Chỉ là tôi thực sự rất tò mò, rốt cuộc tại sao lúc đó anh lại đột ngột thay đổi ý định nhanh đến thế. Nhưng dù tôi có hỏi bằng cách nào, anh cũng nhất quyết không chịu nói nửa lời.

Mãi cho đến khi tôi ngồi nói chuyện phiếm với Tiểu Vi, tôi mới biết được sự thật.

Quý Thần Dần trước kia khi đi ngoài đường, hễ thấy có người bàn tán hay chỉ trỏ vào mình, anh đều lẳng lặng đi thẳng sang hướng khác vì sợ vẻ ngoài của mình làm người ta dọa sợ.

Bản thân anh thực ra chẳng hề để ý đến những lời đàm tiếu đó, anh quan niệm vẻ ngoài chỉ là phù du, anh không quan tâm.

Nhưng điều đó không có nghĩa là anh không quan tâm đến cảm xúc của những người yêu thương anh.

Ví dụ như Tiểu Vi chẳng hạn.

Mỗi lần Tiểu Vi cảm thấy tủi thân thay cho anh trai, con bé lại lao ra kéo anh đi thật nhanh, còn lấy tay bịt tai anh lại vì sợ anh nghe thấy những lời không hay. Dáng vẻ bảo vệ vụng về đó của em gái luôn khiến anh thấy vô cùng đau lòng.

Chính vì thế, anh luôn sợ rằng tôi cũng sẽ phải gánh chịu những tổn thương như vậy.

Nhưng qua sự việc lần trước, anh mới chợt nhận ra mạch não của tôi vốn chẳng giống ai cả.

Tôi sẽ không chọn cách trốn chạy, mà chủ động phơi bày những thứ đó ra ánh sáng, biến sự thiếu hiểu biết và những lời chế giễu của người đời thành dũng khí và nguồn động lực mạnh mẽ.

Tiểu Vi ngưỡng mộ nhìn tôi rồi thốt lên: "Chị ơi, khoảnh khắc đó trông chị thực sự ngầu bá cháy luôn!"

Tôi xoa đầu con bé, vỗ n.g.ự.c đảm bảo đầy tự tin: "Sau này mấy chuyện tương tự như thế, cứ để chị ra tay là cân tất."

(22) Ngoại truyện 3

Không bao lâu sau đó, chị gái tôi cuối cùng cũng về nước.

Lúc tôi ngồi ăn cơm với bả, cứ thấy ánh mắt bả nhìn mình có chút gì đó rợn rợn khó tả.

Ngay giây tiếp theo, bả lơ đãng buông một câu: "Lão Quý thế mà cũng có người yêu rồi đấy."

Tôi nghe xong mà suýt nghẹn họng, bèn chột dạ hỏi khéo: "Chị ơi, sao chị lại biết chuyện đó?"

Chị tôi vừa ăn vừa đưa cho tôi xem tin nhắn trong nhóm bạn của họ, bả bảo: "Cái tên này ngày nào cũng khoe khoang ân ái trong nhóm, ai rủ đi đâu cũng không đi, hỏi ra thì bảo phải ở nhà bên cạnh người yêu."

Tôi ngồi trên đống lửa, chỉ biết gượng cười phụ họa theo: "Dạ... tình cảm của họ tốt ghê ha."

Chị tôi cười khẩy một tiếng: "Không tốt sao được? Chính chị làm mai mối cho chứ đâu."

Tôi sững sờ mất mấy giây, trong lòng suýt chút nữa đã quỳ xuống quỳ lạy chị mình luôn.

Sau đó, tôi lập tức bày trò khóc lóc om sòm cầu xin bả tha thứ, hết làm nũng lại đến lăn lộn trên sàn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chị tôi mang vẻ mặt ghét bỏ đẩy tôi ra, rồi chỉ tay ra sau lưng tôi: "Quý Thần Dần đến đón em rồi kìa."

Tôi cứ tưởng bả lại đang lừa mình nên tiếp tục làm nũng dẻo mỏ: "Mười Quý Thần Dần cũng không bao giờ bằng một góc chị gái em đâu."

Thế nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, giọng nói trầm thấp quen thuộc bỗng vang lên sau lưng: "Thế à?"

Vãi chưởng thật rồi! Tôi cứng đờ người quay đầu lại, thì liền thấy Quý Thần Dần đang nheo mắt nhìn mình, biểu cảm trên mặt anh hệt như kiểu cười mà như không cười.

Trong bầu không khí lúc này chỉ tràn ngập đúng ba chữ: "Tôi xong rồi".

Chị tôi lên tiếng đúng lúc, bảo anh mau dắt tôi về đi cho bả còn làm chính sự.

Tôi tò mò hỏi lại: "Chị có chính sự gì quan trọng vậy?"

Rồi tôi nhìn theo tầm mắt của bả, liền thấy một người đàn ông mặc vest đang dựa vào cửa xe ở đằng xa, anh ta mặt vô cảm nhìn về phía này, không biết đã đứng đợi từ bao lâu nhưng cả người toát ra vẻ đầy áp lực.

Quý Thần Dần liền kéo tôi đi, giọng nói của anh lúc này mang theo chút tính xâm lược: "Em nên lo cho bản thân mình trước đi đã."

Đến khi không gian chỉ còn lại hai đứa chúng tôi.

Tôi giành nói trước, hỏi anh rốt cuộc đã làm cách nào để thuyết phục được chị gái tôi.

Quý Thần Dần không trả lời ngay, ngược lại anh khẽ gật đầu cảm thán: "Nghe nói là... anh không quan trọng bằng ai đó hả?"

Đúng là đồ hẹp hòi mà.

Nhưng vì biết mình đang đuối lý, tôi bèn sán lại gần rồi hôn nhẹ lên má anh: "Dùng cái này để bồi thường cho anh đã được chưa?"

Quý Thần Dần nhướng mày, vẻ mặt viết rõ rành rành: "Chỉ có thế thôi á?"

Tôi nhắm mắt liều mình một phen, kiễng chân lên hôn thật mạnh vào môi anh.

Đồng t.ử của Quý Thần Dần hơi giãn ra vì bất ngờ, anh chỉ chần chừ trong thoáng chốc, sau đó liền đưa tay giữ c.h.ặ.t lấy gáy tôi để nụ hôn thêm sâu và nồng nàn hơn.

Rất lâu sau anh mới chịu buông tôi ra, rồi thì thầm vào tai tôi: "Thế này mới được chứ."

Tôi không nhịn được mà rúc sâu vào lòng anh cười khúc khích đầy mãn nguyện.

Ánh nắng mùa đông chiếu lên người ấm áp, bao bọc lấy cả hai chúng tôi trong vầng sáng lung linh, và tôi biết, tương lai của chúng tôi cũng sẽ vô cùng xán lạn như thế.

(Hết)
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện