Trong cung. Thánh thượng nghe xong đầu đuôi câu chuyện, im lặng hồi lâu. Mãi đến khi Thái t.ử bước vào, ngài mới lên tiếng:
「Theo ý Khuyết nhi, chuyện này làm sao mới được lưỡng toàn?」
Bình luận lúc này lại sáng lên:
【Haizz, con trai con gái của ta t.h.ả.m quá, náo loạn thế này, cảm giác cùng lắm chỉ có thể làm thiếp thôi.】
【Nam chính vừa muốn cái này vừa muốn cái kia tuy có chút ghê tởm, nhưng không ngăn được cảnh "thịt" của hai người họ nhiều, ta xem mà "hít hà" luôn.】
Ta ngẩn người một lát mới hiểu "thịt nhiều" nghĩa là gì. Một cơn buồn nôn khó khăn lắm mới đè nén được lại trào lên.
Thái t.ử bước lên một bước, cung kính nói:
「Phụ hoàng, nhi thần nghĩ Vân Quốc công đã tận tụy vì triều đình ta, việc này nhất định phải do ông ấy làm chủ!」
Thánh thượng nhìn phụ thân ta:
「Tổ tông di huấn mà Quốc công gia nói, ngoài cuốn sổ kia ra, còn có bằng chứng đanh thép nào không?」
Phụ thân vội đáp: 「Có có, trên bia mộ tổ tiên ở ngoại ô có khắc tổ huấn này!」
Cả căn phòng im phăng phắc. Tiêu Diệp và Lãnh Chẩn Thù lập tức sa sầm mặt mày.
Chẳng trách trên đường vào cung, phụ thân ta lại khí định thần nhàn đến thế. Hóa ra cái tổ huấn kia là thật, ta còn tưởng lão phụ thân tự biên tự diễn cơ đấy.
Thánh thượng lệnh cho Hứa Vân Chủng dẫn người đi kiểm tra ở ngoại ô. Một canh giờ sau, Hứa Vân Chủng quay về phục mệnh.
「Bệ hạ, trên mộ tổ Vân gia đúng là có khắc tổ huấn như Vân Quốc công nói. Thần đã kiểm tra kỹ lưỡng, không giống như mới khắc lên.」
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé! Bình luận cười thành một đoàn:
【Tổ tông Vân gia đúng là nhân tài mà!】
【Là tổ tông nhân tài, hay là Vân cha nhân tài đây? Nhìn giống thủ b.út của lão cha lắm!】
【Hức hức, thật ngưỡng mộ nữ phụ quá, cha nương đều yêu thương nàng hết mực, đúng là phiên bản đời thực của Vân Thi Linh mà!】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ánh mắt Thánh thượng tối sầm lại. Sau một hồi lâu im lặng, ngài mới mở lời:
「Đã là như vậy, liền tuân theo ý của Vân Quốc công, gạch tên Vân Cẩm Loan ra khỏi gia phả Vân gia đi!」
Đương kim Thánh thượng là người trọng đạo hiếu, cũng rất trọng danh dự.
Bảo ngài phế bỏ thánh chỉ mình đã hạ là chuyện không bao giờ xảy ra, nhưng dùng lý do "Tổ huấn di huấn" hợp tình hợp lý này làm cái thang bước xuống, ngài có thể mắt nhắm mắt mở cho qua.
Bình luận lại sôi sùng sục:
【Hoàng đế có phải đang âm thầm cảnh cáo nam chính không, để hắn tự nhìn mà làm!】
【Không hổ là người nắm quyền cao nhất, nhẹ nhàng quăng trả vấn đề cho nam chính tự mình cân nhắc.】
【Nữ phụ đừng cần nam chính nữa, nhìn tiểu ca ca đội mũ trùm kia kìa, hoặc là Thái t.ử ca ca cũng được, ngọc thụ lâm phong, ôn nhu như ngọc!】
Ta không kìm được mà ngước mắt nhìn về phía Thái t.ử. Đúng lúc ấy, Thái t.ử như có cảm ứng, ánh mắt huynh ấy trực tiếp đ.â.m sầm vào mắt ta.
Ta còn chưa kịp thu hồi tầm mắt đã bị bắt quả tang tại trận. Một luồng hơi nóng bốc lên mặt, ta hoảng hốt vội cụp mi mắt xuống.
Lúc này, Tiêu Diệp hoảng loạn quỳ sụp xuống:
「Bệ hạ! Chuyện này khởi nguồn từ thần, sao có thể để Cẩm Loan chịu tai bay vạ gió này! Quốc công phủ đã có tổ huấn tiên tổ, thần và Cẩm Loan lại có hôn ước do Bệ hạ và Thái hậu thân tự ban cho, lý nên lấy Cẩm Loan làm trọng. Như vậy, thần chỉ đành phụ lòng tình nghĩa của người cứu mạng, dùng cách khác để báo đáp.」
Lời của Tiêu Diệp khiến phụ thân vô cùng bất mãn:
「Theo lời Tiêu công t.ử nói, có vẻ như Quốc công phủ ta là kẻ có tội, dùng tổ huấn tổ tông để ngăn cản ngươi báo đáp ơn cứu mạng sao?」
Đã xé rách mặt rồi thì không cần khách sáo nữa. Hôn ước với Tiêu Diệp, vạn lần không thể giữ lại.
Thế nhưng hắn thà tạm thời để Lãnh Chẩn Thù chịu ủy khuất cũng không muốn mất đi mối hôn sự có thể giúp ích cực lớn này. Thật sự có chút khó giải quyết.
Theo ý của phụ thân, ta bị trục xuất khỏi Vân gia, Vân gia không còn nữ t.ử thích hợp, hôn sự này tự khắc sẽ không thành.
Nhưng nếu Tiêu Diệp cố chấp muốn cưới ta và từ bỏ Lãnh Chẩn Thù, thì tổ huấn của Vân gia coi như không còn tác dụng cản trở nữa.
「Theo ý Khuyết nhi, chuyện này làm sao mới được lưỡng toàn?」
Bình luận lúc này lại sáng lên:
【Haizz, con trai con gái của ta t.h.ả.m quá, náo loạn thế này, cảm giác cùng lắm chỉ có thể làm thiếp thôi.】
【Nam chính vừa muốn cái này vừa muốn cái kia tuy có chút ghê tởm, nhưng không ngăn được cảnh "thịt" của hai người họ nhiều, ta xem mà "hít hà" luôn.】
Ta ngẩn người một lát mới hiểu "thịt nhiều" nghĩa là gì. Một cơn buồn nôn khó khăn lắm mới đè nén được lại trào lên.
Thái t.ử bước lên một bước, cung kính nói:
「Phụ hoàng, nhi thần nghĩ Vân Quốc công đã tận tụy vì triều đình ta, việc này nhất định phải do ông ấy làm chủ!」
Thánh thượng nhìn phụ thân ta:
「Tổ tông di huấn mà Quốc công gia nói, ngoài cuốn sổ kia ra, còn có bằng chứng đanh thép nào không?」
Phụ thân vội đáp: 「Có có, trên bia mộ tổ tiên ở ngoại ô có khắc tổ huấn này!」
Cả căn phòng im phăng phắc. Tiêu Diệp và Lãnh Chẩn Thù lập tức sa sầm mặt mày.
Chẳng trách trên đường vào cung, phụ thân ta lại khí định thần nhàn đến thế. Hóa ra cái tổ huấn kia là thật, ta còn tưởng lão phụ thân tự biên tự diễn cơ đấy.
Thánh thượng lệnh cho Hứa Vân Chủng dẫn người đi kiểm tra ở ngoại ô. Một canh giờ sau, Hứa Vân Chủng quay về phục mệnh.
「Bệ hạ, trên mộ tổ Vân gia đúng là có khắc tổ huấn như Vân Quốc công nói. Thần đã kiểm tra kỹ lưỡng, không giống như mới khắc lên.」
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé! Bình luận cười thành một đoàn:
【Tổ tông Vân gia đúng là nhân tài mà!】
【Là tổ tông nhân tài, hay là Vân cha nhân tài đây? Nhìn giống thủ b.út của lão cha lắm!】
【Hức hức, thật ngưỡng mộ nữ phụ quá, cha nương đều yêu thương nàng hết mực, đúng là phiên bản đời thực của Vân Thi Linh mà!】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ánh mắt Thánh thượng tối sầm lại. Sau một hồi lâu im lặng, ngài mới mở lời:
「Đã là như vậy, liền tuân theo ý của Vân Quốc công, gạch tên Vân Cẩm Loan ra khỏi gia phả Vân gia đi!」
Đương kim Thánh thượng là người trọng đạo hiếu, cũng rất trọng danh dự.
Bảo ngài phế bỏ thánh chỉ mình đã hạ là chuyện không bao giờ xảy ra, nhưng dùng lý do "Tổ huấn di huấn" hợp tình hợp lý này làm cái thang bước xuống, ngài có thể mắt nhắm mắt mở cho qua.
Bình luận lại sôi sùng sục:
【Hoàng đế có phải đang âm thầm cảnh cáo nam chính không, để hắn tự nhìn mà làm!】
【Không hổ là người nắm quyền cao nhất, nhẹ nhàng quăng trả vấn đề cho nam chính tự mình cân nhắc.】
【Nữ phụ đừng cần nam chính nữa, nhìn tiểu ca ca đội mũ trùm kia kìa, hoặc là Thái t.ử ca ca cũng được, ngọc thụ lâm phong, ôn nhu như ngọc!】
Ta không kìm được mà ngước mắt nhìn về phía Thái t.ử. Đúng lúc ấy, Thái t.ử như có cảm ứng, ánh mắt huynh ấy trực tiếp đ.â.m sầm vào mắt ta.
Ta còn chưa kịp thu hồi tầm mắt đã bị bắt quả tang tại trận. Một luồng hơi nóng bốc lên mặt, ta hoảng hốt vội cụp mi mắt xuống.
Lúc này, Tiêu Diệp hoảng loạn quỳ sụp xuống:
「Bệ hạ! Chuyện này khởi nguồn từ thần, sao có thể để Cẩm Loan chịu tai bay vạ gió này! Quốc công phủ đã có tổ huấn tiên tổ, thần và Cẩm Loan lại có hôn ước do Bệ hạ và Thái hậu thân tự ban cho, lý nên lấy Cẩm Loan làm trọng. Như vậy, thần chỉ đành phụ lòng tình nghĩa của người cứu mạng, dùng cách khác để báo đáp.」
Lời của Tiêu Diệp khiến phụ thân vô cùng bất mãn:
「Theo lời Tiêu công t.ử nói, có vẻ như Quốc công phủ ta là kẻ có tội, dùng tổ huấn tổ tông để ngăn cản ngươi báo đáp ơn cứu mạng sao?」
Đã xé rách mặt rồi thì không cần khách sáo nữa. Hôn ước với Tiêu Diệp, vạn lần không thể giữ lại.
Thế nhưng hắn thà tạm thời để Lãnh Chẩn Thù chịu ủy khuất cũng không muốn mất đi mối hôn sự có thể giúp ích cực lớn này. Thật sự có chút khó giải quyết.
Theo ý của phụ thân, ta bị trục xuất khỏi Vân gia, Vân gia không còn nữ t.ử thích hợp, hôn sự này tự khắc sẽ không thành.
Nhưng nếu Tiêu Diệp cố chấp muốn cưới ta và từ bỏ Lãnh Chẩn Thù, thì tổ huấn của Vân gia coi như không còn tác dụng cản trở nữa.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









