1
Ta khách sáo bảo hạ nhân rót một chén trà cho bà mối Trương.
Bà ta nhấp một ngụm, lại thao thao bất tuyệt với phụ thân ta:
“Đại nhân có biết Quý đại nhân là ai không? Kinh thành ai nấy đều rõ, là thiếu niên tài t.ử, văn võ song toàn, tuổi trẻ tài cao, hiện đã là Đại Lý Tự khanh rồi đó!”
“Quý đại nhân nửa năm trước vừa mất chính thê, nhà ngài mới đến kinh thành chưa lâu, hẳn chưa nghe qua. Chính thê ấy là châu ngọc nơi lòng bàn tay của Tô đại tướng quân, xuất thân danh môn thế gia, cả nhà Tô thị trung liệt một lòng, chỉ còn lại một mình cô nương ấy, được bệ hạ đích thân ban hôn cho Quý đại nhân. Nào ngờ hồng nhan bạc mệnh, tuổi còn xuân xanh đã hương tiêu ngọc tận...”
“Quý đại nhân vì quá đau buồn, suýt nữa đi theo nàng, thậm chí còn mời pháp sư về chiêu hồn, tìm khắp đạo sĩ dị nhân trong thiên hạ, nhưng người đã khuất, sao có thể hoàn hồn trở lại?”
“Quý phủ đơn giản, chỉ có một vị thiếp thất, nhà ngài căn cơ còn nông cạn, vốn không thể mơ trèo cao, nhưng tiểu thư nhà ngài đời trước tích đức lớn, lại có dung mạo phúc hậu, giống y như phu nhân quá cố kia, nếu gả qua, nói không chừng có thể làm chính thất đấy...”
Phụ thân ta sặc cả nước trà, nghẹn lời:
“Chính thất... ý ngươi nói là Đại Lý Tự khanh Quý Trình Chi?”
Ông ta mới từ Giang Châu điều đến kinh thành chưa lâu, tuổi đã ngoài năm mươi, đến nay cũng chỉ làm Biên Tu tại Hàn Lâm viện, miễn cưỡng mới được hàng thất phẩm!
Bà mối Trương vỗ n.g.ự.c cười lớn:
“Đúng vậy!”
“Có điều, Quý đại nhân mới chỉ nghe nói tiểu thư dung mạo tương tự, e là còn muốn gặp một lần rồi mới định...”
Phụ thân ta lập tức đáp ứng:
“Dĩ nhiên, dĩ nhiên! Lúc nào Quý đại nhân có nhã hứng, ta sẽ đích thân dẫn tiểu nữ đến bái kiến...”
“Ta không đồng ý.” – Ta lên tiếng, giọng thanh nhưng dứt khoát, cắt ngang hai người.
Bà mối Trương sững sờ.
Phụ thân ta mặt liền sầm xuống.
“Ngông cuồng! Hôn nhân là lệnh cha mẹ, đâu đến lượt ngươi tự ý quyết! Quý đại nhân đã chịu để mắt đến, đừng nói là chính thất, dù là thiếp cũng là phúc phần của ngươi!”
Ta không đổi sắc mặt:
“Phụ thân nếu muốn được gả đi đến thế, chi bằng nhận luôn cái phúc phần ấy đi. Ta và người dung mạo tương tự, biết đâu hắn cũng nhìn trúng người.”
“Vả lại, luật pháp nước nhà có từng viết rằng Đại Lý Tự khanh được quyền cưỡng ép dân nữ? Như vậy gọi là gì? Là biết luật phạm luật!”
“Ta là khuê nữ chưa gả, lại tùy tiện gặp mặt nam nhân xa lạ, thanh danh ta để đâu? Chỉ vì dung mạo giống liền đòi cưới? Hắn hành xử tùy tiện đến thế, bệ hạ liệu có biết? Trăm quan liệu có biết? Dân chúng liệu có biết? Hay ta phải đến trước cửa hoàng cung đ.á.n.h trống kêu oan, để thiên hạ cùng biết cái sự vô lý này?”
Phụ thân ta ngẩn người hồi lâu, mặt đỏ phừng phừng, giơ tay chỉ vào ta:
“Nghịch nữ! Quý đại nhân là vì thâm tình với phu nhân quá cố nên mới đoái hoài đến ngươi...”
Ta lạnh giọng cười:
“Hắn tình thâm thì liên quan gì đến ta? Phụ thân lại đồng cảm đến vậy, chẳng trách bị đồn nhiều năm sủng thiếp diệt thê. Hay để ta nhân tiện, cùng lúc đ.á.n.h trống tố cáo luôn tội đó?”
“Tống Ương!”
Phụ thân lớn tiếng quát: “Chớ có vu oan cho vi phụ!”
“Phải rồi, phụ thân vốn chí công vô tư, sao có thể sủng thiếp diệt thê được chứ?”
Ta quay đầu nhìn bà mối Trương: “Phải không, Trương nương t.ử?”
Bà mối Trương ngơ ngác: “A...?”
Khóe môi ta khẽ nhếch, ra hiệu một cái, lập tức có mấy gã sai vặt từ viện chính áp giải một nữ t.ử bước ra.
Phụ thân ta giận dữ: “Ngươi làm gì vậy?!”
“Cha! Cứu con với! Tỷ tỷ muốn hại con!”
Tống Khê đầu tóc rối tung, nước mắt đầm đìa, khóc như hoa lê dầm mưa: “Con đâu có làm gì sai đâu...”
Không làm gì sai sao? Nửa năm trước, trên đường vào kinh, chính là nàng ta đã đẩy Tống Ương xuống hồ.
“Đã gọi là kêu oan, vậy thì cứ theo luật mà luận lý.”
Ta cười lạnh một tiếng, ném con rắn độc đã bị c.h.ặ.t làm đôi xuống đất, chậm rãi lấy từng tờ chứng cứ trong tay áo ra.
“Con rắn này được tìm thấy trong phòng ta, nha hoàn của ngươi và tiểu tư bán rắn đều đã khai, đây là khẩu cung của họ.”
“Bạc ngươi dùng để mua rắn được chi từ công quỹ trong phủ, đây là chứng cứ.”
“Hôm qua ngươi lén lút quanh quẩn ngoài phòng ta, đây là lời chứng của người trong phủ.”
Tống Khê trừng to mắt nhìn ta, Tống phụ cũng sững sờ.
“Theo luật pháp, hành vi của ngươi rõ ràng là có mưu đồ từ trước. Nếu ta đem toàn bộ chứng cứ này giao cho quan phủ, nhẹ thì trượng hình trăm gậy rồi lưu đày, nặng thì xử trảm trước dân.”
Ta quay đầu nhìn Tống phụ:
“Phụ thân vừa rồi nói rằng mình không hề sủng thiếp diệt thê, hẳn sẽ công tâm xử lý, ủng hộ nữ nhi đem việc này trình lên quan phủ.”
Tống phụ toàn thân run rẩy, chẳng rõ vì kinh hãi hay không biết làm sao.
“Có... có khi nào là hiểu lầm không? Dù sao nó cũng là muội muội của con mà...”
Hừ.
Ta khẽ ho một tiếng, lập tức có người dẫn Lan di nương lên.
“Lão gia! Cứu thiếp! Thiếp còn m.a.n.g t.h.a.i con nối dõi của lão gia mà...”
Bà ta quỳ rạp trên đất, vừa khóc lóc vừa kêu trời kêu đất.
Lúc này phụ thân ta giận dữ gầm lên:
“Tống Ương! Ngươi tạo phản rồi phải không? Ai cho phép ngươi thi hành tư hình trong phủ? Phủ này còn chưa tới lượt ngươi định đoạt! Mau thả bà ấy ra!”
“Phụ thân chi bằng hãy xem qua sổ sách công của phủ rồi hãy nói tiếp.”
“Đây là bản ghi chi tiêu bất minh trong thời gian Lan di nương quản lý gia vụ, số bạc hao tổn thậm chí còn hơn cả trộm trong nhà. Còn về đứa nhỏ...”
Ta nhấp một ngụm trà, mỉm cười:
“Trương lang trung ba ngày đến bắt mạch an t.h.a.i một lần, lần nào Lan di nương cũng đuổi hết hạ nhân ra ngoài, ít thì nửa nén nhang, nhiều thì cả canh giờ.”
“Trong đơn t.h.u.ố.c kê cho phụ thân, hắn lén hòa thêm tuyệt t.ử tán. Công hiệu của tuyệt t.ử tán, có cần ta nhọc công giải thích không?”
“À, đây là bã t.h.u.ố.c còn lại làm vật chứng. Còn nữa, hôm qua ta sai người đi tra xét, thì biết được Trương lang trung đã chạy trốn rồi.”
Sắc mặt Lan di nương lập tức trắng bệch:
“Lão gia! Không phải đâu! Thiếp bị oan mà! Đừng nghe nó vu oan cho thiếp...”
Bà mối Trương vẫn ung dung ngồi bên, gặm hạt dưa kêu rôm rốp.
Tống phụ nhìn từng tờ chứng cứ, đến khi ta ân cần bưng bã t.h.u.ố.c tới gần, cuối cùng hai mắt trợn trừng, ôm n.g.ự.c ngã “rầm” một tiếng.
Bà mối Trương thất thanh kêu: “Đại nhân tức đến phát bệnh rồi!”
Ta vẫy tay, kêu vị lang trung vốn đã chuẩn bị sẵn bước lên.
“Tiểu thư yên tâm, chỉ là nhất thời tức giận, nghỉ ngơi một chút là ổn.”
“Đỡ lão gia vào trong, để cha ta nghỉ ngơi cho tốt. Còn Lan di nương cùng nữ nhi và toàn bộ chứng cứ, giao hết cho quan phủ xử lý.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sự việc đã giải quyết xong xuôi, sảnh đường lại trở về yên tĩnh.
Ta lấy ra một túi bạc vụn, bước đến trước mặt bà mối Trương.
“Để bà chê cười rồi.”
Mắt bà mối Trương đảo một vòng, vội vàng nói:
“Tiểu thư yên tâm, ta nhất định hồi bẩm đúng lời. Tiểu thư làm việc quyết đoán, xứng đáng là chủ mẫu chốn nội viện...”
“Sai rồi.”
“Ta từng nói, ta không hề có ý định ngồi vào vị trí chủ mẫu Quý phủ.”
“Xuất thân hèn mọn, tính khí ngang ngược, không kính trên nhường dưới.”
Ta đập túi bạc lên tay bà mối Trương: “Bà thấy gì, thì cứ nói y như vậy là được.”
2
Bà mối Trương lúc rời đi, ánh mắt nhìn ta vẫn đầy vẻ khó hiểu.
Ta đem chìa khóa khố phòng giao lại cho mẫu thân trong chính viện.
“Quyền chưởng quản nội viện, nay ta đã lấy lại rồi. Người đã quyết tâm làm một chủ mẫu đoan chính, vậy thì giữ cho kỹ, đừng giao cho kẻ khác nữa.”
Đặt vật xuống, ta xoay người rời đi.
“Ương ương, con còn... trách ta sao?”
Ta ngoái đầu lại.
Kỳ thực, ta cũng chẳng còn gì để trách bà nữa.
Bởi vì bao năm qua, bởi sự thờ ơ và lơ là của bà, người bị di nương và thứ muội chèn ép đến nỗi c.h.ế.t chìm dưới hồ—
Không phải là ta.
Mà là Tống Ương thật sự.
Tống mẫu quả có nỗi khổ riêng, có bất hạnh của mình.
Tuổi trẻ bị phụ thân ép chia tay thanh mai trúc mã, bị cưỡng ép gả vào Tống gia, bị buộc phải sinh hạ một đôi long phượng.
Trong lòng bà luôn mang nặng oán hận, nên mới chẳng nuôi con, chẳng quản gia, xa lánh trượng phu, quanh năm chỉ ở trong tiểu Phật đường tụng kinh niệm Phật.
Nhưng khi bà nguyện cầu được cùng cố nhân kết duyên kiếp sau, thì con trai bà bị cố ý nuôi dạy thành một tên công t.ử lười học ham chơi.
Con gái bà bị bớt xén tiền tiêu vặt, cơm canh chẳng đủ no, sống chẳng khác gì nha hoàn, ngày ngày phải lấy lòng thứ muội mới có thể sống yên ổn trong phủ.
Tống Ương là một cô nương thiện lương, tuổi thanh xuân của nàng quá nhiều đau khổ chỉ để cầu sinh.
Dẫu thế, nàng vẫn đủ bao dung để cảm thông cho mẫu thân, cho phụ thân, và cho huynh trưởng của mình.
“Mọi chuyện đã qua rồi.”
Ta ngoái đầu, nhẹ giọng nói: “Mong người sau này có thể nghĩ thoáng, sống yên ổn.”
Bước ra khỏi cổng viện chính, liền thấy Tống Sở hối hả chạy đến.
“Nghe nói muội đưa Tống Khê và Lan di nương vào đại lao?”
Ta ngẩng đầu nhìn hắn: “Huynh đau lòng sao?”
Hắn gãi đầu:
“Muội nói vậy oan cho ta. Nửa năm qua muội dạy dỗ từng li từng tí, nếu ta còn không nhìn rõ bộ mặt thật của họ, thì đúng là đồ ngu, đáng đời thật. Họ cố ý để ca kỹ quấn lấy ta, không cho ta yên tâm học hành. Là do ta trước đây mắt mù, thực sự coi họ là mẫu thân và muội muội.”
“Nói gì thì nói, nãy ta vừa ra cửa đã gặp bà mối Trương. Bà ấy than vắn thở dài, bảo muội từ chối Đại Lý Tự khanh Quý Trình Chi? Quý đại nhân là người thế nào? Bao nhiêu cô nương trong kinh đều mến mộ, ngay cả ta còn kính phục hắn từ lâu. Muội lại giống y như phu nhân quá cố của hắn? Đây chẳng phải cơ hội trời ban hay sao...”
“Cơ hội trời ban?” – Ta cắt ngang – “Gả vào hào môn quyền quý, tức là cơ hội trời ban?”
“Chẳng lẽ Tống gia hưng thịnh không dựa vào huynh thi đỗ làm quan, không cần cha chăm chỉ tiến thân, mà phải dựa vào ta gả vào nhà quyền quý?”
“Các người đều là phế vật sao? Phải trông cậy vào một nữ t.ử mới có thể làm rạng rỡ tổ tông?”
Hắn lùi lại một bước:
“Muội cứ mắng họ là được, ta nửa năm nay rất biết nghe lời, đừng mắng ta... Vậy muội nói đi, muốn gả cho ai? Ca ca sẽ thay muội đi tìm.”
Ta há miệng, nhưng chẳng thốt nên lời.
Còn nhớ lần cuối phụ thân và huynh trưởng xuất chinh, huynh ấy uống hơi nhiều, nắm tay ta nói:
“Ương ương, sau này muội lấy chồng, đừng cần hắn quyền cao chức trọng, cũng đừng cần hắn tuấn tú như ngọc. Nghe lời ca ca, tìm một người trong lòng có muội, chỉ có muội, đối với muội tốt, thật tốt, thật tốt là đủ.”
Nhưng ta rốt cuộc vẫn không nghe lời.
Lại đi chọn một người vừa quyền cao chức trọng, lại phong thần tuấn tú.
Duy chỉ là, trong lòng không có ta, chẳng đối tốt với ta.
Ta trầm mặc một hồi, nói:
“Vị Quý phu nhân kia, danh tiếng tại kinh thành cũng chẳng tốt gì.”
“Quý Trình Chi vốn chẳng thích nàng, mối hôn sự ấy là nàng gượng ép mà thành. Lúc còn sống cũng chỉ cô quạnh trong khuê phòng, tình nghĩa vợ chồng lạnh nhạt, còn chẳng bằng cha mẹ chúng ta. Nàng lớn lên nơi biên cương, về kinh chẳng có bằng hữu. Vài năm trước còn vì một số chuyện mà bị trở thành trò cười bên bàn trà của đám quý nhân, bị gọi là ‘đệ nhất độc phụ nơi kinh thành’.”
Tống Sở ngẩn ra:
“Sao có thể? Không phải ai nấy đều nói vợ chồng Quý đại nhân tình sâu nghĩa nặng… Người đã c.h.ế.t, hắn lại đang ở chức vị cao, còn ai dám nói điều chẳng phải? Nói một câu ‘tình thâm ý thiết’, không phải càng an toàn hơn sao?”
Tống Sở “à” lên một tiếng:
“Vậy thì Quý phủ đúng là không thể gả vào. Hắn không thích nàng ấy, mà muội lại giống hệt nàng ấy, thì càng không thể thích muội. Nhưng mấy chuyện đó, muội nghe từ đâu vậy? Sao ta chưa từng biết?”
Ta cũng chẳng rõ tại sao, những chuyện từng bị bàn tán đến mục nát miệng, nay lại chẳng ai nhắc đến nữa.
Có lẽ, là để giữ chút tôn trọng cho người đã khuất.
“Lúc xem hát uống trà, vô tình nghe được người ta kể thôi.” Ta nói bừa cho qua chuyện.
Tống Sở gật đầu, không lâu sau thì quay về phòng đọc sách.
Ta ngẩng đầu, thở dài một hơi thật sâu.
Nửa năm trước, có hai linh hồn cô độc chạm mặt nhau.
Tống Ương đem thân xác này trao lại cho ta, nhờ cậy ta ba việc.
Mẫu thân tỉnh ngộ.
Huynh trưởng tiến thân.
Di nương và Tống Khê chịu báo ứng.
Nay ta đều đã làm trọn.
Cũng coi như không uổng chiếm lấy thân xác này.
Đang ngẩn người, bỗng trên mái nhà thoáng qua một cái bóng đen.
Hồng Trần Vô Định
Trong khoảnh khắc ấy, lòng ta chợt lạnh.
Gả cho Quý Trình Chi năm năm, chuyện trong Quý phủ ta cũng chẳng xa lạ.
Tỷ như, người có thể khinh công đến độ tung mình trên mái nhà như vậy...
Ngoài ảnh vệ của Quý phủ, không còn ai khác.
Ta khách sáo bảo hạ nhân rót một chén trà cho bà mối Trương.
Bà ta nhấp một ngụm, lại thao thao bất tuyệt với phụ thân ta:
“Đại nhân có biết Quý đại nhân là ai không? Kinh thành ai nấy đều rõ, là thiếu niên tài t.ử, văn võ song toàn, tuổi trẻ tài cao, hiện đã là Đại Lý Tự khanh rồi đó!”
“Quý đại nhân nửa năm trước vừa mất chính thê, nhà ngài mới đến kinh thành chưa lâu, hẳn chưa nghe qua. Chính thê ấy là châu ngọc nơi lòng bàn tay của Tô đại tướng quân, xuất thân danh môn thế gia, cả nhà Tô thị trung liệt một lòng, chỉ còn lại một mình cô nương ấy, được bệ hạ đích thân ban hôn cho Quý đại nhân. Nào ngờ hồng nhan bạc mệnh, tuổi còn xuân xanh đã hương tiêu ngọc tận...”
“Quý đại nhân vì quá đau buồn, suýt nữa đi theo nàng, thậm chí còn mời pháp sư về chiêu hồn, tìm khắp đạo sĩ dị nhân trong thiên hạ, nhưng người đã khuất, sao có thể hoàn hồn trở lại?”
“Quý phủ đơn giản, chỉ có một vị thiếp thất, nhà ngài căn cơ còn nông cạn, vốn không thể mơ trèo cao, nhưng tiểu thư nhà ngài đời trước tích đức lớn, lại có dung mạo phúc hậu, giống y như phu nhân quá cố kia, nếu gả qua, nói không chừng có thể làm chính thất đấy...”
Phụ thân ta sặc cả nước trà, nghẹn lời:
“Chính thất... ý ngươi nói là Đại Lý Tự khanh Quý Trình Chi?”
Ông ta mới từ Giang Châu điều đến kinh thành chưa lâu, tuổi đã ngoài năm mươi, đến nay cũng chỉ làm Biên Tu tại Hàn Lâm viện, miễn cưỡng mới được hàng thất phẩm!
Bà mối Trương vỗ n.g.ự.c cười lớn:
“Đúng vậy!”
“Có điều, Quý đại nhân mới chỉ nghe nói tiểu thư dung mạo tương tự, e là còn muốn gặp một lần rồi mới định...”
Phụ thân ta lập tức đáp ứng:
“Dĩ nhiên, dĩ nhiên! Lúc nào Quý đại nhân có nhã hứng, ta sẽ đích thân dẫn tiểu nữ đến bái kiến...”
“Ta không đồng ý.” – Ta lên tiếng, giọng thanh nhưng dứt khoát, cắt ngang hai người.
Bà mối Trương sững sờ.
Phụ thân ta mặt liền sầm xuống.
“Ngông cuồng! Hôn nhân là lệnh cha mẹ, đâu đến lượt ngươi tự ý quyết! Quý đại nhân đã chịu để mắt đến, đừng nói là chính thất, dù là thiếp cũng là phúc phần của ngươi!”
Ta không đổi sắc mặt:
“Phụ thân nếu muốn được gả đi đến thế, chi bằng nhận luôn cái phúc phần ấy đi. Ta và người dung mạo tương tự, biết đâu hắn cũng nhìn trúng người.”
“Vả lại, luật pháp nước nhà có từng viết rằng Đại Lý Tự khanh được quyền cưỡng ép dân nữ? Như vậy gọi là gì? Là biết luật phạm luật!”
“Ta là khuê nữ chưa gả, lại tùy tiện gặp mặt nam nhân xa lạ, thanh danh ta để đâu? Chỉ vì dung mạo giống liền đòi cưới? Hắn hành xử tùy tiện đến thế, bệ hạ liệu có biết? Trăm quan liệu có biết? Dân chúng liệu có biết? Hay ta phải đến trước cửa hoàng cung đ.á.n.h trống kêu oan, để thiên hạ cùng biết cái sự vô lý này?”
Phụ thân ta ngẩn người hồi lâu, mặt đỏ phừng phừng, giơ tay chỉ vào ta:
“Nghịch nữ! Quý đại nhân là vì thâm tình với phu nhân quá cố nên mới đoái hoài đến ngươi...”
Ta lạnh giọng cười:
“Hắn tình thâm thì liên quan gì đến ta? Phụ thân lại đồng cảm đến vậy, chẳng trách bị đồn nhiều năm sủng thiếp diệt thê. Hay để ta nhân tiện, cùng lúc đ.á.n.h trống tố cáo luôn tội đó?”
“Tống Ương!”
Phụ thân lớn tiếng quát: “Chớ có vu oan cho vi phụ!”
“Phải rồi, phụ thân vốn chí công vô tư, sao có thể sủng thiếp diệt thê được chứ?”
Ta quay đầu nhìn bà mối Trương: “Phải không, Trương nương t.ử?”
Bà mối Trương ngơ ngác: “A...?”
Khóe môi ta khẽ nhếch, ra hiệu một cái, lập tức có mấy gã sai vặt từ viện chính áp giải một nữ t.ử bước ra.
Phụ thân ta giận dữ: “Ngươi làm gì vậy?!”
“Cha! Cứu con với! Tỷ tỷ muốn hại con!”
Tống Khê đầu tóc rối tung, nước mắt đầm đìa, khóc như hoa lê dầm mưa: “Con đâu có làm gì sai đâu...”
Không làm gì sai sao? Nửa năm trước, trên đường vào kinh, chính là nàng ta đã đẩy Tống Ương xuống hồ.
“Đã gọi là kêu oan, vậy thì cứ theo luật mà luận lý.”
Ta cười lạnh một tiếng, ném con rắn độc đã bị c.h.ặ.t làm đôi xuống đất, chậm rãi lấy từng tờ chứng cứ trong tay áo ra.
“Con rắn này được tìm thấy trong phòng ta, nha hoàn của ngươi và tiểu tư bán rắn đều đã khai, đây là khẩu cung của họ.”
“Bạc ngươi dùng để mua rắn được chi từ công quỹ trong phủ, đây là chứng cứ.”
“Hôm qua ngươi lén lút quanh quẩn ngoài phòng ta, đây là lời chứng của người trong phủ.”
Tống Khê trừng to mắt nhìn ta, Tống phụ cũng sững sờ.
“Theo luật pháp, hành vi của ngươi rõ ràng là có mưu đồ từ trước. Nếu ta đem toàn bộ chứng cứ này giao cho quan phủ, nhẹ thì trượng hình trăm gậy rồi lưu đày, nặng thì xử trảm trước dân.”
Ta quay đầu nhìn Tống phụ:
“Phụ thân vừa rồi nói rằng mình không hề sủng thiếp diệt thê, hẳn sẽ công tâm xử lý, ủng hộ nữ nhi đem việc này trình lên quan phủ.”
Tống phụ toàn thân run rẩy, chẳng rõ vì kinh hãi hay không biết làm sao.
“Có... có khi nào là hiểu lầm không? Dù sao nó cũng là muội muội của con mà...”
Hừ.
Ta khẽ ho một tiếng, lập tức có người dẫn Lan di nương lên.
“Lão gia! Cứu thiếp! Thiếp còn m.a.n.g t.h.a.i con nối dõi của lão gia mà...”
Bà ta quỳ rạp trên đất, vừa khóc lóc vừa kêu trời kêu đất.
Lúc này phụ thân ta giận dữ gầm lên:
“Tống Ương! Ngươi tạo phản rồi phải không? Ai cho phép ngươi thi hành tư hình trong phủ? Phủ này còn chưa tới lượt ngươi định đoạt! Mau thả bà ấy ra!”
“Phụ thân chi bằng hãy xem qua sổ sách công của phủ rồi hãy nói tiếp.”
“Đây là bản ghi chi tiêu bất minh trong thời gian Lan di nương quản lý gia vụ, số bạc hao tổn thậm chí còn hơn cả trộm trong nhà. Còn về đứa nhỏ...”
Ta nhấp một ngụm trà, mỉm cười:
“Trương lang trung ba ngày đến bắt mạch an t.h.a.i một lần, lần nào Lan di nương cũng đuổi hết hạ nhân ra ngoài, ít thì nửa nén nhang, nhiều thì cả canh giờ.”
“Trong đơn t.h.u.ố.c kê cho phụ thân, hắn lén hòa thêm tuyệt t.ử tán. Công hiệu của tuyệt t.ử tán, có cần ta nhọc công giải thích không?”
“À, đây là bã t.h.u.ố.c còn lại làm vật chứng. Còn nữa, hôm qua ta sai người đi tra xét, thì biết được Trương lang trung đã chạy trốn rồi.”
Sắc mặt Lan di nương lập tức trắng bệch:
“Lão gia! Không phải đâu! Thiếp bị oan mà! Đừng nghe nó vu oan cho thiếp...”
Bà mối Trương vẫn ung dung ngồi bên, gặm hạt dưa kêu rôm rốp.
Tống phụ nhìn từng tờ chứng cứ, đến khi ta ân cần bưng bã t.h.u.ố.c tới gần, cuối cùng hai mắt trợn trừng, ôm n.g.ự.c ngã “rầm” một tiếng.
Bà mối Trương thất thanh kêu: “Đại nhân tức đến phát bệnh rồi!”
Ta vẫy tay, kêu vị lang trung vốn đã chuẩn bị sẵn bước lên.
“Tiểu thư yên tâm, chỉ là nhất thời tức giận, nghỉ ngơi một chút là ổn.”
“Đỡ lão gia vào trong, để cha ta nghỉ ngơi cho tốt. Còn Lan di nương cùng nữ nhi và toàn bộ chứng cứ, giao hết cho quan phủ xử lý.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sự việc đã giải quyết xong xuôi, sảnh đường lại trở về yên tĩnh.
Ta lấy ra một túi bạc vụn, bước đến trước mặt bà mối Trương.
“Để bà chê cười rồi.”
Mắt bà mối Trương đảo một vòng, vội vàng nói:
“Tiểu thư yên tâm, ta nhất định hồi bẩm đúng lời. Tiểu thư làm việc quyết đoán, xứng đáng là chủ mẫu chốn nội viện...”
“Sai rồi.”
“Ta từng nói, ta không hề có ý định ngồi vào vị trí chủ mẫu Quý phủ.”
“Xuất thân hèn mọn, tính khí ngang ngược, không kính trên nhường dưới.”
Ta đập túi bạc lên tay bà mối Trương: “Bà thấy gì, thì cứ nói y như vậy là được.”
2
Bà mối Trương lúc rời đi, ánh mắt nhìn ta vẫn đầy vẻ khó hiểu.
Ta đem chìa khóa khố phòng giao lại cho mẫu thân trong chính viện.
“Quyền chưởng quản nội viện, nay ta đã lấy lại rồi. Người đã quyết tâm làm một chủ mẫu đoan chính, vậy thì giữ cho kỹ, đừng giao cho kẻ khác nữa.”
Đặt vật xuống, ta xoay người rời đi.
“Ương ương, con còn... trách ta sao?”
Ta ngoái đầu lại.
Kỳ thực, ta cũng chẳng còn gì để trách bà nữa.
Bởi vì bao năm qua, bởi sự thờ ơ và lơ là của bà, người bị di nương và thứ muội chèn ép đến nỗi c.h.ế.t chìm dưới hồ—
Không phải là ta.
Mà là Tống Ương thật sự.
Tống mẫu quả có nỗi khổ riêng, có bất hạnh của mình.
Tuổi trẻ bị phụ thân ép chia tay thanh mai trúc mã, bị cưỡng ép gả vào Tống gia, bị buộc phải sinh hạ một đôi long phượng.
Trong lòng bà luôn mang nặng oán hận, nên mới chẳng nuôi con, chẳng quản gia, xa lánh trượng phu, quanh năm chỉ ở trong tiểu Phật đường tụng kinh niệm Phật.
Nhưng khi bà nguyện cầu được cùng cố nhân kết duyên kiếp sau, thì con trai bà bị cố ý nuôi dạy thành một tên công t.ử lười học ham chơi.
Con gái bà bị bớt xén tiền tiêu vặt, cơm canh chẳng đủ no, sống chẳng khác gì nha hoàn, ngày ngày phải lấy lòng thứ muội mới có thể sống yên ổn trong phủ.
Tống Ương là một cô nương thiện lương, tuổi thanh xuân của nàng quá nhiều đau khổ chỉ để cầu sinh.
Dẫu thế, nàng vẫn đủ bao dung để cảm thông cho mẫu thân, cho phụ thân, và cho huynh trưởng của mình.
“Mọi chuyện đã qua rồi.”
Ta ngoái đầu, nhẹ giọng nói: “Mong người sau này có thể nghĩ thoáng, sống yên ổn.”
Bước ra khỏi cổng viện chính, liền thấy Tống Sở hối hả chạy đến.
“Nghe nói muội đưa Tống Khê và Lan di nương vào đại lao?”
Ta ngẩng đầu nhìn hắn: “Huynh đau lòng sao?”
Hắn gãi đầu:
“Muội nói vậy oan cho ta. Nửa năm qua muội dạy dỗ từng li từng tí, nếu ta còn không nhìn rõ bộ mặt thật của họ, thì đúng là đồ ngu, đáng đời thật. Họ cố ý để ca kỹ quấn lấy ta, không cho ta yên tâm học hành. Là do ta trước đây mắt mù, thực sự coi họ là mẫu thân và muội muội.”
“Nói gì thì nói, nãy ta vừa ra cửa đã gặp bà mối Trương. Bà ấy than vắn thở dài, bảo muội từ chối Đại Lý Tự khanh Quý Trình Chi? Quý đại nhân là người thế nào? Bao nhiêu cô nương trong kinh đều mến mộ, ngay cả ta còn kính phục hắn từ lâu. Muội lại giống y như phu nhân quá cố của hắn? Đây chẳng phải cơ hội trời ban hay sao...”
“Cơ hội trời ban?” – Ta cắt ngang – “Gả vào hào môn quyền quý, tức là cơ hội trời ban?”
“Chẳng lẽ Tống gia hưng thịnh không dựa vào huynh thi đỗ làm quan, không cần cha chăm chỉ tiến thân, mà phải dựa vào ta gả vào nhà quyền quý?”
“Các người đều là phế vật sao? Phải trông cậy vào một nữ t.ử mới có thể làm rạng rỡ tổ tông?”
Hắn lùi lại một bước:
“Muội cứ mắng họ là được, ta nửa năm nay rất biết nghe lời, đừng mắng ta... Vậy muội nói đi, muốn gả cho ai? Ca ca sẽ thay muội đi tìm.”
Ta há miệng, nhưng chẳng thốt nên lời.
Còn nhớ lần cuối phụ thân và huynh trưởng xuất chinh, huynh ấy uống hơi nhiều, nắm tay ta nói:
“Ương ương, sau này muội lấy chồng, đừng cần hắn quyền cao chức trọng, cũng đừng cần hắn tuấn tú như ngọc. Nghe lời ca ca, tìm một người trong lòng có muội, chỉ có muội, đối với muội tốt, thật tốt, thật tốt là đủ.”
Nhưng ta rốt cuộc vẫn không nghe lời.
Lại đi chọn một người vừa quyền cao chức trọng, lại phong thần tuấn tú.
Duy chỉ là, trong lòng không có ta, chẳng đối tốt với ta.
Ta trầm mặc một hồi, nói:
“Vị Quý phu nhân kia, danh tiếng tại kinh thành cũng chẳng tốt gì.”
“Quý Trình Chi vốn chẳng thích nàng, mối hôn sự ấy là nàng gượng ép mà thành. Lúc còn sống cũng chỉ cô quạnh trong khuê phòng, tình nghĩa vợ chồng lạnh nhạt, còn chẳng bằng cha mẹ chúng ta. Nàng lớn lên nơi biên cương, về kinh chẳng có bằng hữu. Vài năm trước còn vì một số chuyện mà bị trở thành trò cười bên bàn trà của đám quý nhân, bị gọi là ‘đệ nhất độc phụ nơi kinh thành’.”
Tống Sở ngẩn ra:
“Sao có thể? Không phải ai nấy đều nói vợ chồng Quý đại nhân tình sâu nghĩa nặng… Người đã c.h.ế.t, hắn lại đang ở chức vị cao, còn ai dám nói điều chẳng phải? Nói một câu ‘tình thâm ý thiết’, không phải càng an toàn hơn sao?”
Tống Sở “à” lên một tiếng:
“Vậy thì Quý phủ đúng là không thể gả vào. Hắn không thích nàng ấy, mà muội lại giống hệt nàng ấy, thì càng không thể thích muội. Nhưng mấy chuyện đó, muội nghe từ đâu vậy? Sao ta chưa từng biết?”
Ta cũng chẳng rõ tại sao, những chuyện từng bị bàn tán đến mục nát miệng, nay lại chẳng ai nhắc đến nữa.
Có lẽ, là để giữ chút tôn trọng cho người đã khuất.
“Lúc xem hát uống trà, vô tình nghe được người ta kể thôi.” Ta nói bừa cho qua chuyện.
Tống Sở gật đầu, không lâu sau thì quay về phòng đọc sách.
Ta ngẩng đầu, thở dài một hơi thật sâu.
Nửa năm trước, có hai linh hồn cô độc chạm mặt nhau.
Tống Ương đem thân xác này trao lại cho ta, nhờ cậy ta ba việc.
Mẫu thân tỉnh ngộ.
Huynh trưởng tiến thân.
Di nương và Tống Khê chịu báo ứng.
Nay ta đều đã làm trọn.
Cũng coi như không uổng chiếm lấy thân xác này.
Đang ngẩn người, bỗng trên mái nhà thoáng qua một cái bóng đen.
Hồng Trần Vô Định
Trong khoảnh khắc ấy, lòng ta chợt lạnh.
Gả cho Quý Trình Chi năm năm, chuyện trong Quý phủ ta cũng chẳng xa lạ.
Tỷ như, người có thể khinh công đến độ tung mình trên mái nhà như vậy...
Ngoài ảnh vệ của Quý phủ, không còn ai khác.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









