Chờ tới lúc Lâm Lãng trở lại, trên tay đã nhiều thêm một bộ váy và một chiếc áo choàng màu xanh biếc, Lâm Lãng đặt áo choàng trên bàn trước mặt Thẩm Xu rồi đỡ nàng đứng dậy, “Bệnh phong hàn của công chúa còn chưa khỏi hẳn, hôm nay gió lớn, nô tỳ giúp công chúa lấy thêm một chiếc áo choàng, miễn để trên đường đi lại cảm lạnh.”

“Được.” Lâm Lãng luôn luôn tinh tế, trước nay rất chú ý chăm sóc nàng, rất nhiều điều nàng không nghĩ tới, Lâm Lãng đều sẽ thay nàng chuẩn bị kỹ càng.

Thẩm Xu đứng ở sau bình phong, để Lâm Lãng giúp đỡ thay quần áo, hơn nửa ngày trời mới phát hiện hình như thiếu mất một cái đai thắt eo.

“Không vội, ngươi đi tìm đi.”

Vừa dứt lời, Lâm Lãng vội vội vàng vàng đi tìm cái đai kia, hẳn là rơi trên đường đi lấy xiêm y rồi.

Thẩm Xu hơi nhíu mày, Lâm Lãng luôn làm việc thoả đáng, tại sao hôm nay lại làm rơi đai lưng rồi? Đợi gần nửa chén trà, Lâm Lãng cũng chưa thấy trở về.

Cũng không biết đai lưng làm rơi ở đâu, lâu như vậy rồi cũng chưa tìm được, mắt thấy thời gian không còn nhiều nữa, Thẩm Xu vừa định mở miệng gọi người tới lấy một bộ xiêm y khác, không đợi nàng kêu thành tiếng, bên hông đã được một cái dây ngọc mềm mại phủ lên.

“Sao lại tìm lâu thế? Tìm thấy ở đâu vậy?”

Người phía sau không đáp lại.

Từ trước tới giờ Lâm Lãng không bao giờ phạm lỗi nhỏ như vậy, Thẩm Xu chỉ cho rằng nàng ấy nhất thời sợ hãi nên không hỏi nhiều, tự mình nói tiếp, “Ngươi cảm thấy bộ đồ hôm nay của bổn cung đẹp không?” Không đợi người phía sau đáp lại, Thẩm Xu nâng tay cúi đầu nhìn xiêm y trên người, “Ngươi nhìn màu sắc này mà xem, xứng đôi với bộ đồ hôm nay tướng quân mặc lắm.”

Vừa dứt lời đã nghe thấy người phía sau cười khẽ một tiếng, “Ừm, rất xứng đôi.”

Giọng nói trầm thấp, khó nén ý cười.

Nghe vậy, Thẩm Xu giật mình theo bản năng muốn xoay người lại, không đợi nàng nhúc nhích đã phát hiện trên eo như bị giam cầm, không thể động đậy.

Lúc này Thẩm Xu mới phát hiện, trên eo mình được thắt một chiếc đai lưng bằng ngọc mềm mại, mà một đầu khác của đai lưng đang nằm trong tay Bùi Vân Khiêm.

Không đợi Thẩm Xu nói chuyện đã phát hiện một trận hô hấp ấm áp truyền từ đỉnh đầu xuống còn mang theo hương gỗ nhàn nhạt, bàn tay nam nhân giam cầm ở bên hông nàng, thấp giọng nói, “Đừng nhúc nhích, còn chưa thắt xong đâu.”

Giọng nói trầm thấp, không thể xía vào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thẩm Xu cảm giác được bàn tay trên eo mình rất có sức, giống như chỉ cần nàng động một cái, bàn tay bên hông sẽ siết c.h.ặ.t eo nàng mất.

Nàng tin Bùi Vân Khiêm có năng lực này.

Thấy Thẩm Xu không nhúc nhích, Bùi Vân Khiêm lại cử động tay một vòng một vòng quấn quanh eo Thẩm Xu.

Tầm mắt hắn dừng bên eo nàng, vốn dĩ dáng người Thẩm Xu đã mảnh khảnh, bây giờ thắt đai lưng vào, vòng eo một tay là có thể ôm được hết.

Hầu kết Bùi Vân Khiêm chuyển động, một lát sau là rời mắt đi chỗ khác.

“Được rồi.”

Thẩm Xu xoay người lại, hơi hơi mím môi, ánh mắt trốn tránh, không dám nhìn thẳng vào Bùi Vân Khiêm, cũng không biết lời nói vừa rồi của nàng Bùi Vân Khiêm nghe hiểu mấy phần.

Thấy dáng vẻ của Thẩm Xu, Bùi Vân Khiêm nhịn không được nói, “Lúc này mới biết thẹn thùng à?”

Thẩm Xu ngẩng đầu.

Bùi Vân Khiêm chậm rãi thu hồi tầm mắt, khoé miệng mang theo ý cười, nhàn nhạt nói, “Vừa rồi sau lưng trộm nói muốn mặc xiêm y giống với bổn tướng quân sao lại không thấy công chúa thẹn thùng?”

Nói rồi, Bùi Vân Khiêm cong môi, nghiêng người ghé lại gần Thẩm Xu, “Bổn tướng quân cũng không biết, công chúa lại có tâm tư như vậy đấy.”

Nghe vậy, trên mặt Thẩm Xu tức khắc hiện lên màu đỏ ửng, nàng mím môi, xấu hổ tới mức tay chân không biết đặt đâu mới được.

Nàng nhịn không được lảng sang chuyện khác, “Hôm nay ta đi dự tiệc với ngươi có cần chú ý gì không?”

Suy nghĩ lại thì đây là lần đầu tiên nàng dự tiệc với thân phận phu nhân của Bùi Vân Khiêm, vẫn nên hỏi rõ ràng để đỡ mất lễ nghĩa, mất thể diện của Bùi Vân Khiêm.

Nghe thế, Bùi Vân Khiêm đứng thẳng, thu hồi ánh mắt nhàn nhạt nói, “Không có gì phải chú ý.”

Nàng là thê t.ử của Bùi Vân Khiêm hắn, mặc kệ đi đến đâu thì người khác cũng phải kính trọng nàng, nếu nàng không muốn, cho dù lão Thiên Vương tới đây cũng không cần để ý, đã có hắn chống lưng cho nàng.

Mặc kệ đi đến nơi nào, ba chữ Bùi Vân Khiêm chính là quy củ.

Nếu Bùi Vân Khiêm đã nói thế, Thẩm Xu cũng không kiên trì nữa, chẳng qua cũng chỉ là một bữa tiệc sinh nhật thôi mà, còn có Bùi Vân Khiêm bên cạnh đã khiến nàng an tâm hơn rất nhiều.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện