7
Thật sự mà nói, tôi chưa từng nghĩ trên đời lại có chuyện trùng hợp đến mức này.
Sau khi hai bên ngồi lại trao đổi thông tin, cuối cùng chúng tôi cũng rút ra được một sự thật hiển nhiên.
Hóa ra Quý Thần Dần và chị tôi là bạn thân thiết từ thời còn đi du học, hôm đó anh đến quán bar là do chị tôi mời hội bạn đến chơi, và đúng lúc đó anh lại va phải tôi đang trong cơn "say rượu làm càn".
Còn hôm nay, nhìn Quý Thần Dần đang ân cần rót nước cho mình, tôi chỉ biết thầm cảm thán rằng thế giới này quả thực quá nhỏ bé.
Vốn dĩ chị tôi là người nhận lời dạy kèm cho em gái anh, nhưng sau đó chị bận nên lại đẩy tôi đến "thế thân".
Tốt lắm, một vòng lặp logic đầy quỷ dị đã khiến tế bào não của tôi không còn đủ để sử dụng nữa rồi.
Quý Thần Dần đặt cốc nước ấm trước mặt tôi, ra hiệu bảo tôi uống để làm ấm người trước đã.
Tôi suy nghĩ hồi lâu, nhưng vẫn không nhịn được tò mò nên bèn hỏi: "Thầy trợ giảng này, bản thân thầy giỏi như vậy cơ mà? Tại sao thầy còn cần chị em đến dạy kèm cho em gái nữa?"
Anh là đại lão trong làng máy tính, là cái kiểu nhân tài được cả học viện công nhận cơ mà.
Quý Thần Dần ngồi xuống sô pha, vẻ mặt có chút đau đầu: "Khổ nỗi con bé chẳng bao giờ chịu nghe lời tôi giảng cả."
Nghe anh nói vậy tôi thấy cũng có lý phết, chợt nhớ lại hồi nhỏ mỗi khi chị gái dạy tôi học toán, tôi cũng thường xuyên chọc chị ấy tức đến mức muốn nhảy dựng lên.
Ngừng một lát, anh lại nhẹ nhàng nói tiếp: "Em không cần căng thẳng gọi tôi là thầy mãi đâu, cứ gọi tên bình thường là được rồi."
Ồ, anh nói thế tôi mới sực nhớ ra, anh vẫn đang là nghiên cứu sinh Tiến sĩ, tính ra chắc cũng chẳng lớn hơn tôi bao nhiêu tuổi.
Đang định bắt chuyện thêm thì cửa nhà đột ngột mở ra, một cô bé mặc bộ đồng phục đang tung tăng nhảy nhót bước vào, thế nhưng khi vừa nhìn thấy Quý Thần Dần, nụ cười trên môi con bé liền tắt ngấm, nó có chút căng thẳng lí nhí: "Em chào anh hai."
Sau màn giới thiệu đơn giản cho cả hai bên, chúng tôi cùng nhau lên lầu để bắt đầu buổi học đầu tiên.
8
Không khí của buổi học diễn ra rất tốt đẹp, cô em gái này và anh trai mình cứ như hai thái cực hoàn toàn khác nhau vậy.
Con bé hoạt bát đến lạ kỳ, lúc đầu còn khách sáo gọi tôi là cô Tống, nhưng về sau đã trực tiếp chuyển sang gọi "chị ơi em ơi" vô cùng ngọt xớt.
Ai mà hiểu được độ "sát thương" cực lớn của tiếng gọi "chị ơi" này chứ, tôi vốn làm em gái đã lâu, nên trong lòng luôn ao ước một lần được nếm trải cảm giác làm chị người ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thời gian trôi qua lúc nào không hay, mãi đến khi chuông báo thức reo vang, tôi vẫn còn thấy mình đang giảng bài chưa đã thèm.
Tôi và Tiểu Vi vừa cười đùa vừa đi xuống lầu, và còn không quên hẹn nhau tuần sau sẽ gặp lại.
Tôi cứ ngỡ Quý Thần Dần đã đi rồi, không ngờ anh vẫn còn đang ngồi miệt mài đọc sách ở sô pha phòng khách.
Thấy chúng tôi đi xuống, anh liền ngẩng đầu lên khỏi trang sách, ánh mắt tôi lúc đó thu về không kịp, thế là liền chạm ngay phải ánh mắt thâm trầm của anh.
Hôm nay anh mặc bộ đồ ở nhà, điều đó làm tăng thêm vài phần hơi thở cuộc sống và làm dịu đi cảm giác xa cách thường ngày.
Anh chủ động đi tới đưa cho tôi một cốc nước: "Vất vả cho em rồi."
Việc giao tiếp với anh đối với tôi vẫn còn đôi chút căng thẳng, tôi không dám nhìn thẳng vào mắt anh nên chỉ cúi đầu cầm cốc nước uống từng ngụm nhỏ.
Quý Thần Dần nhìn đồng hồ rồi đứng dậy bảo tôi: "Đi thôi, muộn quá rồi, để tôi đưa em về trường."
Tiểu Vi thấy vậy liền tò mò hỏi: "Anh hai, sao giờ này anh vẫn còn ở nhà thế? Hôm nay phòng thí nghiệm không yêu cầu chấm công à?"
Quý Thần Dần im lặng mất một lúc, rồi mới chậm rãi nói: "Cũng tại tiện đường, nên anh nán lại đợi một chút."
Hóa ra là anh đang đợi mình sao? Trong lòng tôi bỗng chốc dâng lên một cảm giác ấm áp lạ thường, người đàn ông này nhìn qua thì có vẻ hướng nội, nhưng thực chất lại là một người rất ấm áp đấy chứ.
9
Tiểu Vi nói chuyện rất hợp cạ với tôi nên con bé cũng nằng nặc đòi đi tiễn, thế là cả ba chúng tôi cùng ngồi lên xe của Quý Thần Dần.
Suốt dọc đường đi, chỉ có hai chúng tôi là ríu rít nói chuyện với nhau, còn Quý Thần Dần vẫn giữ vẻ im lặng, chỉ khi nào chúng tôi nhắc đến tên anh thì anh mới điềm đạm đáp lại vài câu.
Hèn chi em gái lại sợ anh đến thế, tôi thầm phàn nàn trong bụng, đúng là anh lạnh lùng quá mức cần thiết rồi.
Trong khi chúng tôi đang cười nói vui vẻ, Tiểu Vi đột nhiên kêu lên một tiếng "A" kinh ngạc, rồi con bé bật đèn pin điện thoại soi vào khe ghế ngồi.
Tôi tò mò nên cũng ghé mắt nhìn theo.
Chúng tôi phát hiện có một cuốn sách bị nhét vào khe ghế với một tư thế vô cùng vặn vẹo.
Tiểu Vi cực kỳ tò mò hỏi lớn: "Anh hai! Sao anh lại giấu sách ở chỗ này thế?"
Thật sự mà nói, tôi chưa từng nghĩ trên đời lại có chuyện trùng hợp đến mức này.
Sau khi hai bên ngồi lại trao đổi thông tin, cuối cùng chúng tôi cũng rút ra được một sự thật hiển nhiên.
Hóa ra Quý Thần Dần và chị tôi là bạn thân thiết từ thời còn đi du học, hôm đó anh đến quán bar là do chị tôi mời hội bạn đến chơi, và đúng lúc đó anh lại va phải tôi đang trong cơn "say rượu làm càn".
Còn hôm nay, nhìn Quý Thần Dần đang ân cần rót nước cho mình, tôi chỉ biết thầm cảm thán rằng thế giới này quả thực quá nhỏ bé.
Vốn dĩ chị tôi là người nhận lời dạy kèm cho em gái anh, nhưng sau đó chị bận nên lại đẩy tôi đến "thế thân".
Tốt lắm, một vòng lặp logic đầy quỷ dị đã khiến tế bào não của tôi không còn đủ để sử dụng nữa rồi.
Quý Thần Dần đặt cốc nước ấm trước mặt tôi, ra hiệu bảo tôi uống để làm ấm người trước đã.
Tôi suy nghĩ hồi lâu, nhưng vẫn không nhịn được tò mò nên bèn hỏi: "Thầy trợ giảng này, bản thân thầy giỏi như vậy cơ mà? Tại sao thầy còn cần chị em đến dạy kèm cho em gái nữa?"
Anh là đại lão trong làng máy tính, là cái kiểu nhân tài được cả học viện công nhận cơ mà.
Quý Thần Dần ngồi xuống sô pha, vẻ mặt có chút đau đầu: "Khổ nỗi con bé chẳng bao giờ chịu nghe lời tôi giảng cả."
Nghe anh nói vậy tôi thấy cũng có lý phết, chợt nhớ lại hồi nhỏ mỗi khi chị gái dạy tôi học toán, tôi cũng thường xuyên chọc chị ấy tức đến mức muốn nhảy dựng lên.
Ngừng một lát, anh lại nhẹ nhàng nói tiếp: "Em không cần căng thẳng gọi tôi là thầy mãi đâu, cứ gọi tên bình thường là được rồi."
Ồ, anh nói thế tôi mới sực nhớ ra, anh vẫn đang là nghiên cứu sinh Tiến sĩ, tính ra chắc cũng chẳng lớn hơn tôi bao nhiêu tuổi.
Đang định bắt chuyện thêm thì cửa nhà đột ngột mở ra, một cô bé mặc bộ đồng phục đang tung tăng nhảy nhót bước vào, thế nhưng khi vừa nhìn thấy Quý Thần Dần, nụ cười trên môi con bé liền tắt ngấm, nó có chút căng thẳng lí nhí: "Em chào anh hai."
Sau màn giới thiệu đơn giản cho cả hai bên, chúng tôi cùng nhau lên lầu để bắt đầu buổi học đầu tiên.
8
Không khí của buổi học diễn ra rất tốt đẹp, cô em gái này và anh trai mình cứ như hai thái cực hoàn toàn khác nhau vậy.
Con bé hoạt bát đến lạ kỳ, lúc đầu còn khách sáo gọi tôi là cô Tống, nhưng về sau đã trực tiếp chuyển sang gọi "chị ơi em ơi" vô cùng ngọt xớt.
Ai mà hiểu được độ "sát thương" cực lớn của tiếng gọi "chị ơi" này chứ, tôi vốn làm em gái đã lâu, nên trong lòng luôn ao ước một lần được nếm trải cảm giác làm chị người ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thời gian trôi qua lúc nào không hay, mãi đến khi chuông báo thức reo vang, tôi vẫn còn thấy mình đang giảng bài chưa đã thèm.
Tôi và Tiểu Vi vừa cười đùa vừa đi xuống lầu, và còn không quên hẹn nhau tuần sau sẽ gặp lại.
Tôi cứ ngỡ Quý Thần Dần đã đi rồi, không ngờ anh vẫn còn đang ngồi miệt mài đọc sách ở sô pha phòng khách.
Thấy chúng tôi đi xuống, anh liền ngẩng đầu lên khỏi trang sách, ánh mắt tôi lúc đó thu về không kịp, thế là liền chạm ngay phải ánh mắt thâm trầm của anh.
Hôm nay anh mặc bộ đồ ở nhà, điều đó làm tăng thêm vài phần hơi thở cuộc sống và làm dịu đi cảm giác xa cách thường ngày.
Anh chủ động đi tới đưa cho tôi một cốc nước: "Vất vả cho em rồi."
Việc giao tiếp với anh đối với tôi vẫn còn đôi chút căng thẳng, tôi không dám nhìn thẳng vào mắt anh nên chỉ cúi đầu cầm cốc nước uống từng ngụm nhỏ.
Quý Thần Dần nhìn đồng hồ rồi đứng dậy bảo tôi: "Đi thôi, muộn quá rồi, để tôi đưa em về trường."
Tiểu Vi thấy vậy liền tò mò hỏi: "Anh hai, sao giờ này anh vẫn còn ở nhà thế? Hôm nay phòng thí nghiệm không yêu cầu chấm công à?"
Quý Thần Dần im lặng mất một lúc, rồi mới chậm rãi nói: "Cũng tại tiện đường, nên anh nán lại đợi một chút."
Hóa ra là anh đang đợi mình sao? Trong lòng tôi bỗng chốc dâng lên một cảm giác ấm áp lạ thường, người đàn ông này nhìn qua thì có vẻ hướng nội, nhưng thực chất lại là một người rất ấm áp đấy chứ.
9
Tiểu Vi nói chuyện rất hợp cạ với tôi nên con bé cũng nằng nặc đòi đi tiễn, thế là cả ba chúng tôi cùng ngồi lên xe của Quý Thần Dần.
Suốt dọc đường đi, chỉ có hai chúng tôi là ríu rít nói chuyện với nhau, còn Quý Thần Dần vẫn giữ vẻ im lặng, chỉ khi nào chúng tôi nhắc đến tên anh thì anh mới điềm đạm đáp lại vài câu.
Hèn chi em gái lại sợ anh đến thế, tôi thầm phàn nàn trong bụng, đúng là anh lạnh lùng quá mức cần thiết rồi.
Trong khi chúng tôi đang cười nói vui vẻ, Tiểu Vi đột nhiên kêu lên một tiếng "A" kinh ngạc, rồi con bé bật đèn pin điện thoại soi vào khe ghế ngồi.
Tôi tò mò nên cũng ghé mắt nhìn theo.
Chúng tôi phát hiện có một cuốn sách bị nhét vào khe ghế với một tư thế vô cùng vặn vẹo.
Tiểu Vi cực kỳ tò mò hỏi lớn: "Anh hai! Sao anh lại giấu sách ở chỗ này thế?"
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









