Nỗi đau mất con khiến Đoạn Ngọc Tường suy sụp hoàn toàn.
Vị đại thương gia từng tung hoành Lật Châu năm xưa, nay đã bệnh nằm liệt giường, mỗi ngày chỉ dựa nhân sâm mà kéo dài hơi tàn.
Ta gắng gượng chủ trì tang lễ của Đoạn Thanh Lộ, lần đầu chính danh đứng ra để toàn phủ thấy rõ năng lực của đương gia chủ mẫu.
Còn Đoạn Thanh Hằng thì tiếp quản toàn bộ sản nghiệp của Đoạn Thanh Lộ, thanh thế lừng lẫy nhất thời.
Đêm khuya yên tĩnh, ta đến Tuỳ Hương uyển.
Đẩy cửa bước vào, chỉ thấy Lưu di nương ngồi thẫn thờ trên giường, tóc mai xanh đen ngày nào nay đã hóa tuyết trắng.
Chỉ trong một tháng ngắn ngủi, người từng được sủng ái nhất hậu viện giờ đây đã gầy trơ cả xương, như thể hồn vía bị rút cạn.
“Ngươi tới làm gì?”
Giọng bà khàn đặc, ánh mắt đã chẳng còn lấy một tia sắc bén.
Ta đặt áo choàng xuống, chậm rãi ngồi vào ghế:
“Đương nhiên là có chuyện, ta mới tới tìm tỷ.”
Bà ta nhìn ta đầy cảnh giác:
“Trò cười đã xem đủ, ngươi có thể đi được rồi.”
Ta chẳng để tâm, chỉ nhàn nhạt nói:
“Ta nghe nói, mấy hôm Nhị công t.ử tới Lĩnh Châu, đúng lúc nơi đó tơ bông bay đầy trời.”
“Đêm ấy gió lớn, công t.ử lại uống rượu, còn bị mấy chưởng quầy kéo ra ngoài đến Phong Nguyệt lâu.”
“Chà, đang yên đang lành, chẳng hiểu làm sao cứ phải đêm ấy mới chịu ra ngoài.”
Lưu di nương thoáng sững người, ánh mắt bắt đầu hiện vẻ hoảng hốt:
“Ngươi nói gì cơ? Tơ bông gì?”
Ta ngạc nhiên như thể vô tình:
“Ơ, tỷ tỷ không biết à? Ở Lĩnh Châu có loại cây gọi là Bạch Mao dương, lúc tới mùa nở thì bông của cây ấy theo gió bay trắng cả một vùng.”
Lưu di nương nghe xong thì ngẩn ra, giống như đang suy ngẫm điều gì.
Ta làm như không thấy, lại còn dịu giọng khuyên nhủ:
“Tỷ nhất định phải dưỡng sức, vẫn còn cháu trai phải lo liệu. Nếu đến tỷ mà cũng ngã xuống thì… chẳng phải tiện nghi cho kẻ khác rồi sao?”
Nói đến đó, ta dừng lại, mỉm cười đứng dậy rời đi.
Quả nhiên, mấy hôm sau, Lưu di nương gần như huy động toàn bộ thế lực ngầm của mình để tra xét nguyên nhân cái c.h.ế.t của Đoạn Thanh Lộ.
Bên ngoài, mọi người chỉ biết Đoạn Thanh Lộ trúng khí độc, cạn sức mà c.h.ế.t.
Nhưng Lưu di nương hiểu rõ hơn ai hết.
Đoạn Thanh Lộ từ nhỏ đã có bệnh hen suyễn nhẹ.
Nhiều năm qua đều nhờ bí mật dùng t.h.u.ố.c mới che giấu được trước mặt Đoạn Ngọc Tường.
Những thứ t.h.u.ố.c bổ, canh hầm hằng ngày, kỳ thực toàn là phương t.h.u.ố.c chữa bệnh hen suyễn.
Hắn lại y hệt phụ thân mình, quen lăn lộn nơi thanh lâu kỹ viện.
Đoạn Thanh Hằng chính là nắm bắt được điểm này, bày ra sát cục hoàn hảo.
Hắn mua chuộc chưởng quầy đi theo, chọn đúng mùa tơ bông bay dày đặc ở Lĩnh Châu, chuốc say Đoạn Thanh Lộ rồi đưa đến kỹ viện.
Kỹ nữ kia cố ý mở rộng cửa sổ, để tơ bông hòa lẫn khí độc, giữa lúc hoan lạc xâm nhập vào phổi — ép hắn c.h.ế.t từng chút một.
Còn ta — chỉ cần lúc Lưu di nương dò la thì lén cung cấp một vài manh mối.
Chừng ấy là đủ để một người mẹ đau khổ vì mất con tự mình ghép lại toàn bộ chân tướng.
…
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Lúc Đoạn Thanh Hằng tới, ta vừa dỗ Khải nhi ngủ yên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dưới ánh nến, hắn đưa tay nhẹ vuốt má Khải nhi, nơi đáy mắt lướt qua một tia nhu tình hiếm thấy.
“Chờ lão già kia tắt thở, Khải nhi có thể đường hoàng gọi ta một tiếng ‘phụ thân’ rồi.”
Hắn ngồi rất lâu, sau đó lấy từ trong n.g.ự.c ra một gói giấy dầu, giọng nói khẽ đến run rẩy:
“Nhứ nhứ, ta muốn nhờ nàng một việc.”
“Ba ngày nữa ta phải đến Lĩnh Châu thu xếp hậu sự, đợi khi ta quay về, hy vọng được nghe tin phụ thân ta bệnh nặng qua đời.”
Ta không đón lấy, chỉ nhíu mày:
“Dẫu sao ông ấy cũng là phụ thân của chàng…”
“Phụ thân?”
Hắn bật cười lạnh, bàn tay bóp c.h.ặ.t vai ta, đau đến mức ta hít sâu một hơi lạnh.
“Rõ ràng ta là đích t.ử, vậy mà chuyện gì cũng phải nhường Đoạn Thanh Lộ, cái nhà này có thứ phụ thân thiên vị như thế sao?”
“Đoạn Thanh Lộ được an nhàn kế thừa nghiệp ở Khánh Châu, còn ta thì phải bôn ba khắp nơi, một thân một mình mở đường khai lối.”
“Dựa vào đâu chứ!”
Gói giấy dầu bị nhét mạnh vào tay ta, giọng hắn lại đột nhiên dịu xuống:
“Nhứ nhứ, hãy cho ông ta uống thứ này. Chờ ta nắm đại quyền trong tay, nàng chính là chính thê.”
“Giống như lời ta hứa trên núi Trường Lăng năm đó.”
Hắn ôm c.h.ặ.t ta vào lòng, lực mạnh đến mức như muốn đem ta hoà vào xương m.á.u của hắn.
Ta bực dọc giật lấy ngọc bội bên hông hắn:
“Vật đính ước ta giữ lại. Nếu chàng dám phụ ta…”
Đôi mắt ta đỏ bừng.
“Ta sẽ ôm Khải nhi bỏ đi biệt tích!”
Vẻ yếu mềm hiếm thấy ấy quả nhiên khiến hắn thích chí.
Hắn bật cười, nâng cằm ta lên:
“Nhứ Nhứ của ta cũng biết làm nũng từ khi nào vậy?”
Hắn si mê ve vuốt bên tai ta một hồi mới chịu rời đi.
Trước khi đi còn không quên căn dặn: nhất định phải cho Đoạn Ngọc Tường uống thứ bột t.h.u.ố.c kia.
Ta cúi đầu nhìn gói t.h.u.ố.c độc kia, khẽ cười nhạt.
Tính toán khôn lỏi.
Vừa muốn mượn tay ta g.i.ế.c đi chướng ngại cuối cùng, lại muốn sắm vai anh hùng trở về thu dọn cục diện, vơ hết danh lợi về mình.
Chỉ tiếc hắn vẫn đ.á.n.h giá thấp ta.
Bao năm nay ta dày công bày trận, lẽ nào chỉ để đổi lấy một danh phận do nam nhân bố thí? Đám nam nhân tự cho mình là trời, luôn tưởng nữ nhân cả đời chỉ cầu một danh phận.
Một cái danh phận mục nát thì có gì hay? Cuối cùng vẫn phải sống nhờ hơi người khác.
Cái ta muốn — là cả gia sản to lớn này, phải rơi trọn vào tay ta.
…
Đoạn Ngọc Tường vừa tỉnh lại, liền bắt gặp ánh mắt đỏ hoe của ta.
Bao ngày qua, ta hầu hạ ông ta không rời nửa bước, chưa từng rơi một giọt nước mắt trước mặt ông ta. Nay lại khóc như một đứa trẻ mất phương hướng, lập tức khiến ông ta sinh nghi.
“Sao thế?”
Ta vội lau nước mắt, ấp úng mãi không nên lời.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









