Tiêu Diệp khập khiễng bước đến trước mặt ta, đầy vẻ hối lỗi: 

「A Loan, là ta cân nhắc không chu toàn, khiến nàng khó xử. Nàng yên tâm, ta nhất định sẽ xử lý tốt việc này, tuyệt đối không để nàng phải chịu chút ủy khuất nào.」

Ta đang xem hắn diễn kịch thì bỗng thấy một luồng gió lạnh. Hóa ra là nữ chính đến.

 Nàng ta mặc một bộ váy trắng nhạt, vừa đi vừa ôm n.g.ự.c, dáng điệu mong manh dễ vỡ như liễu rủ trước gió. Trông thực sự rất đáng thương.

Nàng ta đi thẳng đến trước mặt ta, rồi quỳ sụp xuống: 

「Vân tiểu thư, ta biết tiểu thư và A Diệp đã có hôn ước từ lâu. Nhưng ta nay đã bị thương, đại phu nói sau này khó lòng sinh nở. Thử hỏi có nhà nào chịu cưới một nữ t.ử không thể sinh con? Nếu không lấy chồng, cả đời này ta chắc phải bầu bạn với đèn xanh Phật hiệu. Ta thật sự... thật sự đã đường cùng rồi, cầu xin Vân tiểu thư cứu ta với...」

Lời này nói ra, chẳng lẽ lỗi lại nằm ở ta? Ta liếc nhìn Tiêu Diệp. Hắn nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, vẻ mặt đầy sự nhẫn nhịn và phẫn nộ.

「Kẻ nào to gan như thế, dám tụ tập gây rối trước cửa Quốc công phủ?」

Ta mừng rỡ, là phụ thân đã về! Đám đông dạt ra một lối đi. Ta vội vàng đón lấy phụ thân, nũng nịu: : 

「Phụ thân ơi, Tiêu công t.ử dẫn theo một cô nương muốn cưới làm bình thê, bảo con phải đồng ý đấy. Phụ thân nói xem con có nên đáp ứng không?」

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nghĩ lại dòng bình luận nói Tiêu Diệp sau này sẽ thăng quan tiến chức rồi sát hại gia đình ta, ta bỗng toát mồ hôi lạnh.

 Có lẽ kiếp trước vì phụ thân vì ta mà gây khó dễ cho Lãnh Chẩn Thù (nữ chính) nên Tiêu Diệp mới hạ thủ tàn độc như vậy.

Thấy phụ thân giận đến mức râu cũng dựng ngược lên, ta vội thì thầm trấn an: 

「Phụ thân, kẻ đến không thiện, nhưng chúng ta chiếm lý. Nếu họ muốn dùng đạo đức để bắt chẹt mình, thì mình cũng "bắt chẹt" ngược lại họ thôi.」

Lão phụ thân lập tức hiểu ý. Ông lao tới ôm chầm lấy Tiêu Diệp, khóc bù loa bù loa: 

「Ôi hiền rể ơi, không phải lão phu không đáp ứng ngươi, mà là Vân gia ta có tổ huấn: Phàm là nam nhân Vân gia đời này chỉ cưới một thê, không bao giờ nạp thiếp; phàm là nữ nhân Vân gia, đời này chỉ làm chính thê chủ mẫu, không làm bình thê hay thiếp thất. Nếu vi phạm, sẽ bị tước họ Vân, trục xuất khỏi gia tộc. Lão phu thà đuổi đứa con bất hiếu Vân Cẩm Loan này đi còn hơn...」

「Không được đâu, Vân Quốc công, không được làm thế...」

 Trong đám đông ai đó hét lên, rồi một đám người lao tới bao quanh lấy lão phụ thân đang định chạy đi lấy gia phả.

Tiêu Diệp và Lãnh Chẩn Thù bị đẩy dạt ra hai phía. Lãnh Chẩn Thù không đứng vững, ngã nhào xuống đất.

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!  Ta đứng ngoài đám đông, nhìn bộ dạng kìm nén sự tức giận của Tiêu Diệp, bỗng thấy cơn tức nghẹn trong n.g.ự.c tan biến đi không ít.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện