Bình luận lại sáng lên:

【Nam chính đang làm cái quái gì thế? Không cưới về nhà chẳng lẽ định để nữ chính làm ngoại thất sao?】

【Có khi nào là ý của "người kia" không? Dù sao trong triều nhiều vị hoàng t.ử đều muốn có sự trợ giúp của Vân Quốc công.】

【Nữ chính đúng kiểu "kiều thê", suốt ngày chỉ biết khóc khóc khóc, xem ra nam chính vẫn muốn nuốt trọn cái Quốc công phủ này mà.】

【Nữ phụ, thoát khỏi Vân gia, mưu định rồi sau mới hành động, có khi lại là một cách hay đấy!】

Ngoại tổ phụ và ngoại tổ mẫu chỉ sinh được mẫu thân ta là con gái duy nhất. Ta từng nghe mẫu thân nói ngoại tổ có ý muốn nhận nuôi một đứa trẻ từ chi thứ.

 Nếu ta chuyển sang gia phả nhà ngoại, đổi theo họ của mẫu thân, chắc hẳn ngoại tổ sẽ vui mừng khôn xiết, gia nghiệp trăm năm sau này cũng có người kế thừa. Đây đúng là một lối thoát tốt.

「Bệ hạ lời nói tựa ngàn vàng, thần nữ kính tuân khẩu dụ, tự nguyện xin ra khỏi gia phả Vân gia, từ nay không còn là nữ nhi Vân gia nữa. Tiêu công t.ử muốn cưới ai đều không liên quan đến ta.」

Ta quỳ thẳng người, chân thành khẩn cầu. Thái t.ử cũng quỳ xuống bên cạnh ta.

「Phụ hoàng, quân vô hí ngôn . Lời phụ hoàng nói ra thần dân đều ghi nhớ trong lòng, luôn luôn tuân thủ chính là vì uy nghiêm của phụ hoàng. Nếu hôm nay rút lời, khó tránh khỏi thiên hạ chê cười!」

「Khá cho câu uy nghiêm của phụ hoàng, trẫm thấy các ngươi một lũ thật khó mà uy h.i.ế.p được!」

「Phụ hoàng, đây là lời tâm can của nhi thần.」

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé! Dòng bình luận tranh cãi kịch liệt:

【Thái t.ử này có khí phách, dám nói chuyện với hoàng đế như vậy, được!】

【Loan bảo bảo thực sự không thể yêu Thái t.ử sao, coi như vì tôi đi, hai người yêu nhau đi mà!】

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

【Tiếc cho Thái t.ử, đoạt đích định sẵn là con đường không lối thoát.】

Sau khi từ cung trở về, ta lấy cớ là nằm mơ thấy điềm báo để kể lại mọi chuyện cho phụ thân.

 Phụ thân dứt khoát gạch tên ta khỏi gia phả Vân gia.

 Chẳng mấy chốc mẫu thân từ nhà ngoại trở về, ngay đêm đó đón ta về Tần gia ở phố Tây.

 Ngoại tổ phụ vui mừng khôn xiết, bày mười bàn tiệc mời hàng xóm thân hữu tới chứng kiến việc ta nhập vào gia phả Tần gia.

Từ đó, ta mang tên: Tần Cẩm Loan.

Chẳng ngờ tiệc mới ăn được nửa chừng, Thái t.ử cũng tới. Khi ta ra đón, huynh ấy đưa vào tay ta một cây sáo ngọc trong suốt, chất ngọc mịn màng. 

「Chúc mừng muội có được cuộc sống mới.」

Ta nhận lấy cây sáo, yêu không rời tay. Nhìn phẩm chất này, chắc chắn bán được giá cao. Nếu Quốc công phủ định sẵn phải tham gia vào cuộc chiến đoạt đích, ta nhất định phải lo liệu từ trước.

 Nếu tích trữ được nhiều lương thực và tiền bạc, sau này trợ giúp tướng sĩ trong quân, biết đâu có thể tạo ra "hiệu ứng bướm" để tìm thấy một tia hy vọng sống sót.

 Từ giờ trở đi, bất cứ thứ gì đáng tiền, ta đều coi như mạng sống.

Ta kéo Thái t.ử sang một bên, thì thầm: 

「Điện hạ đã từng nghĩ, nếu sau này Trường công chúa không thể trở thành trợ lực cho huynh, huynh sẽ đấu với những vị hoàng t.ử đang hổ báo cáo chồn kia thế nào chưa?」

Đã quyết định cứu Vân phủ và Thái t.ử, ta nhất định phải đưa những chuyện này ra ánh sáng.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện