Trường công chúa kinh ngạc nhìn ta:
「Loan nhi, mau sắp xếp cho ta gặp A Vãn ngay!」
Đạn mạc lại hiện ra:
【Oa, vậy là A Vãn muội muội đáng yêu của tôi có cứu rồi sao?】
【Lầu trên ngây thơ quá, "vị kia" vừa tới Ngọc Minh Lâu rồi.】
【Đây cũng là cảnh cuối cùng trước khi A Vãn hết vai . Theo cốt truyện, Trường công chúa và Thái t.ử đoạn tuyệt quan hệ chính là liên quan đến cái c.h.ế.t của A Vãn.】
Ta kinh hãi run rẩy cả người:
「Di Húc, chúng ta đến Ngọc Minh Lâu ngay, mang theo tất cả ám vệ của phủ.」
Ta lại dặn tiểu sai lập tức đến Thái t.ử phủ, bảo huynh ấy mang thêm nhân mã đến Ngọc Minh Lâu.
Khi phi ngựa chạy đến Ngọc Minh Lâu, A Vãn đang bị ép quỳ ở hậu viện.
Tiêu Diệp, Lãnh Chẩn Thù và các quản sự khác đều có mặt.
Nhị quản sự bị hai gã tráng đinh giữ c.h.ặ.t, không thể động đậy.
Đại quản sự tay cầm roi da, quất từng nhát xuống người A Vãn.
Khi ta lao tới định đỡ đòn cho muội ấy thì bị một lực đạo kéo lùi lại mấy bước.
「Vân Cẩm Loan, ngươi tới đây làm gì?」
Động tác của Tiêu Diệp kéo theo cả Lãnh Chẩn Thù đang dính trên người hắn, vô tình đẩy nàng ta ra.
Nhát roi của Đại quản sự quất thẳng lên người nàng ta, khiến nàng ta gào khóc t.h.ả.m thiết.
「Vân Cẩm Loan, ồ không đúng, giờ nên gọi là Tần Cẩm Loan. Nếu hôm nay ngươi đã muốn tới nộp mạng, vậy bản hoàng t.ử liền thuận đường đưa ngươi đi một đoạn!」
Đạn mạc cuộn lên điên cuồng:
【Oa, là Cảnh Minh Đế tương lai đấy, thủ đoạn thật bá đạo, mục tiêu rõ ràng, trừ khử dị kỷ không hề nương tay!】
【Không lôi kéo được Vân Quốc công liền muốn trừ khử cả Vân phủ, đây không phải việc mà minh quân làm.】
Hóa ra là Tam hoàng t.ử. Có Đại tướng quân làm chỗ dựa, binh quyền trong tay, chẳng trách sau này hắn đăng cơ đại thống.
Nhưng kẻ phẩm hành bất đoan, bất chấp thủ đoạn như vậy có thể là minh quân sao? 「Ta xem ai dám động vào A Loan!」
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trường công chúa tóc mai hơi rối, rõ ràng là chạy bộ tới. Ta cưỡi ngựa, bà ngồi xe, đương nhiên sẽ chậm hơn.
Chúng nhân kinh ngạc, Lãnh Chẩn Thù hoảng hốt trốn sau lưng Tiêu Diệp.
「Hoàng cô cô hôm nay sao lại có hứng thú đến chốn dơ bẩn này, cẩn thận làm bẩn danh tiếng của người.」
「Tam hoàng t.ử còn đến được, bản Công chúa có gì mà không thể đến?」
Trường công chúa bất động thanh sắc, ánh mắt quét qua một lượt, khi thấy A Vãn bị ép quỳ dưới đất, đồng t.ử bà co rụt lại, lùi lại một bước.
Thái t.ử vội bước lên đỡ lấy bà.
Tam hoàng t.ử biến sắc, ra hiệu cho Đại quản sự. Tên đó định lôi A Vãn đi nhưng bị ta chặn đường.
Lãnh Chẩn Thù đột nhiên che miệng cười khẽ:
「Loan tỷ tỷ, nghe nói Ngũ quản sự này tằng tịu với nam t.ử trong lâu định bỏ trốn, bị bắt quả tang nên mới bị phạt đấy. Loại dâm loạn này nên dìm l.ồ.ng heo!」
Trường công chúa ném một cái nhìn sắc lẹm qua. Lãnh Chẩn Thù lập tức sượng sùng ngậm miệng.
「Cũng không dâm loạn bằng hạng chưa cưới đã chửa, lén lút gian dâm như Lãnh cô nương!」
Ta vừa dứt lời, Tiêu Diệp đã quát lớn:
「Tần Cẩm Loan, ngươi là nữ t.ử chưa xuất giá sao tâm địa lại rắn độc, không biết liêm sỉ như thế! Vu khống Huyện chúa có lợi gì cho ngươi?」
Ta cười lạnh: 「Vu khống? Thật sao?」
Tam hoàng t.ử lững thững đứng dậy, bóp cằm ta:
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
「Độc nữ của Vân Quốc công quả có chút can đảm. Nghe nói năm đó chính ngươi khuyên phụ thân ngươi chớ đi cùng đường với cô?」
「Quốc công phủ chỉ trung thành với Bệ hạ, chưa từng đi cùng đường với ai. Tam hoàng t.ử nếu vì thế mà làm khó ta, e là mang tiếng hẹp hòi.」
「Cô chính là hẹp hòi đấy, ngươi làm gì được nào?」 Hắn thậm chí chẳng thèm diễn nữa.
Hắn quay sang Trường công chúa:
「Hoàng cô cô tự ý xông vào đây là có ý gì?」
Tay Trường công chúa siết c.h.ặ.t, gân xanh nổi lên. Ta nghĩ bà đang muốn tát c.h.ế.t hắn, nhưng vì A Vãn, bà vẫn nhẫn nhịn.
「Bản Công chúa làm việc công, hoàng điệt thấy sao?」
Khi bà đưa ra lệnh khám xét của Hoàng thượng, vẻ khí định thần nhàn trên mặt Tam hoàng t.ử mới hoàn toàn sụp đổ.
「Loan nhi, mau sắp xếp cho ta gặp A Vãn ngay!」
Đạn mạc lại hiện ra:
【Oa, vậy là A Vãn muội muội đáng yêu của tôi có cứu rồi sao?】
【Lầu trên ngây thơ quá, "vị kia" vừa tới Ngọc Minh Lâu rồi.】
【Đây cũng là cảnh cuối cùng trước khi A Vãn hết vai . Theo cốt truyện, Trường công chúa và Thái t.ử đoạn tuyệt quan hệ chính là liên quan đến cái c.h.ế.t của A Vãn.】
Ta kinh hãi run rẩy cả người:
「Di Húc, chúng ta đến Ngọc Minh Lâu ngay, mang theo tất cả ám vệ của phủ.」
Ta lại dặn tiểu sai lập tức đến Thái t.ử phủ, bảo huynh ấy mang thêm nhân mã đến Ngọc Minh Lâu.
Khi phi ngựa chạy đến Ngọc Minh Lâu, A Vãn đang bị ép quỳ ở hậu viện.
Tiêu Diệp, Lãnh Chẩn Thù và các quản sự khác đều có mặt.
Nhị quản sự bị hai gã tráng đinh giữ c.h.ặ.t, không thể động đậy.
Đại quản sự tay cầm roi da, quất từng nhát xuống người A Vãn.
Khi ta lao tới định đỡ đòn cho muội ấy thì bị một lực đạo kéo lùi lại mấy bước.
「Vân Cẩm Loan, ngươi tới đây làm gì?」
Động tác của Tiêu Diệp kéo theo cả Lãnh Chẩn Thù đang dính trên người hắn, vô tình đẩy nàng ta ra.
Nhát roi của Đại quản sự quất thẳng lên người nàng ta, khiến nàng ta gào khóc t.h.ả.m thiết.
「Vân Cẩm Loan, ồ không đúng, giờ nên gọi là Tần Cẩm Loan. Nếu hôm nay ngươi đã muốn tới nộp mạng, vậy bản hoàng t.ử liền thuận đường đưa ngươi đi một đoạn!」
Đạn mạc cuộn lên điên cuồng:
【Oa, là Cảnh Minh Đế tương lai đấy, thủ đoạn thật bá đạo, mục tiêu rõ ràng, trừ khử dị kỷ không hề nương tay!】
【Không lôi kéo được Vân Quốc công liền muốn trừ khử cả Vân phủ, đây không phải việc mà minh quân làm.】
Hóa ra là Tam hoàng t.ử. Có Đại tướng quân làm chỗ dựa, binh quyền trong tay, chẳng trách sau này hắn đăng cơ đại thống.
Nhưng kẻ phẩm hành bất đoan, bất chấp thủ đoạn như vậy có thể là minh quân sao? 「Ta xem ai dám động vào A Loan!」
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trường công chúa tóc mai hơi rối, rõ ràng là chạy bộ tới. Ta cưỡi ngựa, bà ngồi xe, đương nhiên sẽ chậm hơn.
Chúng nhân kinh ngạc, Lãnh Chẩn Thù hoảng hốt trốn sau lưng Tiêu Diệp.
「Hoàng cô cô hôm nay sao lại có hứng thú đến chốn dơ bẩn này, cẩn thận làm bẩn danh tiếng của người.」
「Tam hoàng t.ử còn đến được, bản Công chúa có gì mà không thể đến?」
Trường công chúa bất động thanh sắc, ánh mắt quét qua một lượt, khi thấy A Vãn bị ép quỳ dưới đất, đồng t.ử bà co rụt lại, lùi lại một bước.
Thái t.ử vội bước lên đỡ lấy bà.
Tam hoàng t.ử biến sắc, ra hiệu cho Đại quản sự. Tên đó định lôi A Vãn đi nhưng bị ta chặn đường.
Lãnh Chẩn Thù đột nhiên che miệng cười khẽ:
「Loan tỷ tỷ, nghe nói Ngũ quản sự này tằng tịu với nam t.ử trong lâu định bỏ trốn, bị bắt quả tang nên mới bị phạt đấy. Loại dâm loạn này nên dìm l.ồ.ng heo!」
Trường công chúa ném một cái nhìn sắc lẹm qua. Lãnh Chẩn Thù lập tức sượng sùng ngậm miệng.
「Cũng không dâm loạn bằng hạng chưa cưới đã chửa, lén lút gian dâm như Lãnh cô nương!」
Ta vừa dứt lời, Tiêu Diệp đã quát lớn:
「Tần Cẩm Loan, ngươi là nữ t.ử chưa xuất giá sao tâm địa lại rắn độc, không biết liêm sỉ như thế! Vu khống Huyện chúa có lợi gì cho ngươi?」
Ta cười lạnh: 「Vu khống? Thật sao?」
Tam hoàng t.ử lững thững đứng dậy, bóp cằm ta:
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
「Độc nữ của Vân Quốc công quả có chút can đảm. Nghe nói năm đó chính ngươi khuyên phụ thân ngươi chớ đi cùng đường với cô?」
「Quốc công phủ chỉ trung thành với Bệ hạ, chưa từng đi cùng đường với ai. Tam hoàng t.ử nếu vì thế mà làm khó ta, e là mang tiếng hẹp hòi.」
「Cô chính là hẹp hòi đấy, ngươi làm gì được nào?」 Hắn thậm chí chẳng thèm diễn nữa.
Hắn quay sang Trường công chúa:
「Hoàng cô cô tự ý xông vào đây là có ý gì?」
Tay Trường công chúa siết c.h.ặ.t, gân xanh nổi lên. Ta nghĩ bà đang muốn tát c.h.ế.t hắn, nhưng vì A Vãn, bà vẫn nhẫn nhịn.
「Bản Công chúa làm việc công, hoàng điệt thấy sao?」
Khi bà đưa ra lệnh khám xét của Hoàng thượng, vẻ khí định thần nhàn trên mặt Tam hoàng t.ử mới hoàn toàn sụp đổ.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









