giở trò đến hai lần, Giang Liễm Chu giận cũng là lẽ thường.

Càng nghĩ càng thấy mình sai lè, Thịnh Dĩ lại càng thấy chột dạ hơn nữa. Mà phải nói thật, Bking thì vẫn là Bking, vốn dĩ kiểu người như cô đâu có ai dỗ ai. Vậy mà lúc này, cô cũng bắt đầu do dự.

Thịnh Dĩ nghĩ về vòng tròn xã giao của mình, cảm giác có hơi mất mặt. Cô khựng lại, cắn nhẹ môi dưới, khẽ lắc tay anh. So với lúc nãy, giọng nói lại càng ngọt ngào mềm mại hơn, mang theo chút ngượng ngùng, nhưng lại càng khiến người khác khó cưỡng.

“Em sai rồi.”

Nói xong câu đó, có vẻ vẫn cảm thấy chưa đủ thành ý, cô hơi nhíu mày bối rối, rồi nhẹ nhàng thêm một câu: “Anh ơi.”

Giang Liễm Chu khựng lại.

Anh quay đầu nhìn Thịnh Dĩ, lập tức bắt gặp đôi mắt long lanh trong veo của cô gái nhỏ, ánh lên sự mong chờ tha thiết, trong trẻo, dịu dàng, thật sự chí mạng.

Giang Liễm Chu ngây ra một thoáng, rồi vươn tay còn lại lên, nhẹ nhàng che mắt cô lại trước khi Thịnh Dĩ kịp phản ứng.

Cô gái dường như bất ngờ, chớp mắt liên tục, hàng mi vừa dài vừa dày như chiếc chổi nhỏ, khẽ cọ qua lòng bàn tay Giang Liễm Chu, nhẹ nhàng lay động.

Ngứa hơn rồi, từ sâu bên trong, ở nơi Thịnh Dĩ không nhìn thấy, đôi mắt đào hoa của Giang Liễm Chu đã trầm xuống như mực, ngập đầy cảm xúc cuộn trào như gió nổi mây vần.

Thế mà cô lại chẳng hay biết gì, vẫn còn có chút không hài lòng, giọng mềm mềm hỏi: “Anh che mắt em làm gì thế?”

“Ngoan một chút, được không?” anh gọi cô “Bé con, đừng nhìn anh như thế nữa.”

Thịnh Dĩ sững lại, tuy chưa từng yêu đương thật sự, nhưng cô cũng đâu phải cô bé chẳng hiểu gì. Lúc này tất nhiên nghe ra được trong giọng Giang Liễm Chu có một tầng kiềm chế và khàn đục.

Anh đang rất gắng sức để giữ mình, Giang Liễm Chu cũng chẳng hề muốn như vậy. Hôm qua Hứa Quy Cố còn đặc biệt dặn anh: mới yêu thôi, tuyệt đối đừng hấp tấp. Con gái đều khao khát sự lãng mạn, khao khát tình yêu thuần khiết.

Bản thân Giang Liễm Chu cũng nghĩ như vậy, huống chi bọn họ mới xác lập mối quan hệ, anh cũng đâu phải cầm thú gì, làm sao có thể làm ra mấy chuyện khiến bạn gái mình hoảng sợ được?

Nhưng mà giờ thì…
Một người đàn ông hoàn toàn khỏe mạnh về sinh lý như anh, lại đang ở vào buổi sáng sớm tinh mơ, đối diện trước mắt là cô gái anh thích suốt bao năm trời, thậm chí còn là “nữ thần mộng tinh thời trung học” của anh. Vậy mà đối phương lại hoàn toàn không biết điều, mặc đồ ngủ, khoác tay anh, gọi “anh ơi”, còn nhìn anh bằng ánh mắt thế kia…

Giang Liễm Chu không nhịn được mà nghiến răng. Lúc này Thịnh Dĩ mới thật sự im bặt, cô lặng lẽ hít một hơi, cả không gian chìm vào yên tĩnh đến đáng sợ.

Một lúc sau, Giang Liễm Chu thở ra một hơi thật dài, cuối cùng buông tay khỏi mắt cô.

Thịnh Dĩ há miệng, gãi gãi đầu, nhất thời không biết nên nói gì cho phải. Phải nói là, đến cả Bking như cô cũng không biết nên phản ứng thế nào với tình huống vừa rồi.

“Được rồi.” Giang Liễm Chu không nhìn cô, nhưng lại sợ cô nghĩ ngợi lung tung, nên giơ tay xoa xoa đỉnh đầu cô “Ăn sáng thôi.”

Cho đến khi Thịnh Dĩ rửa mặt xong, ngồi vào bàn ăn, nhìn Giang đại thiếu đang bận rộn bày biện đồ ăn, mới thấy không khí mờ ám ban nãy rốt cuộc cũng tan đi một chút.

Cô âm thầm thở phào, nhưng trong lòng lại có chút trống trải khó gọi thành tên.

Vừa nghĩ ngợi, Thịnh Dĩ gắp một đũa miến lên ăn thử, chưa kịp nhớ lại chuyện gì thì đã bị hương vị làm cho sửng sốt: “Ngon quá đi mất!”

Đã lâu lắm không được ăn, giờ nếm lại, Thịnh Dĩ vẫn bị món này làm cho bất ngờ không thôi. Vừa trò chuyện với Giang Liễm Chu, Thịnh Dĩ vừa nhanh chóng “xử lý” bữa sáng, chỉ cảm thấy toàn thân ngập tràn hạnh phúc, như thể sắp nổi bong bóng luôn rồi.

Ăn xong, nghỉ ngơi một chút, thấy vẫn còn thời gian trước khi bắt đầu lịch làm việc trong ngày, lại thấy Giang Liễm Chu không có ý định ra ngoài, Thịnh Dĩ bèn kéo anh ngồi xuống ghế sofa.

Giang Liễm Chu đang cầm điện thoại nhắn tin, Thịnh Dĩ vô tình liếc qua, thấy anh đang nói chuyện với Trang Nghiêu nên cũng không để tâm, tiếp tục tự lướt điện thoại của mình.

Hướng dẫn viên lướt web Bối Lôi lập tức lên sóng phục vụ online:
[Hoa Nhỏ Bối Lôi]:Xem hot search thứ sáu đi!

Thịnh Dĩ hơi mơ hồ, nhưng vẫn bấm vào xem thử. Tựa đề đang hot là Triệu Phồn – Quảng cáo.

Cô lập tức hiểu ra và hứng thú hẳn, nhanh chóng bấm vào xem. Quả nhiên, là Triệu Phồn đã đăng quảng cáo của câu lạc bộ trượt ván.

@Thelongboard_Triệu Phồn:
Cảm ơn @Weibo chính thức của “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy”, đã có nhân viên liên hệ ngay và hỗ trợ mình chỉnh sửa video. Mình cũng học được rất nhiều trong quá trình edit. Tất nhiên, cảm ơn nhất vẫn là @GiangLiễmChuV và @Thịnh Dĩ! Cảm ơn anh Chu và chị A Cửu! (PS: Hôm đó ban đầu anh Chu đội mũ nên mình không nhận ra, gọi nhầm mất. Mẹ mình đã đánh cho một trận rồi, xin lỗi ạ!) Hi vọng mọi người sẽ thích video quảng cáo này nhé!

Thịnh Dĩ không nhịn được bật cười khẽ, rồi mới bấm mở đoạn video ra xem.

Phải nói sao đây nhỉ, không hổ là sản phẩm của “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy”.

Dù Thịnh Dĩ sớm đã biết trước nội dung quay hôm đó là gì, nhưng khi xem lại video này, nhìn Giang Liễm Chu đội mũ, trượt ván giữa những khung cảnh khác nhau dưới ánh mặt trời, cô lại thật sự cảm thấy tim mình dần bị cuốn theo, đẹp trai đến phát ngất.

Lúc động tác trượt ván của Giang Liễm Chu được phát chậm một lần nữa, mũ lưỡi trai che thấp gần nửa gương mặt, tay trái giữ lấy vành mũ, rồi tung người xoay 360 độ trên không, sau đó hạ xuống ván một cách cực kỳ vững vàng.

Ai mà không khen được chứ?

“Thế nào, đẹp trai không?” Một luồng hơi thở ấm nóng bỗng chốc áp sát bên tai Thịnh Dĩ, giọng nói trầm thấp như khẽ rơi vào lòng cô.

Khoảng cách gần đến mức, gần như hôn lên vành tai cô, Thịnh Dĩ lập tức cảm thấy ngứa chết mất.

Cô khẽ cười, muốn né khỏi sự tiếp cận của Giang Liễm Chu, nhưng vừa nghiêng người thì lại gặp ngay một bàn tay chặn phía sau lưng, Giang Liễm Chu đã sớm vòng tay qua, thành ra hành động né tránh kia…Ngược lại trông cứ như cô chủ động nhào vào lòng anh.

Giang đại thiếu nheo mắt, cười khẽ, dáng vẻ lười biếng nhưng lại mang chút lém lỉnh và đắc ý: “Thế mà cũng đẹp trai đến mức này sao? Đại tiểu thư Thịnh mà cũng chủ động như vậy à?”

Thịnh Dĩ: “…”

Cô cố gắng giãy nhẹ vài lần, nhưng Giang Liễm Chu thì sao có chuyện bỏ qua cơ hội tốt thế này chứ?

Chứ buông ra thì không có chuyện đó đâu, chỉ có siết càng lúc càng chặt thôi ấy.

Cả người Thịnh Dĩ gần như rúc trọn vào lòng anh, chóp mũi quanh quẩn mùi hương quen thuộc từ người Giang Liễm Chu, mùi hương ấy quá nồng, như thể muốn bao trùm lấy cô.

Dáng vẻ thì có vẻ lười biếng, nhưng lại chất chứa trọn vẹn cảm giác chiếm hữu, mang theo một sự nguy hiểm không thể nói rõ.

Ban đầu Thịnh Dĩ chỉ giãy giụa lấy lệ đôi chút, đến lúc này nhận ra mình nãy giờ làm toàn việc uổng công vô ích, hơn nữa, phải nói thật thì được Giang Liễm Chu ôm cũng rất dễ chịu.

Nghĩ vậy, cô mím môi, miễn cưỡng dẹp bỏ chút xấu hổ trong lòng, còn chủ động điều chỉnh tư thế, tựa hẳn vào lòng anh.

Sau một phen giằng co như vậy, đoạn quảng cáo kia cũng vừa chiếu đến hồi kết. Thịnh Dĩ không hài lòng lắm, lườm Giang Liễm Chu một cái. Đại thiếu gia Giang đúng là hiểu ngay ánh mắt cô, vỗ vai cô, điệu bộ thong dong: “Không sao, tua lại xem tiếp là được.”

Thịnh Dĩ vừa mới ấn tạm dừng, còn chưa kịp tua lại, Giang Liễm Chu đã mở miệng, giọng điệu cực kỳ khiến người ta muốn đánh: “Anh biết mà, em chắc chắn chưa đã mắt. Thôi được, anh rộng lượng, tùy em muốn xem bao nhiêu cũng được.”

Thịnh Dĩ: “……”
Thịnh Dĩ: “?”

Cô đang định phản bác lại, thì bỗng nhớ ra giờ mình đã là “bạn gái danh chính ngôn thuận”, cần gì phải phí công cãi nhau. Cô chỉ đưa tay lên, cách lớp đồ ngủ, nhéo một cái thật mạnh lên cánh tay Giang Liễm Chu.

Giang đại thiếu gia lập tức hít vào một hơi khí lạnh đầy đau đớn: “Hít..”

Thịnh Dĩ liếc mắt nhìn anh bằng khóe mắt, ánh nhìn rõ ràng thể hiện “Em nhéo anh đấy, thì sao nào?”

Dù sao cũng là bạn gái mình theo đuổi được, còn biết sao giờ? Giang Liễm Chu lắc đầu, thở dài một tiếng: “Đây gọi là bạo lực gia đình rồi đúng không?”

Thịnh Dĩ bị hai chữ “gia đình” anh nói làm cho nhất thời xấu hổ, mím môi định nói gì đó, nhưng cuối cùng lại đỏ tai, rồi lại nhéo thêm một cái nữa vào cánh tay anh.

Vừa nhéo xong, nghe thấy Giang Liễm Chu lại hít một hơi, cô bất giác thấy hơi áy náy, Thịnh Dĩ đưa tay xoa xoa chỗ mình vừa nhéo một cách nhẹ nhàng.

Xoa được hai cái, lúc rút tay về thì vô tình chạm đúng vào nút phát trên video.

Bản nhạc nền vừa bị gián đoạn lại vang lên, phá tan bầu không khí yên tĩnh, Thịnh Dĩ bị giật nảy mình. Giang Liễm Chu vỗ vỗ đầu cô, cả hai cùng hướng mắt về phía video.

Trong video, bản nhạc nền xuyên suốt đoạn trước dần dần nhỏ lại. Thay vào đó, là tiếng tim đập, ban đầu mơ hồ, rồi ngày càng rõ ràng, ngay khoảnh khắc nhịp tim như ngừng hẳn, cô gái nhón chân, đặt một nụ hôn lên cằm chàng trai.



Lúc đó, Thịnh Dĩ cảm thấy, nhịp tim lỡ mất một nhịp kia, không chỉ là âm thanh nền trong video, mà còn là của chính cô.

Video đã phát xong, cô không nhấn nút phát lại, cũng chẳng chuyển sang video tiếp theo. Không khí đột nhiên trở nên đặc quánh, thứ cảm giác không thể gọi tên ấy khiến Thịnh Dĩ bất giác thấy nghẹt thở.

Đầu óc cô thoáng chốc trống rỗng, không biết nên nói gì, hay cũng có thể là không biết liệu có nên mong đợi Giang Liễm Chu sẽ nói gì, Thịnh Dĩ thậm chí không dám thở mạnh.

Bỗng cô nghe thấy anh hỏi, giọng rất khẽ “A Cửu, em còn nhớ đã nói gì với anh hôm đó không?”

Thịnh Dĩ hơi ngẩn ra, khẽ “Hửm?” một tiếng.
Nhưng ngay khi vừa buột miệng, cô lập tức hối hận.

Quả nhiên, Giang Liễm Chu không cho cô cơ hội lùi bước: “Em nói em muốn hôn anh.”

Thịnh Dĩ mím môi, không trả lời, Giang Liễm Chu khẽ nhướng mày: “Nói rồi mà không tính sao?”

Làm sao mà…nói thế được, Thịnh Dĩ theo bản năng định phản bác: “Em đâu có…”

Chữ “có” cuối cùng, tan biến giữa môi lưỡi Giang Liễm Chu.

Thịnh Dĩ khẽ “ưm” một tiếng, mắt lập tức trừng lớn, cảm giác mềm mại như thể mang theo dòng điện tê dại, khiến toàn thân cô như bị bao trùm bởi sự tê mềm, da đầu như nổi gai, từng tế bào đều run rẩy.

Quá đỗi xa lạ, cũng quá đỗi k*ch th*ch, Thịnh Dĩ theo bản năng định lùi lại, nhưng còn chưa kịp phản ứng gì, một bàn tay đã vòng ra sau đầu cô, chặn hết mọi đường lui.

Anh hôn cô theo một cách rất đặc biệt, vừa như gần lại vừa như xa, như đang dụ cô đuổi theo. Hương vị của anh tràn ngập nơi chóp mũi, môi lưỡi, phủ kín toàn thân cô.

Đến khi họ khẽ tách ra lần nữa, Giang Liễm Chu khẽ bật cười, trong giọng là thỏa mãn vì mong ước thành thật, nhưng cũng chan chứa khát khao chưa đủ đầy.

“Anh muốn hôn em từ lâu lắm rồi, bảo bối à.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện