Trưa hôm đó, Thẩm Xu vừa mới ngủ trưa tỉnh lại đã thấy Tần Tuần mang theo vài cái rương đi vào trong phòng mình, cuối cùng khiến Bắc các của nàng một chỗ đặt chân cũng không có.
Tần Tuần buông đồ, hắn cũng không muốn nói chuyện với Thẩm Xu, chuyện sáng nay khiến hắn có bóng ma tâm lý, ai ngờ chưa kịp xoay người đã bị Thẩm Xu gọi lại.
Tần Tuần nghỉ chân, nhìn Thẩm Xu đang tủm tỉm cười nhìn mình, tâm lý muốn khóc hắn cũng có rồi.
Sáng nay hắn mói phát hiện, phu nhân thoạt nhìn đơn thuần vô hại trên thực tế bụng dạ cũng rất đen tối, không phân được cao thấp với tướng quân nhà hắn, thủ đoạn mềm dẻo, hơn nửa một d.a.o là trí mạng, bây giờ hắn thà ở cạnh Bùi Vân Khiêm cũng không dám ở một chỗ với Thẩm Xu, cũng không dám nói chuyện với Thẩm Xu, chỉ sợ không chú ý một chút thôi là toi đời, sáng nay bị Thẩm Xu phát hiện chính là ví dụ sống sờ sờ.
Hắn khom người cúi đầu nói, “Phu nhân có gì phân phó?”
Thấy dáng vẻ của Tần Tuần, khoé miệng Thẩm Xu cười nhạt, nhìn dáng vẻ này, hắn là chuyện sáng nay đã khiến hắn ta sợ không nhẹ.
Một lát sau, nàng thu hồi ý cười trên môi, nhàn nhạt nói, “Tần hộ vệ đưa thứ gì tới vậy?”
Nghe thế, Tần Tuần nhìn mấy chục cái rương lớn bé trong phòng, thịt trên người cũng đau.
“Bẩm phu nhân, đây đều là tướng quân phân phó đưa tới.
Không đợi Thẩm Xu nói chuyện, Tần Tuần đã nhanh ch.óng mở miệng, “Thuộc hạ còn có chuyện quan trọng phải đi trước.” Nói xong đã nhanh ch.óng xoay người đưa hạ nhân ra khỏi Bắc các.
Đi cũng đi rồi, Thẩm Xu không cản, nhìn một phòng toàn rương lớn rương bé khiến nàng hứng thú, buông chén trong tay hất cằm, “Lâm Lãng, nhìn xem tướng quân tặng gì.”
Lâm Lãng gật đầu, lên tiếng rồi đi quay lấy quyển sổ sách Tần Tuần đặt trên bàn lên xem, không xem còn đỡ, vừa đọc đã khiến nàng ấy cả kinh không nói nên lời.
Tay cầm sách của Lâm Lãng khẽ run, nàng ấy chưa bao giờ cầm quyển sách nào có trọng lượng lớn như vậy, giá trị liên thành… Lâm Lãng trợn mắt há mồm nhìn đồ trên tay, mãi lâu sau mới khôi phục tinh thần, bình phục nỗi lòng mở miệng.
“Công… công chúa, là khế nhà, khế đất, còn có vải vóc, trang sức và dạ minh châu…”
Nghe vậy, Thẩm Xu nhíu mày, Bùi Vân Khiêm đưa nàng mấy thứ vô dụng này làm gì? Không đợi Thẩm Xu nói chuyện, Lâm Lãng đã có chút mất tự nhiên nói, “Công chúa, nô tỳ cảm thấy, người vẫn nên tự mình qua đây nhìn xem… Nô tỳ, thật sự là…” Thật sự là chưa từng thấy nhiều tiền như vậy.
Thẩm Xu đưa mắt nhìn qua, vừa nhìn đã thấy một rương dạ minh châu lớn ở bên cạnh.
Nhiều như thế, muốn nàng dùng làm đèn sao?
Thấy vẻ mặt Lâm Lãng kinh ngạc, nàng lập tức đứng dậy chậm rãi nhận lấy sổ sách trong tay Lâm Lãng, nhìn xem rốt cuộc Bùi Vân Khiêm còn tặng thứ gì.
Một lúc lâu sau, nhìn sổ sách Lâm Lãng đưa, khoé miệng Thẩm Xu giật giật, nếu không phải có Lâm Lãng giơ tay đỡ, sợ là nàng đã ngã xuống rồi.
Châu báu trang sức vải vóc không hề đề cập tới, đoạn đường đẹp nhất trong Quang thành có hàng trăm cửa hàng lớn bé, mười toà nhà lớn ở Kinh Giao, khế đất của mấy ngàn mẫu đất ruộng ngoại thành, còn lại là bảo bối cùng với tơ lụa vàng bạc không thể đếm xuể.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Được lắm, đúng là có tiền, sắp nhiều hơn cả quốc khố rồi.
Nhìn lại cái rương ‘sắt vụn đồng nát’ Phùng Thái hậu cho nàng khi xuất giá, đúng là khiến người ta tức c.h.ế.t mà.
Một lúc lâu sau, Thẩm Xu mới khôi phục tinh thần, ném quyển sổ trên tay lên trên một cái rương, hừ nhẹ, “Bổn cung là người khom lưng lấy năm thùng gạo sao?”
Lời nói của Lâm Lãng nghẹn lại, công chúa, người mở mắt ra nhìn đi, đây chỉ đơn giản là năm thùng gạo sao!!!
“Lâm Lãng, ném đồ trong phòng ra ngoài.”
Hôm qua nàng nói tha thứ cho hắn, chính là tha thứ chuyện hắn kêu Tần Tuần tới lừa nàng, còn chuyện hiểu lầm nàng giữa đêm rồi đuổi nàng qua Bắc các còn chưa xong đâu.
Nghe vậy, Lâm Lãng khó xử, một lúc sau mới nói, “Công chúa… người tha cho nô tỳ đi…” Nói rồi, Lâm Lãng ngẩng đầu nhìn một phòng đồ, “Nhiều như vậy, nô tỳ ném không được…”
“…”
Thẩm Xu liếc Lâm Lãng một cái, giơ tay cầm sổ sách rồi xoay người ra ngoài.
Trong thư phòng, Bùi Vân Khiêm vừa mới cầm b.út đã nghe thấy tiếng đập cửa từ ngoài truyền vào, hắn nhìn qua, vừa thấy bóng dáng ngoài cửa đã biết là ai.
Khoé miệng không tự giác cong lên, thấp giọng nói, “Vào đi.”
Vừa dứt lời, Thẩm Xu đã đẩy cửa đi vào.
Bùi Vân Khiêm biết là nàng, không ngẩng đầu, hơi mím môi cúi đầu làm chuyện trên tay.
Thấy Bùi Vân Khiêm không nhúc nhích, Thẩm Xu đi tới bàn rồi đặt quyển sổ lên bàn Bùi Vân Khiêm.
Động tác tay Bùi Vân Khiêm dừng lại, chậm rãi ngẩng đầu nhìn nàng.
Không thể không nói, dáng vẻ mặt nặng mày nhẹ này của hắn đúng là đáng sợ, trong lòng Thẩm Xu hơi rén nhưng vẫn tỏ vẻ nói, “Tướng quân bảo Tần Tuần đưa mấy thứ này cho ta làm gì?”
Bùi Vân Khiêm chậm rãi thu hồi ánh mắt, buông b.út trong tay, mặt không đổi sắc, “Dỗ nàng.”
Tác giả có lời muốn nói:
Bản chất của nữ chính cũng có tính tình không nhỏ, dù sao cũng là công chúa được nuông chiều từ nhỏ, trước đây tứ cố vô thân nên mới thu liễm tính tình.
Nhưng mà cũng không phải thực sự tức giận, chỉ muốn nam chính thừa nhận thích mình, làm lạnh thật sự là một hai chương sau thôi.
Tần Tuần buông đồ, hắn cũng không muốn nói chuyện với Thẩm Xu, chuyện sáng nay khiến hắn có bóng ma tâm lý, ai ngờ chưa kịp xoay người đã bị Thẩm Xu gọi lại.
Tần Tuần nghỉ chân, nhìn Thẩm Xu đang tủm tỉm cười nhìn mình, tâm lý muốn khóc hắn cũng có rồi.
Sáng nay hắn mói phát hiện, phu nhân thoạt nhìn đơn thuần vô hại trên thực tế bụng dạ cũng rất đen tối, không phân được cao thấp với tướng quân nhà hắn, thủ đoạn mềm dẻo, hơn nửa một d.a.o là trí mạng, bây giờ hắn thà ở cạnh Bùi Vân Khiêm cũng không dám ở một chỗ với Thẩm Xu, cũng không dám nói chuyện với Thẩm Xu, chỉ sợ không chú ý một chút thôi là toi đời, sáng nay bị Thẩm Xu phát hiện chính là ví dụ sống sờ sờ.
Hắn khom người cúi đầu nói, “Phu nhân có gì phân phó?”
Thấy dáng vẻ của Tần Tuần, khoé miệng Thẩm Xu cười nhạt, nhìn dáng vẻ này, hắn là chuyện sáng nay đã khiến hắn ta sợ không nhẹ.
Một lát sau, nàng thu hồi ý cười trên môi, nhàn nhạt nói, “Tần hộ vệ đưa thứ gì tới vậy?”
Nghe thế, Tần Tuần nhìn mấy chục cái rương lớn bé trong phòng, thịt trên người cũng đau.
“Bẩm phu nhân, đây đều là tướng quân phân phó đưa tới.
Không đợi Thẩm Xu nói chuyện, Tần Tuần đã nhanh ch.óng mở miệng, “Thuộc hạ còn có chuyện quan trọng phải đi trước.” Nói xong đã nhanh ch.óng xoay người đưa hạ nhân ra khỏi Bắc các.
Đi cũng đi rồi, Thẩm Xu không cản, nhìn một phòng toàn rương lớn rương bé khiến nàng hứng thú, buông chén trong tay hất cằm, “Lâm Lãng, nhìn xem tướng quân tặng gì.”
Lâm Lãng gật đầu, lên tiếng rồi đi quay lấy quyển sổ sách Tần Tuần đặt trên bàn lên xem, không xem còn đỡ, vừa đọc đã khiến nàng ấy cả kinh không nói nên lời.
Tay cầm sách của Lâm Lãng khẽ run, nàng ấy chưa bao giờ cầm quyển sách nào có trọng lượng lớn như vậy, giá trị liên thành… Lâm Lãng trợn mắt há mồm nhìn đồ trên tay, mãi lâu sau mới khôi phục tinh thần, bình phục nỗi lòng mở miệng.
“Công… công chúa, là khế nhà, khế đất, còn có vải vóc, trang sức và dạ minh châu…”
Nghe vậy, Thẩm Xu nhíu mày, Bùi Vân Khiêm đưa nàng mấy thứ vô dụng này làm gì? Không đợi Thẩm Xu nói chuyện, Lâm Lãng đã có chút mất tự nhiên nói, “Công chúa, nô tỳ cảm thấy, người vẫn nên tự mình qua đây nhìn xem… Nô tỳ, thật sự là…” Thật sự là chưa từng thấy nhiều tiền như vậy.
Thẩm Xu đưa mắt nhìn qua, vừa nhìn đã thấy một rương dạ minh châu lớn ở bên cạnh.
Nhiều như thế, muốn nàng dùng làm đèn sao?
Thấy vẻ mặt Lâm Lãng kinh ngạc, nàng lập tức đứng dậy chậm rãi nhận lấy sổ sách trong tay Lâm Lãng, nhìn xem rốt cuộc Bùi Vân Khiêm còn tặng thứ gì.
Một lúc lâu sau, nhìn sổ sách Lâm Lãng đưa, khoé miệng Thẩm Xu giật giật, nếu không phải có Lâm Lãng giơ tay đỡ, sợ là nàng đã ngã xuống rồi.
Châu báu trang sức vải vóc không hề đề cập tới, đoạn đường đẹp nhất trong Quang thành có hàng trăm cửa hàng lớn bé, mười toà nhà lớn ở Kinh Giao, khế đất của mấy ngàn mẫu đất ruộng ngoại thành, còn lại là bảo bối cùng với tơ lụa vàng bạc không thể đếm xuể.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Được lắm, đúng là có tiền, sắp nhiều hơn cả quốc khố rồi.
Nhìn lại cái rương ‘sắt vụn đồng nát’ Phùng Thái hậu cho nàng khi xuất giá, đúng là khiến người ta tức c.h.ế.t mà.
Một lúc lâu sau, Thẩm Xu mới khôi phục tinh thần, ném quyển sổ trên tay lên trên một cái rương, hừ nhẹ, “Bổn cung là người khom lưng lấy năm thùng gạo sao?”
Lời nói của Lâm Lãng nghẹn lại, công chúa, người mở mắt ra nhìn đi, đây chỉ đơn giản là năm thùng gạo sao!!!
“Lâm Lãng, ném đồ trong phòng ra ngoài.”
Hôm qua nàng nói tha thứ cho hắn, chính là tha thứ chuyện hắn kêu Tần Tuần tới lừa nàng, còn chuyện hiểu lầm nàng giữa đêm rồi đuổi nàng qua Bắc các còn chưa xong đâu.
Nghe vậy, Lâm Lãng khó xử, một lúc sau mới nói, “Công chúa… người tha cho nô tỳ đi…” Nói rồi, Lâm Lãng ngẩng đầu nhìn một phòng đồ, “Nhiều như vậy, nô tỳ ném không được…”
“…”
Thẩm Xu liếc Lâm Lãng một cái, giơ tay cầm sổ sách rồi xoay người ra ngoài.
Trong thư phòng, Bùi Vân Khiêm vừa mới cầm b.út đã nghe thấy tiếng đập cửa từ ngoài truyền vào, hắn nhìn qua, vừa thấy bóng dáng ngoài cửa đã biết là ai.
Khoé miệng không tự giác cong lên, thấp giọng nói, “Vào đi.”
Vừa dứt lời, Thẩm Xu đã đẩy cửa đi vào.
Bùi Vân Khiêm biết là nàng, không ngẩng đầu, hơi mím môi cúi đầu làm chuyện trên tay.
Thấy Bùi Vân Khiêm không nhúc nhích, Thẩm Xu đi tới bàn rồi đặt quyển sổ lên bàn Bùi Vân Khiêm.
Động tác tay Bùi Vân Khiêm dừng lại, chậm rãi ngẩng đầu nhìn nàng.
Không thể không nói, dáng vẻ mặt nặng mày nhẹ này của hắn đúng là đáng sợ, trong lòng Thẩm Xu hơi rén nhưng vẫn tỏ vẻ nói, “Tướng quân bảo Tần Tuần đưa mấy thứ này cho ta làm gì?”
Bùi Vân Khiêm chậm rãi thu hồi ánh mắt, buông b.út trong tay, mặt không đổi sắc, “Dỗ nàng.”
Tác giả có lời muốn nói:
Bản chất của nữ chính cũng có tính tình không nhỏ, dù sao cũng là công chúa được nuông chiều từ nhỏ, trước đây tứ cố vô thân nên mới thu liễm tính tình.
Nhưng mà cũng không phải thực sự tức giận, chỉ muốn nam chính thừa nhận thích mình, làm lạnh thật sự là một hai chương sau thôi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









