Thấy Giang Liễm Chu dừng lại khá lâu, Thịnh Dĩ không nhịn được mà tò mò nghiêng người lại gần, liếc mắt nhìn kịch bản hai cái.
Giang Liễm Chu lại lập tức gập kịch bản lại, vô cùng quả quyết.
Thịnh Dĩ: “?”
Anh liếc nhìn Nhiễm Dương – người đang cúi đầu ủ rũ một lần nữa, ngẫm nghĩ đôi chút, rồi đại khái cũng hiểu ra.
Có lẽ “Nhan Phi Phi” mà Triệu Phồn vừa nhắc, chính là cô gái mà Nhiễm Dương đang thích?
Nhiễm Dương chịu nhận lời quay quảng cáo này, chẳng qua chỉ vì câu thoại cuối cùng trong kịch bản?
Hừ, cầm thú.
Vừa âm thầm lên án trong lòng, Giang Liễm Chu vừa giơ quyển kịch bản trong tay lên về phía Triệu Phồn, ra hiệu: “Cậu muốn tôi quay cái này à?”
Triệu Phồn gật đầu lia lịa: “Đúng, đúng! Nếu động tác đó anh thấy khó quá thì chúng ta hoàn toàn có thể bàn lại!”
“Không cần đâu.” Giang Liễm Chu nhướn mày lười nhác, vẻ mặt như đang bị làm khó vậy, còn nghiêng đầu liếc Thịnh Dĩ một cái, rồi nói với Triệu Phồn, “Đã thành khẩn nhờ vả đến mức này rồi thì tôi giúp cậu quay một lần cũng được.”
Thịnh Dĩ: “?”
Cô thực sự có chút mơ hồ, Giang Liễm Chu đã muốn quay thì cứ quay thôi, cô có ngăn được chắc? Liếc cô một cái làm gì?
Khán giả trong livestream lúc này đều sửng sốt trước diễn biến bất ngờ.
Ngoài những bình luận đầu tiên lúc hai học sinh cấp hai xuất hiện là “Vợ A Cửu, cẩn thận đó nha!” và “Hu hu hu, Chu ca đúng là cao thủ bảo vệ vợ” thì giờ đây tất cả đều chuyển sang hoang mang vì buổi quay quảng cáo này.
[Tại sao cứ thấy có gì đó sai sai vậy?]
[Không phải “sai sai” nữa, là “sai toàn tập” luôn ấy chứ, jlz mà lại tốt bụng vậy sao? Người qua đường tùy tiện nhờ vả là đồng ý giúp liền à?]
[Các em nhỏ à, tụi em thật sự kiếm lời rồi! Chắc tụi em không biết mời được anh ấy quay quảng cáo tốn bao nhiêu tiền đâu, mà kể cả có tiền, khả năng cao cũng chưa chắc mời nổi.]
[Vừa nãy camera không quay được, tôi thật sự muốn xem cái kịch bản đó! Tôi cứ có cảm giác anh Chu đồng ý quay là bởi vì trong kịch bản có gì đó rất đáng ngờ!]
[Khoan đã, Giang Liễm Chu thật sự biết chơi trượt ván hả? Cái này yêu cầu kỹ thuật ghê lắm, tôi chưa từng thấy anh ấy trượt bao giờ, lỡ hôm nay ra vẻ ngầu ngầu xong lại mất mặt trước vợ thì sao]
Giang Liễm Chu chẳng hề hay biết những lo lắng của khán giả đang nổ ra trong livestream. Anh làm bộ làm tịch mở kịch bản ra lại, hỏi: “Cuối đoạn quảng cáo này, hình như cần có thêm một người nữa phối hợp đúng không?”
“Đúng đúng đúng!”
Tuy rằng trong lòng Triệu Phồn hoàn toàn không tin cái câu “quay một lần” của Giang Liễm Chu thật sự chỉ là quay một lần.
Dù sao thì kịch bản này đúng là khó thật. Nếu không, anh cũng chẳng phải cùng Nhiễm Dương quay đi quay lại nhiều lần như thế, hết té chỗ này lại hỏng chỗ kia.
Nhưng lúc này có lẽ là thật sự nước đến chân mới nhảy, nhìn Giang Liễm Chu như thấy được cứu tinh, Triệu Phồn bất chấp tất cả, phải để anh thử cái đã.
Cậu ta sợ Giang Liễm Chu thấy phiền, vội vàng bổ sung: “Anh ơi, chuyện này anh đừng lo! Bên em đã có người phù hợp rồi.”
Còn chưa kịp nói xong chữ “rồi”, Giang Liễm Chu đã ngắt lời, hất cằm về phía Thịnh Dĩ đứng bên cạnh: “Vậy để cô ấy diễn đi.”
Triệu Phồn: “?”
Thịnh Dĩ: “?”
Vừa rồi Thịnh Dĩ vẫn luôn đứng phía sau Giang Liễm Chu, thành ra Triệu Phồn hoàn toàn không thấy rõ mặt cô.
Thế nên giờ cậu ta đành uyển chuyển khuyên nhủ: “Thật ra bọn em đã chốt diễn viên nữ rồi, là hoa khôi của trường bọn em, tên là Nhan Phi Phi, lát nữa cô ấy sẽ tới!”
Hiển nhiên, ba chữ “Nhan Phi Phi” được Triệu Phồn thốt ra đầy tự tin, vừa nghe đã biết cậu ta dùng cái tên này dụ không ít người tới tranh suất quay quảng cáo.
Nhiễm Dương đứng sau lưng, vừa nghe xong câu đó, lập tức nhíu chặt mày đến mức có thể kẹp chết một con ruồi.
Khán giả trong phòng livestream thì cười đến điên đảo:
[Em trai à, lúc còn trẻ thì nên bớt cau mày lại, kẻo về sau già rồi ngắm nếp nhăn lại thấy hối hận đấy.]
[HAHAHA Nhiễm Dương ơi, chuyện cậu thích Nhan Phi Phi chắc sắp bị cả nước biết luôn rồi.]
[Mà công nhận, tui cũng hóng coi nhan sắc “mỹ nữ học đường” này ra sao ghê đó hehe.]
Còn chưa đợi Thịnh Dĩ lên tiếng, Giang Liễm Chu đã khẽ cười khẩy một tiếng, cái kiểu ngông nghênh ấy đúng là chọc tức người ta: “Hoa khôi thì sao? Người bên cạnh tôi đây từng hai năm liền là hoa khôi trường Nhất Trung ở Cảnh Thành đấy.”
Thịnh Dĩ: “……”
Cậu con trai nào mà chịu được chuyện người mình thích bị người khác xem thường?
Mặt Nhiễm Dương đỏ bừng cả lên, suýt thì nhảy dựng: “Anh ngông cái gì chứ, giỏi thì chính anh đi làm hoa khôi xem!”
Giang Liễm Chu: “……”
Thịnh Dĩ: “……”
Triệu Phồn: “……”
Đến Triệu Phồn cũng không nhịn được nữa, kéo tay Nhiễm Dương, nhỏ giọng: “Anh Dương, bình tĩnh đi, anh đang làm khó ‘chú’ rồi đó……”
“Thật ra cũng không tính là làm khó.”
Thịnh Dĩ bật cười nhẹ, tiếp lời, “Cậu ấy thật sự từng làm hoa khôi trường bọn tôi đấy.”
Câu nói ấy khiến cả Triệu Phồn lẫn Nhiễm Dương đều ngớ ra, đồng loạt quay đầu nhìn cô.
Giang Liễm Chu: “……”
Anh im lặng hai giây, định lờ đi chủ đề này: “Thôi, cũng muộn rồi, chuẩn bị quay đi.”
Thế nhưng, người khác có thể nể mặt Giang Liễm Chu, chứ đại tiểu thư Thịnh thì không hẳn.
Cô tươi cười rạng rỡ, kể lại: “Hồi tôi học lớp 10 còn chưa chuyển về Nhất Trung ở Cảnh Thành, trường có một truyền thống là mỗi năm đều tổ chức bình chọn hoa khôi – nam thần trên diễn đàn. Nghe nói năm đó, cuộc thi sắc đẹp của trường do một học sinh cuối cấp phụ trách, nhưng một người bạn đã đăng ảnh của cậu ấy lên mục cuộc thi sắc đẹp của trường trên diễn đàn. Học sinh cuối cấp đó đã thừa nhận thất bại và rút lui khỏi cuộc thi ngay hôm đó, và cậu ấy đã được chọn làm người đẹp của trường năm đó.”
Giang Liễm Chu: “……”
Nhiễm Dương há hốc miệng, sững sờ không nói thành lời.
Hồi lâu sau, Triệu Phồn dè dặt hỏi: “Chú ơi, cho cháu xin vinh hạnh được nhìn thử bộ nữ trang của chú có được không ạ?”
Giang Liễm Chu: “……”
Đại thiếu gia nhà họ Giang lúc này mặt đen như đáy nồi, nhưng vì lời vừa rồi là do Thịnh Dĩ nói ra, anh không thể nổi nóng, đành hậm hực gằn giọng: “Tôi không có nữ trang.”
Nhiễm Dương thì như thể bị đánh bại hoàn toàn: “Vậy chẳng phải là… đẹp tới mức không phân biệt nổi nam nữ à?”
[…]
[Tôi sắp cười sặc nước rồi hahaha, còn cái gì gọi là ‘đẹp đến mức khó phân biệt giới tính’ nữa chứ? Mau cho tôi xem ảnh hoa khôi năm đó của @GiangLiễmChu!]
[Mà cũng phải nói, tôi xin phép biện hộ cho Chu ca nhà tôi, người ta thật sự siêu đẹp trai đó nha! Giang Liễm Chu – đàn ông thép cấp mười/ Cao to vạm vỡ/ Đẹp trai ngút trời/ — chỉ năm hào một bình luận, dấu ngoặc xin xóa.]
[Bạn nữ phía trên ơi, bạn thành thật quá đi, chỉ xóa mỗi dấu ngoặc thật luôn. Chậc, Giang Liễm Chu mà chỉ thuê nổi đội comment giá năm hào thôi sao?]
Dù thế nào đi nữa,, quảng cáo rối rắm này cuối cùng cũng có thể bắt đầu quay.
Thịnh Dĩ thật ra khá tò mò nội dung kịch bản, thấy Giang Liễm Chu đã bắt đầu trao đổi phân cảnh với đạo diễn Triệu, cô vươn tay ra: “Đưa kịch bản cho tôi xem chút, để tôi biết cảnh cuối mình cần làm gì.”
Giang Liễm Chu không thèm quay đầu lại, chỉ phất tay: “Không sao, cậu không có cảnh quay riêng đâu. Đến lúc đó phối hợp với tôi là được, tôi sẽ nói cậu biết phải làm gì. Không cần xem kịch bản.”
Thịnh Dĩ: “?”
Với năng lực của Giang Liễm Chu thì mấy lời thoại trong kịch bản nhỏ thế này đúng là chuyện cỏn con.
Anh chỉ xác nhận với Triệu Phồn vài chi tiết, rồi dứt khoát giơ tay làm động tác “OK”, nhẹ nhàng xách chiếc ván dài của Triệu Phồn lên, đi thẳng về vị trí bắt đầu cảnh quay.
Đạo diễn Triệu vẫn chưa yên tâm: “Chú ơi, nếu chú chưa rành thì cứ thử trước nhé, không vội đâu ạ!”
Giang Liễm Chu không buồn đáp lời, chỉ nâng tay phải khẽ ép xuống vành mũ, một chân đặt lên ván trượt, chân còn lại đạp mạnh xuống đất lấy đà, chiếc ván lập tức lướt về phía trước theo con dốc.
Cơ thể anh linh hoạt điều chỉnh, vững vàng điều khiển hướng đi của ván trượt. Ván nghiêng sang hai bên, động tác có vẻ khiến người ngoài nín thở lo lắng, nhưng anh thì vẫn giữ thăng bằng dễ như trở bàn tay.
Triệu Phồn mừng rỡ đến suýt vỗ tay: “Không ngờ ‘chú’ này không lừa cháu, chú ấy thật sự biết trượt ván!”
Nhiễm Dương thì vừa bất ngờ vừa ấm ức, cố gắng không nhìn, nhưng vẫn không giấu được ánh mắt liếc trộm đầy tò mò.
Cậu ta khịt mũi một tiếng, cố làm bộ chẳng thèm quan tâm: “Có gì ghê gớm đâu, chẳng qua là biết đứng lên ván rồi trượt tới trước thôi mà. Ai có chân chẳng làm được. Khó là mấy chiêu biểu diễn cơ, biết chưa?”
[Em trai à, đừng có ngông cuồng vậy chứ, em giảng giải cho anh nghe thử xem thế nào là “ai có chân cũng biết trượt” coi!]
[Tôi thật sự khá bất ngờ đấy, Giang Liễm Chu mà cũng biết chơi ván trượt à? Quay “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” thành show kỹ năng tổng hợp luôn hả?]
[Thật sự luôn, cảm giác anh ấy chẳng có gì là không biết cả. Lần đầu ghi hình thì lái cano đã đành, còn viết thư pháp, đánh mạt chược, chơi poker, thậm chí biết cả trang điểm! jlz anh là sống mỗi ngày 48 tiếng à? Không thì làm gì có thời gian học hết từng ấy thứ!]
Thịnh Dĩ nghiêng đầu nhìn Giang Liễm Chu đang lướt ván nhẹ nhàng tiến về phía mình từ xa, ánh mắt cô ánh lên nét cười vô thức.
Trước khi xuất phát, Giang Liễm Chu đã nói cho cô biết những gì cần làm: Khi máy quay lia tới, cô sẽ xuất hiện từ một ngã rẽ, bước qua khung hình rồi đi dọc con đường đó, máy quay sẽ chỉ ghi lại bóng lưng cô.
Lúc ấy, Giang Liễm Chu sẽ lướt ván lướt qua từ phía sau cô, thật sự rất đơn giản.
Giờ thấy Triệu Phồn ra hiệu “OK”, Thịnh Dĩ khẽ gật đầu, đeo balo, đi thong thả từ ngã rẽ ra đường lớn.
Ngã rẽ này đúng ngay đoạn cuối của con dốc lúc nãy, chính là nơi Giang Liễm Chu có thể đạt tốc độ cao nhất khi trượt ván.
Khung hình vẫn chỉ quay bóng lưng, chàng trai đội mũ đen, đứng trên ván trượt, lao vút qua như gió.
Cô gái bước đi nhẹ nhàng, khi nghe thấy tiếng bánh xe lướt qua mặt đường, liền theo bản năng ngoảnh đầu về bên phải nhìn.
Ván trượt lao qua, phá tan không khí tĩnh lặng, mang theo một luồng gió thổi ngược.
Mái tóc đen của cô gái bị gió hất về sau, và trong khoảnh khắc cô vừa quay đầu, chàng trai kia nhảy vút lên khỏi ván, xoay tròn 360 độ giữa không trung rồi tiếp đất ổn định, một chân lại đạp nhẹ lấy đà, tiếp tục lao đi về phía trước.
Chính khoảnh khắc cô quay đầu nhìn sang, là khi ánh mắt anh trong không trung nhìn lại cô, chỉ một giây, nhưng dường như kéo dài rất lâu.
[Trời má ơi, nổi da gà rồi đây này hu hu hu! Giờ quay quảng cáo cho học sinh cũng phải ngôn tình hóa đến mức này sao!]
[Đỉnh thật đấy! Bị màn biểu diễn nhẹ nhàng này của Giang Liễm Chu làm chấn động luôn, nhìn cái là biết anh từng lăn lộn ngoài phố không ít, kỹ thuật mới điêu luyện như vậy.]
[Thích quá đi! @TriệuPhồn, đạo diễn ơi, sản phẩm quay xong có thể chia sẻ lên mạng không ạ? Không thì em chuyển trường qua tụi anh, đăng ký ngay vào CLB trượt ván!]
[Vợ A Cửu của tôi xinh quá đi mất! Khoảnh khắc tóc bị gió thổi bay thật sự đẹp muốn xỉu luôn đó trời ơi hu hu.]
Triệu Phồn vỗ tay đến đỏ cả tay, vừa vỗ vừa quay sang hỏi Nhiễm Dương: “Đẹp trai chưa! Quá đỉnh luôn, đảm bảo ai xem xong cũng đăng ký hết!”
Nhiễm Dương lại khịt mũi một tiếng: “Có gì ghê đâu.”
Miệng thì nói vậy, nhưng ánh mắt thì không rời Giang Liễm Chu một giây. Dù đoạn quảng cáo này không dài, nhưng lại cần rất nhiều cảnh quay bổ sung từ nhiều góc độ khác nhau.
May mà công viên rừng này đủ rộng, cũng có kha khá địa điểm lý tưởng để quay: Con đường đông đúc người qua lại, lối mòn tĩnh lặng trong rừng, quảng trường bằng phẳng phía xa…
Cảnh quay nào cũng gần như tương tự.
Giang Liễm Chu trượt ván thật nhanh lướt qua, hoặc đuổi kịp Thịnh Dĩ từ phía sau, hoặc sượt vai ngang qua cô.
Và luôn trong đúng khoảnh khắc giao nhau ấy, Giang Liễm Chu sẽ thực hiện một động tác khó, rồi ánh mắt hai người giao nhau giữa đường.
Có lẽ với Giang Liễm Chu, loại quảng cáo này thật sự quá đơn giản, Thịnh Dĩ dù không có nhiều kinh nghiệm quay phim, nhưng vai diễn của cô cũng rất nhẹ nhàng, chỉ cần đi bộ là được.
Cho nên thật sự đúng như cái câu huênh hoang mà Giang Liễm Chu từng nói với đạo diễn Triệu trước khi quay: Tất cả cảnh quay, đều quay một lần là xong.
Giờ phút này, Triệu Phồn đang lật xem từng đoạn clip trên máy quay, cảm giác như mình đang nằm mơ.
Quay xong rồi?
Thật sự là cái kịch bản mà bọn họ đã phải vật lộn suốt bao ngày vẫn không thành, thậm chí còn tính cắt giảm bớt động tác ấy sao?
Nhanh chóng, họ đã đến đoạn quay cuối cùng, đây là cảnh kết của cả video quảng cáo.
Thịnh Dĩ vẫn chưa có vinh hạnh được xem qua kịch bản, Giang Liễm Chu chỉ lướt qua nội dung và nói sơ với cô, không có gì quá khó, cô gật đầu, và cảnh quay bắt đầu.
Giang Liễm Chu vẫn trượt ván như trước, lướt nhanh qua đoạn đường, nhưng lần này, khi đến khúc ngoặt, cô gái lại không xuất hiện.
Anh trượt chậm hơn, không còn tập trung như trước nữa, vừa thực hiện động tác vừa ngoái đầu nhìn về khúc cua, như thể đang chờ ai đó sẽ xuất hiện.
Cũng chính vì thiếu tập trung, anh đạp hụt, suýt ngã khỏi ván, may mà đúng lúc đó, một bàn tay thon gọn đẹp đẽ kịp thời đỡ lấy cánh tay anh.
Giang Liễm Chu đứng vững lại, hơi thở nhẹ nhàng hơn một chút, lén liếc nhìn người vừa đỡ mình, chính là cô gái mà anh đang tìm kiếm ban nãy.
Bàn tay kia chuẩn bị buông ra, anh khựng lại, phản xạ cực nhanh giữ lấy tay cô, Thịnh Dĩ kinh ngạc quay đầu nhìn.
Giang Liễm Chu không rút tay, mà dường như đã hạ quyết tâm, siết tay cô lại thật chặt.
Cảnh quay cuối cùng mà Thịnh Dĩ biết là: Cô ngẩng đầu nhìn về phía Giang Liễm Chu, hai người dưới ánh nắng nắm tay nhau mỉm cười.
Không lời, nhưng ngọt ngào, lúc đó cô còn âm thầm chê bai một câu trong lòng: Quay quảng cáo cho CLB trượt ván bây giờ cũng phải cài cắm tình yêu nữa à? Không sợ bị hiệu trưởng mắng sao?
Nhưng quay thì quay rồi, Thịnh Dĩ vẫn giữ nguyên nụ cười, chờ đạo diễn hô “cut” kết thúc cảnh quay, chờ mãi vẫn không nghe.
Cổ cô ngẩng đến mỏi luôn, đang định nghiêng đầu hỏi Triệu Phồn xem có chuyện gì thì chợt nghe đạo diễn hét lớn, gấp gáp: “Hôn đi! Mau hôn đi! Sắp lên hình đẹp nhất rồi, còn ngẩn người làm gì nữa!”
Thịnh Dĩ chớp mắt, vẫn chưa hiểu ra, cô nhìn chằm chằm Giang Liễm Chu. Anh hơi mím môi, không nói lời nào, nhưng cũng chẳng hề hành động.
Trong đôi mắt đào hoa kia ngập tràn những ẩn ý sâu thẳm mà Thịnh Dĩ không sao hiểu nổi, như một xoáy đen đang tập trung lại nơi đáy mắt.
Bàn tay anh nắm lấy cô, siết rất chặt tựa như đang ra sức kiềm chế điều gì đó. Trong mắt Thịnh Dĩ, Giang Liễm Chu chưa bao giờ là người biết kiềm chế, hay đúng hơn, anh vốn dĩ chẳng cần phải kiềm chế.
Anh là Giang Liễm Chu. Anh xuất chúng, mạnh mẽ, ưu tú. Nên anh muốn gì có đó, muốn làm gì thì làm, ngông cuồng, kiêu hãnh, chẳng chút e dè.
Vậy mà giây phút này đây, anh lại đang thực sự kiềm chế… trên người cô.
Triệu Phồn sốt ruột đến độ sắp phát điên, cậu ta hoàn toàn không hiểu vì sao hai người trong ống kính lại bất động mãi như thế.
Chỉ cần Giang Liễm Chu cúi đầu, hôn lên trán Thịnh Dĩ một cái là cảnh quay sẽ hoàn tất.
Nếu thật sự không muốn hôn, thì làm động tác giả cũng được mà, cứ đứng chôn chân ra đó, lát nữa lại phải quay lại từ đầu!
Ngay lúc cậu ta định lên tiếng thúc giục thêm một lần nữa, thì cuối cùng cũng thấy hai người trong ống kính bắt đầu cử động.
Nhưng điều khiến người ta không ngờ là, không phải Giang Liễm Chu cúi xuống hôn cô mà là Thịnh Dĩ nhón chân lên.
Dưới ánh sáng dịu dàng, giữa ánh nhìn kinh ngạc của mọi người, cô gái khẽ khàng nhắm mắt lại, chủ động hôn lên cằm của Giang Liễm Chu.
Rất nhanh, rất nhẹ, như một cái chạm mềm mại của bông gòn, đến mức Giang Liễm Chu còn chưa kịp cảm nhận rõ, cô gái trước mặt đã lại đứng thẳng dậy, nghiêng đầu hỏi Triệu Phồn: “Như vậy được chưa?”
Không hiểu vì sao, chữ “chưa được” trong miệng Triệu Phồn lại không sao thốt ra nổi.
Cậu ta gần như cuống quýt ngừng quay, vội vàng nói “được rồi, được rồi!”, không chờ phản ứng của hai người kia mà lập tức kiểm tra lại đoạn vừa quay.
Khung hình cuối cùng hoàn toàn khác với những gì cậu ta hình dung.
Thế nhưng, hai bóng người ấy lại quá đẹp, cô gái nhón chân, chàng trai cúi đầu, ánh sáng vừa vặn, làn gió lướt qua tán cây. Thậm chí, còn mang theo nhiều hàm ý hơn cả nụ hôn lên trán mà cậu ta từng tưởng tượng.
Từ việc chàng trai dõi theo cô gái từng bước, đến khoảnh khắc cô gái dũng cảm bước lên phía trước, chỉ trong một tích tắc, hai người dường như đã lặng lẽ yêu nhau từ lâu. Cuộc gặp gỡ này, là kết quả của một sự tương tư dài ngày.
Và vào giây phút ấy, mọi thứ đều đẹp đến hoàn hảo, chỉ cần một vài chỉnh sửa đơn giản, Triệu Phồn đã có thể mường tượng ra một đoạn video động lòng người, toàn là những cảm xúc yêu đương nồng nhiệt và sôi sục.
——
“Anh Chu hôm nay tâm trạng sao mà tốt thế nhỉ? Dù nói thắng vòng hai thì vui là bình thường, nhưng cảm giác anh ấy vui hơi quá mức ấy, đâu phải lần đầu tiên thắng cuộc, cần thiết phải vui vậy không?”
Uông Đồng Hân liếc nhìn Giang Liễm Chu, càng nhìn càng thấy kỳ lạ, bèn hạ giọng nói với Doãn Song.
Ngồi hàng trước, Tiết Thanh Phù nghe được đoạn trò chuyện của hai người, quay đầu lại nói: “Dựa vào tính cách của anh Chu thì chắc chắn không phải vì thắng trò chơi đâu. Chỉ cần nhìn anh ấy vui đến thế thì biết là vì A Cửu rồi.”
Uông Đồng Hân và Doãn Song nghe xong đồng loạt gật đầu.
Doãn Song nghĩ một chút rồi hỏi: “Vậy A Cửu đã làm gì thế…?”
Ba người nhìn nhau, đều im lặng.
Doãn Song vỗ đùi một cái: “Sao lại không cho tôi xem! Tôi phải đi kiện tổ chương trình mới được! Chuyện tuyệt vời như vậy sao lại không thông báo với tôi chứ!”
[Hahahaha Song Song đáng yêu quá đi mất, không sao đâu, tuần sau chương trình phát rồi nhớ canh mà xem nha, đảm bảo ngọt muốn xỉu luôn, sướt mướt sướt mướt.]
[Chị gái ơi, chị ch** n**c miếng kìa! Nhiều người đang xem đó, chú ý hình tượng tí đi!]
[? Có giỏi thì nói xem trước đống “Aaaa aaaa” đầy màn hình kia không có cái nào là của chị đi?]
[Không chịu được, tôi vẫn phải hét lên! Vừa nãy tôi bị ngọt tới mức phát điên, gào một cái mà làm chim sẻ quanh khu nhà bay tứ tán!]
[@GiangLiễmChu, anh đừng cười nữa được không, xin đấy, khóe miệng anh sắp bay lên trời rồi! Chỉ là hôn cái cằm thôi mà, đáng để vui vậy sao?]
[Tôi nhìn lên trời, cái này đâu chỉ là khóe miệng của Giang Liễm Chu bay lên, là cả cái phòng livestream này đều bay hết rồi = =]
Thịnh Dĩ nghiêng đầu liếc Giang Liễm Chu, thấy anh vẫn đang cười: “……”
Cô có chút bất lực, nhưng cũng không nhịn được mà khẽ cười theo, không rõ tại sao có phần ngại ngùng, nhưng cũng vui vẻ nữa.
Thịnh Dĩ thực sự cũng không biết tại sao lúc đó mình lại hôn lên cằm anh. Nhưng khoảnh khắc đó, cô cứ thế mà làm, và ngay lúc nhón chân ấy, tim đập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Dù biết chắc rằng Giang Liễm Chu đồng ý quay quảng cáo này chính là vì cảnh hôn đó, cô lại chẳng tức giận nổi.
Hơn nữa, dường như còn thấy hạnh phúc nữa. Nếu phải nói có gì ngoài dự đoán, thì chính là quay xong, Giang Liễm Chu không hề nói câu: “Cậu hôn rồi thì phải chịu trách nhiệm với tôi nhé”?
Không nhân cơ hội đó mà được đằng chân lân đằng đầu, điều này khiến Thịnh Dĩ hơi không quen.
Đang định nghiêng đầu nói gì đó thì bỗng tiếng loa vang lên: “Chúc mừng mọi người đã hoàn thành nhiệm vụ vòng hai! Trong đó, nhóm Giang Liễm Chu – Thịnh Dĩ giành hạng nhất, nhóm Tống Viêm – Doãn Song giành hạng nhì, nhóm Tiết Thanh Phù – Du Thâm đứng thứ ba, nhóm Đoàn Minh Tể – Uông Đồng Hân đứng thứ tư.”
“Đặc biệt, nhóm Giang Liễm Chu – Thịnh Dĩ không chỉ hoàn thành nhiệm vụ, mà còn nhiệt tình hỗ trợ hai học sinh trung học quay xong video quảng bá CLB trượt ván. Tổ chương trình đã liên hệ với họ, video sẽ được đăng tải trên trang chủ chương trình ‘Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy’ ngay khi hậu kỳ hoàn tất. Mời mọi người đón xem!”
Thịnh Dĩ: “……”
Tổ chương trình à, có những chuyện thật sự không cần phải tận tâm đến vậy đâu. Các khách mời khác nghe xong đều ngây người, hoàn toàn không hiểu cái tình tiết phát sinh ngoài kế hoạch này là gì.
Đang quay show mà, sao lại đột nhiên đi giúp người ta quay quảng cáo?
Tống Viêm chen lại gần hỏi: “Anh Chu, hai người quay cái gì thế?”
Cậu ấm Giang sớm đã đợi có người hỏi, nhưng đến lúc thật sự có người hỏi, anh lại nhướng mày ra vẻ đắc ý, song miệng vẫn làm ra vẻ thờ ơ, chẳng chút quan tâm.
Anh lắp xong mặt cuối của khối rubik bốn tầng, thản nhiên nói: “Đến lúc đó cậu sẽ biết.”
Tống Viêm: “……”
Tống Viêm: “Ờ.”
Rồi ngoan ngoãn ngồi xuống, không hỏi nữa.
Giang Liễm Chu: “?”
[Giang Liễm Chu thật đáng ghét! Đã muốn khoe còn làm bộ, bây giờ người ta không hỏi nữa thì anh làm gì đi? Hứ!]
[Nội tâm jlz: Tống Viêm sao lại không biết điều như thế, hỏi thêm một câu nữa tôi sẽ nói hết ra rồi mà!]
[Mộc Dĩ Thành Chu yyds! Em chỉ thích cách chị phân tích Giang ca thôi! Người khác không bắt đúng “gu” này được đâu~]
“Hiện tại là 2:20 chiều, chúng ta sẽ di chuyển đến địa điểm quay vòng cuối cùng. Các khách mời có thể nghỉ ngơi trên xe một chút.”
Địa điểm quay cuối không cách xa công viên rừng lắm, chỉ tầm chưa đầy nửa tiếng xe chạy.
Trước khi xuống xe, tổ chương trình yêu cầu tất cả các khách mời đeo bịt mắt, sau đó xếp hàng xuống xe, được nhân viên dẫn đường vào khu vực ghi hình.
Để giữ trải nghiệm đồng bộ với các khách mời, khi họ bước vào địa điểm mới, livestream cũng bị chuyển sang chế độ chỉ âm thanh.
Là tiếng bước chân, và giọng nói nhắc nhở liên tục của nhân viên: “Cẩn thận dưới chân, được rồi, tiếp tục đi theo tôi…”
Cho đến khi tất cả đã đứng vào vị trí, tiếng loa vang lên: “Chào mừng các bạn đến với địa điểm quay vòng cuối cùng! Bây giờ, xin mời tháo bịt mắt!”
Cùng lúc đó, máy quay của livestream cũng được bật trở lại.
Thịnh Dĩ còn chưa kịp thích nghi với ánh sáng, thì đã bị tiếng hét chói tai của Doãn Song và Uông Đồng Hân làm giật mình, khẽ lảo đảo lùi lại phía sau.
May mắn có một bàn tay kịp thời giữ lấy cô, còn kéo cô đi về phía trước hai bước, Thịnh Dĩ đứng vững lại, tim vẫn còn đập nhanh, bắt đầu quan sát xung quanh.
Là một đoạn đường có nhiều chướng ngại, trông như đường đua gì đó. Nếu không đoán sai, có lẽ là đua xe?
Cô vừa nghĩ vừa quay đầu nhìn lại xem Doãn Song và Uông Đồng Hân đang hét cái gì…
Rồi sững sờ, là một hố sâu thẳng đứng ngay phía sau chỗ cô vừa đứng. Nếu lúc nãy mất thăng bằng thêm chút nữa chắc chắn đã ngã xuống đó.
Đưa mắt nhìn qua, thấy bên trên hố được căng một lớp lưới dày, phía dưới còn có lớp đệm m*t rất dày. Không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng bị dọa cho hết hồn là cái chắc.
Cô tiếp tục quan sát mới phát hiện, không chỉ chỗ cô vừa đứng, mà cả đường đua xoắn ốc này đều không có lan can bảo vệ, chỉ cần một sơ suất, là sẽ bay thẳng xuống lưới an toàn.
Vẫn là câu nói đó, an toàn thì có thể bảo đảm, nhưng tim thì chưa chắc đâu.
“Đây là trường đua go-kart của Viễn Thành, hoạt động theo hình thức thành viên cao cấp. Hôm nay là lần đầu tiên mở cửa cho công chúng. Tất cả chướng ngại ở đây đều mô phỏng địa hình đường núi thật. Nhưng xin mọi người yên tâm, trước đó tổ chương trình đã tiến hành nhiều lần kiểm tra an toàn, bao gồm thử nghiệm xe rơi, người thật rơi vào lưới nên mọi vấn đề về an toàn đều có thể hoàn toàn yên tâm.”
“Và vòng cuối cùng trong buổi quay lần thứ năm này chính là…”
“Giải đua xe go-kart!”
Giang Liễm Chu lại lập tức gập kịch bản lại, vô cùng quả quyết.
Thịnh Dĩ: “?”
Anh liếc nhìn Nhiễm Dương – người đang cúi đầu ủ rũ một lần nữa, ngẫm nghĩ đôi chút, rồi đại khái cũng hiểu ra.
Có lẽ “Nhan Phi Phi” mà Triệu Phồn vừa nhắc, chính là cô gái mà Nhiễm Dương đang thích?
Nhiễm Dương chịu nhận lời quay quảng cáo này, chẳng qua chỉ vì câu thoại cuối cùng trong kịch bản?
Hừ, cầm thú.
Vừa âm thầm lên án trong lòng, Giang Liễm Chu vừa giơ quyển kịch bản trong tay lên về phía Triệu Phồn, ra hiệu: “Cậu muốn tôi quay cái này à?”
Triệu Phồn gật đầu lia lịa: “Đúng, đúng! Nếu động tác đó anh thấy khó quá thì chúng ta hoàn toàn có thể bàn lại!”
“Không cần đâu.” Giang Liễm Chu nhướn mày lười nhác, vẻ mặt như đang bị làm khó vậy, còn nghiêng đầu liếc Thịnh Dĩ một cái, rồi nói với Triệu Phồn, “Đã thành khẩn nhờ vả đến mức này rồi thì tôi giúp cậu quay một lần cũng được.”
Thịnh Dĩ: “?”
Cô thực sự có chút mơ hồ, Giang Liễm Chu đã muốn quay thì cứ quay thôi, cô có ngăn được chắc? Liếc cô một cái làm gì?
Khán giả trong livestream lúc này đều sửng sốt trước diễn biến bất ngờ.
Ngoài những bình luận đầu tiên lúc hai học sinh cấp hai xuất hiện là “Vợ A Cửu, cẩn thận đó nha!” và “Hu hu hu, Chu ca đúng là cao thủ bảo vệ vợ” thì giờ đây tất cả đều chuyển sang hoang mang vì buổi quay quảng cáo này.
[Tại sao cứ thấy có gì đó sai sai vậy?]
[Không phải “sai sai” nữa, là “sai toàn tập” luôn ấy chứ, jlz mà lại tốt bụng vậy sao? Người qua đường tùy tiện nhờ vả là đồng ý giúp liền à?]
[Các em nhỏ à, tụi em thật sự kiếm lời rồi! Chắc tụi em không biết mời được anh ấy quay quảng cáo tốn bao nhiêu tiền đâu, mà kể cả có tiền, khả năng cao cũng chưa chắc mời nổi.]
[Vừa nãy camera không quay được, tôi thật sự muốn xem cái kịch bản đó! Tôi cứ có cảm giác anh Chu đồng ý quay là bởi vì trong kịch bản có gì đó rất đáng ngờ!]
[Khoan đã, Giang Liễm Chu thật sự biết chơi trượt ván hả? Cái này yêu cầu kỹ thuật ghê lắm, tôi chưa từng thấy anh ấy trượt bao giờ, lỡ hôm nay ra vẻ ngầu ngầu xong lại mất mặt trước vợ thì sao]
Giang Liễm Chu chẳng hề hay biết những lo lắng của khán giả đang nổ ra trong livestream. Anh làm bộ làm tịch mở kịch bản ra lại, hỏi: “Cuối đoạn quảng cáo này, hình như cần có thêm một người nữa phối hợp đúng không?”
“Đúng đúng đúng!”
Tuy rằng trong lòng Triệu Phồn hoàn toàn không tin cái câu “quay một lần” của Giang Liễm Chu thật sự chỉ là quay một lần.
Dù sao thì kịch bản này đúng là khó thật. Nếu không, anh cũng chẳng phải cùng Nhiễm Dương quay đi quay lại nhiều lần như thế, hết té chỗ này lại hỏng chỗ kia.
Nhưng lúc này có lẽ là thật sự nước đến chân mới nhảy, nhìn Giang Liễm Chu như thấy được cứu tinh, Triệu Phồn bất chấp tất cả, phải để anh thử cái đã.
Cậu ta sợ Giang Liễm Chu thấy phiền, vội vàng bổ sung: “Anh ơi, chuyện này anh đừng lo! Bên em đã có người phù hợp rồi.”
Còn chưa kịp nói xong chữ “rồi”, Giang Liễm Chu đã ngắt lời, hất cằm về phía Thịnh Dĩ đứng bên cạnh: “Vậy để cô ấy diễn đi.”
Triệu Phồn: “?”
Thịnh Dĩ: “?”
Vừa rồi Thịnh Dĩ vẫn luôn đứng phía sau Giang Liễm Chu, thành ra Triệu Phồn hoàn toàn không thấy rõ mặt cô.
Thế nên giờ cậu ta đành uyển chuyển khuyên nhủ: “Thật ra bọn em đã chốt diễn viên nữ rồi, là hoa khôi của trường bọn em, tên là Nhan Phi Phi, lát nữa cô ấy sẽ tới!”
Hiển nhiên, ba chữ “Nhan Phi Phi” được Triệu Phồn thốt ra đầy tự tin, vừa nghe đã biết cậu ta dùng cái tên này dụ không ít người tới tranh suất quay quảng cáo.
Nhiễm Dương đứng sau lưng, vừa nghe xong câu đó, lập tức nhíu chặt mày đến mức có thể kẹp chết một con ruồi.
Khán giả trong phòng livestream thì cười đến điên đảo:
[Em trai à, lúc còn trẻ thì nên bớt cau mày lại, kẻo về sau già rồi ngắm nếp nhăn lại thấy hối hận đấy.]
[HAHAHA Nhiễm Dương ơi, chuyện cậu thích Nhan Phi Phi chắc sắp bị cả nước biết luôn rồi.]
[Mà công nhận, tui cũng hóng coi nhan sắc “mỹ nữ học đường” này ra sao ghê đó hehe.]
Còn chưa đợi Thịnh Dĩ lên tiếng, Giang Liễm Chu đã khẽ cười khẩy một tiếng, cái kiểu ngông nghênh ấy đúng là chọc tức người ta: “Hoa khôi thì sao? Người bên cạnh tôi đây từng hai năm liền là hoa khôi trường Nhất Trung ở Cảnh Thành đấy.”
Thịnh Dĩ: “……”
Cậu con trai nào mà chịu được chuyện người mình thích bị người khác xem thường?
Mặt Nhiễm Dương đỏ bừng cả lên, suýt thì nhảy dựng: “Anh ngông cái gì chứ, giỏi thì chính anh đi làm hoa khôi xem!”
Giang Liễm Chu: “……”
Thịnh Dĩ: “……”
Triệu Phồn: “……”
Đến Triệu Phồn cũng không nhịn được nữa, kéo tay Nhiễm Dương, nhỏ giọng: “Anh Dương, bình tĩnh đi, anh đang làm khó ‘chú’ rồi đó……”
“Thật ra cũng không tính là làm khó.”
Thịnh Dĩ bật cười nhẹ, tiếp lời, “Cậu ấy thật sự từng làm hoa khôi trường bọn tôi đấy.”
Câu nói ấy khiến cả Triệu Phồn lẫn Nhiễm Dương đều ngớ ra, đồng loạt quay đầu nhìn cô.
Giang Liễm Chu: “……”
Anh im lặng hai giây, định lờ đi chủ đề này: “Thôi, cũng muộn rồi, chuẩn bị quay đi.”
Thế nhưng, người khác có thể nể mặt Giang Liễm Chu, chứ đại tiểu thư Thịnh thì không hẳn.
Cô tươi cười rạng rỡ, kể lại: “Hồi tôi học lớp 10 còn chưa chuyển về Nhất Trung ở Cảnh Thành, trường có một truyền thống là mỗi năm đều tổ chức bình chọn hoa khôi – nam thần trên diễn đàn. Nghe nói năm đó, cuộc thi sắc đẹp của trường do một học sinh cuối cấp phụ trách, nhưng một người bạn đã đăng ảnh của cậu ấy lên mục cuộc thi sắc đẹp của trường trên diễn đàn. Học sinh cuối cấp đó đã thừa nhận thất bại và rút lui khỏi cuộc thi ngay hôm đó, và cậu ấy đã được chọn làm người đẹp của trường năm đó.”
Giang Liễm Chu: “……”
Nhiễm Dương há hốc miệng, sững sờ không nói thành lời.
Hồi lâu sau, Triệu Phồn dè dặt hỏi: “Chú ơi, cho cháu xin vinh hạnh được nhìn thử bộ nữ trang của chú có được không ạ?”
Giang Liễm Chu: “……”
Đại thiếu gia nhà họ Giang lúc này mặt đen như đáy nồi, nhưng vì lời vừa rồi là do Thịnh Dĩ nói ra, anh không thể nổi nóng, đành hậm hực gằn giọng: “Tôi không có nữ trang.”
Nhiễm Dương thì như thể bị đánh bại hoàn toàn: “Vậy chẳng phải là… đẹp tới mức không phân biệt nổi nam nữ à?”
[…]
[Tôi sắp cười sặc nước rồi hahaha, còn cái gì gọi là ‘đẹp đến mức khó phân biệt giới tính’ nữa chứ? Mau cho tôi xem ảnh hoa khôi năm đó của @GiangLiễmChu!]
[Mà cũng phải nói, tôi xin phép biện hộ cho Chu ca nhà tôi, người ta thật sự siêu đẹp trai đó nha! Giang Liễm Chu – đàn ông thép cấp mười/ Cao to vạm vỡ/ Đẹp trai ngút trời/ — chỉ năm hào một bình luận, dấu ngoặc xin xóa.]
[Bạn nữ phía trên ơi, bạn thành thật quá đi, chỉ xóa mỗi dấu ngoặc thật luôn. Chậc, Giang Liễm Chu mà chỉ thuê nổi đội comment giá năm hào thôi sao?]
Dù thế nào đi nữa,, quảng cáo rối rắm này cuối cùng cũng có thể bắt đầu quay.
Thịnh Dĩ thật ra khá tò mò nội dung kịch bản, thấy Giang Liễm Chu đã bắt đầu trao đổi phân cảnh với đạo diễn Triệu, cô vươn tay ra: “Đưa kịch bản cho tôi xem chút, để tôi biết cảnh cuối mình cần làm gì.”
Giang Liễm Chu không thèm quay đầu lại, chỉ phất tay: “Không sao, cậu không có cảnh quay riêng đâu. Đến lúc đó phối hợp với tôi là được, tôi sẽ nói cậu biết phải làm gì. Không cần xem kịch bản.”
Thịnh Dĩ: “?”
Với năng lực của Giang Liễm Chu thì mấy lời thoại trong kịch bản nhỏ thế này đúng là chuyện cỏn con.
Anh chỉ xác nhận với Triệu Phồn vài chi tiết, rồi dứt khoát giơ tay làm động tác “OK”, nhẹ nhàng xách chiếc ván dài của Triệu Phồn lên, đi thẳng về vị trí bắt đầu cảnh quay.
Đạo diễn Triệu vẫn chưa yên tâm: “Chú ơi, nếu chú chưa rành thì cứ thử trước nhé, không vội đâu ạ!”
Giang Liễm Chu không buồn đáp lời, chỉ nâng tay phải khẽ ép xuống vành mũ, một chân đặt lên ván trượt, chân còn lại đạp mạnh xuống đất lấy đà, chiếc ván lập tức lướt về phía trước theo con dốc.
Cơ thể anh linh hoạt điều chỉnh, vững vàng điều khiển hướng đi của ván trượt. Ván nghiêng sang hai bên, động tác có vẻ khiến người ngoài nín thở lo lắng, nhưng anh thì vẫn giữ thăng bằng dễ như trở bàn tay.
Triệu Phồn mừng rỡ đến suýt vỗ tay: “Không ngờ ‘chú’ này không lừa cháu, chú ấy thật sự biết trượt ván!”
Nhiễm Dương thì vừa bất ngờ vừa ấm ức, cố gắng không nhìn, nhưng vẫn không giấu được ánh mắt liếc trộm đầy tò mò.
Cậu ta khịt mũi một tiếng, cố làm bộ chẳng thèm quan tâm: “Có gì ghê gớm đâu, chẳng qua là biết đứng lên ván rồi trượt tới trước thôi mà. Ai có chân chẳng làm được. Khó là mấy chiêu biểu diễn cơ, biết chưa?”
[Em trai à, đừng có ngông cuồng vậy chứ, em giảng giải cho anh nghe thử xem thế nào là “ai có chân cũng biết trượt” coi!]
[Tôi thật sự khá bất ngờ đấy, Giang Liễm Chu mà cũng biết chơi ván trượt à? Quay “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” thành show kỹ năng tổng hợp luôn hả?]
[Thật sự luôn, cảm giác anh ấy chẳng có gì là không biết cả. Lần đầu ghi hình thì lái cano đã đành, còn viết thư pháp, đánh mạt chược, chơi poker, thậm chí biết cả trang điểm! jlz anh là sống mỗi ngày 48 tiếng à? Không thì làm gì có thời gian học hết từng ấy thứ!]
Thịnh Dĩ nghiêng đầu nhìn Giang Liễm Chu đang lướt ván nhẹ nhàng tiến về phía mình từ xa, ánh mắt cô ánh lên nét cười vô thức.
Trước khi xuất phát, Giang Liễm Chu đã nói cho cô biết những gì cần làm: Khi máy quay lia tới, cô sẽ xuất hiện từ một ngã rẽ, bước qua khung hình rồi đi dọc con đường đó, máy quay sẽ chỉ ghi lại bóng lưng cô.
Lúc ấy, Giang Liễm Chu sẽ lướt ván lướt qua từ phía sau cô, thật sự rất đơn giản.
Giờ thấy Triệu Phồn ra hiệu “OK”, Thịnh Dĩ khẽ gật đầu, đeo balo, đi thong thả từ ngã rẽ ra đường lớn.
Ngã rẽ này đúng ngay đoạn cuối của con dốc lúc nãy, chính là nơi Giang Liễm Chu có thể đạt tốc độ cao nhất khi trượt ván.
Khung hình vẫn chỉ quay bóng lưng, chàng trai đội mũ đen, đứng trên ván trượt, lao vút qua như gió.
Cô gái bước đi nhẹ nhàng, khi nghe thấy tiếng bánh xe lướt qua mặt đường, liền theo bản năng ngoảnh đầu về bên phải nhìn.
Ván trượt lao qua, phá tan không khí tĩnh lặng, mang theo một luồng gió thổi ngược.
Mái tóc đen của cô gái bị gió hất về sau, và trong khoảnh khắc cô vừa quay đầu, chàng trai kia nhảy vút lên khỏi ván, xoay tròn 360 độ giữa không trung rồi tiếp đất ổn định, một chân lại đạp nhẹ lấy đà, tiếp tục lao đi về phía trước.
Chính khoảnh khắc cô quay đầu nhìn sang, là khi ánh mắt anh trong không trung nhìn lại cô, chỉ một giây, nhưng dường như kéo dài rất lâu.
[Trời má ơi, nổi da gà rồi đây này hu hu hu! Giờ quay quảng cáo cho học sinh cũng phải ngôn tình hóa đến mức này sao!]
[Đỉnh thật đấy! Bị màn biểu diễn nhẹ nhàng này của Giang Liễm Chu làm chấn động luôn, nhìn cái là biết anh từng lăn lộn ngoài phố không ít, kỹ thuật mới điêu luyện như vậy.]
[Thích quá đi! @TriệuPhồn, đạo diễn ơi, sản phẩm quay xong có thể chia sẻ lên mạng không ạ? Không thì em chuyển trường qua tụi anh, đăng ký ngay vào CLB trượt ván!]
[Vợ A Cửu của tôi xinh quá đi mất! Khoảnh khắc tóc bị gió thổi bay thật sự đẹp muốn xỉu luôn đó trời ơi hu hu.]
Triệu Phồn vỗ tay đến đỏ cả tay, vừa vỗ vừa quay sang hỏi Nhiễm Dương: “Đẹp trai chưa! Quá đỉnh luôn, đảm bảo ai xem xong cũng đăng ký hết!”
Nhiễm Dương lại khịt mũi một tiếng: “Có gì ghê đâu.”
Miệng thì nói vậy, nhưng ánh mắt thì không rời Giang Liễm Chu một giây. Dù đoạn quảng cáo này không dài, nhưng lại cần rất nhiều cảnh quay bổ sung từ nhiều góc độ khác nhau.
May mà công viên rừng này đủ rộng, cũng có kha khá địa điểm lý tưởng để quay: Con đường đông đúc người qua lại, lối mòn tĩnh lặng trong rừng, quảng trường bằng phẳng phía xa…
Cảnh quay nào cũng gần như tương tự.
Giang Liễm Chu trượt ván thật nhanh lướt qua, hoặc đuổi kịp Thịnh Dĩ từ phía sau, hoặc sượt vai ngang qua cô.
Và luôn trong đúng khoảnh khắc giao nhau ấy, Giang Liễm Chu sẽ thực hiện một động tác khó, rồi ánh mắt hai người giao nhau giữa đường.
Có lẽ với Giang Liễm Chu, loại quảng cáo này thật sự quá đơn giản, Thịnh Dĩ dù không có nhiều kinh nghiệm quay phim, nhưng vai diễn của cô cũng rất nhẹ nhàng, chỉ cần đi bộ là được.
Cho nên thật sự đúng như cái câu huênh hoang mà Giang Liễm Chu từng nói với đạo diễn Triệu trước khi quay: Tất cả cảnh quay, đều quay một lần là xong.
Giờ phút này, Triệu Phồn đang lật xem từng đoạn clip trên máy quay, cảm giác như mình đang nằm mơ.
Quay xong rồi?
Thật sự là cái kịch bản mà bọn họ đã phải vật lộn suốt bao ngày vẫn không thành, thậm chí còn tính cắt giảm bớt động tác ấy sao?
Nhanh chóng, họ đã đến đoạn quay cuối cùng, đây là cảnh kết của cả video quảng cáo.
Thịnh Dĩ vẫn chưa có vinh hạnh được xem qua kịch bản, Giang Liễm Chu chỉ lướt qua nội dung và nói sơ với cô, không có gì quá khó, cô gật đầu, và cảnh quay bắt đầu.
Giang Liễm Chu vẫn trượt ván như trước, lướt nhanh qua đoạn đường, nhưng lần này, khi đến khúc ngoặt, cô gái lại không xuất hiện.
Anh trượt chậm hơn, không còn tập trung như trước nữa, vừa thực hiện động tác vừa ngoái đầu nhìn về khúc cua, như thể đang chờ ai đó sẽ xuất hiện.
Cũng chính vì thiếu tập trung, anh đạp hụt, suýt ngã khỏi ván, may mà đúng lúc đó, một bàn tay thon gọn đẹp đẽ kịp thời đỡ lấy cánh tay anh.
Giang Liễm Chu đứng vững lại, hơi thở nhẹ nhàng hơn một chút, lén liếc nhìn người vừa đỡ mình, chính là cô gái mà anh đang tìm kiếm ban nãy.
Bàn tay kia chuẩn bị buông ra, anh khựng lại, phản xạ cực nhanh giữ lấy tay cô, Thịnh Dĩ kinh ngạc quay đầu nhìn.
Giang Liễm Chu không rút tay, mà dường như đã hạ quyết tâm, siết tay cô lại thật chặt.
Cảnh quay cuối cùng mà Thịnh Dĩ biết là: Cô ngẩng đầu nhìn về phía Giang Liễm Chu, hai người dưới ánh nắng nắm tay nhau mỉm cười.
Không lời, nhưng ngọt ngào, lúc đó cô còn âm thầm chê bai một câu trong lòng: Quay quảng cáo cho CLB trượt ván bây giờ cũng phải cài cắm tình yêu nữa à? Không sợ bị hiệu trưởng mắng sao?
Nhưng quay thì quay rồi, Thịnh Dĩ vẫn giữ nguyên nụ cười, chờ đạo diễn hô “cut” kết thúc cảnh quay, chờ mãi vẫn không nghe.
Cổ cô ngẩng đến mỏi luôn, đang định nghiêng đầu hỏi Triệu Phồn xem có chuyện gì thì chợt nghe đạo diễn hét lớn, gấp gáp: “Hôn đi! Mau hôn đi! Sắp lên hình đẹp nhất rồi, còn ngẩn người làm gì nữa!”
Thịnh Dĩ chớp mắt, vẫn chưa hiểu ra, cô nhìn chằm chằm Giang Liễm Chu. Anh hơi mím môi, không nói lời nào, nhưng cũng chẳng hề hành động.
Trong đôi mắt đào hoa kia ngập tràn những ẩn ý sâu thẳm mà Thịnh Dĩ không sao hiểu nổi, như một xoáy đen đang tập trung lại nơi đáy mắt.
Bàn tay anh nắm lấy cô, siết rất chặt tựa như đang ra sức kiềm chế điều gì đó. Trong mắt Thịnh Dĩ, Giang Liễm Chu chưa bao giờ là người biết kiềm chế, hay đúng hơn, anh vốn dĩ chẳng cần phải kiềm chế.
Anh là Giang Liễm Chu. Anh xuất chúng, mạnh mẽ, ưu tú. Nên anh muốn gì có đó, muốn làm gì thì làm, ngông cuồng, kiêu hãnh, chẳng chút e dè.
Vậy mà giây phút này đây, anh lại đang thực sự kiềm chế… trên người cô.
Triệu Phồn sốt ruột đến độ sắp phát điên, cậu ta hoàn toàn không hiểu vì sao hai người trong ống kính lại bất động mãi như thế.
Chỉ cần Giang Liễm Chu cúi đầu, hôn lên trán Thịnh Dĩ một cái là cảnh quay sẽ hoàn tất.
Nếu thật sự không muốn hôn, thì làm động tác giả cũng được mà, cứ đứng chôn chân ra đó, lát nữa lại phải quay lại từ đầu!
Ngay lúc cậu ta định lên tiếng thúc giục thêm một lần nữa, thì cuối cùng cũng thấy hai người trong ống kính bắt đầu cử động.
Nhưng điều khiến người ta không ngờ là, không phải Giang Liễm Chu cúi xuống hôn cô mà là Thịnh Dĩ nhón chân lên.
Dưới ánh sáng dịu dàng, giữa ánh nhìn kinh ngạc của mọi người, cô gái khẽ khàng nhắm mắt lại, chủ động hôn lên cằm của Giang Liễm Chu.
Rất nhanh, rất nhẹ, như một cái chạm mềm mại của bông gòn, đến mức Giang Liễm Chu còn chưa kịp cảm nhận rõ, cô gái trước mặt đã lại đứng thẳng dậy, nghiêng đầu hỏi Triệu Phồn: “Như vậy được chưa?”
Không hiểu vì sao, chữ “chưa được” trong miệng Triệu Phồn lại không sao thốt ra nổi.
Cậu ta gần như cuống quýt ngừng quay, vội vàng nói “được rồi, được rồi!”, không chờ phản ứng của hai người kia mà lập tức kiểm tra lại đoạn vừa quay.
Khung hình cuối cùng hoàn toàn khác với những gì cậu ta hình dung.
Thế nhưng, hai bóng người ấy lại quá đẹp, cô gái nhón chân, chàng trai cúi đầu, ánh sáng vừa vặn, làn gió lướt qua tán cây. Thậm chí, còn mang theo nhiều hàm ý hơn cả nụ hôn lên trán mà cậu ta từng tưởng tượng.
Từ việc chàng trai dõi theo cô gái từng bước, đến khoảnh khắc cô gái dũng cảm bước lên phía trước, chỉ trong một tích tắc, hai người dường như đã lặng lẽ yêu nhau từ lâu. Cuộc gặp gỡ này, là kết quả của một sự tương tư dài ngày.
Và vào giây phút ấy, mọi thứ đều đẹp đến hoàn hảo, chỉ cần một vài chỉnh sửa đơn giản, Triệu Phồn đã có thể mường tượng ra một đoạn video động lòng người, toàn là những cảm xúc yêu đương nồng nhiệt và sôi sục.
——
“Anh Chu hôm nay tâm trạng sao mà tốt thế nhỉ? Dù nói thắng vòng hai thì vui là bình thường, nhưng cảm giác anh ấy vui hơi quá mức ấy, đâu phải lần đầu tiên thắng cuộc, cần thiết phải vui vậy không?”
Uông Đồng Hân liếc nhìn Giang Liễm Chu, càng nhìn càng thấy kỳ lạ, bèn hạ giọng nói với Doãn Song.
Ngồi hàng trước, Tiết Thanh Phù nghe được đoạn trò chuyện của hai người, quay đầu lại nói: “Dựa vào tính cách của anh Chu thì chắc chắn không phải vì thắng trò chơi đâu. Chỉ cần nhìn anh ấy vui đến thế thì biết là vì A Cửu rồi.”
Uông Đồng Hân và Doãn Song nghe xong đồng loạt gật đầu.
Doãn Song nghĩ một chút rồi hỏi: “Vậy A Cửu đã làm gì thế…?”
Ba người nhìn nhau, đều im lặng.
Doãn Song vỗ đùi một cái: “Sao lại không cho tôi xem! Tôi phải đi kiện tổ chương trình mới được! Chuyện tuyệt vời như vậy sao lại không thông báo với tôi chứ!”
[Hahahaha Song Song đáng yêu quá đi mất, không sao đâu, tuần sau chương trình phát rồi nhớ canh mà xem nha, đảm bảo ngọt muốn xỉu luôn, sướt mướt sướt mướt.]
[Chị gái ơi, chị ch** n**c miếng kìa! Nhiều người đang xem đó, chú ý hình tượng tí đi!]
[? Có giỏi thì nói xem trước đống “Aaaa aaaa” đầy màn hình kia không có cái nào là của chị đi?]
[Không chịu được, tôi vẫn phải hét lên! Vừa nãy tôi bị ngọt tới mức phát điên, gào một cái mà làm chim sẻ quanh khu nhà bay tứ tán!]
[@GiangLiễmChu, anh đừng cười nữa được không, xin đấy, khóe miệng anh sắp bay lên trời rồi! Chỉ là hôn cái cằm thôi mà, đáng để vui vậy sao?]
[Tôi nhìn lên trời, cái này đâu chỉ là khóe miệng của Giang Liễm Chu bay lên, là cả cái phòng livestream này đều bay hết rồi = =]
Thịnh Dĩ nghiêng đầu liếc Giang Liễm Chu, thấy anh vẫn đang cười: “……”
Cô có chút bất lực, nhưng cũng không nhịn được mà khẽ cười theo, không rõ tại sao có phần ngại ngùng, nhưng cũng vui vẻ nữa.
Thịnh Dĩ thực sự cũng không biết tại sao lúc đó mình lại hôn lên cằm anh. Nhưng khoảnh khắc đó, cô cứ thế mà làm, và ngay lúc nhón chân ấy, tim đập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Dù biết chắc rằng Giang Liễm Chu đồng ý quay quảng cáo này chính là vì cảnh hôn đó, cô lại chẳng tức giận nổi.
Hơn nữa, dường như còn thấy hạnh phúc nữa. Nếu phải nói có gì ngoài dự đoán, thì chính là quay xong, Giang Liễm Chu không hề nói câu: “Cậu hôn rồi thì phải chịu trách nhiệm với tôi nhé”?
Không nhân cơ hội đó mà được đằng chân lân đằng đầu, điều này khiến Thịnh Dĩ hơi không quen.
Đang định nghiêng đầu nói gì đó thì bỗng tiếng loa vang lên: “Chúc mừng mọi người đã hoàn thành nhiệm vụ vòng hai! Trong đó, nhóm Giang Liễm Chu – Thịnh Dĩ giành hạng nhất, nhóm Tống Viêm – Doãn Song giành hạng nhì, nhóm Tiết Thanh Phù – Du Thâm đứng thứ ba, nhóm Đoàn Minh Tể – Uông Đồng Hân đứng thứ tư.”
“Đặc biệt, nhóm Giang Liễm Chu – Thịnh Dĩ không chỉ hoàn thành nhiệm vụ, mà còn nhiệt tình hỗ trợ hai học sinh trung học quay xong video quảng bá CLB trượt ván. Tổ chương trình đã liên hệ với họ, video sẽ được đăng tải trên trang chủ chương trình ‘Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy’ ngay khi hậu kỳ hoàn tất. Mời mọi người đón xem!”
Thịnh Dĩ: “……”
Tổ chương trình à, có những chuyện thật sự không cần phải tận tâm đến vậy đâu. Các khách mời khác nghe xong đều ngây người, hoàn toàn không hiểu cái tình tiết phát sinh ngoài kế hoạch này là gì.
Đang quay show mà, sao lại đột nhiên đi giúp người ta quay quảng cáo?
Tống Viêm chen lại gần hỏi: “Anh Chu, hai người quay cái gì thế?”
Cậu ấm Giang sớm đã đợi có người hỏi, nhưng đến lúc thật sự có người hỏi, anh lại nhướng mày ra vẻ đắc ý, song miệng vẫn làm ra vẻ thờ ơ, chẳng chút quan tâm.
Anh lắp xong mặt cuối của khối rubik bốn tầng, thản nhiên nói: “Đến lúc đó cậu sẽ biết.”
Tống Viêm: “……”
Tống Viêm: “Ờ.”
Rồi ngoan ngoãn ngồi xuống, không hỏi nữa.
Giang Liễm Chu: “?”
[Giang Liễm Chu thật đáng ghét! Đã muốn khoe còn làm bộ, bây giờ người ta không hỏi nữa thì anh làm gì đi? Hứ!]
[Nội tâm jlz: Tống Viêm sao lại không biết điều như thế, hỏi thêm một câu nữa tôi sẽ nói hết ra rồi mà!]
[Mộc Dĩ Thành Chu yyds! Em chỉ thích cách chị phân tích Giang ca thôi! Người khác không bắt đúng “gu” này được đâu~]
“Hiện tại là 2:20 chiều, chúng ta sẽ di chuyển đến địa điểm quay vòng cuối cùng. Các khách mời có thể nghỉ ngơi trên xe một chút.”
Địa điểm quay cuối không cách xa công viên rừng lắm, chỉ tầm chưa đầy nửa tiếng xe chạy.
Trước khi xuống xe, tổ chương trình yêu cầu tất cả các khách mời đeo bịt mắt, sau đó xếp hàng xuống xe, được nhân viên dẫn đường vào khu vực ghi hình.
Để giữ trải nghiệm đồng bộ với các khách mời, khi họ bước vào địa điểm mới, livestream cũng bị chuyển sang chế độ chỉ âm thanh.
Là tiếng bước chân, và giọng nói nhắc nhở liên tục của nhân viên: “Cẩn thận dưới chân, được rồi, tiếp tục đi theo tôi…”
Cho đến khi tất cả đã đứng vào vị trí, tiếng loa vang lên: “Chào mừng các bạn đến với địa điểm quay vòng cuối cùng! Bây giờ, xin mời tháo bịt mắt!”
Cùng lúc đó, máy quay của livestream cũng được bật trở lại.
Thịnh Dĩ còn chưa kịp thích nghi với ánh sáng, thì đã bị tiếng hét chói tai của Doãn Song và Uông Đồng Hân làm giật mình, khẽ lảo đảo lùi lại phía sau.
May mắn có một bàn tay kịp thời giữ lấy cô, còn kéo cô đi về phía trước hai bước, Thịnh Dĩ đứng vững lại, tim vẫn còn đập nhanh, bắt đầu quan sát xung quanh.
Là một đoạn đường có nhiều chướng ngại, trông như đường đua gì đó. Nếu không đoán sai, có lẽ là đua xe?
Cô vừa nghĩ vừa quay đầu nhìn lại xem Doãn Song và Uông Đồng Hân đang hét cái gì…
Rồi sững sờ, là một hố sâu thẳng đứng ngay phía sau chỗ cô vừa đứng. Nếu lúc nãy mất thăng bằng thêm chút nữa chắc chắn đã ngã xuống đó.
Đưa mắt nhìn qua, thấy bên trên hố được căng một lớp lưới dày, phía dưới còn có lớp đệm m*t rất dày. Không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng bị dọa cho hết hồn là cái chắc.
Cô tiếp tục quan sát mới phát hiện, không chỉ chỗ cô vừa đứng, mà cả đường đua xoắn ốc này đều không có lan can bảo vệ, chỉ cần một sơ suất, là sẽ bay thẳng xuống lưới an toàn.
Vẫn là câu nói đó, an toàn thì có thể bảo đảm, nhưng tim thì chưa chắc đâu.
“Đây là trường đua go-kart của Viễn Thành, hoạt động theo hình thức thành viên cao cấp. Hôm nay là lần đầu tiên mở cửa cho công chúng. Tất cả chướng ngại ở đây đều mô phỏng địa hình đường núi thật. Nhưng xin mọi người yên tâm, trước đó tổ chương trình đã tiến hành nhiều lần kiểm tra an toàn, bao gồm thử nghiệm xe rơi, người thật rơi vào lưới nên mọi vấn đề về an toàn đều có thể hoàn toàn yên tâm.”
“Và vòng cuối cùng trong buổi quay lần thứ năm này chính là…”
“Giải đua xe go-kart!”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









