4
Tôi thấp thỏm bước vào văn phòng, liếc mắt cái là liền thấy ngay vị giáo sư hiền từ đang cười nói thảo luận gì đó với một anh chàng đẹp trai.
Anh đẹp trai này trông quen mắt đến mức khiến người tôi bắt đầu run lên, vì chính xác đó là Quý Thần Dần.
Khác với dáng vẻ lười biếng dưới ánh đèn quán bar hôm qua, hôm nay trông anh có vẻ thanh lãnh hơn nhiều, ánh nắng xuyên qua rèm cửa sổ hắt lên người anh, tự nhiên tạo cho đối phương một cảm giác xa cách khó chạm tới.
Ngay khi tôi vừa xuất hiện, hai người họ đồng thời ngước mắt lên nhìn, giáo sư lập tức nghiêm mặt lại rồi hỏi: "Tống Nghi Thanh, em đổi tên từ bao giờ thế?"
Vừa nói, thầy ấy vừa chỉ vào giao diện chấm bài trên màn hình máy tính: "Cái tên mới này trông đặc biệt gớm nhỉ."
Á á á! Quả thực là người thì đã c.h.ế.t từ đêm hôm qua, nhưng đến hôm nay mới chính thức được đem chôn.
Nhìn ba chữ "Từ Tuấn Đại" to đùng hiện lù lù trên cột họ tên, tôi chỉ muốn đ.ấ.m c.h.ế.t bản thân mình ngay tại chỗ cho rồi.
Giáo sư vỗ vai Quý Thần Dần, biểu cảm vừa bực lại vừa buồn cười: "Đây chính là cậu sinh viên mà em nói hôm qua, là người em đã thuê để làm bài tập ngay trong quán bar đấy hả?"
Trong khi đó, ngón tay thon dài của Quý Thần Dần vẫn thong dong xoay xoay cây b.út và không hề tỏ thái độ gì thêm.
Giáo sư bắt đầu giáo huấn tôi với vẻ mặt "chỉ tiếc rèn sắt không thành thép", rồi cứ thế thấm thía giảng giải đạo lý cho tôi nghe.
Càng nghe tôi càng thấy xấu hổ, chỉ biết chân thành xin lỗi trong niềm hối hận đến xanh cả ruột gan.
Quý Thần Dần vẫn duy trì vẻ bình thản, nhưng thần sắc đã có chút nghiêm túc hơn: "Bài tập lần này, hy vọng em về nhà tự mình làm lại, nội dung của tôi em chỉ nên dùng để tham khảo thôi."
"Nhưng nhất định em phải có kiến giải của riêng mình."
Nghe anh nói vậy tôi mới bàng hoàng phát hiện ra, trong file bài tập anh làm giúp tôi hoàn toàn không phải là đáp án có sẵn, mà là cả một hệ thống ý tưởng và các bước giải đề chi tiết.
Tôi lập tức càng thêm xấu hổ, thầm nghĩ tối qua chắc anh bị tôi quấn lấy đến mức không còn cách nào khác, lại dưới sự chứng kiến của bao nhiêu người nên mới đành phải đặt b.út viết. Nhưng anh cũng không hề hại tôi, bởi những gì anh viết ra đều là hướng giải quyết để tôi có thể tự mình học tập.
Anh thực sự... khiến tôi muốn khóc quá.
Rõ ràng tôi đã hại anh ra nông nỗi này, vậy mà anh vẫn không quên trách nhiệm chỉ đạo tôi học hành cho hẳn hoi.
Trong lúc ngượng ngùng cúi đầu định nói lời cảm ơn, tôi bất chợt chú ý tới bắp chân của anh và nhận ra hình như nó trông hơi khác so với người bình thường.
Cả người tôi bỗng chốc sững lại.
Nếu tôi không nhìn lầm thì phần ống quần bị kéo lên kia đã vô tình lộ ra hình như là... một chiếc chân giả.
Đầu óc tôi trống rỗng trong giây lát, tôi vội vàng ngẩng đầu lên vì sợ anh nhận ra sự khác thường trong ánh mắt mình, nhưng trớ trêu thay lại va ngay phải ánh mắt đang dò xét của anh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
C.h.ế.t cha, chẳng lẽ bị anh phát hiện ra rồi sao? Trong khoảnh khắc đó, đủ loại cảm xúc phức tạp ùa tới khiến tôi không biết nên nói gì cho phải.
Quý Thần Dần vẫn tỏ ra rất bình tĩnh, anh lên tiếng trêu chọc như thể đang nói đùa: "Sợ tôi đến thế cơ à?"
Tôi vội vàng lắc đầu, và chân thành thốt lên: "Không có! Thầy trợ giảng, thầy thực sự là một người rất tốt."
Câu này là tôi nói thật lòng mình đấy.
Trước đây tôi chỉ thấy anh là một người nghiêm khắc, nhưng qua vụ việc này, hình tượng của anh trong tôi bỗng chốc trở nên cao lớn và vĩ đại hơn bao giờ hết.
Trong đáy mắt Quý Thần Dần thoáng hiện lên một ý cười, anh hỏi ngược lại: "Thế à?"
Ngay lúc tôi định gật đầu xác nhận thì ý cười trong mắt anh bỗng lan rộng, anh nói đầy ẩn ý: "Nhưng tôi nghe người ta nói tôi là một tên biến thái mà."
Tôi: ……
Sao anh vẫn còn lôi chuyện cũ ra để tính sổ với tôi thế này...
Quá xấu hổ, tôi chỉ kịp nói lung tung một câu "Em chào thầy" rồi lập tức bỏ chạy trối c.h.ế.t khỏi văn phòng.
Màn lúng túng vừa rồi cứ thế được che lấp hoàn hảo bởi chính câu nói đùa đầy tinh tế của anh.
5
Kết quả của buổi "đấu tố" căng thẳng này kết thúc bằng việc tôi buộc phải viết lại toàn bộ bài tập.
Trên đường đi bộ về ký túc xá, trong đầu tôi cứ tràn ngập hình ảnh nỗi buồn man mác vô tình lộ ra khi anh nhìn tôi lúc ấy.
Vừa mới vào cửa phòng, bạn cùng phòng đã lập tức hét toáng lên: "Trời ơi! Động lực duy nhất của môn này đi mất rồi, thầy trợ giảng đẹp trai của chúng ta sắp chuồn rồi kìa."
Nói cái gì mà chuồn cơ chứ... Quý Thần Dần sắp đi thật sao?
Bạn cùng phòng buồn bã mở tin nhắn trong nhóm lớp ra cho tôi xem: "Haiz, anh ấy vốn dĩ cũng chỉ bị bắt đến đây giúp tạm thời thôi. Bản thân anh ấy học lên Tiến sĩ áp lực nghiên cứu lớn như vậy, giờ xin đi cũng là điều bình thường."
Tôi cực kỳ nghi hoặc hỏi lại: "Anh ấy thực sự đang học Tiến sĩ ở khoa chúng ta hả?"
Bạn cùng phòng kinh ngạc thốt lên: "Đại tiểu thư ơi, con bò nhà tớ chạy còn nhanh hơn tốc độ mạng nhà cậu đấy."
"Quý Thần Dần đó! Là đại thần siêu cấp học liên thông Cử nhân - Thạc sĩ - Tiến sĩ của khoa máy tính mình, năm ngoái anh ấy vừa mới từ chương trình liên kết đào tạo ở nước ngoài trở về."
Tôi thấp thỏm bước vào văn phòng, liếc mắt cái là liền thấy ngay vị giáo sư hiền từ đang cười nói thảo luận gì đó với một anh chàng đẹp trai.
Anh đẹp trai này trông quen mắt đến mức khiến người tôi bắt đầu run lên, vì chính xác đó là Quý Thần Dần.
Khác với dáng vẻ lười biếng dưới ánh đèn quán bar hôm qua, hôm nay trông anh có vẻ thanh lãnh hơn nhiều, ánh nắng xuyên qua rèm cửa sổ hắt lên người anh, tự nhiên tạo cho đối phương một cảm giác xa cách khó chạm tới.
Ngay khi tôi vừa xuất hiện, hai người họ đồng thời ngước mắt lên nhìn, giáo sư lập tức nghiêm mặt lại rồi hỏi: "Tống Nghi Thanh, em đổi tên từ bao giờ thế?"
Vừa nói, thầy ấy vừa chỉ vào giao diện chấm bài trên màn hình máy tính: "Cái tên mới này trông đặc biệt gớm nhỉ."
Á á á! Quả thực là người thì đã c.h.ế.t từ đêm hôm qua, nhưng đến hôm nay mới chính thức được đem chôn.
Nhìn ba chữ "Từ Tuấn Đại" to đùng hiện lù lù trên cột họ tên, tôi chỉ muốn đ.ấ.m c.h.ế.t bản thân mình ngay tại chỗ cho rồi.
Giáo sư vỗ vai Quý Thần Dần, biểu cảm vừa bực lại vừa buồn cười: "Đây chính là cậu sinh viên mà em nói hôm qua, là người em đã thuê để làm bài tập ngay trong quán bar đấy hả?"
Trong khi đó, ngón tay thon dài của Quý Thần Dần vẫn thong dong xoay xoay cây b.út và không hề tỏ thái độ gì thêm.
Giáo sư bắt đầu giáo huấn tôi với vẻ mặt "chỉ tiếc rèn sắt không thành thép", rồi cứ thế thấm thía giảng giải đạo lý cho tôi nghe.
Càng nghe tôi càng thấy xấu hổ, chỉ biết chân thành xin lỗi trong niềm hối hận đến xanh cả ruột gan.
Quý Thần Dần vẫn duy trì vẻ bình thản, nhưng thần sắc đã có chút nghiêm túc hơn: "Bài tập lần này, hy vọng em về nhà tự mình làm lại, nội dung của tôi em chỉ nên dùng để tham khảo thôi."
"Nhưng nhất định em phải có kiến giải của riêng mình."
Nghe anh nói vậy tôi mới bàng hoàng phát hiện ra, trong file bài tập anh làm giúp tôi hoàn toàn không phải là đáp án có sẵn, mà là cả một hệ thống ý tưởng và các bước giải đề chi tiết.
Tôi lập tức càng thêm xấu hổ, thầm nghĩ tối qua chắc anh bị tôi quấn lấy đến mức không còn cách nào khác, lại dưới sự chứng kiến của bao nhiêu người nên mới đành phải đặt b.út viết. Nhưng anh cũng không hề hại tôi, bởi những gì anh viết ra đều là hướng giải quyết để tôi có thể tự mình học tập.
Anh thực sự... khiến tôi muốn khóc quá.
Rõ ràng tôi đã hại anh ra nông nỗi này, vậy mà anh vẫn không quên trách nhiệm chỉ đạo tôi học hành cho hẳn hoi.
Trong lúc ngượng ngùng cúi đầu định nói lời cảm ơn, tôi bất chợt chú ý tới bắp chân của anh và nhận ra hình như nó trông hơi khác so với người bình thường.
Cả người tôi bỗng chốc sững lại.
Nếu tôi không nhìn lầm thì phần ống quần bị kéo lên kia đã vô tình lộ ra hình như là... một chiếc chân giả.
Đầu óc tôi trống rỗng trong giây lát, tôi vội vàng ngẩng đầu lên vì sợ anh nhận ra sự khác thường trong ánh mắt mình, nhưng trớ trêu thay lại va ngay phải ánh mắt đang dò xét của anh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
C.h.ế.t cha, chẳng lẽ bị anh phát hiện ra rồi sao? Trong khoảnh khắc đó, đủ loại cảm xúc phức tạp ùa tới khiến tôi không biết nên nói gì cho phải.
Quý Thần Dần vẫn tỏ ra rất bình tĩnh, anh lên tiếng trêu chọc như thể đang nói đùa: "Sợ tôi đến thế cơ à?"
Tôi vội vàng lắc đầu, và chân thành thốt lên: "Không có! Thầy trợ giảng, thầy thực sự là một người rất tốt."
Câu này là tôi nói thật lòng mình đấy.
Trước đây tôi chỉ thấy anh là một người nghiêm khắc, nhưng qua vụ việc này, hình tượng của anh trong tôi bỗng chốc trở nên cao lớn và vĩ đại hơn bao giờ hết.
Trong đáy mắt Quý Thần Dần thoáng hiện lên một ý cười, anh hỏi ngược lại: "Thế à?"
Ngay lúc tôi định gật đầu xác nhận thì ý cười trong mắt anh bỗng lan rộng, anh nói đầy ẩn ý: "Nhưng tôi nghe người ta nói tôi là một tên biến thái mà."
Tôi: ……
Sao anh vẫn còn lôi chuyện cũ ra để tính sổ với tôi thế này...
Quá xấu hổ, tôi chỉ kịp nói lung tung một câu "Em chào thầy" rồi lập tức bỏ chạy trối c.h.ế.t khỏi văn phòng.
Màn lúng túng vừa rồi cứ thế được che lấp hoàn hảo bởi chính câu nói đùa đầy tinh tế của anh.
5
Kết quả của buổi "đấu tố" căng thẳng này kết thúc bằng việc tôi buộc phải viết lại toàn bộ bài tập.
Trên đường đi bộ về ký túc xá, trong đầu tôi cứ tràn ngập hình ảnh nỗi buồn man mác vô tình lộ ra khi anh nhìn tôi lúc ấy.
Vừa mới vào cửa phòng, bạn cùng phòng đã lập tức hét toáng lên: "Trời ơi! Động lực duy nhất của môn này đi mất rồi, thầy trợ giảng đẹp trai của chúng ta sắp chuồn rồi kìa."
Nói cái gì mà chuồn cơ chứ... Quý Thần Dần sắp đi thật sao?
Bạn cùng phòng buồn bã mở tin nhắn trong nhóm lớp ra cho tôi xem: "Haiz, anh ấy vốn dĩ cũng chỉ bị bắt đến đây giúp tạm thời thôi. Bản thân anh ấy học lên Tiến sĩ áp lực nghiên cứu lớn như vậy, giờ xin đi cũng là điều bình thường."
Tôi cực kỳ nghi hoặc hỏi lại: "Anh ấy thực sự đang học Tiến sĩ ở khoa chúng ta hả?"
Bạn cùng phòng kinh ngạc thốt lên: "Đại tiểu thư ơi, con bò nhà tớ chạy còn nhanh hơn tốc độ mạng nhà cậu đấy."
"Quý Thần Dần đó! Là đại thần siêu cấp học liên thông Cử nhân - Thạc sĩ - Tiến sĩ của khoa máy tính mình, năm ngoái anh ấy vừa mới từ chương trình liên kết đào tạo ở nước ngoài trở về."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









