Giang Liễm Chu thậm chí còn cảm thấy, có lẽ mình đang sinh ảo giác. Anh biết rất rõ, nếu một người khao khát làm một chuyện gì đó đến cùng cực, hoặc khát vọng có được điều gì đó quá nhiều, thì rất dễ sinh ra ảo giác. Anh cũng chẳng phải chưa từng trải qua.

Thế nhưng…

Lúc này đây, anh cứ thế ngơ ngẩn nhìn Thịnh Dĩ trong lòng mình, nhất thời không phân rõ rốt cuộc đây là mơ hay là thật.

Giang Liễm Chu thậm chí còn chẳng biết phải hình dung tâm trạng của mình lúc ấy ra sao, một trận cuồng hỉ bùng lên từ đáy lòng, mạnh mẽ đến mức gần như không thể kiềm chế nổi. Nhưng anh lại cứ phải ép mình bình tĩnh lại: Nhỡ đâu chỉ là mơ thì sao? Nhỡ đâu cô ấy đang đùa thì sao? Ngay cả cánh tay đang ôm lấy cô, trong khoảnh khắc ấy, dường như cũng lơi lỏng đi một chút.

Mãi đến khi nghe được tiếng cô khẽ gọi bên cổ, Giang Liễm Chu mới như bừng tỉnh, lập tức ngẩng đầu nhìn cô, nhìn vào mắt cô.

Đôi mắt nghiêm túc mà trong sáng, khẽ cong lên theo nụ cười dịu dàng, không hề có chút ý đùa giỡn nào.

Đôi mắt ấy mang theo chờ mong, mang theo ấm áp, mang theo cả thích, một tình cảm thuần khiết, không lẫn chút tạp niệm nào.

Cũng chính vào giây phút đó, Giang Liễm Chu như bị niềm vui cuồn cuộn dội thẳng vào người, khiến đầu óc vốn đang trống rỗng của anh rốt cuộc cũng hoạt động trở lại, cả con người chìm sâu trong trạng thái xúc động khó lòng kìm nén.

Anh muốn hỏi: “Thật không?”
Muốn nói: “Tốt quá rồi.”
Còn muốn gọi vang tên Thịnh Dĩ, muốn để cả thế giới đều biết anh yêu cô nhiều đến thế nào.

Yêu đến mức một ngày cũng không chịu nổi, yêu đến gần như trở thành tín ngưỡng, yêu đến tận cùng mọi sức lực.

Nhưng anh lại không làm được gì cả, bởi vì anh nghĩ, dù có phải dùng hết vận may của cả đời mình để đổi lấy khoảnh khắc này thì cũng đáng.

Anh chỉ mím môi, khẽ “ừ” một tiếng, không đợi Thịnh Dĩ phản ứng thêm gì, đã nhẹ nhàng đặt cô xuống, để cô đứng yên, rồi lập tức ôm cô chặt vào lòng, trọn vẹn mà tha thiết.

Giữa âm thanh hò reo cuồng nhiệt quanh họ, Thịnh Dĩ cứ đứng lặng trong biển người ồn ã, cảm nhận sức mạnh mãnh liệt mà cẩn trọng từ anh, mãnh liệt đến sôi trào, nhưng cẩn trọng như thể sợ cô sẽ vỡ tan.

Cô chẳng cần phải nói gì, cũng chẳng cần phải hỏi gì hay giải thích gì với anh nữa.

Ngay giây phút này đây, cuối cùng cô cũng cảm thấy trái tim bấy lâu bồn chồn của mình đã có chốn dừng chân. Cô rốt cuộc đã hiểu, vì điều gì mà trái tim ấy cứ mãi bất an, mãi không yên.

Cô nghĩ, thế này, thật tốt biết bao.

Thịnh Dĩ khẽ nhắm mắt lại, khóe môi vô thức cong lên, mỉm cười, mãi đến khi bỗng cảm nhận được một chút ấm nóng ở cổ, cô mới sững người mở mắt ra.

Cái ấm nóng đó, nếu cô không lầm…là nước mắt.

Cô muốn thoát khỏi vòng tay của Giang Liễm Chu để xác nhận lại suy đoán của mình, nhưng vừa khẽ cử động, đôi tay đang đặt trên vai cô lại siết chặt thêm chút nữa, Giang Liễm Chu ôm cô càng chặt hơn.

Thịnh Dĩ hoàn toàn không thể nhúc nhích dù chỉ một chút.

Một lúc lâu sau, Giang Liễm Chu mới buông cô ra, cụp mắt xuống khiến Thịnh Dĩ không nhìn rõ vẻ mặt của anh.

“Anh Chu?” Thịnh Dĩ thử gọi anh một tiếng.

Anh khẽ đáp, ngước mắt lên nhìn cô, ánh mắt ấy sáng rực, như ánh mặt trời vừa được nước suối gột rửa, nhìn cô chằm chằm. Trong đáy mắt ấy chất chứa một cảm xúc rất đậm, pha lẫn sự chiếm hữu mãnh liệt, hoàn toàn khác với Giang Liễm Chu thường ngày.

Thịnh Dĩ khẽ mím môi, như muốn xua tan đi sự bối rối đang dâng lên trong lòng, Giang Liễm Chu lúc này mới lười nhác nở nụ cười, hơi cúi người nhìn cô, giọng điệu vừa tự nhiên vừa thân mật, đuôi câu còn mang theo ý trêu chọc: “Em ôm anh trước mặt bao nhiêu người thế này rồi, đành phải chịu trách nhiệm thôi.”

Mũi Thịnh Dĩ toàn là hương thơm dễ chịu từ người anh. Dù lúc này anh không còn ôm cô nữa, nhưng cô vẫn có cảm giác như bị anh bao trùm hoàn toàn, một ảo giác quá đỗi mờ ám.

Chỉ trong một giây, cô bỗng thấy không được tự nhiên. Ban nãy thì đáp lại rất dứt khoát, nói “Em cũng thích anh” cũng trôi chảy, thậm chí gọi “bạn trai” cũng đầy tự nhiên.

Nhưng phải đến tận lúc này, cái cảm giác thẹn thùng mới chậm rãi kéo đến, bao trùm cả người cô. Đặc biệt là sự mờ ám giữa cô và Giang Liễm Chu lúc này lại càng khiến Thịnh Dĩ cảm thấy có chút rụt rè.

Một sự rụt rè không hề ăn nhập gì với con người cô, Thịnh Dĩ khẽ cắn môi, có chút ngượng ngùng, nhưng lại như không cam lòng yếu thế.

Ai mà chẳng là lần đầu yêu đương, Giang Liễm Chu đến giờ này rồi mà còn tranh thủ trêu ghẹo, cô đâu thể kém hơn anh được. Thế nên, trong mắt Giang Liễm Chu lúc này, bạn gái mới chính thức của anh là một cô gái mở to đôi mắt tròn xoe, cố che giấu sự thẹn thùng nhưng lại chẳng giấu nổi, cùng với sự thích anh đến thẳng thắn rõ ràng, nhìn anh, rồi nghiêm túc nói: “Vậy thì… em chịu trách nhiệm.”

Chết thật, vi phạm sạch mọi quy tắc rồi.

Giang Liễm Chu thậm chí phải nghiến răng nhẹ để kìm nén cơn ngứa ngáy dâng lên trong lòng, ánh mắt dừng lại hai giây trên đôi môi Thịnh Dĩ, rồi không ngừng nhắc nhở bản thân: Vừa mới xác nhận quan hệ thôi, đừng vội, đừng hấp tấp. Không là dọa cô ấy chạy mất bây giờ.

Lặp lại mấy lần như niệm chú, anh mới miễn cưỡng đè nén được hành động mà mình muốn làm, đưa tay lên, nhẹ nhàng xoa đỉnh đầu Thịnh Dĩ. Giọng anh khàn khàn, mang theo nụ cười dịu dàng chói mắt: “Vậy chắc anh phải viết một bản cam kết để em ký rồi, lỡ em lật lọng thì sao?”

Thịnh Dĩ còn chưa kịp nói gì thì một giọng phát thanh vang lên bất ngờ cắt ngang lời cô: “Kết quả thi đấu đã chính thức công bố! Xin chúc mừng tổ đội Giang Liễm Chu – Thịnh Dĩ đạt hạng Nhất, Tống Viêm – Doãn Song đạt hạng Nhì, Đoàn Minh Tể – Uông Đồng Hân đạt hạng Ba!”

Thịnh Dĩ: “…”

Cô chợt bừng tỉnh, cuối cùng cũng ý thức được nơi mình đang đứng với Giang Liễm Chu lúc này là tại đường đua go-kart ở Viễn Thành, là trong một phòng livestream có hàng vạn người theo dõi.

Có lẽ là do cảm giác mãnh liệt bao trùm suốt lúc thi đấu, do cú bứt phá cuối cùng của Giang Liễm Chu, và do chiến thắng đầy cách biệt khiến cô như bị men say chiến thắng làm choáng váng, nên mới để bản thân mất kiểm soát lâu đến thế.

Nhưng mà, nói sao nhỉ, cảm giác ấy hình như chẳng tệ chút nào.

Cô cúi đầu nhìn tai nghe mà cô và Giang Liễm Chu vừa vứt xuống mặt đất, rồi lại nhìn về sáu vị khách mời đang tụ tập phía bên kia vạch đích, tất cả đều mắt sáng rỡ nhìn chằm chằm hai người họ, nhưng chẳng ai dám bước tới gần.

Thịnh Dĩ bỗng rơi vào trầm mặc, lúc này, điều duy nhất khiến cô thấy may mắn đại khái là … may mà trước khi nói mấy câu kia với Giang Liễm Chu, cô đã tháo tai nghe ra rồi. Âm thanh không được truyền vào livestream, nếu không thì giờ này chắc phòng livestream nổ tung luôn mất.

Nhưng rõ ràng, Thịnh Dĩ vẫn đánh giá thấp độ “tinh mắt” của cư dân mạng rồi.

CP fan là kiểu tồn tại gì chứ? Là những thánh soi có thể vác kính thiên văn lên mà moi được cả đường từ không khí. Không có “đường” mà còn soi được, huống chi là dù không nghe được gì hết, nhưng CP của họ vừa ôm nhau lâu đến thế kia mà!

Phòng livestream lúc này đã loạn hoàn toàn. Không, phải nói chính xác là: đã loạn đi loạn lại mấy lần rồi. Từ khoảnh khắc Giang Liễm Chu thực hiện cú drift cực hạn kia là bắt đầu.

[Hu hu hu “Mộc Dĩ Thành Chu” là tuyệt nhất! Tôi thật sự đã nhảy bật khỏi sofa, lao thẳng lên trần nhà mất rồi! Tôi vừa khóc vừa hét, các cậu đỉnh quá đi mất!]
[Giang Liễm Chu đỉnh quá!!! Hôm nay anh ấy chính thức thành thần trong lòng tôi! Đẹp trai nổ trời, tôi là con trai mà còn bị anh ấy hút hồn!]
[Trời đất ơi, nếu là tôi ngồi chỗ của A Cửu chắc tôi đã sợ chết khiếp luôn rồi! Nhưng A Cửu vợ tôi thì lại rất tin tưởng anh Chu, trông còn rất thoải mái nữa cơ! Hu hu CP của tôi là nhất, tôi tình nguyện mất cả nghìn cái!]
[Anh em ơi, hạng nhất!! Hạng nhất đó a a a, đỉnh tới mức da đầu tôi tê rần, nhiệt huyết sôi sục, tôi cảm động đến rơi nước mắt luôn rồi!!]

Những đoạn này còn coi như bình thường, vẫn đang nghiêm túc bàn về trận đấu, cho đến khi Giang Liễm Chu tháo mũ bảo hiểm và tai nghe ra, bế bổng Thịnh Dĩ lên.

Phòng livestream lập tức bị một tràng dấu chấm hỏi phủ kín màn hình, mà đám dấu hỏi đó, dĩ nhiên không phải vì mọi người phản đối việc Giang Liễm Chu bế Thịnh Dĩ, mà là…

[??? Khen một tí là bắt đầu bay luôn hả? Ông nội nhà cậu tháo tai nghe rồi thì tôi nghe cái gì đây?!]
[??? Giang Liễm Chu anh nói gì vậy? Camera chỉ quay được nửa bên mặt của anh thôi, thấy miệng anh mấp máy nhưng tôi nghe được cái quỷ gì cơ chứ!]
[??? A Cửu vợ ơi đừng học theo chồng như thế chứ, sao em cũng tháo tai nghe luôn rồi! Hai người đừng như vậy mà!]
[??? Mất tai nghe rồi thì tôi làm sao biết vợ A Cửu nói gì với Giang Liễm Chu chứ, tôi muốn phát điên mất! Thật sự muốn sụp đổ luôn rồi!!]
[??? @Giang Liễm Chu, đồ con bất hiếu, mau đeo tai nghe lại cho mẹ ngay!! Muốn nói gì thì có bản lĩnh nói thẳng với khán giả trong livestream coi! (chỉ trỏ)]



Đến tận bây giờ, không ai biết rốt cuộc Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ vừa nói gì với nhau. Nhưng nhìn thái độ và sắc mặt của hai người, sáu vị khách mời ở phía bên kia đã mơ hồ đoán được chút gì đó, thấy hai người kia cũng (tạm thời) khôi phục trạng thái bình thường rồi, cuối cùng cũng dám rón rén bước lại gần.

Tổ chương trình vốn rất biết nhìn tình hình, lúc này cũng cuối cùng mới dám lên tiếng. Cứ như đoạn vừa rồi chưa từng xảy ra, giọng phát thanh mới vang lên nhắc nhở: “Các vị khách mời vui lòng chú ý, hãy bảo vệ tài sản công cộng, không được vứt mũ bảo hiểm bừa bãi để tránh làm hỏng thiết bị. Đồng thời, nếu không cần thiết, xin đừng tháo tai nghe.”

Các khách mời khác: “……”

Ngay cả Doãn Song còn đang choáng váng cũng không nhịn được mà ghé sát lại, thì thầm phàn nàn với Tống Viêm: “Chương trình này đúng là cũng chỉ biết bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh.”

Tống Viêm lập tức nắm bắt được từ khóa trong câu nói của cô: “Cũng?”

Doãn Song chẳng hề chột dạ, thẳng thắn thừa nhận, hào sảng nói: “Bọn tôi đúng là bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh đấy, thì sao nào?!”

Tống Viêm: “……”

Mặc dù nghe thì hình như chẳng có gì sai, nhưng vẫn cảm thấy… lạ lạ, kiểu như không muốn bị gom chung vào một nhóm với anh ấy vậy.

[Á á á tổ tiết mục tệ quá! Có bản lĩnh thì lúc nãy jlz vứt tai nghe thì nhắc đi chứ! Cảnh cáo đi chứ! Giờ người ta nói hết rồi mới ra mặt thì có ích gì! Hu hu, ai nói cho tôi biết rốt cuộc họ vừa nói cái gì vậy trời?]
[《Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy》tổ tiết mục: Không cần chọc ngoáy, chúng tôi thật sự là không có bản lĩnh…]
[Chị “Mộc Dĩ Thành Chu yyds” có ở đây không ạ? Chị ơi giờ em chỉ tin chị thôi, làm ơn đoán thử xem họ vừa nói gì đi.]
[Có đây… Sở dĩ nãy giờ chị không nói gì, là vì theo suy đoán của chị thì chắc em sẽ không tin, nên chị mới không lên tiếng.]
[???[tai][tai]]
[Nếu chị đoán không sai thì… có khả năng rất cao là A Cửu đã đồng ý với Chu ca rồi.]
[???!!!]

Trong livestream thì người xem đoán loạn hết cả lên, nhưng ống kính chỉ quay được góc nghiêng nên ngay cả những “chuyên gia đọc khẩu hình cấp mười” cũng bó tay chịu trói. Trừ phi một tuần sau có bản quay cận mặt bổ sung thì mới có hy vọng đoán ra được chuyện gì đã xảy ra.

Rõ ràng là, đại thiếu gia Giang chẳng có tí hứng thú nào để giải thích mối nghi ngờ của mọi người. Anh còn đang bận nhìn cô bạn gái vừa “ra lò” của mình.

Giang Liễm Chu luôn cảm thấy cuộc đời mình đã đủ rực rỡ rồi, so với người bình thường, anh có quá nhiều trải nghiệm khác lạ, từng có quá nhiều thân phận, người ta từng gọi anh bằng đủ thứ danh xưng, nhưng anh chưa từng có trải nghiệm “làm bạn trai”, chưa từng có tình yêu, chưa từng có một người bạn gái.

“Bạn gái của Giang Liễm Chu.” Khoảnh khắc bảy chữ này vang lên trong đầu, anh bất chợt nhớ đến một từ tiếng Anh: “Blossom.”
Tiếng Trung là: nở hoa.

Giống như những danh hiệu có thể đổi trong game online vậy, anh nhìn Thịnh Dĩ, cứ có cảm giác trên đầu cô như đang phát sáng với hàng chữ to đùng: “Bạn gái của Giang Liễm Chu.”

Ừ, Giang Liễm Chu nghĩ vậy, rồi cảm thấy bạn gái của Giang Liễm Chu đôi mắt thật sáng, bạn gái của Giang Liễm Chu nốt ruồi đào hoa thật quyến rũ, bạn gái của Giang Liễm Chu hình dáng đôi môi sao lại đẹp đến thế, bạn gái của Giang Liễm Chu sao lại nhìn từ góc nào cũng càng thấy đẹp hơn trước gấp bội vậy trời!

Lúc này Thịnh Dĩ đang rất nghiêm túc nói chuyện với Tiết Thanh Phù, nói một hồi cảm thấy giọng của cô ấy nhỏ dần, rồi không còn nghe thấy gì nữa.

Thịnh Dĩ: “……”

Thật lòng mà nói, cho dù là người điềm tĩnh như Tiết Thanh Phù cũng cảm thấy quá sức chịu đựng rồi.

Cô khẽ ho một tiếng rồi nói: “Tiểu Cửu, hay là để hôm khác tôi hẹn cô nói chuyện tiếp nhé, không vội đâu.”

Thịnh Dĩ: “?”

Còn chưa kịp hỏi vì sao thì cô đã cảm nhận được một bàn tay ấm áp nhẹ nhàng đặt l*n đ*nh đầu mình. Cô lập tức nhận ra là ai, ngẩng đầu lên, đại thiếu gia Giang đang nheo mắt nhìn cô.

Anh không nói gì, chỉ có đôi mắt là tràn ngập hình bóng cô. Khoảnh khắc đó, Thịnh Dĩ không kìm được mà bật cười, như thể trái tim cô bị đánh trúng vào nơi mềm yếu nhất, một chút chua xót, nhưng nhiều hơn là ngọt ngào ngập tràn.

Cô còn chưa kịp nói gì, thì bàn tay ấy từ đỉnh đầu trượt dần xuống, lướt qua cánh tay cô, Giang Liễm Chu làm ra vẻ như vô tình, đổi góc tay, rồi chạm vào tay cô.

Những ngón tay mạnh mẽ khẽ cong lại, đan xen vào những ngón tay cô. Ban đầu còn có chút do dự, nhưng rất nhanh, Giang Liễm Chu đã trở nên kiên định, nắm lấy tay cô thật chặt.

Thịnh Dĩ cảm nhận rõ ràng sự ấm áp trong lòng bàn tay, cúi đầu nhìn bàn tay đang nắm lấy nhau của hai người, cô mím môi, vành tai hơi ửng hồng, nhưng khóe mắt lại lấp lánh ý cười.

Ngay từ đầu, các khách mời khác đã luôn âm thầm chú ý tới hai người họ, ai cũng đoán xem sau khi tháo tai nghe họ đã nói những gì. Nhưng ngặt nỗi bị khí thế của Giang thiếu gia trấn áp, mọi người chỉ dám vừa giả vờ trò chuyện, vừa lén nhìn về phía bên này.

Và ai cũng nhìn thấy tay hai người đang đan chặt vào nhau, trường quay vốn ồn ào náo nhiệt giờ dần trở nên yên lặng. Uông Đồng Hân cũng không hát nữa, Doãn Song cũng không hú hét với Tống Viêm nữa, Đoàn Minh Tể cũng ngừng chơi game với Du Thâm.

Tất cả đều lặng im, không ai dám lên tiếng, chỉ đờ đẫn nhìn chằm chằm vào đôi tay đang nắm của Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ.

Uông Đồng Hân vô thức liếc nhìn camera, phát hiện máy vẫn đang quay, livestream vẫn chưa tắt. Cô khựng lại, kéo tay áo Đoàn Minh Tể, nhanh chóng phản ứng, định giải vây cho hai người: “Chu ca, anh nắm tay A Cửu làm gì thế? A Cửu, tụi mình đang bàn xem nên ăn gì nè, cô qua xem thử nhé?”

Vừa nói, cô vừa nháy mắt với Thịnh Dĩ trong góc chết của máy quay, ra hiệu cho cô mau bước qua đó.

Đoàn Minh Tể cũng lập tức hùa theo: “Chu ca, tôi với Du Thâm đang bàn…”

Chỉ là lần này, câu nói còn chưa kịp dứt, Đoàn Minh Tể đã chết lặng tại chỗ. Giang Liễm Chu nhẹ nhàng nâng bàn tay đang nắm lấy Thịnh Dĩ lên cao, khẽ cúi đầu, đặt một nụ hôn thật nhẹ lên mu bàn tay cô.

Giống hệt như lần ghi hình đầu tiên, khi họ cùng bước lên sàn catwalk, anh cũng đã cúi người hôn lên tay cô như thế.

Không giống, lần trước là trên sân khấu, là phong độ, là nhẹ nhàng, là trân trọng. Còn lần này là trước mặt tất cả khách mời, là trước mặt bao nhiêu nhân viên tại hiện trường, là trước mặt hàng triệu, vô số khán giả đang xem livestream, là một nụ hôn nghiêm túc đặt lên tay cô.

Là lời tuyên bố với cả thế giới, là không giấu giếm điều gì, là sự thừa nhận thân phận, là lời hứa chân thành nhất, là cuồng nhiệt, là xác định, là chiếm hữu.

Thịnh Dĩ khẽ c*n m** d***, hôm nay cô đã đồng ý với Giang Liễm Chu, nhưng thực lòng mà nói, trước khoảnh khắc vừa rồi, cô chưa từng có kế hoạch sẽ công khai ngay lập tức.

Dù trước đó Giang Liễm Chu đã nói với cô rồi, rằng anh thích cô, và chuyện đó sẽ không thay đổi chỉ vì anh là nghệ sĩ. Nhưng đối với Thịnh Dĩ, dù anh nghĩ vậy, cô lại không thể thiếu suy nghĩ mà tuyên bố điều đó trước quá nhiều người.

Cô từng suýt chút nữa đã không thể tiếp tục bước đi trên con đường vẽ mà mình yêu thích, nên hơn ai hết, cô hiểu rõ nghệ thuật đối với Giang Liễm Chu có ý nghĩa thế nào, chính vì hiểu, nên cô mới càng thận trọng.

Nhưng mà, con người đúng là phức tạp thật, hiểu thì hiểu đấy, nhưng khi nhìn thấy anh hoàn toàn không hề giấu giếm, thẳng thắn công khai giữa bao nhiêu người như thế, cô không thể nào kìm được niềm vui dâng lên trong lòng.

Phải diễn tả sao nhỉ, giống như cái tên “Thịnh Dĩ” của cô, cũng đã trở thành một phần trong kế hoạch cuộc đời của Giang Liễm Chu vậy, nên anh mới muốn thừa nhận cô, mới có những hành động như vậy trước bao người.

Lúc này, cuối cùng các khách mời mới dần hoàn hồn và có phản ứng.

Uông Đồng Hân hoảng loạn đến mức nhìn Đoàn Minh Tể như thể đang cầu cứu, trong lòng dâng lên một suy nghĩ bản năng, chắc Giang Liễm Chu điên rồi.

Dù anh vốn chẳng phải idol, từ khi vào nghề đến giờ vẫn luôn lập dị và khác người, là một ca sĩ kiêm diễn viên leo l*n đ*nh cao hoàn toàn nhờ vào thực lực và tác phẩm, nhưng đã là người của công chúng, thì không thể không dựa vào fan.

Anh bây giờ đúng là đỉnh lưu, nhưng fan của Giang Liễm Chu cũng có không ít là fan “bạn gái”. Trước kia chỉ là couple giả thôi cũng được, nhưng giờ công khai thật rồi thì…?!

Chẳng lẽ Giang Liễm Chu thực sự không sợ mất fan chút nào sao?! Một người đã đứng trên đỉnh cao, điều đáng sợ nhất chẳng phải là rơi xuống sao? Nếm trải được mùi vị của đỉnh cao rồi, ai còn cam tâm trở lại vạch xuất phát? Anh thật sự không hiểu được cái lợi và hại trong chuyện này sao…

Uông Đồng Hân lập tức nhận ra, dĩ nhiên là không phải không hiểu.

Đó là Giang Liễm Chu cơ mà, từ lúc vào nghề tới nay, chưa từng bước sai nửa bước, làm sao anh lại không hiểu chứ?

Chẳng qua đối với anh mà nói, có những điều còn quan trọng hơn cả việc đứng trên đỉnh cao.

Uông Đồng Hân mím môi, không biết phải diễn tả cảm xúc trong lòng mình lúc này thế nào cho đúng. Giống như, từ trước đến giờ cô luôn biết Giang Liễm Chu thích Thịnh Dĩ, nhưng từng giây từng phút trôi qua, cô lại càng nhận ra tình cảm ấy sâu đậm đến mức nào.

Thật ra cũng không thể trách các khách mời khác nghĩ nhiều, vì đứng ở vị trí của họ, họ còn không biết rõ bằng cả khán giả livestream.

Họ không biết Thịnh Dĩ vẫn còn đeo tai nghe khi nói Giang Liễm Chu vừa tỏ tình với mình. Họ cũng không biết hôm nay hai người quay quảng cáo chung, Thịnh Dĩ đã nhón chân hôn lên cằm Giang Liễm Chu.

Từ góc nhìn của họ, thì tất cả chỉ là hai người đột nhiên thắng giải đua kart, đột nhiên ôm nhau, đột nhiên nắm tay, và đột nhiên công khai yêu nhau.

Cho nên, so với góc nhìn của khán giả bình thường, góc nhìn của các khách mời đúng là kinh hãi hơn quá nhiều.

Nếu so với sự lo lắng, hoảng hốt phía các khách mời, thì phản ứng của khán giả trong phòng livestream lại…

[Aaaaa trời đất quỷ thần ơi! Tôi vừa xem cái gì vậy! Cái… cái này là cái “nghĩ” mà tôi đang nghĩ tới đúng không vậy?!]
[Mẹ ơi nước mắt tôi rớt luôn rồi, đây là tình yêu đẹp tuyệt trần gì vậy… CP của tôi, CP của tôi thật sự thành đôi rồi á á á cứu với!!! Tôi đã làm gì để xứng đáng với điều này [khóc][khóc]]
[Dù không phải fan CP tôi cũng muốn nói: Giang Liễm Chu đỉnh thật sự. Xem quen cái kiểu idol giấu diếm fan, lén yêu rồi chia tay chớp nhoáng, thì Giang Liễm Chu — một người tự mình leo lên bằng thực lực, công khai yêu đương ngay trên livestream trước mặt fan mới thật sự là đàn ông! Soái chết mất! Dựa vào tác phẩm mà vẫn có khí phách [ngón tay cái]]
[“Mộc Thành Thanh Chu yyds”!!! Chị gái không đoán sai một chút nào… Mẹ ơi sao không có tí cảnh báo nào hết vậy, tim tôi yếu không chịu nổi nữa! Chương trình vốn đã khiến tim đập loạn rồi, mấy tập gần đây đúng là điên loạn luôn, tôi lên lên xuống xuống muốn xỉu!]
[Không cần nói nữa! Toàn dân ăn mừng! Tôi lập tức đi mua quà làm event tặng quà rồi quay số may mắn! Tôi nhất định phải thông báo cho cả thế giới: CP của tôi đã thành đôi!!]

Đạo diễn Dương nhìn màn hình giám sát, lại nhìn dòng bình luận đang cuồn cuộn chạy trên livestream, đột nhiên có chút nghi hoặc hỏi trợ lý đạo diễn: “Chúng ta làm show hẹn hò đúng không?”

Trợ lý đạo diễn: “…”
Đạo diễn, anh cũng làm ơn giãy dụa một chút đi được không! Đừng có buông xuôi dễ dàng như thế!!

Từ phía các khách mời: Tiết Thanh Phù là người phản ứng lại nhanh nhất, thành thật chúc mừng: “Chúc mừng hai người nhé.”

Thiếu gia Giang lúc này đã bắt đầu ra dáng vênh váo kiêu ngạo.
Anh kiêu ngạo “ừm” một tiếng, buông tay đã đan chặt với tay của Thịnh Dĩ xuống nhưng chỉ là buông xuống thôi, chứ vẫn nắm chặt, hoàn toàn không có ý định thả ra.

Thịnh Dĩ thử giật tay lại vài cái, không được, không những không buông, Giang Liễm Chu còn nắm chặt hơn.

Cô vừa thấy buồn cười, vừa có chút xấu hổ, liếc mắt nhìn sang anh, mà thiếu gia Giang thì nhạy bén lắm.

Vừa thấy cô quay sang, anh cũng quay đầu, ánh mắt chạm ngay ánh mắt cô. Anh lười nhác nhướng mày một cái, đôi mắt đào hoa ngập tràn ý cười mê hoặc. Thuận tay gỡ tai nghe xuống, Giang Liễm Chu cúi đầu xuống gần tai cô, giọng trầm trầm, lười biếng hỏi: “Sao thế, bạn trai của em đẹp trai đến mức nhìn không dời mắt được à?”

Đặt trong hoàn cảnh bình thường, Thịnh Dĩ chắc chắn sẽ phản đòn ngay lập tức. Nhưng bây giờ… có lẽ là do Giang Liễm Chu khơi dậy tâm trạng nghịch ngợm của cô.

Cô cố gắng kìm lại nỗi ngượng ngùng trong lòng, giả vờ bình tĩnh, gật đầu khẽ như thể đồng tình với lời của anh. Sau đó, cô cũng nhón chân lên một chút, học theo anh, tháo tai nghe xuống, hạ giọng thật thấp.

Nhưng Giang Liễm Chu nghe rất rõ “Ừm, em muốn hôn bạn trai em rồi.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện